Tâm sự cuộc đời tuổi 3x đến giờ em thấy mệt mỏi quá.

Có chị em nào từng thấy mình lạc lõng trong chính cuộc hôn nhân của mình không? Em năm nay 30 tuổi, lấy chồng từ khá sớm, hiện tại đã có 2 đứa con. Nhìn bên ngoài có thể mọi người nghĩ em có một gia đình đủ đầy, nhưng thật sự có những lúc em thấy mình mệt mỏi đến mức không biết mình đang cố gắng vì điều gì nữa.

Em và chồng đến với nhau khi còn khá trẻ. Yêu nhau chưa lâu thì cưới, lúc đó em nghĩ chỉ cần hai người thương nhau thì khó khăn nào cũng vượt qua được. Những năm đầu hôn nhân có vui, có buồn, có những ngày nghèo khó nhưng vẫn thấy hạnh phúc vì nghĩ rằng mình đang xây dựng một gia đình của riêng mình.

Nhưng sau 8 năm, khi có con rồi, em mới hiểu hôn nhân không chỉ là tình yêu.

Từ lúc sinh con đầu lòng đến đứa thứ hai, cuộc sống của em gần như xoay quanh chồng con. Có những đêm con sốt, con khóc, em thức trắng. Có những ngày mệt rã rời vẫn phải lo cơm nước, nhà cửa, con cái. Nhiều khi chồng đi làm về thấy nhà cửa gọn gàng, con cái sạch sẽ, cơm nước đầy đủ, anh nghĩ mọi thứ tự nhiên mà có. Nhưng anh đâu biết phía sau đó là bao nhiêu sự cố gắng, bao nhiêu lần em phải gạt sự mệt mỏi của mình sang một bên.

Em không nói chồng không vất vả. Em biết anh cũng đi làm, cũng kiếm tiền, cũng có áp lực riêng. Nhưng có những lúc em chỉ mong anh hiểu rằng người phụ nữ ở nhà chăm con cũng có những mệt mỏi không nhìn thấy được.

Điều làm em buồn nhất không phải là tiền bạc, cũng không phải chuyện ai làm nhiều hơn ai. Mà là cảm giác mình không được chồng đặt vào vị trí quan trọng.

Chồng em có những người bạn mà em thật sự lo lắng. Không phải vì em muốn kiểm soát anh, càng không phải vì em muốn cấm anh giao lưu. Nhưng khi mình đã có gia đình, có vợ con rồi, đôi khi mình phải biết chọn môi trường phù hợp.

Em sợ không phải vì nghĩ chồng mình là người xấu. Em sợ vì em biết ngoài kia có những thứ rất dễ kéo một người đi lệch hướng. Một cuộc vui, một mối quan hệ không rõ ràng, một thói quen tưởng như vô hại… đôi khi có thể ảnh hưởng đến cả gia đình.

Nhưng mỗi lần em góp ý, chồng lại nghĩ em đang quản lý, đang làm khó anh.

Có những chuyện nhỏ thôi nhưng khiến em tủi thân. Ví dụ như chuyện con cái. Có thể anh quên mua cây bút cho con, quên một vài việc nhỏ trong nhà. Nhưng điều khiến em buồn không phải chỉ là cây bút. Mà là cảm giác em phải nhớ tất cả mọi thứ một mình. Từ lịch học của con, đồ dùng của con, tiền điện nước, thuốc men, những việc không tên trong gia đình… lúc nào trong đầu em cũng phải ghi nhớ.

Nhiều khi em trách anh, không phải vì em muốn chì chiết. Mà vì em muốn anh nhìn thấy những điều em đang gánh.

Có một chuyện từ trước khi cưới đến giờ em vẫn nhớ. Ngày đó chỉ vì một chuyện nhỏ trong cách anh cư xử với bạn bè của em mà em đã từng nghĩ đến chuyện dừng lại. Có thể người ngoài thấy em khó tính, nhưng lúc đó em chỉ cảm thấy mình không được tôn trọng, không được thấu hiểu.

Bây giờ có hai đứa con rồi, em càng không muốn gia đình tan vỡ. Em từng chứng kiến những tổn thương của một gia đình không trọn vẹn, em hiểu cảm giác đó đau như thế nào. Em cũng không muốn con mình phải trải qua những điều em từng trải qua.

