Nhận ra bản thân bị cty IT cũ (Fs) lừa ép viết đơn tự thôi việc

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề mynameisthao
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Mình có 1 người họ hàng bị trầm cảm nặng, sau đó điều trị theo thuốc của bệnh viện tâm thần, kể từ khi điều trị thì người đó ko còn những hành động nguy hiểm cho bản thân và người khác nữa, nhưng lại trở thành một người cực kì chậm chạp, không thể làm việc ở bất kỳ công ty tổ chức nào vì quá chậm chạp. Mình cũng muốn giúp đỡ nhưng ko biết làm sao. Chỉ hi vọng bạn có điều trị thì hãy tìm hiểu kĩ kẻo ảnh hưởng tới sức khoẻ về sau
 
Mình có 1 người họ hàng bị trầm cảm nặng, sau đó điều trị theo thuốc của bệnh viện tâm thần, kể từ khi điều trị thì người đó ko còn những hành động nguy hiểm cho bản thân và người khác nữa, nhưng lại trở thành một người cực kì chậm chạp, không thể làm việc ở bất kỳ công ty tổ chức nào vì quá chậm chạp. Mình cũng muốn giúp đỡ nhưng ko biết làm sao. Chỉ hi vọng bạn có điều trị thì hãy tìm hiểu kĩ kẻo ảnh hưởng tới sức khoẻ về sau
Nyc mình bị trầm cảm, kể là uống thuốc bác sĩ kê đơn vào thì người không có tí sức nào. Ngủ li bì cả ngày ấy, nên n cũng dừng uống
 
Mình có 1 người họ hàng bị trầm cảm nặng, sau đó điều trị theo thuốc của bệnh viện tâm thần, kể từ khi điều trị thì người đó ko còn những hành động nguy hiểm cho bản thân và người khác nữa, nhưng lại trở thành một người cực kì chậm chạp, không thể làm việc ở bất kỳ công ty tổ chức nào vì quá chậm chạp. Mình cũng muốn giúp đỡ nhưng ko biết làm sao. Chỉ hi vọng bạn có điều trị thì hãy tìm hiểu kĩ kẻo ảnh hưởng tới sức khoẻ về sau
Thuốc tây nó có tác dụng phụ mà.
 
Mình có 1 người họ hàng bị trầm cảm nặng, sau đó điều trị theo thuốc của bệnh viện tâm thần, kể từ khi điều trị thì người đó ko còn những hành động nguy hiểm cho bản thân và người khác nữa, nhưng lại trở thành một người cực kì chậm chạp, không thể làm việc ở bất kỳ công ty tổ chức nào vì quá chậm chạp. Mình cũng muốn giúp đỡ nhưng ko biết làm sao. Chỉ hi vọng bạn có điều trị thì hãy tìm hiểu kĩ kẻo ảnh hưởng tới sức khoẻ về sau
Nyc mình bị trầm cảm, kể là uống thuốc bác sĩ kê đơn vào thì người không có tí sức nào. Ngủ li bì cả ngày ấy, nên n cũng dừng uống
Cảm ơn mn chia sẻ. Mình trộm vía hiện tại cảm thấy ok á. Cũng vật lộn cả năm nay, đổi qua nhiều loại thuốc và nhiều bác sĩ, chắc nhờ hợp nên vài tháng nay ăn ngủ cũng ngon, ít nghĩ quẩn.
Mình nay mới ốm một trận, tống thuốc và thuốc bổ vào hết cơn đau tinh thần cũng nhẹ nhõm hẳn.
Nhiều người bị trầm cảm vì khủng hoảng hiện sinh, người bị đổ vỡ tình cảm, người vỡ nợ, người mất người thân, người là nạn nhân của các hành vi tội phạm...Mỗi người có một hoàn cảnh và mỗi một cách chữa khác nhau. Nếu có ai đó có người thân không may bị giống mình xin các bạn kiên nhẫn và yêu thương bao dung lấy họ.
 
Dear các bạn,

Hôm nay trời mưa. Tôi lại nặng lòng khi nghĩ về những thất bại và mất mát của bản thân trong công việc, tình yêu và hôn nhân gia đình.

