gia đình không muốn mình hạnh phúc

Nam Cao

Senior Member
Mình là con đầu, cháu đầu của một nhánh gia đình miền bắc. Mình cảm thấy mình là bản dùng thử, với gia đình thì là con nháp, cháu nháp của lần đầu họ làm cha mẹ, ông bà vậy, chịu đựng đủ thứ toxic.

Mình có một linh cảm là, họ không muốn mình hạnh phúc, hoặc nói khác là, họ nghĩ quá sung sướng là một tội lỗi, và thế sẽ dẫn đến ko biết phấn đấu, vì vậy khi họ cảm thấy mình vui vẻ là liền tìm cách vùi dập, làm mình buồn và xấu hổ, vì họ nghĩ như vậy mới nên người. Hồi nhỏ nếu phát hiện mình xem phim tivi mà thấy mình cười lớn hay tỏ ra thích thú là bắt đầu không cho mình xem phim nữa, có lẽ vì việc đó chạm quá mức trên bậc thang "khổ hạnh" mà mình phải chịu chăng. Đến tận năm 17 tuổi mình mới được nghe nhạc, là bài Em của ngày hôm qua của MTP, lúc đó mình mới thấy ôi cái này là nhạc hả, sao nghe hay quá, và rất rất lâu sâu này khoảng 20 tuổi mình mới dám mở loa ngoài để cho người ta biết là mình đang nhạc mà không thấy ngại.

Con nít ăn quà vặt là bình thường nhưng mỗi lần mình để dành được 2 nghìn 5 nghìn mua bánh snack là bị bỉ bôi Mày làm giàu cho con Hạnh ( tên bà bán tạp hóa), mua bánh tráng trộn thì bị nói là Ăn cái gì như bãi nôn. Đến lớp 8 lớp 9 mình vẫn phải mặc quần áo của hồi lớp 4 lớp 5, là thằng thiếu niên mặc đồ thời trang con nít. Lúc đấy các bạn đi học thêm đều mặc quần áo thiếu niên hết rồi, mình thì vẫn mặc mấy cái áo ben10 :beat_brick:Mình xin mua quần áo mới cứ như là cực hình, phải đấu tranh, trình bày đủ thứ,dù nhà mình ko giàu, nhưng cũng ko nghèo tới mức như thế.

Ai đó nói với mẹ mình là "không xấu hổ thì khó thành người", vì vậy bả luôn tìm cách làm nhục mình, chở mình đi học là hay kiếm chuyện để chửi mình trước cổng trường, chắc bả nghĩ những phút giây nhục nhã đó sẽ kích pow cho mình trưởng thành, trở thành vĩ nhân chăng ? Hồi tiểu học thì cứ chuyện gì ở nhà cũng lên mách cô chủ nhiệm, như việc ăn chậm, cãi lời cũng đem lên méc cô. Cứ chiều chiều thấy mẹ mình vô nói chuyện với cô là mình nhục nhã đau đớn vô cùng, mà ko biết bà cô có thấy vậy là bình thường ko nữa.

Và dần dần, mình ko dám hạnh phúc. Mình trở thành thằng đụt, luôn luôn rối rít cảm ơn xin lỗi mọi người, là người thích nhường nhịn mọi người, là top 1 bị nhờ việc vặt, mình chấp nhận luôn rằng mình phải khổ sở mới là đang sống đúng. Mặc cái gì đẹp quá là thấy ngại, ăn cái gì ngon quá là thấy sượng, hay thoải mái quá là thấy tội lỗi. Mình còn có cảm giác khi mình phỏng vấn rớt, mất việc, bệnh tật, họ biết mà vui trong lòng, vì họ không chịu được cảnh mình hạnh phúc.
 
Mình là con đầu, cháu đầu của một nhánh gia đình miền bắc. Mình cảm thấy mình là bản dùng thử, với gia đình thì là con nháp, cháu nháp của lần đầu họ làm cha mẹ, ông bà vậy, chịu đựng đủ thứ toxic.

Mình có một linh cảm là, họ không muốn mình hạnh phúc, hoặc nói khác là, họ nghĩ quá sung sướng là một tội lỗi, và thế sẽ dẫn đến ko biết phấn đấu, vì vậy khi họ cảm thấy mình vui vẻ là liền tìm cách vùi dập, làm mình buồn và xấu hổ, vì họ nghĩ như vậy mới nên người. Hồi nhỏ nếu phát hiện mình xem phim tivi mà thấy mình cười lớn hay tỏ ra thích thú là bắt đầu không cho mình xem phim nữa, có lẽ vì việc đó chạm quá mức trên bậc thang "khổ hạnh" mà mình phải chịu chăng. Đến tận năm 17 tuổi mình mới được nghe nhạc, là bài Em của ngày hôm qua của MTP, lúc đó mình mới thấy ôi cái này là nhạc hả, sao nghe hay quá, và rất rất lâu sâu này khoảng 20 tuổi mình mới dám mở loa ngoài để cho người ta biết là mình đang nhạc mà không thấy ngại.

Con nít ăn quà vặt là bình thường nhưng mỗi lần mình để dành được 2 nghìn 5 nghìn mua bánh snack là bị bỉ bôi Mày làm giàu cho con Hạnh ( tên bà bán tạp hóa), mua bánh tráng trộn thì bị nói là Ăn cái gì như bãi nôn. Đến lớp 8 lớp 9 mình vẫn phải mặc quần áo của hồi lớp 4 lớp 5, là thằng thiếu niên mặc đồ thời trang con nít. Lúc đấy các bạn đi học thêm đều mặc quần áo thiếu niên hết rồi, mình thì vẫn mặc mấy cái áo ben10 :beat_brick:Mình xin mua quần áo mới cứ như là cực hình, phải đấu tranh, trình bày đủ thứ,dù nhà mình ko giàu, nhưng cũng ko nghèo tới mức như thế.