Nhưng giữ một gia đình không chỉ cần một người cố gắng.

Em không cần một người chồng hoàn hảo. Em không cần anh lúc nào cũng đúng, lúc nào cũng biết phải làm gì. Em chỉ cần anh hiểu rằng phía sau một người vợ hay nhắc nhở, hay lo lắng, đôi khi là một người phụ nữ đang quá mệt và đang sợ mất đi gia đình của mình.

Có thể anh nghĩ anh đang hy sinh rất nhiều cho gia đình. Nhưng em cũng vậy.

Điều em cần không phải là anh làm thêm thật nhiều việc, mà là anh nhìn thấy những gì em đã làm, lắng nghe điều em lo lắng, và cùng em trở thành đồng đội trong cuộc sống này.
 
mệt thiệc, tui cùng giới còn thấy mệt nữa là :sweat: vk ck mà nói chuyện khác gì chủ tớ không :cry:
vote ko đưa tiền cho vợ nữa :matrix:
Cũng muốn nc mà trả biết bắt đầu từ đâu thím ạ nc xong trả biết lại cãi nhau to ko nhiều khi cãi nhau nhiều quá thành stresss thêm
 
Đọc cả tin nhắn thì thấy vợ ông cũng bình thường mà, nguyên nhân là ông thớt nghiện game không muốn bỏ đấy chứ, nói thật đời thằng đàn ông có gia đình rồi, vợ nó ko tệ thì có thể bỏ hết mọi thứ để chăm lo cho gia đình, đấy là cái thiên chức của thằng đàn ông mà?
:sweat: e ko hề nghiện nhé thím có thi thoảng trước khi đi ngủ thì e có chơi 1 -2 trận liên quân thôi
 
Ở nhà trông con 10 tháng kìa, vk nó đang stress đó, trông con nít mệt mỏi lắm.
:sweat:ừa thím trông thằng nhỏ cũng mệt lên e gần như ôm hết mọi việc mà từ lúc bầu tới giờ e gần như cố gắng lo hết mà, nhưng chủ yếu ko có tiếng nói chung lên mệt, có 4-5 tháng cuối năm tháng nào em cũng cày 1-2h sáng mệt phờ người nhưng vẫn phải cố
 
Fen này giống tôi, lấy nhau 8 năm cơ mà chán dần rồi, nhiều luac muốn ly hôn mà con nhỏ quá nên thôi, có bàn với vợ mình về việc ly hôn nhưng vợ mình k đồng ý, nhiều khi sống với người mình hết tình cảm nó mỏi mệt thật, đợt nady công việc cũng khó khăn nữa
:( có đợt vợ em đòi ly hôn r thím ký đơn rồi em nghĩ vì con níu kéo, nhưng đến giờ thấy mình mệt ý, cảm giác em là người càng vun vén càng cố gắng nhưng đến khi cần 1 lời động viên thôi nhưng trả bao giờ thấy nhận lại được.:pudency: Tổn thương lúc nhỏ ko muốn con mình lặp lại nhưng chính mình hiện tại cảm giác sống chung mà hết tình cảm dần rồi ý ông
 
Cũng muốn nc mà trả biết bắt đầu từ đâu thím ạ nc xong trả biết lại cãi nhau to ko nhiều khi cãi nhau nhiều quá thành stresss thêm
con ng sẽ ko thay đổi trừ khi có 1 biến cố j đó ảnh hưởng đến lợi ích hoặc nhận thức về sự vật sự việc của họ, chứ lời ngoài tai, nói ngọt cỡ nào cũng tai này qua tai khác thui. Thím có chịu đựng dc đến khi vợ thím tự thay đổi ko? :sweat:
 
Có chị em nào từng thấy mình lạc lõng trong chính cuộc hôn nhân của mình không? Em năm nay 30 tuổi, lấy chồng từ khá sớm, hiện tại đã có 2 đứa con. Nhìn bên ngoài có thể mọi người nghĩ em có một gia đình đủ đầy, nhưng thật sự có những lúc em thấy mình mệt mỏi đến mức không biết mình đang cố gắng vì điều gì nữa.