Tôi làm việc cho công ty từ năm 2021, đến năm 2022 thì tái ký hợp đồng 3 năm ở vị trí Chuyên viên Phân tích Nghiệp vụ không yêu cầu kỹ năng lập trình. Đến năm 2024, đơn vị của tôi (vốn được gắn cố định vào một dự án lớn) đột ngột thay đổi cơ cấu các đội ngũ. Tôi bị điều chuyển sang một đội mới mà các anh chị trong đó đều phải biết lập trình. Sau khi thành lập đội được một tháng, anh Đội trưởng (Team Lead) rời khỏi Đơn vị Kinh doanh (BU). Tôi tiếp tục bị chuyển sang đội triển khai CI/CD.

Vì xuất thân từ chuyên ngành ngôn ngữ, tôi hoàn toàn không có kiến thức về lập trình nhưng lại bị bắt buộc phải ngồi học code. Cả đội làm việc cật lực, còn tôi chỉ được quan sát (shadow) và tự xem video hướng dẫn. Tôi bắt đầu cảm thấy có điều bất ổn. Vốn dĩ công việc trước đây tôi vẫn hoàn thành rất tốt, chỉ có điều tính cách tôi hướng nội, ít khi nịnh bợ cấp trên. Người quản lý tổng vốn thích cách làm việc của tôi thì lại chuyển sang Mỹ công tác.

Sau khoảng một tháng, người Quản lý đội mới hẹn gọi điện để đánh giá và hướng dẫn công việc, nhưng cứ đến hẹn lại viện lý do bận để hoãn. Sau đó, tôi lại bị chuyển về một đội cũ gồm 3 người, thêm tôi là 4. Chị Trưởng đội là đồng nghiệp cũ của tôi, đã làm việc tại công ty mười mấy năm. Tôi làm việc ở đó được 1–2 tuần thì bị chị nói là làm việc không đạt chỉ số hiệu suất (KPI). Lòng đầy bức xúc, tôi nhắn tin thắc mắc vì sao trước giờ tôi vẫn làm việc bình thường mà nay lại bị đánh giá không đạt, dẫn đến hai bên tranh cãi một hồi.

Sau đó, chị ấy nói: "Em có biết là em vẫn có thể tự xin sang Đơn vị Kinh doanh khác không?" — ý muốn đẩy tôi về bộ phận chờ việc (pool) để tự tìm dự án mới. Tôi phản bác lại rằng chị là Trưởng đội, chị chỉ có quyền đánh giá chứ không có quyền đuổi việc tôi. Quá áp lực đến mức mất ăn mất ngủ, tôi xin nghỉ một ngày về quê khám bệnh. Bác sĩ chẩn đoán tôi bị rối loạn lo âu và trầm cảm, khuyên nên nghỉ ngơi vài ngày. Tôi nộp đơn xin nghỉ phép luôn vào ngày thứ Sáu. Chị ấy đã thấy và phê duyệt hệ thống. Tuy nhiên, đến thứ Hai tuần sau khi đi làm lại, chị lại trách tôi tự ý nghỉ mà không hỏi ý kiến.

Tiếp đó, Giám đốc Đơn vị yêu cầu tôi rời khỏi bộ phận. Tôi đã phản ánh với bộ phận Nhân sự (HR) rằng Giám đốc Đơn vị và các Trưởng đội đang chèn ép, bắt nạt khiến tôi phải nghỉ việc. Đại diện HR sau đó đã phải gặp mặt gửi lời xin lỗi và trao đổi lại với tôi.

Giám đốc Đơn vị gửi cho tôi một danh sách nhận xét từ các Trưởng đội, cáo buộc tôi không hoàn thành công việc và hay về sớm không xin phép (thực tế mỗi tuần tôi phải về quê một lần nên chiều thứ Sáu xin về sớm 30 phút để kịp chuyến tàu, và điều này đều đã xin phép Trưởng đội cũ). Họ kết luận tôi không còn phù hợp để làm việc tại Đơn vị Kinh doanh này nữa.