Ai đó nói với mẹ mình là "không xấu hổ thì khó thành người", vì vậy bả luôn tìm cách làm nhục mình, chở mình đi học là hay kiếm chuyện để chửi mình trước cổng trường, chắc bả nghĩ những phút giây nhục nhã đó sẽ kích pow cho mình trưởng thành, trở thành vĩ nhân chăng ? Hồi tiểu học thì cứ chuyện gì ở nhà cũng lên mách cô chủ nhiệm, như việc ăn chậm, cãi lời cũng đem lên méc cô. Cứ chiều chiều thấy mẹ mình vô nói chuyện với cô là mình nhục nhã đau đớn vô cùng, mà ko biết bà cô có thấy vậy là bình thường ko nữa.

Và dần dần, mình ko dám hạnh phúc. Mình trở thành thằng đụt, luôn luôn rối rít cảm ơn xin lỗi mọi người, là người thích nhường nhịn mọi người, là top 1 bị nhờ việc vặt, mình chấp nhận luôn rằng mình phải khổ sở mới là đang sống đúng. Mặc cái gì đẹp quá là thấy ngại, ăn cái gì ngon quá là thấy sượng, hay thoải mái quá là thấy tội lỗi. Mình còn có cảm giác khi mình phỏng vấn rớt, mất việc, bệnh tật, họ biết mà vui trong lòng, vì họ không chịu được cảnh mình hạnh phúc.
Giờ sao rồi fen?
 
Mình là con đầu, cháu đầu của một nhánh gia đình miền bắc. Mình cảm thấy mình là bản dùng thử, với gia đình thì là con nháp, cháu nháp của lần đầu họ làm cha mẹ, ông bà vậy, chịu đựng đủ thứ toxic.

Mình có một linh cảm là, họ không muốn mình hạnh phúc, hoặc nói khác là, họ nghĩ quá sung sướng là một tội lỗi, và thế sẽ dẫn đến ko biết phấn đấu, vì vậy khi họ cảm thấy mình vui vẻ là liền tìm cách vùi dập, làm mình buồn và xấu hổ, vì họ nghĩ như vậy mới nên người. Hồi nhỏ nếu phát hiện mình xem phim tivi mà thấy mình cười lớn hay tỏ ra thích thú là bắt đầu không cho mình xem phim nữa, có lẽ vì việc đó chạm quá mức trên bậc thang "khổ hạnh" mà mình phải chịu chăng. Đến tận năm 17 tuổi mình mới được nghe nhạc, là bài Em của ngày hôm qua của MTP, lúc đó mình mới thấy ôi cái này là nhạc hả, sao nghe hay quá, và rất rất lâu sâu này khoảng 20 tuổi mình mới dám mở loa ngoài để cho người ta biết là mình đang nhạc mà không thấy ngại.

Con nít ăn quà vặt là bình thường nhưng mỗi lần mình để dành được 2 nghìn 5 nghìn mua bánh snack là bị bỉ bôi Mày làm giàu cho con Hạnh ( tên bà bán tạp hóa), mua bánh tráng trộn thì bị nói là Ăn cái gì như bãi nôn. Đến lớp 8 lớp 9 mình vẫn phải mặc quần áo của hồi lớp 4 lớp 5, là thằng thiếu niên mặc đồ thời trang con nít. Lúc đấy các bạn đi học thêm đều mặc quần áo thiếu niên hết rồi, mình thì vẫn mặc mấy cái áo ben10 :beat_brick:Mình xin mua quần áo mới cứ như là cực hình, phải đấu tranh, trình bày đủ thứ,dù nhà mình ko giàu, nhưng cũng ko nghèo tới mức như thế.

Ai đó nói với mẹ mình là "không xấu hổ thì khó thành người", vì vậy bả luôn tìm cách làm nhục mình, chở mình đi học là hay kiếm chuyện để chửi mình trước cổng trường, chắc bả nghĩ những phút giây nhục nhã đó sẽ kích pow cho mình trưởng thành, trở thành vĩ nhân chăng ? Hồi tiểu học thì cứ chuyện gì ở nhà cũng lên mách cô chủ nhiệm, như việc ăn chậm, cãi lời cũng đem lên méc cô. Cứ chiều chiều thấy mẹ mình vô nói chuyện với cô là mình nhục nhã đau đớn vô cùng, mà ko biết bà cô có thấy vậy là bình thường ko nữa.