Em và chồng đến với nhau khi còn khá trẻ. Yêu nhau chưa lâu thì cưới, lúc đó em nghĩ chỉ cần hai người thương nhau thì khó khăn nào cũng vượt qua được. Những năm đầu hôn nhân có vui, có buồn, có những ngày nghèo khó nhưng vẫn thấy hạnh phúc vì nghĩ rằng mình đang xây dựng một gia đình của riêng mình.

Nhưng sau 8 năm, khi có con rồi, em mới hiểu hôn nhân không chỉ là tình yêu.

Từ lúc sinh con đầu lòng đến đứa thứ hai, cuộc sống của em gần như xoay quanh chồng con. Có những đêm con sốt, con khóc, em thức trắng. Có những ngày mệt rã rời vẫn phải lo cơm nước, nhà cửa, con cái. Nhiều khi chồng đi làm về thấy nhà cửa gọn gàng, con cái sạch sẽ, cơm nước đầy đủ, anh nghĩ mọi thứ tự nhiên mà có. Nhưng anh đâu biết phía sau đó là bao nhiêu sự cố gắng, bao nhiêu lần em phải gạt sự mệt mỏi của mình sang một bên.

Em không nói chồng không vất vả. Em biết anh cũng đi làm, cũng kiếm tiền, cũng có áp lực riêng. Nhưng có những lúc em chỉ mong anh hiểu rằng người phụ nữ ở nhà chăm con cũng có những mệt mỏi không nhìn thấy được.

Điều làm em buồn nhất không phải là tiền bạc, cũng không phải chuyện ai làm nhiều hơn ai. Mà là cảm giác mình không được chồng đặt vào vị trí quan trọng.

Chồng em có những người bạn mà em thật sự lo lắng. Không phải vì em muốn kiểm soát anh, càng không phải vì em muốn cấm anh giao lưu. Nhưng khi mình đã có gia đình, có vợ con rồi, đôi khi mình phải biết chọn môi trường phù hợp.

Em sợ không phải vì nghĩ chồng mình là người xấu. Em sợ vì em biết ngoài kia có những thứ rất dễ kéo một người đi lệch hướng. Một cuộc vui, một mối quan hệ không rõ ràng, một thói quen tưởng như vô hại… đôi khi có thể ảnh hưởng đến cả gia đình.

Nhưng mỗi lần em góp ý, chồng lại nghĩ em đang quản lý, đang làm khó anh.

Có những chuyện nhỏ thôi nhưng khiến em tủi thân. Ví dụ như chuyện con cái. Có thể anh quên mua cây bút cho con, quên một vài việc nhỏ trong nhà. Nhưng điều khiến em buồn không phải chỉ là cây bút. Mà là cảm giác em phải nhớ tất cả mọi thứ một mình. Từ lịch học của con, đồ dùng của con, tiền điện nước, thuốc men, những việc không tên trong gia đình… lúc nào trong đầu em cũng phải ghi nhớ.

Nhiều khi em trách anh, không phải vì em muốn chì chiết. Mà vì em muốn anh nhìn thấy những điều em đang gánh.

Có một chuyện từ trước khi cưới đến giờ em vẫn nhớ. Ngày đó chỉ vì một chuyện nhỏ trong cách anh cư xử với bạn bè của em mà em đã từng nghĩ đến chuyện dừng lại. Có thể người ngoài thấy em khó tính, nhưng lúc đó em chỉ cảm thấy mình không được tôn trọng, không được thấu hiểu.

Bây giờ có hai đứa con rồi, em càng không muốn gia đình tan vỡ. Em từng chứng kiến những tổn thương của một gia đình không trọn vẹn, em hiểu cảm giác đó đau như thế nào. Em cũng không muốn con mình phải trải qua những điều em từng trải qua.

Nhưng giữ một gia đình không chỉ cần một người cố gắng.

Em không cần một người chồng hoàn hảo. Em không cần anh lúc nào cũng đúng, lúc nào cũng biết phải làm gì. Em chỉ cần anh hiểu rằng phía sau một người vợ hay nhắc nhở, hay lo lắng, đôi khi là một người phụ nữ đang quá mệt và đang sợ mất đi gia đình của mình.

