Hà Kim Thủy
Member
Có chị em nào từng thấy mình lạc lõng trong chính cuộc hôn nhân của mình không? Em năm nay 30 tuổi, lấy chồng từ khá sớm, hiện tại đã có 2 đứa con. Nhìn bên ngoài có thể mọi người nghĩ em có một gia đình đủ đầy, nhưng thật sự có những lúc em thấy mình mệt mỏi đến mức không biết mình đang cố gắng vì điều gì nữa.
Em và chồng đến với nhau khi còn khá trẻ. Yêu nhau chưa lâu thì cưới, lúc đó em nghĩ chỉ cần hai người thương nhau thì khó khăn nào cũng vượt qua được. Những năm đầu hôn nhân có vui, có buồn, có những ngày nghèo khó nhưng vẫn thấy hạnh phúc vì nghĩ rằng mình đang xây dựng một gia đình của riêng mình.
Nhưng sau 8 năm, khi có con rồi, em mới hiểu hôn nhân không chỉ là tình yêu.
Từ lúc sinh con đầu lòng đến đứa thứ hai, cuộc sống của em gần như xoay quanh chồng con. Có những đêm con sốt, con khóc, em thức trắng. Có những ngày mệt rã rời vẫn phải lo cơm nước, nhà cửa, con cái. Nhiều khi chồng đi làm về thấy nhà cửa gọn gàng, con cái sạch sẽ, cơm nước đầy đủ, anh nghĩ mọi thứ tự nhiên mà có. Nhưng anh đâu biết phía sau đó là bao nhiêu sự cố gắng, bao nhiêu lần em phải gạt sự mệt mỏi của mình sang một bên.
Em không nói chồng không vất vả. Em biết anh cũng đi làm, cũng kiếm tiền, cũng có áp lực riêng. Nhưng có những lúc em chỉ mong anh hiểu rằng người phụ nữ ở nhà chăm con cũng có những mệt mỏi không nhìn thấy được.
Điều làm em buồn nhất không phải là tiền bạc, cũng không phải chuyện ai làm nhiều hơn ai. Mà là cảm giác mình không được chồng đặt vào vị trí quan trọng.
Chồng em có những người bạn mà em thật sự lo lắng. Không phải vì em muốn kiểm soát anh, càng không phải vì em muốn cấm anh giao lưu. Nhưng khi mình đã có gia đình, có vợ con rồi, đôi khi mình phải biết chọn môi trường phù hợp.
Em sợ không phải vì nghĩ chồng mình là người xấu. Em sợ vì em biết ngoài kia có những thứ rất dễ kéo một người đi lệch hướng. Một cuộc vui, một mối quan hệ không rõ ràng, một thói quen tưởng như vô hại… đôi khi có thể ảnh hưởng đến cả gia đình.
Nhưng mỗi lần em góp ý, chồng lại nghĩ em đang quản lý, đang làm khó anh.
Có những chuyện nhỏ thôi nhưng khiến em tủi thân. Ví dụ như chuyện con cái. Có thể anh quên mua cây bút cho con, quên một vài việc nhỏ trong nhà. Nhưng điều khiến em buồn không phải chỉ là cây bút. Mà là cảm giác em phải nhớ tất cả mọi thứ một mình. Từ lịch học của con, đồ dùng của con, tiền điện nước, thuốc men, những việc không tên trong gia đình… lúc nào trong đầu em cũng phải ghi nhớ.
Nhiều khi em trách anh, không phải vì em muốn chì chiết. Mà vì em muốn anh nhìn thấy những điều em đang gánh.
Có một chuyện từ trước khi cưới đến giờ em vẫn nhớ. Ngày đó chỉ vì một chuyện nhỏ trong cách anh cư xử với bạn bè của em mà em đã từng nghĩ đến chuyện dừng lại. Có thể người ngoài thấy em khó tính, nhưng lúc đó em chỉ cảm thấy mình không được tôn trọng, không được thấu hiểu.
Bây giờ có hai đứa con rồi, em càng không muốn gia đình tan vỡ. Em từng chứng kiến những tổn thương của một gia đình không trọn vẹn, em hiểu cảm giác đó đau như thế nào. Em cũng không muốn con mình phải trải qua những điều em từng trải qua.
Nhưng giữ một gia đình không chỉ cần một người cố gắng.
Em không cần một người chồng hoàn hảo. Em không cần anh lúc nào cũng đúng, lúc nào cũng biết phải làm gì. Em chỉ cần anh hiểu rằng phía sau một người vợ hay nhắc nhở, hay lo lắng, đôi khi là một người phụ nữ đang quá mệt và đang sợ mất đi gia đình của mình.
Có thể anh nghĩ anh đang hy sinh rất nhiều cho gia đình. Nhưng em cũng vậy.
Điều em cần không phải là anh làm thêm thật nhiều việc, mà là anh nhìn thấy những gì em đã làm, lắng nghe điều em lo lắng, và cùng em trở thành đồng đội trong cuộc sống này.
Em và chồng đến với nhau khi còn khá trẻ. Yêu nhau chưa lâu thì cưới, lúc đó em nghĩ chỉ cần hai người thương nhau thì khó khăn nào cũng vượt qua được. Những năm đầu hôn nhân có vui, có buồn, có những ngày nghèo khó nhưng vẫn thấy hạnh phúc vì nghĩ rằng mình đang xây dựng một gia đình của riêng mình.