Bộ phận Nhân sự sắp xếp cho tôi phỏng vấn sang vị trí khác 2 lần nhưng đều không phản hồi kết quả. Sau đó, một anh Quản lý Nhân sự khu vực phía Nam đứng ra thỏa thuận tôi nghỉ việc với mức đền bù 1 tháng lương. Anh ấy nói công ty không còn vị trí phù hợp, và theo quy trình, các trường hợp phỏng vấn chuyển vị trí không đạt 1 tháng cũng sẽ phải nghỉ việc. Vì quá áp lực, tôi đành chấp nhận nhưng thương lượng xin hưởng 2 tháng lương đền bù.

Đợt đó tôi cũng chuẩn bị kết hôn. Sau khi cưới, việc vừa mất làm, vừa sống chung với gia đình chồng không như ý muốn dẫn đến nhiều cãi vã. Tôi quyết định về quê sống cùng mẹ đẻ. Bố mẹ chồng liên tục ngăn cản chồng tôi, không muốn anh tiếp tục gắn bó với một người trầm cảm, chỉ ở nhà ăn ngủ như tôi vì sợ sau này anh phải nuôi tôi cả đời. Tôi rất tủi thân nên cố gắng tìm các công việc bán thời gian ở quê để có thêm thu nhập ra vào. Cứ thế, hai vợ chồng ngày càng xa cách.

Chồng tôi lên mạng tìm kiếm người khác, đối xử với tôi lúc nhạt nhẽo lúc lại ngọt ngào. Mãi đến khi tìm được một người vừa ý, giàu có và kiếm được nhiều tiền, anh ấy đệ đơn ly hôn để cưới người đó.

Cuộc ly hôn diễn ra không hề êm đả vì tôi còn tình cảm nên tìm cách níu kéo. Nhằm chấm dứt mọi chuyện, anh ấy thẳng tay gửi cho tôi xem ảnh tình tứ với nhân tình, rồi lên tòa quát nạt tôi. Điều cay đắng là chỉ 2 tuần trước khi nộp đơn ly hôn, anh ấy vẫn nói yêu tôi, và trước đó hai đứa vẫn sinh hoạt vợ chồng bình thường.

Ngẫm lại, nếu năm đó bản thân tỉnh táo hơn, có lẽ tôi đã không mất việc. Biết đâu chúng tôi cũng không phải chia cách, và tôi đã không bị hỏng thai. Để bây giờ, tôi không phải ngồi ngắm mưa với một khoảng trống tê tái trong lòng.

Căn bệnh trầm cảm của tôi trở nặng hơn từ ngày ly hôn đến nay. Tôi có nộp đơn xin việc vài nơi nhưng làm cũng chẳng được mấy ngày vì hội chứng chứng căng thẳng sau chấn thương (PTSD) quá nặng. Tôi rất hay bị mất sức, mất tập trung, thường xuyên bần thần nhớ lại chuyện cũ với chồng rồi bật khóc. Cơ thể hay bị hụt hơi; có lần chỉ đi bộ một đoạn ngắn rồi ngồi nói chuyện với mẹ mà tôi mệt đến mức bật khóc mà không hiểu tại sao.

Việc bị lừa mất việc, mất tiền đã đành, nhưng hệ lụy nó để lại cho cuộc đời tôi quá lớn. Hiện tại, tôi vẫn tiếp tục nộp hồ sơ xin việc ở quanh khu vực gần nhà nhưng chưa có phản hồi. Ở tuổi 32 và đang thất nghiệp.

Tôi cũng đang cân nhắc, nếu từ giờ đến hết năm vẫn không xin được việc, tôi sẽ tạm gác lại sự nghiệp để tìm một đứa con cho riêng mình. Giấc mơ lớn nhất của đời tôi vẫn là được làm mẹ.