Có thể anh nghĩ anh đang hy sinh rất nhiều cho gia đình. Nhưng em cũng vậy.

Điều em cần không phải là anh làm thêm thật nhiều việc, mà là anh nhìn thấy những gì em đã làm, lắng nghe điều em lo lắng, và cùng em trở thành đồng đội trong cuộc sống này.
AI phản biện lại chủ thớt à :D
 
Mở bài có thím nào cuộc đời nát như cháo chó như em không nhỉ tâm sự tí, năm nay em bước sang tuổi 31 Xem tệp đính kèm 3788692 có vợ 2 con rồi nhưng đến hiện tại thấy mình mất phương hướng quá. Cuộc sống hôn nhân sau 8 năm cảm giác mình là người cố gắng còn người kia thì lúc nào cũng chỉ có quở trách.
Mọi thứ bắt đầu như nào nhỉ kể trước cho AE cuộc sống hôn nhân đi, đến với nhau trong tình yên chóng vánh đi chắc yêu vk em được tầm 6 tháng thì tiến tới hôn nhân, hậu hôn nhân thời gian đầu hạnh phúc có buồn vui có vất vả có, thời gian tới hiện tại vk em mới đẻ bé thứ 2, mọi thứ trong nhà em đều gánh vác, từ tiền tới con cái tới việc nhà, hàng tháng gần như toàn bộ lương em ck toàn bộ cho vk chỉ cần chi tiêu gì, như đi chợ mỗi ngày với ăn uống chi tiêu lặt vặt là e bảo vk chuyển khoản, sáng 6h dậy lo cho thằng lớn đi học mua đồ ăn sáng cho vk con rồi đi làm, chiều về đi chợ nấu cơm rồi dọn dẹp bát đũa lau dọn nhà vì có con nhỏ bày nhiều, à đón con nữa do thằng thứ 2 còn nhỏ lên em cũng là người đón hàng ngày luôn đón xong lại chạy lên cty làm tiếp, đó cuộc sống coi như em lo tất rồi, nhưng quanh đi quẩn lại mỗi ngày là sự trách móc là sao nhỉ, em có 2 thằng bạn thân 1 thằng thì vợ bỏ 1 thằng thì chưa lấy vk nói chung chơi với nhau từ thời cấp 1 tới giờ mấy chục năm rồi, nhưng hôm rồi nhà em có làm bữa cơm thằng chưa lấy vk nó có quen 1 con nv quán hát, tại thằng em trai e nó hay đi hát hò lên nó biết nó có nói với e với vk. lên vk ck em có góp ý nói với nói( nhưng sau nó mới kể nó yên chơi qua đường thôi) thế là về vk em bảo cấm em chơi với bạn em nữa, vì sợ bạn em rủ dê em này nọ, em có giải thích cuộc sống của nó chuyện nó yêu ai kệ nó còn bạn bè chơi với nhau có gì đâu, nhưng vk em trả chịu hiểu lên thôi em cũng bảo để em lựa, cũng chỉ đi ăn nhậu với nhau là chính thôi ko chơi bời gì quá cả. Đợt này thêm vụ thằng nhóc nào trong nam nó xiên 5 đứa bạn dân mạng đồn ầm lên cháu nó làm nv game gì đó thế là cũng lôi em vào, thật đi làm cả ngày rồi thế nào tối đến trước khi đi ngủ cũng cấm em chơi game nốt, thật em cũng khó hiểu thật sự luôn ý ảnh chụp bên dưới, rồi đến hôm nay nữa dậy sớm cho con đi học quên ko mua bút cho con lại nt trách em này nọ. Và có vô vàn những lần trách em với lý do rất củ chuối luôn, đến giờ em cũng cảm thấy mình mệt ko phải chỉ mệt mỏi về thể xác mà mệt về cả tinh thần luôn ý, à còn câu chuyện hồi yêu nữa lúc đó ăn hỏi rồi chuẩn bị mọi thứ rồi, em có trong nhóm zalo mời cưới các bạn vk em, em nói thật lúc đó em, em mời cưới hơi dại trong đó có mấy ông ny bạn vk em lớn tuổi hơn em, em mời chung chung kiểu bạn bè thôi ko có mời kiểu em mời anh bạn các thứ thế là quay ra trách em ko tôn trọng bb vk, sau đó đòi huỷ cưới luôn với em mà cũng sát ngày rồi. E nc tác động mãi mới thôi, nhưng đến hôm nay em cảm thấy mệt, giờ 2 đứa con rồi lên trả biết phải như nào nữa bây giờ nhỉ ae cho em lời khuyên với ạ. Chứ thật nhìn con thấy vừa thương vừa tội, thật sự vì lúc nhỏ lúc em 4 tuổi bố mẹ em từng đổ vỡ rồi em cũng trải qua cuộc đời thật sự nát như cháo chó rồi không muốn cuộc đời con lặp lại cuộc đời của bố nhưng đến hiện tại em thấy mình mệt quá.
1. Thớt chơi game gì, nghiện hay không, mỗi ngày chơi mấy tiếng, chơi là tập trung quên tất cả việc xung quanh không?
2. Vợ như vầy mình đánh giá là đang lo cho gia đình nhỏ thôi, không có gì quá đáng, có chăng là nhiều việc tích tụ lại nên thớt bị áp lực dần chuẩn bị nổ thôi.
3. Thớt đã trải qua tuổi thơ bố mẹ xa cách và thấu hiểu nỗi đau đó, hôn nhân nào cũng vậy, tới 1 lúc nào đó sẽ có sóng gió, cố gắng vượt qua giai đoạn này nhé thớt. Đừng như mình, kìm lòng ko nỗi tội cả con. Giải tỏa bằng cách ly hôn là biện pháp tồi tệ nhất.
 
