tròn 30 tuổi thì ly hôn, tiếp theo nên làm gì?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề THtruekids
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
nếu nói ko hợp nhau nữa, thì nghe xàm xí nhỉ. Nhưng mà cũng đúng là vậy.
mình là người thích tiến lên, tham vọng, chồng thì an phận, thích làm vừa, ham chơi (nhưng ko bài bạc gì)
chồng hơn mình 7 tuổi, nhưng sự nghiệp ko có gì mấy, lương chỉ 1/2 2/3 mình thôi. sức khỏe sinh sản thì kém, hiếm muộn là vì chồng.
một thời gian dài ở với mình chắc cũng bị áp lực vì mình ko ngọt nhạt, dịu dàng gì cả nên dần dà chồng cũng tự ti. ngoài ra chồng mình là con út, xưa giờ toàn được anh chị nhường nhịn, từ bé bố mẹ đã bênh vực, ko cần phải nhường nhịn ai. bản chất là người tốt tính, lành, nhưng dễ cục cằn, chắp nhặt.
mình thì cũng có rất nhiều thiếu sót, nhưng nhiều nhất mà mình cũng hối hận là ko thể vun vén và động viên, thúc đẩy chồng, mà làm chồng thấy áp lực. khi chồng áp lực thì cũng ko tiến lên mà mặc phó số phận. sống cũng ỷ lại gia đình, trước khi lấy mình lương bao nhiêu tiêu hết, khi cưới mình ko có một khoản tiết kiệm nào, chỉ có tiền, vàng mừng cưới thôi.
vì thế nên mình cũng có ko ngưỡng mộ và dần dà bị thiếu tôn trọng chồng, sau đó chúng mình cãi nhau chỉ vì những việc nhỏ nhặt, như kiểu ko còn tình cảm, đối phương làm gì cũng thấy ngứa mắt. rồi đến lúc ko chịu nổi nhau nữa thì qđ ly hôn bạn ah
thôi thì mỗi lần hư bột hư đường là một lần học chị à, tốt cho mình và tốt cho người đến sau:baffle:
 
nếu nói ko hợp nhau nữa, thì nghe xàm xí nhỉ. Nhưng mà cũng đúng là vậy.
mình là người thích tiến lên, tham vọng, chồng thì an phận, thích làm vừa, ham chơi (nhưng ko bài bạc gì)
chồng hơn mình 7 tuổi, nhưng sự nghiệp ko có gì mấy, lương chỉ 1/2 2/3 mình thôi. sức khỏe sinh sản thì kém, hiếm muộn là vì chồng.
một thời gian dài ở với mình chắc cũng bị áp lực vì mình ko ngọt nhạt, dịu dàng gì cả nên dần dà chồng cũng tự ti. ngoài ra chồng mình là con út, xưa giờ toàn được anh chị nhường nhịn, từ bé bố mẹ đã bênh vực, ko cần phải nhường nhịn ai. bản chất là người tốt tính, lành, nhưng dễ cục cằn, chắp nhặt.
mình thì cũng có rất nhiều thiếu sót, nhưng nhiều nhất mà mình cũng hối hận là ko thể vun vén và động viên, thúc đẩy chồng, mà làm chồng thấy áp lực. khi chồng áp lực thì cũng ko tiến lên mà mặc phó số phận. sống cũng ỷ lại gia đình, trước khi lấy mình lương bao nhiêu tiêu hết, khi cưới mình ko có một khoản tiết kiệm nào, chỉ có tiền, vàng mừng cưới thôi.
vì thế nên mình cũng có ko ngưỡng mộ và dần dà bị thiếu tôn trọng chồng, sau đó chúng mình cãi nhau chỉ vì những việc nhỏ nhặt, như kiểu ko còn tình cảm, đối phương làm gì cũng thấy ngứa mắt. rồi đến lúc ko chịu nổi nhau nữa thì qđ ly hôn bạn ah
tính an phận, con cưng thì dễ nhìn thấy lắm, nếu bạn k thích tính này thì xưa sao lại kết hôn :confuse: khó hiểu thật :confuse:
 
Phượt đi b, thấy yêu đời thêm, thấy m còn may mắn hơn tr người khác!!
1789143798903.webp
 
toy có con bạn cũng 1996, tháng này năm ngoái ký đơn lidi ròi thề kiếp này ở 1 mình nuôi con tới cuối đời, ko quen thằng nào nữa. thế mà tháng 7 năm nay...:cautious:
580.webp
 
Như tít, mình là nữ. Không còn vật vã đau khổ thất tình như thời trẻ trâu, nhưng cũng thấy hẫng 1 nhịp.