Hy vọng những ai vô tình rơi vào hoàn cảnh tương tự sẽ luôn tỉnh táo, tìm hiểu kỹ Luật Lao động để bảo vệ bản thân và tránh những mất mát không đáng có.
____________________________________________________________
Dear,
Từ tối hôm qua đến giờ thì post của mình cũng thu hút khá nhiều ý kiến và sự quan tâm của mọi người. Mình vừa có tí thời gian rỗi nên đã tranh thủ đọc hết, xin có vài lời rep chung ạ:
1. Về việc câu cú lủng củng và viết tắt: Mình xin rút kinh nghiệm và sẽ giành thời gian trong ngày hôm nay để sửa chữa lại post. Rất xin lỗi về sự bất tiện này.
2. Về sự thật: Mình cam kết 100% nội dung các post mình chia sẻ trên diễn đàn này là hoàn toàn đúng với sự thật. Thậm chí cả tên nick và avat của mình cũng là thật. Mình có sợ gặp người quen không? Có, thực sự. Nhất là chồng cũ và vợ mới của anh ấy chứng kiến bản thân mình khủng hoảng là điều họ hả hê. Trên mạng xã hội Fb và threads hay instagram, mình và bọn họ từng đụng độ khá nảy lửa. Và tất nhiên kẻ bị tổn thương luôn là mình. Hình ảnh và lời nói của bọn họ không khác gì axit rắc lên da của mình. Chính vì vậy, mình đã xóa hết mạng xh và sống ẩn mình một thời gian dài. VOZ có vẻ là kênh cuối cùng mình tìm đến. Post đầu tiên là về việc nghi ngờ bản thân đang bị lừa đảo tiền chạy việc. Đây là tình huống chia sẻ bất đắc dĩ.
3. Về việc nhiều bạn lên án mạnh mẽ mình viết post này chỉ để đỗ lỗi cho mọi người: Thật sự không phải là như vậy; post này có hơi lan man nhưng kì thực nó chỉ viết ra bất chợt chứ không phải là một câu chuyện có bố cục rõ ràng logic. Mình không thể chia sẻ sâu hơn về cuộc hôn nhân hay công việc của mình vì nó quá dài dòng và phức tạp. Không ngoa thì có thể ví drama hơn cả film. Nhưng nhìn chung, mình biết bản thân là người chịu trách nhiệm duy nhất cho tất cả những điều xảy ra trong cuộc đời mình. Mình không hề đổ lỗi. Chỉ là 1 phút yếu lóng nên hoài niệm. Liệu nếu ngày ấy khác đi thì hiện tại có khác hay không.
4. Về việc bị ép viết đơn thôi việc: Nhiều bạn cho rằng mình hết giá trị thì người ta vứt bỏ. Các bạn không hề sai. Nhưng dùng chiêu trò để ép nhân viên là đê hèn thay vì thẳng thắn và tôn trọng. Mình đã bị bắt bẻ khi đi xin nghỉ phép vào kỳ nghỉ ốm. Không một lời thăm hỏi hay quà cáp chỉ trách vì bị log sót...mình hoàn toàn có thể đấu tố nhưng mình chọn im lặng về pool của công ty.Lúc ấy mình hoàn toàn có cơ hội để xoay chuyển tình thế bằng cách tìm hiểu sâu về luật lao động, nhờ những chuyên gia hay liên đoàn lao động tư vấn. Nhưng mình đã không làm, thay vào đó mình thua cuộc dưới chiến thuật tâm lý của HR trong bối cảnh rối rem của cuộc tình (đầu:v) đã tự viết đơn xin nghỉ việc với 2 tháng tiền lương; Nhưng theo luật, bạn có thể nhận được hơn và nhận phép năm...
Bạn của mình thậm chí còn được nhận nguyên tiền hợp đồng còn lại. Tất cả là do sự yếu đuối và ngu dốt của bản thân.
5. Về khuynh hướng tương lai: Mình không có định hướng quay trở lại nghề IT vì môi trường làm việc ở quên tôi khá hạn chế cơ hội ngành này. Chia sẻ thêm vui vui cho các bn lm cùng ngành IT là mình từng đậu ĐH ngành CNTT trong quá khứ nhưng mình chọn theo học ngoại ngữ :)) Trong một năm qua mình tập trung chữa tâm bệnh. Mình đã từng đột quỵ, từng tự tử. Nhưng mình cũng còn tồn tại cho đến ngày hôm nay. Hiện tại mình sống với bố mẹ, có anh chị em họ làm hàng xóm, có cháu nhỏ để vui đùa. Nên mình không thể đi xa vì họ là chỗ dựa cuối cùng cho mình.
Rất xin lỗi nếu như mình đã nói điều gì không phải làm mích lòng ý của các bạn. Mình thừa nhận bản thân còn chưa trưởng thành, tính cách còn trẻ con bộp chộp nên hay làm người khác hiểu lầm. Thực sự với cả gia đình chồng cũ hay đồng nghiệp cũ, thậm chí các bạn Vozer đang ném đá, mình hoàn toàn không có ý ghét bỏ hay ác ý với ai cả. Mình không phải là người có dã tâm xấu xa.
Rất trân trọng các bạn một ngày bận rộn vẫn ghé vào đây nhả vài lời vàng ngọc
Thân ái và quyết thắng!