1. Thớt chơi game gì, nghiện hay không, mỗi ngày chơi mấy tiếng, chơi là tập trung quên tất cả việc xung quanh không?
2. Vợ như vầy mình đánh giá là đang lo cho gia đình nhỏ thôi, không có gì quá đáng, có chăng là nhiều việc tích tụ lại nên thớt bị áp lực dần chuẩn bị nổ thôi.
3. Thớt đã trải qua tuổi thơ bố mẹ xa cách và thấu hiểu nỗi đau đó, hôn nhân nào cũng vậy, tới 1 lúc nào đó sẽ có sóng gió, cố gắng vượt qua giai đoạn này nhé thớt. Đừng như mình, kìm lòng ko nỗi tội cả con. Giải tỏa bằng cách ly hôn là biện pháp tồi tệ nhất.
:sweat: e chơi game liên quân thím ngày chơi cỡ 1-2 tiếng trước khi đi ngủ tất nhiên tự tay em cho các con đi ngủ rồi em mới chơi:burn_joss_stick: còn game pc em bỏ cũng lâu lắm r chủ yếu pc để làm việc thoy.
 
Có chị em nào từng thấy mình lạc lõng trong chính cuộc hôn nhân của mình không? Em năm nay 30 tuổi, lấy chồng từ khá sớm, hiện tại đã có 2 đứa con. Nhìn bên ngoài có thể mọi người nghĩ em có một gia đình đủ đầy, nhưng thật sự có những lúc em thấy mình mệt mỏi đến mức không biết mình đang cố gắng vì điều gì nữa.

Em và chồng đến với nhau khi còn khá trẻ. Yêu nhau chưa lâu thì cưới, lúc đó em nghĩ chỉ cần hai người thương nhau thì khó khăn nào cũng vượt qua được. Những năm đầu hôn nhân có vui, có buồn, có những ngày nghèo khó nhưng vẫn thấy hạnh phúc vì nghĩ rằng mình đang xây dựng một gia đình của riêng mình.

Nhưng sau 8 năm, khi có con rồi, em mới hiểu hôn nhân không chỉ là tình yêu.

Từ lúc sinh con đầu lòng đến đứa thứ hai, cuộc sống của em gần như xoay quanh chồng con. Có những đêm con sốt, con khóc, em thức trắng. Có những ngày mệt rã rời vẫn phải lo cơm nước, nhà cửa, con cái. Nhiều khi chồng đi làm về thấy nhà cửa gọn gàng, con cái sạch sẽ, cơm nước đầy đủ, anh nghĩ mọi thứ tự nhiên mà có. Nhưng anh đâu biết phía sau đó là bao nhiêu sự cố gắng, bao nhiêu lần em phải gạt sự mệt mỏi của mình sang một bên.