Và dần dần, mình ko dám hạnh phúc. Mình trở thành thằng đụt, luôn luôn rối rít cảm ơn xin lỗi mọi người, là người thích nhường nhịn mọi người, là top 1 bị nhờ việc vặt, mình chấp nhận luôn rằng mình phải khổ sở mới là đang sống đúng. Mặc cái gì đẹp quá là thấy ngại, ăn cái gì ngon quá là thấy sượng, hay thoải mái quá là thấy tội lỗi. Mình còn có cảm giác khi mình phỏng vấn rớt, mất việc, bệnh tật, họ biết mà vui trong lòng, vì họ không chịu được cảnh mình hạnh phúc.
Chả phải bố mẹ fen vẫn nuôi fen đến 18 tuổi hả ? Có để fen phải chịu đói chưa ? hay ko cơm 3 bữa quần áo đủ mặc ? Tất nhiên tôi ko bảo bố mẹ fen đúng, có lẽ bố mẹ fen ngày xưa cũng dc nuôi dậy trong môi trường như vậy. Tôi con út ngày xưa cũng toàn mặc đồ của cũ của a/c chỉ có tết thì may dc mua cái áo mới, nhà tôi làm hàng nhưng anh tôi cũng chả bao h phải dậy sớm phụ toàn bắt tôi làm. Cấp 1, 2, 3 nói chung anh tôi cái j cũng nhất, nói chuyện hàng xóm thì lúc nào cũng khen anh tôi, chứ nói đến tôi thì chê đủ thứ. Đến bây giờ tôi còn đùa vs mẹ tôi là có khi cả cái làng này đều biết tật xấu ngày xưa của tôi. Nhưng đến bây giờ hỏi tôi có thấy gia đình tôi quan trọng ko, thì tôi vẫn chắc chắn bảo là số 1. Fen cứ nghĩ nhiều làm j, bố mẹ fen cũng là con ng việc họ thích ai hơn cũng là điều hiển nhiên. Miễn fen nghĩ nếu h mk chết ai là ng lo hậu sự cho fen, ai là ng buồn nhất, hay ai sẽ là ng đầu tiên nhớ ngày fen sinh ra hoặc ngày fen mất. Fen như h là do fen chứ đừng đổ tại ai cả, cuộc sống của fen do fen lựa chọn.
 
vẫn tự mò mẫm lập trình lại bản thân fen, cũng đau đớn lắm
Nam Cao có những trang văn mà càng lớn người ta càng thấy thấm: Chí Phèo, Đời thừa, Lão Hạc, Đôi mắt… Ông viết về những con người rất đỗi bình thường, nhưng qua ngòi bút của ông, ta nhận ra phía sau một lời nói, một hành động, một số phận, luôn có cả một thế giới phức tạp của con người.

Tôi chợt nghĩ đến tác phẩm Đôi mắt khi nghe thớt nói rằng: “Gia đình tôi không muốn tôi hạnh phúc.”

Có lẽ cảm giác ấy không phải tự nhiên mà có.

Một đứa trẻ lớn lên, nếu mỗi lần nó cười to trước màn hình tivi đều có người bảo cười gì mà cười, mỗi lần nó ăn một món quà vặt đều bị nhắc đừng ăn nữa, mỗi khi có chuyện ở nhà lại bị đem kể với người khác thì những câu nói tưởng như rất nhỏ ấy, nếu lặp lại đủ nhiều, có thể trở thành những chiếc gai cắm sâu vào lòng.

Đứa trẻ ấy rồi sẽ lớn lên.

Nó có thể trở thành một người luôn dè dặt với chính niềm vui của mình. Muốn cười cũng nhìn quanh. Muốn làm một điều gì đó cũng sợ bị chê. Muốn bước ra khỏi cái bóng của gia đình lại thấy mình như người có lỗi. Lâu dần, nó không còn biết mình thật sự muốn gì, thích gì, giỏi gì. Nó trở nên ù lì không phải vì nó không có khả năng, mà bởi nó đã quá quen với việc nghi ngờ chính mình.

Và rồi đến một ngày, khi nó trưởng thành, có một công việc, có một người thương, có một niềm vui riêng, nó bỗng nhận ra: “Tại sao cứ mỗi khi mình hạnh phúc, gia đình lại tìm cách kéo mình xuống?”

Nhưng tôi nghĩ, ở đây có một điều mà Nam Cao đã nhắc chúng ta bằng chính nhan đề Đôi mắt: cùng một con người, cùng một sự việc, nhưng đứng ở hai vị trí khác nhau, ta có thể nhìn thấy hai sự thật khác nhau.

Có thể gia đình thật sự đã làm tổn thương fen.

Nhưng họ làm tổn thương không nhất thiết đồng nghĩa với họ muốn fen bất hạnh.

Hai điều ấy rất khác nhau.

Một người mẹ có thể đã quen với việc nhắc nhở con vì bà nghĩ đó là cách chăm sóc. Một người cha có thể cả đời chỉ biết dùng sự nghiêm khắc để bảo vệ con. Một gia đình có thể không biết cách khen một đứa trẻ nhưng lại rất giỏi lo lắng cho nó. Có những người thương con bằng một thứ tình thương vụng về đến mức chính người được thương cũng cảm thấy ngột ngạt.

Như một cái cây vậy.

Có cây được trồng giữa khu vườn rộng, ngày ngày đón nắng, đón mưa, chẳng ai uốn cành. Nó cứ thế lớn lên, tự tìm về phía ánh sáng.

Có cây lại được người ta chống cọc, buộc dây, cắt tỉa từng nhánh vì sợ nó mọc lệch. Người chăm cây có thể thật lòng muốn nó lớn đẹp, nhưng đôi khi họ quên mất rằng một cái cây muốn vươn lên cũng cần có khoảng trời của riêng mình.

Nếu cái cây lớn lên rồi cứ nghĩ: “Người đã buộc dây cho mình chắc chắn muốn mình không bao giờ cao”, thì nó sẽ sống cả đời trong oán trách.

Nhưng nếu nó hiểu: “Có lẽ người ấy đã chăm mình theo cách mà họ biết. Còn bây giờ, mình đã lớn, mình có thể tự tháo sợi dây ấy ra”, thì câu chuyện sẽ khác.

Tôi không nghĩ fen cần phải phủ nhận những điều gia đình từng làm mình đau.

Những lời chê bai vẫn là lời chê bai.
Những lần làm mình xấu hổ vẫn có thể để lại vết thương.
Những năm tháng khiến mình mất tự tin vẫn cần được nhìn nhận.

