Như tiêu đề, em tò mò không biết các bác ở đây trước kia chia tay người yêu cũ vì lý do gì?
Là do hết tình cảm, không hợp tính nhau, yêu xa, gia đình phản đối, có người thứ ba, vấn đề tiền bạc hay vì một lý do nào khác?
Có bác nào lúc chia tay vẫn còn yêu nhau nhưng vì hoàn cảnh nên buộc phải dừng lại không? Sau này nhìn lại thì các bác thấy quyết định chia tay lúc đó là đúng hay có tiếc nuối gì không?
Mời các bác chia sẻ câu chuyện của mình.
Chiều nay trời mưa.
Một cơn mưa không vội vàng, chỉ đủ để phủ lên thành phố một màu xám dịu dàng, đủ để những con người đang bận rộn ngoài kia chậm lại đôi chút và nhớ về những điều tưởng chừng đã ngủ quên.
Tôi ngồi bên khung cửa, nghe tiếng mưa rơi, bất chợt nhớ về một người con gái đã từng đi qua tuổi trẻ của tôi.
Ngày ấy, tôi cũng từng là chàng trai rất đẹp trai, phong độ.
Tóc vuốt gọn, áo sơ mi phẳng phiu, bước đi có chút kiêu hãnh của tuổi trẻ. Tôi không dám nhận mình là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới, nhưng ít nhất trong ánh mắt của cô ấy ngày đó, tôi là người đặc biệt nhất.
Cô ấy từng nói với tôi rằng, giữa rất nhiều người, cô ấy chỉ chú ý đến tôi.
Tôi khi ấy cũng có chút tự tin. Một chút thôi… à không, có lẽ là hơi nhiều một chút.
Tôi cứ nghĩ mình là nhân vật chính trong câu chuyện tình của đời cô ấy. Tôi nghĩ chỉ cần mình xuất hiện, chỉ cần mình cười, thì cả thế giới của cô ấy sẽ vui hơn.
Cho đến một ngày…
Chúng tôi cùng nhau đi nhảy đầm.
Đó là một buổi tối đẹp. Ánh đèn lung linh, tiếng nhạc vang lên, mọi người xoay vòng trong những giai điệu lãng mạn. Tôi khi ấy cũng nghĩ mình là một quý ông lịch lãm, một tay nắm lấy tay cô ấy, một tay dìu cô ấy theo điệu nhạc.
Nhưng đời không giống như phim.
Trong một khoảnh khắc quá nhập tâm, quá tự tin vào khả năng khiêu vũ của mình, tôi đã có một pha xử lý đi vào lịch sử…
Tôi lỡ tay kéo trượt cái áo của cô ấy.
Cả thế giới như dừng lại vài giây.
Còn tôi thì chỉ muốn biến mất khỏi sàn nhảy.
Cô ấy nhìn tôi. Tôi nhìn cô ấy.
Không ai nói gì.
Nhưng ánh mắt ấy có lẽ đã nói thay tất cả.
Tối hôm đó, tôi mất đi hình tượng một người đàn ông phong độ. Từ một chàng trai ngầu lòi trong mắt cô ấy, tôi chính thức trở thành một người xấu xa đê tiện.
Cô ấy nói lời chia tay.
Ngày ấy tôi buồn lắm.
Tôi từng nghĩ tại sao một chuyện nhỏ như vậy lại có thể kết thúc một tình yêu đẹp. Tôi từng muốn giải thích rằng tôi không cố ý. Tôi từng muốn nói rằng trái tim tôi dành cho cô ấy là thật.
Nhưng rồi năm tháng đi qua.
Tôi mới hiểu, có những chuyện không phải vì một cái áo, một điệu nhảy hay một khoảnh khắc vụng về.
Có lẽ chỉ là chúng ta đã đến một đoạn đường mà mỗi người phải bước tiếp một hướng khác.
Hôm nay, sau bao nhiêu năm, giữa một chiều mưa như thế này, tôi chỉ muốn gửi đến cô ấy một lời xin lỗi.
Xin lỗi vì ngày đó tôi đã không đủ trưởng thành để hiểu rằng đôi khi một cô gái không cần một người đàn ông hoàn hảo. Cô ấy chỉ cần một người biết trân trọng cảm xúc của cô ấy.
Cảm ơn em vì đã từng nhìn thấy những điều tốt đẹp ở anh.
Cảm ơn em vì đã từng yêu một chàng trai còn trẻ, còn vụng về, còn nghĩ rằng chỉ cần đẹp trai và biết nhảy là có thể giữ được một tình yêu.
Nếu có một lần được gặp lại, có lẽ tôi sẽ không cố tỏ ra ngầu nữa.
Tôi sẽ chỉ mỉm cười và nói:
“Anh xin lỗi vì năm ấy đã làm em mất hứng trong một điệu nhảy. Nhưng anh cảm ơn em vì đã từng cùng anh có một bản nhạc thật đẹp.”
Ngoài kia, mưa vẫn rơi.
Thành phố vẫn đông người qua lại.
Chỉ có một chàng trai năm nào, giờ ngồi nhớ về một cô gái cũ, bật cười vì nhận ra…
Có những tình yêu không kết thúc vì hết thương.
Đôi khi chỉ vì một người quá đẹp trai… nhưng lại không kiểm soát tốt đôi tay của mình trên sàn nhảy.