Em không nói chồng không vất vả. Em biết anh cũng đi làm, cũng kiếm tiền, cũng có áp lực riêng. Nhưng có những lúc em chỉ mong anh hiểu rằng người phụ nữ ở nhà chăm con cũng có những mệt mỏi không nhìn thấy được.

Điều làm em buồn nhất không phải là tiền bạc, cũng không phải chuyện ai làm nhiều hơn ai. Mà là cảm giác mình không được chồng đặt vào vị trí quan trọng.

Chồng em có những người bạn mà em thật sự lo lắng. Không phải vì em muốn kiểm soát anh, càng không phải vì em muốn cấm anh giao lưu. Nhưng khi mình đã có gia đình, có vợ con rồi, đôi khi mình phải biết chọn môi trường phù hợp.

Em sợ không phải vì nghĩ chồng mình là người xấu. Em sợ vì em biết ngoài kia có những thứ rất dễ kéo một người đi lệch hướng. Một cuộc vui, một mối quan hệ không rõ ràng, một thói quen tưởng như vô hại… đôi khi có thể ảnh hưởng đến cả gia đình.

Nhưng mỗi lần em góp ý, chồng lại nghĩ em đang quản lý, đang làm khó anh.

Có những chuyện nhỏ thôi nhưng khiến em tủi thân. Ví dụ như chuyện con cái. Có thể anh quên mua cây bút cho con, quên một vài việc nhỏ trong nhà. Nhưng điều khiến em buồn không phải chỉ là cây bút. Mà là cảm giác em phải nhớ tất cả mọi thứ một mình. Từ lịch học của con, đồ dùng của con, tiền điện nước, thuốc men, những việc không tên trong gia đình… lúc nào trong đầu em cũng phải ghi nhớ.

Nhiều khi em trách anh, không phải vì em muốn chì chiết. Mà vì em muốn anh nhìn thấy những điều em đang gánh.

Có một chuyện từ trước khi cưới đến giờ em vẫn nhớ. Ngày đó chỉ vì một chuyện nhỏ trong cách anh cư xử với bạn bè của em mà em đã từng nghĩ đến chuyện dừng lại. Có thể người ngoài thấy em khó tính, nhưng lúc đó em chỉ cảm thấy mình không được tôn trọng, không được thấu hiểu.

Bây giờ có hai đứa con rồi, em càng không muốn gia đình tan vỡ. Em từng chứng kiến những tổn thương của một gia đình không trọn vẹn, em hiểu cảm giác đó đau như thế nào. Em cũng không muốn con mình phải trải qua những điều em từng trải qua.

Nhưng giữ một gia đình không chỉ cần một người cố gắng.

Em không cần một người chồng hoàn hảo. Em không cần anh lúc nào cũng đúng, lúc nào cũng biết phải làm gì. Em chỉ cần anh hiểu rằng phía sau một người vợ hay nhắc nhở, hay lo lắng, đôi khi là một người phụ nữ đang quá mệt và đang sợ mất đi gia đình của mình.

Có thể anh nghĩ anh đang hy sinh rất nhiều cho gia đình. Nhưng em cũng vậy.

Điều em cần không phải là anh làm thêm thật nhiều việc, mà là anh nhìn thấy những gì em đã làm, lắng nghe điều em lo lắng, và cùng em trở thành đồng đội trong cuộc sống này.
:pudency: b bè được 2 thằng thân từ nhỏ giờ chơi cũng là trên bàn nhậu là chính 1-2 tháng tụ tập lần
 