Nhưng trưởng thành có lẽ là khi fen không còn trao cho những điều ấy quyền quyết định toàn bộ cuộc đời mình.

Gia đình có thể đã khiến fen cúi đầu.

Nhưng từ một lúc nào đó, fen phải tự học cách ngẩng lên.

Nếu ngày trước họ không cho fen cười thoải mái, thì hôm nay fen có quyền cười.

Nếu ngày trước họ khiến fen thấy một món quà vặt cũng là điều đáng xấu hổ, thì hôm nay fen có thể ngồi dưới một tán cây, ăn một món mình thích, nhìn nắng rơi qua kẽ lá và thấy rằng niềm vui của mình không phải là một lỗi lầm.

Nếu ngày trước họ hay kể những khuyết điểm của fen với người khác, thì hôm nay fen có thể tự mình trả lời câu hỏi: “Tôi là người như thế nào?” thay vì để những lời nhận xét cũ trả lời thay.

Và nếu một ngày fen gặp được một người khiến mình hạnh phúc, fen cũng không cần phải sống trong nỗi sợ rằng gia đình sẽ kéo mình xuống.

Bởi hạnh phúc trưởng thành không phải là thứ người khác có thể trao cho fen, cũng không phải thứ họ có thể lấy đi.

Nó giống như một mầm cây đã bén rễ.

Người khác có thể từng làm nó nghiêng ngả trong những ngày giông gió. Nhưng khi nó đã đủ mạnh, nó sẽ tự tìm về phía mặt trời.

Có lẽ điều fen cần không phải là một lời kết luận rằng gia đình fen không thương fen.

Mà là một người nói với fen rằng:

“Em tin những điều anh từng trải qua là thật. Em cũng tin những tổn thương ấy đã khiến anh trở thành một người thiếu tự tin với chính mình. Nhưng anh đừng vội kết luận rằng tất cả những người thương anh đều muốn anh bất hạnh. Và càng đừng để những lời nói của họ trở thành tiếng nói trong đầu anh suốt phần đời còn lại.”

Nam Cao đặt tên tác phẩm là Đôi mắt, có lẽ bởi nhìn đời chưa bao giờ chỉ là nhìn bằng mắt.

Fen cần nhìn bằng những gì mình đã trải qua, bằng những vết thương, bằng tình yêu, bằng định kiến và cả bằng lòng thương người.

Đôi khi chỉ cần đổi vị trí đứng một chút sẽ thấy một con người khác.

Đứng dưới bóng cây, ta thấy tán lá che nắng.

Đứng ngoài tán cây, ta lại thấy những cành cây đang cố vươn lên trời.

Cây vẫn chỉ là một cái cây.

Chỉ là đôi mắt của chúng ta đã khác.

Và tôi mong fen rồi sẽ có một ngày nhìn lại gia đình mình bằng một đôi mắt bình thản hơn. Không phải để quên những gì đã từng đau, cũng không phải để tha thứ cho tất cả mọi thứ một cách dễ dàng.

Mà để tự giải thoát mình.

Bởi đôi khi, điều cuối cùng chúng ta cần làm với gia đình không phải là chứng minh rằng họ đã sai.

Mà là sống một cuộc đời đủ bình yên để những lời nói năm nào không còn có khả năng làm mình đau nữa.

Khi ấy, nếu họ thấy ta cười, ta cứ cười.

Nếu họ thấy ta hạnh phúc, ta cứ hạnh phúc.

Nếu họ không hiểu, cũng không sao.

Một cái cây khi đã đủ lớn đâu cần xin phép khu vườn để hướng về phía mặt trời.
 
giờ fen đã trưởng thành, tự quyết định cuộc sống đc òy, ai nói gì trái ý nghe tai này lọt tai kia. quạu thì xực lại rùi thui quên nó đi. ba mẹ tui cũng có niềm tin kiểu chịu cực chịu khó mới nên người nhưng không cực đoan như nhà fen, vd lúc đi làm tăng ca sml thì hay gật gù khen, vỗ vai động viên ráng làm tốt ngta mới trọng dụng mình nhưng cứ thấy tuần làm 3 4 ngày hay WFH lại khó chịu "chưa thấy ai đi làm sướng như mày, ở nhà riết chắc công ty đuổi"??? hồi đầu còn ráng giải thích chứ qua mấy năm mợt, mỏi miệng nên làm thinh luôn rùi. hiểu thì hiểu ko hiểu thì thôi. sau cùng thì cuộc sống của mình vẫn do mình chọn thui. tui thích sống sướng sống hạnh phúc nên tui chọn vậy đó. ai thích chọn khác thì cứ việc nha nhưng mà đừng xía vô lựa chọn của tui.
 