Sau bao nhiêu combat qua lại. Vậy bạn có tiếp thu hay nhận đc ý kiến, góc nhìn, định hướng nào tốt không.
Cá nhân mình khuyên bạn không nên sinh con. Bạn có thể nhận cháu làm con nuôi chẳng hạn. Sinh con vốn là may rủi cho cả bố mẹ và con cái. Mà đứa bé thì không nên ném nó vào hoàn cảnh nhiều rủi ro như bạn.

Với lời hứa trao yêu thương, lo đủ đk vât chất cho con. Trao yêu thương cho con là hoàn toàn không đủ. Kinh tế là điều quan trọng bạn thiếu và chưa có căn cứ thực hiện. Còn tình yêu thương mà bạn định trao con thì nếu không đủ tỉnh táo, khôn ngoan và tâm lý tốt thì lại thành thuốc độc bóp nghẹt đứa trẻ.
 
Thôi tha cho đứa trẻ đi fen, tội nghiệp nó, tôi nói thật, đừng vì thú vui của mình mà hại đời nó. Fen bị: trầm cảm, thất nghiệp, tiền chắc cũng ko nhiều, tư tưởng chắc cũng lệch lạc, hôn nhân đổ vỡ,… fen còn muốn có con để mong muốn làm mẹ, là làm mẹ kiểu gì? Chăm 1 đứa con rất stress nếu 1 mình , còn nữa tương lai nó nữa, và tư tưởng cũng như bệnh của fen nữa thì tính cách đứa trẻ rất tội nghiệp đáng thương. Tôi sinh r trong gia đình nghèo phải cố gắng từng chút 1, bố mẹ nghèo ko có ý chí ko có kiến thức nuôi tôi, tôi phải tự lập phải cố gắng từng chút giờ cũng có chút nhưng so với xã hội chậm hơn rất nhiều rồi, tôi cũng ước tôi chưa từng được sinh ra :(
b2050476b2a26d36055ee6b2a22ef2619cf8467aefead5df3fc5d55989b8326e.webp
 
Mình cảm giác bạn thớt, tuy sống nội tâm nhưng lại có sự phản kháng/phản ứng mạnh, nên dễ bị trầm cảm, kiểu gặp chuyện thì khó mà bỏ qua kiểu "kệ cmnd" nên tâm trí dễ bị kích động. Mình đoán qua lời văn bạn viết thôi nên chỉ là đoán mò, ko biết thớt thấy có đúng tí nào ko? kiểu vậy thì tự mình làm khổ mình thôi.
Còn về cty thì mình thấy họ cũng ko quá đáng quá, các sự việc như bạn kể ai đi làm chả gặp, nên nếu mình mà gặp tình huống đó mình cũng bỏ qua thôi.
 
Nyc mình bị trầm cảm, kể là uống thuốc bác sĩ kê đơn vào thì người không có tí sức nào. Ngủ li bì cả ngày ấy, nên n cũng dừng uống
Thì nó là thuốc làm chậm não, mỏi cơ, để ngủ, mà ngủ thì bớt nghĩ ngợi hay trông thảm hơn, thì họ lại nghĩ đó là đỡ bệnh.
 
Sau bao nhiêu combat qua lại. Vậy bạn có tiếp thu hay nhận đc ý kiến, góc nhìn, định hướng nào tốt không.
Cá nhân mình khuyên bạn không nên sinh con. Bạn có thể nhận cháu làm con nuôi chẳng hạn. Sinh con vốn là may rủi cho cả bố mẹ và con cái. Mà đứa bé thì không nên ném nó vào hoàn cảnh nhiều rủi ro như bạn.