Nhưng sau 8 năm, khi có con rồi, em mới hiểu hôn nhân không chỉ là tình yêu.
Từ lúc sinh con đầu lòng đến đứa thứ hai, cuộc sống của em gần như xoay quanh chồng con. Có những đêm con sốt, con khóc, em thức trắng. Có những ngày mệt rã rời vẫn phải lo cơm nước, nhà cửa, con cái. Nhiều khi chồng đi làm về thấy nhà cửa gọn gàng, con cái sạch sẽ, cơm nước đầy đủ, anh nghĩ mọi thứ tự nhiên mà có. Nhưng anh đâu biết phía sau đó là bao nhiêu sự cố gắng, bao nhiêu lần em phải gạt sự mệt mỏi của mình sang một bên.
Em không nói chồng không vất vả. Em biết anh cũng đi làm, cũng kiếm tiền, cũng có áp lực riêng. Nhưng có những lúc em chỉ mong anh hiểu rằng người phụ nữ ở nhà chăm con cũng có những mệt mỏi không nhìn thấy được.
Điều làm em buồn nhất không phải là tiền bạc, cũng không phải chuyện ai làm nhiều hơn ai. Mà là cảm giác mình không được chồng đặt vào vị trí quan trọng.
Chồng em có những người bạn mà em thật sự lo lắng. Không phải vì em muốn kiểm soát anh, càng không phải vì em muốn cấm anh giao lưu. Nhưng khi mình đã có gia đình, có vợ con rồi, đôi khi mình phải biết chọn môi trường phù hợp.
Em sợ không phải vì nghĩ chồng mình là người xấu. Em sợ vì em biết ngoài kia có những thứ rất dễ kéo một người đi lệch hướng. Một cuộc vui, một mối quan hệ không rõ ràng, một thói quen tưởng như vô hại… đôi khi có thể ảnh hưởng đến cả gia đình.
Nhưng mỗi lần em góp ý, chồng lại nghĩ em đang quản lý, đang làm khó anh.
Có những chuyện nhỏ thôi nhưng khiến em tủi thân. Ví dụ như chuyện con cái. Có thể anh quên mua cây bút cho con, quên một vài việc nhỏ trong nhà. Nhưng điều khiến em buồn không phải chỉ là cây bút. Mà là cảm giác em phải nhớ tất cả mọi thứ một mình. Từ lịch học của con, đồ dùng của con, tiền điện nước, thuốc men, những việc không tên trong gia đình… lúc nào trong đầu em cũng phải ghi nhớ.
Nhiều khi em trách anh, không phải vì em muốn chì chiết. Mà vì em muốn anh nhìn thấy những điều em đang gánh.
Có một chuyện từ trước khi cưới đến giờ em vẫn nhớ. Ngày đó chỉ vì một chuyện nhỏ trong cách anh cư xử với bạn bè của em mà em đã từng nghĩ đến chuyện dừng lại. Có thể người ngoài thấy em khó tính, nhưng lúc đó em chỉ cảm thấy mình không được tôn trọng, không được thấu hiểu.
Bây giờ có hai đứa con rồi, em càng không muốn gia đình tan vỡ. Em từng chứng kiến những tổn thương của một gia đình không trọn vẹn, em hiểu cảm giác đó đau như thế nào. Em cũng không muốn con mình phải trải qua những điều em từng trải qua.
Nhưng giữ một gia đình không chỉ cần một người cố gắng.
Em không cần một người chồng hoàn hảo. Em không cần anh lúc nào cũng đúng, lúc nào cũng biết phải làm gì. Em chỉ cần anh hiểu rằng phía sau một người vợ hay nhắc nhở, hay lo lắng, đôi khi là một người phụ nữ đang quá mệt và đang sợ mất đi gia đình của mình.
Có thể anh nghĩ anh đang hy sinh rất nhiều cho gia đình. Nhưng em cũng vậy.
Điều em cần không phải là anh làm thêm thật nhiều việc, mà là anh nhìn thấy những gì em đã làm, lắng nghe điều em lo lắng, và cùng em trở thành đồng đội trong cuộc sống này.

vk ck mà nói chuyện khác gì chủ tớ không 
có đợt vợ em đòi ly hôn r thím ký đơn rồi em nghĩ vì con níu kéo, nhưng đến giờ thấy mình mệt ý, cảm giác em là người càng vun vén càng cố gắng nhưng đến khi cần 1 lời động viên thôi nhưng trả bao giờ thấy nhận lại được.
Tổn thương lúc nhỏ ko muốn con mình lặp lại nhưng chính mình hiện tại cảm giác sống chung mà hết tình cảm dần rồi ý ông
còn game pc em bỏ cũng lâu lắm r chủ yếu pc để làm việc thoy.
thật b bè nó trêu suốt cứ phải xin tiền vk nhưng em cũng cười xoà cho qua nhưng đến hiện tại nhiều khi đồng tiền ko áp lực nhưng bị quản lý chặt quá cũng mệt thím ạ, có thú vui chơi game thì thi thoảng con ngủ r em mới chơi tí, thật sự là càng ngày càng bị áp đặt em mới chán thôi
.