Chả phải bố mẹ fen vẫn nuôi fen đến 18 tuổi hả ? Có để fen phải chịu đói chưa ? hay ko cơm 3 bữa quần áo đủ mặc ?
cái này là trách nhiệm bắt buộc, không phải cho hay ban ơn.

bố mẹ nào nhắm không nuôi được cái tối thiểu này thì đeo bao đoàng hoàng vào, đừng đẻ

bố mẹ có quyền được chọn đẻ chứ đứa con nít không quyền có chọn được sinh ra

đẻ mà nhắm không nuôi đc cho đoàng hoàng thì đừng đẻ, tội đứa nhỏ, cũng tội cho bản thân
đừng làm như kiểu ban ơn như thế
 
Sửa lần cuối:
cái này là trách nhiệm bắt buộc, không phải cho hay ban ơn.

bố mẹ nào nhắm không nuôi được cái tối thiểu này thì đeo bao đoàng hoàng vào, đừng đẻ

bố mẹ có quyền được chọn đẻ chứ đứa con nít không quyền có chọn được sinh ra
đừng làm như kiểu ban ơn như thế
Vậy fen có trách nhiệm vs bố mẹ fen chưa ? hay chưa làm dc j lên đây kể thất bại của mk là do gia đình ? Họ có trách nhiệm nuôi fen đến 18 tuổi rồi đó ? Nói thật, fen còn dữ quan điểm này thì đời fen hết cứu thật, đừng cái j thất bại của cuộc đời mk cũng viện lí do do người khác. Lớn rồi , đừng cứ hơ ra thất bại lại viện lí do do này do kia, trước hết lên nhìn lại bản thân fen xem có trách nhiệm vs cuộc đời của mk chưa,
 
Mình là con đầu, cháu đầu của một nhánh gia đình miền bắc. Mình cảm thấy mình là bản dùng thử, với gia đình thì là con nháp, cháu nháp của lần đầu họ làm cha mẹ, ông bà vậy, chịu đựng đủ thứ toxic.

Mình có một linh cảm là, họ không muốn mình hạnh phúc, hoặc nói khác là, họ nghĩ quá sung sướng là một tội lỗi, và thế sẽ dẫn đến ko biết phấn đấu, vì vậy khi họ cảm thấy mình vui vẻ là liền tìm cách vùi dập, làm mình buồn và xấu hổ, vì họ nghĩ như vậy mới nên người. Hồi nhỏ nếu phát hiện mình xem phim tivi mà thấy mình cười lớn hay tỏ ra thích thú là bắt đầu không cho mình xem phim nữa, có lẽ vì việc đó chạm quá mức trên bậc thang "khổ hạnh" mà mình phải chịu chăng. Đến tận năm 17 tuổi mình mới được nghe nhạc, là bài Em của ngày hôm qua của MTP, lúc đó mình mới thấy ôi cái này là nhạc hả, sao nghe hay quá, và rất rất lâu sâu này khoảng 20 tuổi mình mới dám mở loa ngoài để cho người ta biết là mình đang nhạc mà không thấy ngại.

Con nít ăn quà vặt là bình thường nhưng mỗi lần mình để dành được 2 nghìn 5 nghìn mua bánh snack là bị bỉ bôi Mày làm giàu cho con Hạnh ( tên bà bán tạp hóa), mua bánh tráng trộn thì bị nói là Ăn cái gì như bãi nôn. Đến lớp 8 lớp 9 mình vẫn phải mặc quần áo của hồi lớp 4 lớp 5, là thằng thiếu niên mặc đồ thời trang con nít. Lúc đấy các bạn đi học thêm đều mặc quần áo thiếu niên hết rồi, mình thì vẫn mặc mấy cái áo ben10 :beat_brick:Mình xin mua quần áo mới cứ như là cực hình, phải đấu tranh, trình bày đủ thứ,dù nhà mình ko giàu, nhưng cũng ko nghèo tới mức như thế.

Ai đó nói với mẹ mình là "không xấu hổ thì khó thành người", vì vậy bả luôn tìm cách làm nhục mình, chở mình đi học là hay kiếm chuyện để chửi mình trước cổng trường, chắc bả nghĩ những phút giây nhục nhã đó sẽ kích pow cho mình trưởng thành, trở thành vĩ nhân chăng ? Hồi tiểu học thì cứ chuyện gì ở nhà cũng lên mách cô chủ nhiệm, như việc ăn chậm, cãi lời cũng đem lên méc cô. Cứ chiều chiều thấy mẹ mình vô nói chuyện với cô là mình nhục nhã đau đớn vô cùng, mà ko biết bà cô có thấy vậy là bình thường ko nữa.

Và dần dần, mình ko dám hạnh phúc. Mình trở thành thằng đụt, luôn luôn rối rít cảm ơn xin lỗi mọi người, là người thích nhường nhịn mọi người, là top 1 bị nhờ việc vặt, mình chấp nhận luôn rằng mình phải khổ sở mới là đang sống đúng. Mặc cái gì đẹp quá là thấy ngại, ăn cái gì ngon quá là thấy sượng, hay thoải mái quá là thấy tội lỗi. Mình còn có cảm giác khi mình phỏng vấn rớt, mất việc, bệnh tật, họ biết mà vui trong lòng, vì họ không chịu được cảnh mình hạnh phúc.
1. Biểu hiện hành vi của thớt có vẻ là 1 ng tốt , chứng gỏ gd thành công.
2. Suy nghĩ nội tâm của thớt có vẻ thớt bị tự ti, ám ảnh tâm lý, biểu hiện tâm thần bất ổn, nên đi khám.
3. Những suy nghĩ kiểu ng thân ko thương của thớt là bt với trẻ đc nuông chiều. Thớt chưa gặp phải hoàn cảnh bi đát và khốn khổ thực sự nên hay tự tưởng tượng ra những nỗi đau khổ buồn cười rồi tự dằn vặt. Mình biết nhiều trẻ em cũng hay có suy nghĩ ntn. Toàn bộ họ đều là những ng tự ti nhút nhát.
Ko sao, lớn dần và lăn lộn xh, từng trải nhiều thì sẽ bỏ đi đc những suy nghĩ đó thôi.
 
cái này là trách nhiệm bắt buộc, không phải cho hay ban ơn.