Với lời hứa trao yêu thương, lo đủ đk vât chất cho con. Trao yêu thương cho con là hoàn toàn không đủ. Kinh tế là điều quan trọng bạn thiếu và chưa có căn cứ thực hiện. Còn tình yêu thương mà bạn định trao con thì nếu không đủ tỉnh táo, khôn ngoan và tâm lý tốt thì lại thành thuốc độc bóp nghẹt đứa trẻ.
Cảm ơn, tôi hiểu ý của bạn nhưng không tiện đâu.
Tôi đã lơ rồi nhưng các bạn cứ dí tôi tiện đây tôi nói luôn. Các bạn có chắc là bạn làm tốt hơn tôi không?
Tôi không lên đây để xin phép hay trưng bày ý kiến về việc con cái của tôi.
Gia đình tôi không thấy vấn đề, cha mẹ tôi không thấy vấn đề, chúng tôi sống cuộc đời chúng tôi vậy thôi.
Nếu chịu cuộc đời gái già vô sinh và chết đi trong cô độc với việc làm mẹ đơn thân thì tôi chọn làm mẹ đơn thân. Xin con nuôi cũng được, làm ivf cũng được, miễn tôi không đi làm tiểu tam phá hoại gđ nào là được rồi.
 
T ko muốn vào thớt suxvat này nữa đừng quote t loser, trên voz tin ít thôi, mấy thằng rảnh lol đi lục post thường loser tận cùng , cút đi :doubt:
Vậy m xóa hết rep trong post t giùm t cảm ơn; T k mướn người như anh vào đây lội lui lội tới chửi t còn tệ hơn cả chửi con chó. Có rep thì có chịu người ta đánh giá, có người thả tim người ném gạch. Bị ném cái quay ra chửi còn hơn chí phèo. Muốn tự sướng thì thẩm du đi
 
Mình cảm giác bạn thớt, tuy sống nội tâm nhưng lại có sự phản kháng/phản ứng mạnh, nên dễ bị trầm cảm, kiểu gặp chuyện thì khó mà bỏ qua kiểu "kệ cmnd" nên tâm trí dễ bị kích động. Mình đoán qua lời văn bạn viết thôi nên chỉ là đoán mò, ko biết thớt thấy có đúng tí nào ko? kiểu vậy thì tự mình làm khổ mình thôi.
Còn về cty thì mình thấy họ cũng ko quá đáng quá, các sự việc như bạn kể ai đi làm chả gặp, nên nếu mình mà gặp tình huống đó mình cũng bỏ qua thôi.
đừng đoán mò nữa :))
 
Cảm ơn, tôi hiểu ý của bạn nhưng không tiện đâu.
Tôi đã lơ rồi nhưng các bạn cứ dí tôi tiện đây tôi nói luôn. Các bạn có chắc là bạn làm tốt hơn tôi không?
Tôi không lên đây để xin phép hay trưng bày ý kiến về việc con cái của tôi.
Gia đình tôi không thấy vấn đề, cha mẹ tôi không thấy vấn đề, chúng tôi sống cuộc đời chúng tôi vậy thôi.
Nếu chịu cuộc đời gái già vô sinh và chết đi trong cô độc với việc làm mẹ đơn thân thì tôi chọn làm mẹ đơn thân. Xin con nuôi cũng được, làm ivf cũng được, miễn tôi không đi làm tiểu tam phá hoại gđ nào là được rồi.
Sao cứ phải làm ivf hả em. Thiếu gì cách hiệu quả mà kinh tế hơn
 
Cố lên Thảo ơi, chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi. Thảo có học thức, có tuổi trẻ, có ngoại hình và luôn có gia đình bên cạnh làm chỗ dựa vững chắc. Đôi khi khó khăn cũng là một món quà để mình nhìn lại và trưởng thành hơn. Hãy buông lỏng một chút, đón nhận khoảng thời gian khó khăn này thật nhẹ nhàng để sẵn sàng cho những điều tốt đẹp đang chờ phía trước. Mọi thứ chắc chắn sẽ tốt đẹp lên từng ngày, mạnh mẽ lên nhé! Ôm 1 cái nha, thương thương :)
 
Sửa lần cuối:
Thảo ơi, nếu làm mẹ vẫn là ước mơ lớn nhất của chị thì em mong chị cứ mạnh dạn theo đuổi nó. Không phải để bù đắp những mất mát đã qua, mà đơn giản vì chị thật sự mong muốn được làm mẹ. Hãy cho bản thân thêm thời gian để khỏe lại, rồi khi đủ vững vàng thì thực hiện ước mơ ấy nhé.
32 tuổi chưa phải muộn đâu chị, phía trước vẫn còn rất nhiều điều tốt đẹp. Cố lên chị nhé.
 