1. Thớt chơi game gì, nghiện hay không, mỗi ngày chơi mấy tiếng, chơi là tập trung quên tất cả việc xung quanh không?
2. Vợ như vầy mình đánh giá là đang lo cho gia đình nhỏ thôi, không có gì quá đáng, có chăng là nhiều việc tích tụ lại nên thớt bị áp lực dần chuẩn bị nổ thôi.
3. Thớt đã trải qua tuổi thơ bố mẹ xa cách và thấu hiểu nỗi đau đó, hôn nhân nào cũng vậy, tới 1 lúc nào đó sẽ có sóng gió, cố gắng vượt qua giai đoạn này nhé thớt. Đừng như mình, kìm lòng ko nỗi tội cả con. Giải tỏa bằng cách ly hôn là biện pháp tồi tệ nhất.
:pudency: cũng đang cố gắng vượt qua đây thím, nhiều khi áp lực quá trả biết đi đâu làm gì b bè ít quanh đi quẩn lại vk con là chủ yếu tháng ăn nhậu b bè 1-2 lần mỗi lần ăn nhậu lại vk ơi ck =)) thật b bè nó trêu suốt cứ phải xin tiền vk nhưng em cũng cười xoà cho qua nhưng đến hiện tại nhiều khi đồng tiền ko áp lực nhưng bị quản lý chặt quá cũng mệt thím ạ, có thú vui chơi game thì thi thoảng con ngủ r em mới chơi tí, thật sự là càng ngày càng bị áp đặt em mới chán thôi
 
:burn_joss_stick:em chơi trên bàn nhậu thôi còn cuộc sống của nhau em ko tham gia và em cũng ko chơi mấy cái món đó quán hát em cũng từng làm phục vụ 1 thời gian rồi ko kì thị nhưng cũng ko thích:beat_brick:
Bạn xấu thì nên giảm dần tần suất tiếp xúc xong dứt hẳn bác ah. Cứ nghĩ làm bạn trên bàn nhậu là đủ, nhưng không, nhiều cái nó phát sinh đó, sống chả ai nói trước được gì đâu. Dứt ra thì dứt hẳn luôn.
 
:burn_joss_stick:em chơi trên bàn nhậu thôi còn cuộc sống của nhau em ko tham gia và em cũng ko chơi mấy cái món đó quán hát em cũng từng làm phục vụ 1 thời gian rồi ko kì thị nhưng cũng ko thích:beat_brick:
  • Bạn xấu thì xác định bỏ đi, ko chơi chung vợ thím cũng ngăn ngừa ấy, bạn nào bè nấy. Lo xa cũng ko quá đáng :).
  • Nhậu mà vợ kêu về là hạnh phúc đấy, nó bỏ éo thèm quan tâm tới, lúc đó mới mệt. Xin tiền vợ cũng là cách để tránh xa đà bê tha mà :).
  • Tự bản thân thớt giờ muốn thế nào, tìm người tâm sự cho khuây thôi thì tâm sự với vợ đi, vượt qua cái tâm lý cự cãi khi nói chuyện với vợ thử xem( hơi khó đấy).
  • Còn việc chơi game, mình cũng liên quân đây, chơi rất nhập tâm, đang chơi ai hỏi han gì là trả lời như thằng ngáo, vợ trước cũng chửi, nhưng chưa gay gắt lắm. Thớt có vô trường hợp này thì né vợ ra mà chơi, đừng để bắt gặp, ra cafe hoặc chui mẹ vô toilet mà chơi(có ku em cũng quen trên đây, cũng nghiện LQ, ae chơi chung là nó vô toilet ngồi =))). Không phải sợ, mà nhiều lúc mình nghiện vl, chơi là quên hết mọi thứ xung quanh.
 
:sweat: e ko hề nghiện nhé thím có thi thoảng trước khi đi ngủ thì e có chơi 1 -2 trận liên quân thôi
Đọc thấy vợ thím có vẻ trưởng thành hơn thím, đúng là đàn ông cũng có những thú vui, những khoảng trời riêng nhưng vợ nó đã không thích thì tém tém lại, dù sao cũng sẽ sống với nhau cả đời, người thân cận nhất, ở lâu nhất với mình chỉ có vợ thôi. Tôi kiểu ngược với thím, mọi cuộc chơi ở ngoài đều không muốn tham gia, nếu phải tham gia cũng chỉ vì công việc thôi, còn 2 vợ chồng dính nhau như mứt với đít, có ăn chơi gì cũng 2 đứa với nhau, 22 năm rồi :D
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
thanh-phong-tom-fan,
Người trả lời cuối
THtruekids,
Trả lời
90
Lượt xem
5.361
Quay lại
Lên đầu trang