bố mẹ nào nhắm không nuôi được cái tối thiểu này thì đeo bao đoàng hoàng vào, đừng đẻ

bố mẹ có quyền được chọn đẻ chứ đứa con nít không quyền có chọn được sinh ra
đừng làm như kiểu ban ơn như thế
Mắc j ko làm kiểu ban ơn, việc ban ơn là rõ ràng và ko thể chối cãi. Chỉ có bọn vô ơn cố tình lấp liếm quỷ biện để biến việc bản thân vô ơn thành hành vi ko bị lên án thôi. Thật hèn hạ.
Đéo ai cho trẻ cái quyền lựa chọn được sinh ra, nói thế cho nó ngắn gọn. :)
 
Vậy fen có trách nhiệm vs bố mẹ fen chưa ? hay chưa làm dc j lên đây kể thất bại của mk là do gia đình ? Họ có trách nhiệm nuôi fen đến 18 tuổi rồi đó ? Nói thật, fen còn dữ quan điểm này thì đời fen hết cứu thật, đừng cái j thất bại của cuộc đời mk cũng viện lí do do người khác. Lớn rồi , đừng cứ hơ ra thất bại lại viện lí do do này do kia, trước hết lên nhìn lại bản thân fen xem có trách nhiệm vs cuộc đời của mk chưa,
fen, tháng nào tôi cũng gửi về mẹ tôi 1x củ hết để tiêu + gửi bank hết, nhờ ơn nuôi dưỡng với ăn học mà giờ cuộc sống của tôi cũng dễ dàng, lương dư dả,
ở câu nào tôi bảo là tôi không biết ơn gia đình hay không có trách nhiệm với họ?
có câu nào tôi bảo tôi thất bại do gia đình? ở câu nào tôi bảo là tôi ghét gia đình mình????

1789296730090.webp


cái tôi bảo là những phu huynh đay nghiến con cái, luôn luôn cho mình là đúng, mặc định là con cái phải mang ơn mình bất kể mình làm gì, đẻ con ra rồi suốt ngày lấy quyền đấy để đánh đập, đay nghiến, áp đặt, cho mình toàn quyền quyết định
kế nhà hàng xóm tôi có cặp chồng đi nhậu về là đánh con bằng cây sắt, mẹ thì bài bạc bỏ nhà suốt, đẻ 2 đứa con ra cho chúng nó tự trông nhau, như thế là auto phải mang ơn à?

nhưng mà như fen nói, ơn sinh thành và nuôi dưỡng là có, tôi không phản đối ý này,
nhưng đấy không phải là lý do để lấp liếm cho việc không biết nuôi và dạy con, để tuổi thơ đứa nhỏ phải chịu những thứ bất hạnh như này


đẻ mà nhắm không nuôi đc cho đoàng hoàng thì đừng đẻ, tội đứa nhỏ, cũng tội cha mẹ
 
Sửa lần cuối:
Chia buồn với bạn về những tổn thương mà bạn đã trải qua. Cái này nó là hậu quả của nhận thức - không phải bố mẹ nào cũng biết cách nuôi dạy con.

Giờ nói dễ hơn làm, nhưng theo mình bạn nên tìm cách bỏ qua. Vì càng ám ảnh thì nó lại càng làm khổ bạn thôi. Bỏ qua không phải vì bố mẹ bạn. Mà vì bản thân bạn thôi.

Bạn báo hiếu / quan hệ thế nào là tùy cảm nhận, nhưng nếu cảm thấy không hợp được thì tách xa ra, tìm và xây dựng các mối quan hệ mới.

"Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau."
 
fen, tháng nào tôi cũng gửi về mẹ tôi 1x củ hết để tiêu + gửi bank hết, nhờ ơn nuôi dưỡng với ăn học mà giờ cuộc sống của tôi cũng dễ dàng, lương dư dả,
ở câu nào tôi bảo là tôi không biết ơn gia đình hay không có trách nhiệm với họ?
có câu nào tôi bảo tôi thất bại do gia đình? ở câu nào tôi bảo là tôi ghét gia đình mình????
Fen biết vậy mà còn viết dc những dòng đấy ? Tôi càng thấy lời nói và hành động fen mâu thuẫn. Chứ trong bài viết của fen tôi chưa thấy hành động j của bố mẹ fen liên quan bạo hành trẻ e cả, tất cả đều là trong đầu fen suy diễn có vẻ là ám ảnh tâm lý. Chứ nói thật lúc tôi còn trẻ con bố mẹ t còn tệ hơn bố mẹ fen nhiều, nhưng tôi chưa bao h nghĩ là bố mẹ tôi ko muốn tôi có 1 cuôc sống tốt cả.
 
Chứ trong bài viết của fen tôi chưa thấy hành động j của bố mẹ fen liên quan bạo hành trẻ e cả, tất cả đều là trong đầu fen suy diễn có vẻ là ám ảnh tâm lý
  • fen đọc lại cái tôi viết, nãy tôi viết vội nên không đủ ý nên có edit lại, ý chính ở dưới cùng
  • với cả tôi không phải chủ thớt, fen nhầm rồi, gia đình tôi ba mẹ nuôi tôi đầy đủ, hạnh phúc, hoàn cảnh khác chủ thớt
  • và hơn hết, bạo hành tinh thần nhiều khi nó để lại sang chấn tâm lý còn hơn bạo hành thể xác, bạo hành thể xác 1,2 bữa lành, bạo hành tinh thần nó đi theo cả đời, cái này khoa học có chứng minh rồi, con voi bị đeo cái dây vào cọc từ nhỏ khi lớn lên vẫn không đủ sức để tự bức khỏi cái cột đấy
  • và cuối cùng, không phải ai cũng xứng đáng làm cha mẹ, tiêu biểu ở mẽo vừa có vụ mẹ bẻ gãy cỗ chết đứa bé 2 tuổi
 