Cảm ơn, tôi hiểu ý của bạn nhưng không tiện đâu.
Tôi đã lơ rồi nhưng các bạn cứ dí tôi tiện đây tôi nói luôn. Các bạn có chắc là bạn làm tốt hơn tôi không?
Tôi không lên đây để xin phép hay trưng bày ý kiến về việc con cái của tôi.
Gia đình tôi không thấy vấn đề, cha mẹ tôi không thấy vấn đề, chúng tôi sống cuộc đời chúng tôi vậy thôi.
Nếu chịu cuộc đời gái già vô sinh và chết đi trong cô độc với việc làm mẹ đơn thân thì tôi chọn làm mẹ đơn thân. Xin con nuôi cũng được, làm ivf cũng được, miễn tôi không đi làm tiểu tam phá hoại gđ nào là được rồi.

Với tâm thế như vậy thì chỉ khuyên bạn một điều. Xin ý kiến bác sĩ tâm lý và chuyên gia về việc sinh con, trở thành single mum.
 
Cicd tôi đọc là team lead gì đó mà, còn ba biết code tôi nghĩ là tư duy thôi tư duy biết code để tư vấn nghiệp vụ tốt hơn, giờ AI mạnh vầy nó cũng bt mà, chịu khó tìm hiểu chứ sao giờ, thị trường thay đổi liên tục cứ mặc định công việc mình phải thế thì sao dc? Giờ dev nào cũng phải fullstack chứ có còn dc phân biệt BE Fe đâu, thậm chí còn phải đá sang infra ấy, thị trường thay đổi liên tục tôi nghĩ khi giao việc cho Ba vào tìm hiểu code thì BuL cũng kì vọng mức độ nào đó chứ có phải như 1 dev đâu, tôi thấy bạn này kiểu ko muốn phát triển thay đổi theo ngành thôi. Tôi pm/dm mà khi cần còn làm infra các kiểu thôi
giờ BA mà ko biết code cơ bản thì cũng dần out thôi
 
Mình có 1 người họ hàng bị trầm cảm nặng, sau đó điều trị theo thuốc của bệnh viện tâm thần, kể từ khi điều trị thì người đó ko còn những hành động nguy hiểm cho bản thân và người khác nữa, nhưng lại trở thành một người cực kì chậm chạp, không thể làm việc ở bất kỳ công ty tổ chức nào vì quá chậm chạp. Mình cũng muốn giúp đỡ nhưng ko biết làm sao. Chỉ hi vọng bạn có điều trị thì hãy tìm hiểu kĩ kẻo ảnh hưởng tới sức khoẻ về sau
Nyc mình bị trầm cảm, kể là uống thuốc bác sĩ kê đơn vào thì người không có tí sức nào. Ngủ li bì cả ngày ấy, nên n cũng dừng uống
Mình từng điều trị trầm cảm nhẹ, thì thuốc được cấp là một dạng ức chế thần kinh.
Đặc điểm khi uống vào là:
  • Đầu óc sẽ không tập trung suy nghĩ được gì cả, kiểu như lúc nào cũng trống rỗng
  • Không muốn làm gì, nếu tỉnh thì sẽ chỉ ngồi 1 chỗ nhìn đất nhìn trời
  • Buồn ngủ nhiều hơn, rất mê ngủ.

Cái này cũng dễ hiểu vì người trầm cảm thì cảm xúc họ tiêu cực rất nhiều nên phải uống mấy loại này để họ ko suy nghĩ + tạo cảm xúc nữa.
Uống được 1 tuần cảm thấy có hại quá nên chuyển sang chơi thể thao, game, gym thì đỡ hơn nhiều.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
mynameisthao,
Người trả lời cuối
qhai_2009,
Trả lời
499
Lượt xem
36.651
Quay lại
Lên đầu trang