Sửa lần cuối:
Trạng thái của fency nếu theo đúng lời fency kể gọi là sang chấn thế hệ và trưởng thành theo phương pháp khổ nhực trưởng thành, cái này để lại rất nhiều viết sẹo tâm lý, và tôi thấy có 2 vấn đề rất ảnh hưởng ở đây:
1. Tâm lý luôn luôn có lỗi
2.Mất khả năng từ chối
Cái này là hiện tượng chung của rất nhiều anh em 8x,9x mả mình đã từng gặp, tất nhiên fen sẽ vượt qua được nhưng phải đúng phương pháp, cơ sẽ rất vất vả đấy
 
Nghe cái kiểu nhường mọi người bị giống mình này, tiếng anh nó gọi là people pleasing, kiểu không muốn thấy người khác khó chịu, làm phiền hay gây mâu thuẫn ấy nên cái gì cũng ok, uk uk cho nó xong chuyện. Cảm thấy bản thân lúc nào cũng có lỗi.
Cái này có thể liên quan tới rối loạn lo âu hoặc mấy rối loạn tính cách khác, bác thớt thử đi khám tâm lý thử.
Ông bà bô thời 8x,9x sống cũng cực khổ nên chỉ mặc định là lo cho đứa con có măc, ăn ngày 3 bữa, đi học là đủ nhưng mà đâu có quan tâm mấy tới cách dạy và tâm lý của đứa nhỏ, nên cứ mang cái tâm lý đấy lớn lên dần thì sẽ thành bệnh tâm lý thôi. Đến tận bây giờ ở VN còn chả mấy ai quan tâm mấy tới vấn đề tâm lý này mà, người ta chỉ nhìn mặt ngoài mà đánh giá thôi.
Nên khuyên bác thớt là thử đi khám tâm lý, cố gắng nhìn mặt tích cực mà sống tiếp, ai nói gì kệ mẹ.
 
Mình là con đầu, cháu đầu của một nhánh gia đình miền bắc. Mình cảm thấy mình là bản dùng thử, với gia đình thì là con nháp, cháu nháp của lần đầu họ làm cha mẹ, ông bà vậy, chịu đựng đủ thứ toxic.

Mình có một linh cảm là, họ không muốn mình hạnh phúc, hoặc nói khác là, họ nghĩ quá sung sướng là một tội lỗi, và thế sẽ dẫn đến ko biết phấn đấu, vì vậy khi họ cảm thấy mình vui vẻ là liền tìm cách vùi dập, làm mình buồn và xấu hổ, vì họ nghĩ như vậy mới nên người. Hồi nhỏ nếu phát hiện mình xem phim tivi mà thấy mình cười lớn hay tỏ ra thích thú là bắt đầu không cho mình xem phim nữa, có lẽ vì việc đó chạm quá mức trên bậc thang "khổ hạnh" mà mình phải chịu chăng. Đến tận năm 17 tuổi mình mới được nghe nhạc, là bài Em của ngày hôm qua của MTP, lúc đó mình mới thấy ôi cái này là nhạc hả, sao nghe hay quá, và rất rất lâu sâu này khoảng 20 tuổi mình mới dám mở loa ngoài để cho người ta biết là mình đang nhạc mà không thấy ngại.

Con nít ăn quà vặt là bình thường nhưng mỗi lần mình để dành được 2 nghìn 5 nghìn mua bánh snack là bị bỉ bôi Mày làm giàu cho con Hạnh ( tên bà bán tạp hóa), mua bánh tráng trộn thì bị nói là Ăn cái gì như bãi nôn. Đến lớp 8 lớp 9 mình vẫn phải mặc quần áo của hồi lớp 4 lớp 5, là thằng thiếu niên mặc đồ thời trang con nít. Lúc đấy các bạn đi học thêm đều mặc quần áo thiếu niên hết rồi, mình thì vẫn mặc mấy cái áo ben10 :beat_brick:Mình xin mua quần áo mới cứ như là cực hình, phải đấu tranh, trình bày đủ thứ,dù nhà mình ko giàu, nhưng cũng ko nghèo tới mức như thế.

Ai đó nói với mẹ mình là "không xấu hổ thì khó thành người", vì vậy bả luôn tìm cách làm nhục mình, chở mình đi học là hay kiếm chuyện để chửi mình trước cổng trường, chắc bả nghĩ những phút giây nhục nhã đó sẽ kích pow cho mình trưởng thành, trở thành vĩ nhân chăng ? Hồi tiểu học thì cứ chuyện gì ở nhà cũng lên mách cô chủ nhiệm, như việc ăn chậm, cãi lời cũng đem lên méc cô. Cứ chiều chiều thấy mẹ mình vô nói chuyện với cô là mình nhục nhã đau đớn vô cùng, mà ko biết bà cô có thấy vậy là bình thường ko nữa.

Và dần dần, mình ko dám hạnh phúc. Mình trở thành thằng đụt, luôn luôn rối rít cảm ơn xin lỗi mọi người, là người thích nhường nhịn mọi người, là top 1 bị nhờ việc vặt, mình chấp nhận luôn rằng mình phải khổ sở mới là đang sống đúng. Mặc cái gì đẹp quá là thấy ngại, ăn cái gì ngon quá là thấy sượng, hay thoải mái quá là thấy tội lỗi. Mình còn có cảm giác khi mình phỏng vấn rớt, mất việc, bệnh tật, họ biết mà vui trong lòng, vì họ không chịu được cảnh mình hạnh phúc.
Chào bạn.

Mình cũng đã trải qua cuộc đời từ nhỏ đã bị obg theo dõi giống bạn, nhưng theo cái đường lối khác, luôn muôn biến mình thành con người mà mình không mong muốn trở thành:
  • học giỏi. Lúc nào cũng hỏi học bài chưa.
  • ăn mặc tóc tai lịch sự theo ý ông già, phải như vậy 100%.
  • tạo áp lực lớn lên phải thế này, thế kia.
  • không được đi chơi lâu, đi đâu tầm 1 tiếng phải về.
  • không được quen gái trước 18 tuổi.
  • phải thế này phải thế kia...
  • nhiều lắm.

Và cách mình thoát ra, từ rất sớm thấy cho tới thời điểm này (hơn 40 tuổi) đã thành công 90% là: bật lại và sống đúng với bản thân. :giggle:

Cuối cùng obg cũng phải bó tay chịu chết.:D
Mình khuyên bạn, dù đã trễ cũng nên làm theo mình, đừng ngại ai cả, sống cho bạn thôi, miễn đừng cố ý hại ai để có lợi cho mình là được.
 
Fen biết vậy mà còn viết dc những dòng đấy ? Tôi càng thấy lời nói và hành động fen mâu thuẫn. Chứ trong bài viết của fen tôi chưa thấy hành động j của bố mẹ fen liên quan bạo hành trẻ e cả, tất cả đều là trong đầu fen suy diễn có vẻ là ám ảnh tâm lý. Chứ nói thật lúc tôi còn trẻ con bố mẹ t còn tệ hơn bố mẹ fen nhiều, nhưng tôi chưa bao h nghĩ là bố mẹ tôi ko muốn tôi có 1 cuôc sống tốt cả.
Cuộc sống anh tệ thì đừng nghĩ cả thế giới phải tệ như anh mới bình thường. Tôi không phủ nhận cha mẹ anh hay chủ thớt muốn tốt cho con hay không, nhận định sao là việc của anh với chủ thớt. Nhưng về cách làm thì nói thẳng, đây là những bậc cha mẹ không biết giáo dục con cái. Đẻ con ra nhưng chỉ nuôi dạy bằng sự khổ hạnh và dày vò thì tốt nhất đừng đẻ. Anh cũng đừng lấy cái tuổi thơ khốn khổ của anh làm thước đo nữa. Ngóc đầu ra khỏi giếng đi, những đứa trẻ được nuôi dạy bởi yêu thương thì sẽ có tình cảm với cha mẹ một cách tự nhiên thậm chí còn gắn bó hơn cái ơn cái nợ anh vẫn treo ở miệng lắm. Giáo dục là một môn học vấn thì cha mẹ anh và chủ thớt là những người thiếu kiến thức, bảo thủ, không chịu học cách làm cha mẹ. Nếu anh thấy cha mẹ anh dạy tốt dạy đúng, thì anh cứ áp dụng thẳng vào đời sau của anh. Còn tôi thì thấy đứa trẻ nào sinh ra trong những gia đình thế này thì về cơ bản đã là một sự kém may mắn rồi. Một đứa trẻ bị ép sống trong vũng bùn mà đòi so sánh với đứa trẻ lớn lên trong tình yêu ? :giggle:
 
Fen biết vậy mà còn viết dc những dòng đấy ? Tôi càng thấy lời nói và hành động fen mâu thuẫn. Chứ trong bài viết của fen tôi chưa thấy hành động j của bố mẹ fen liên quan bạo hành trẻ e cả, tất cả đều là trong đầu fen suy diễn có vẻ là ám ảnh tâm lý. Chứ nói thật lúc tôi còn trẻ con bố mẹ t còn tệ hơn bố mẹ fen nhiều, nhưng tôi chưa bao h nghĩ là bố mẹ tôi ko muốn tôi có 1 cuôc sống tốt cả.
nhà tôi rất khá giả nhưng những gì ông thớt nói chả trật đâu với tôi thật, thà mua ô tô chứ k chịu mua đồ mới cho tôi :byebye: căn bản là bố mẹ tôi sợ con hư nên dạy dỗ rất nghiêm khắc, lớn lên thằng e họ tôi cưới vợ xong cũng nói y hệt ông thớt "hình như dòng họ mình sợ mình hạnh phúc", vì bên nhà vợ nó thoáng quá, thích phang đứa nào là phang, thích bồ bịch đứa nào là bồ, thích ở chung là ở :byebye: giờ lớn rồi thì đúng là tôi với gia đình cũng rất sượng, k thể trao lời yêu thương, quan tâm, hỏi hang nhau hàng ngày được, nhưng nhìn chung là tôi cũng hạnh phúc với cuộc sống hiện tại, thành công thì cũng chưa nhưng thấy bản thân đầy đủ được các chuẩn mực đạo đức, lề lối gia giáo thì đôi khi cũng vui lắm :smile: ai cũng bảo lớn lên mình sống khác bố mẹ nhưng rốt cuộc ai cũng sẽ trở thành bản sao của bố mẹ cả, thanh niên kia chắc chưa trải đủ sự đời nên còn đang lăn tăn, đến lúc đời vả cho đủ đau thì sẽ thấy những nền tảng của sự dạy dỗ nghiêm khắc nó luôn tốt hơn là dạy dỗ trong ngọt ngào:smile:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Nam Cao,
Người trả lời cuối
Alex Kai,
Trả lời
64
Lượt xem
2.112
Quay lại
Lên đầu trang