Người ta chỉ khuyên mình tích cực lên, rồi ko nuối tiếc, làm lại mọi thứ. Mình cũng tin là vậy, nhưng vẫn mông lung. Đang quen cuộc sống có 1 người bên cạnh, ăn cùng, ngủ cùng, đi đâu cũng cùng nhau, giờ quay lại độc thân, có một mình. May gia đình cũng tân tiến, đón nhận và khuyên nhủ, ở bên cạnh.

Giờ bạn bè cũng lấy chồng, sinh con, bận bịu với công việc, ko có thời gian để an ủi hay ở bên như thời chia tay ny lúc trẻ nữa. Một mình phải tiếp tục.

Mình cũng ít sở thích đặc biệt, có thời gian rảnh chỉ xem phim, xem tiktok, mua sắm, ko chơi thể thao gì. Gđ đẻ bố mẹ có thu nhập khá, lương mình cũng tốt tầm 30m gross. Cũng có tiết kiệm với quà cưới một khoản.

Không biết khi nào thì hết cảm giác này. Muốn làm một cái gì đấy mà mông lung.
Thực ra mông lung là bạn chưa xác định rõ ràng mục tiêu trong cuộc sống, bản thân là ai, thực sự muốn gì, đang truy cầu điều gì. Nếu chưa có câu trả lời rõ ràng thì luôn mông lung, kể cả là trước đó. Chẳng qua giờ hoàn cảnh nó khiến sự mông lung đó trở nên rõ ràng mà thôi, chứ thực sự trước giờ nó vẫn luôn ở đó.

Còn làm gì thì đầu tiên là phải tìm cách xả. Mọi thứ luôn có 2 trạng thái, nạp và xả, các cụ đã đúc kết từ ngàn đời này, như kiểu Thái Cực ấy. Lời khuyên tích cực lên với ko tiếc nuối thực ra là của những người ko biết làm gì y chang thớt thôi. Chứ tâm lý đang hẫng mà bảo tích cực nếu tích cực được thì đã chả gọi là cảm xúc. Còn người biết thì sẽ ko có khuyên như vậy.

Như đã nói đầu tiên phải xả cảm xúc. Thật ra kể cả ko làm gì theo thời gian thì nó cũng tự xả thôi, mỗi tội lâu, như quả bóng thoát hơi. Nhanh thì mượn nhờ ngoại lực, tùy bạn là ai. Bạn mình mình dẫn đi uống say quắc cần câu ngủ gục trước sảnh chung cư. Nghe có vẻ bê tha nhưng vài tuần là bình tâm được, sáng ngủ dậy ko quá vui ko quá buồn, khi này thì mới có thể suy nghĩ tích cực được. Muốn tích cực thì phải xác định mục tiêu dài hạn, có nghĩa hãy đặt ra câu hỏi là bạn muốn 1 ngày sẽ diễn ra lúc bạn 60, 70t như thế nào. Rồi nghĩ tới việc thực hiện cụ thể thế nào để đạt tới mục tiêu đó, cũng như điều gì là quan trọng, điều gì ko.

Sau khi gạt bỏ cảm xúc thì hãy suy nghĩ nghiêm túc lại chuyện của bạn. Vì về mặt lý trí mà nói, chí ít thì lão chồng của bạn vẫn nuôi được chính lão. Thế thì kể cả tệ nhất thì bạn cũng ko bị âm, sao phải ly dị. Khác biệt trong cuộc sống người nào muốn gì thì người ấy phải cố gắng hơn cho cái đó, bạn tham vọng nhiều hơn thì bạn phải cố hơn, thế thôi. Đấy nó là thực tế, nếu ko nhận định đúng kỳ vọng thực tế thì lựa chọn nào rồi cũng hối hận mà thôi.

Đọc kỹ thì mình thấy bạn vẫn chưa ly hôn, vậy thì còn cơ hội cứu vãn. Cho nên điều trước mắt là bình tâm, lời khuyên của mình là chỉ ra quyết định lớn khi tâm mình thực sự bình thản. Rồi xác định lại kỳ vọng, cân nhắc chuyện được mất 1 cách lý trí, gặp lại lão chồng nói chuyện xem thế nào đã. Bất kể việc gì mình làm muốn tốt cũng cần hiểu rõ bản thân đang làm gì và tại sao. Ví dụ bạn muốn lấy người bạn ngưỡng mộ, chẳng hạn vậy, ấy thế nhưng bạn đã thực sự đầu tư thời gian suy nghĩ nghiêm túc chuyện được mất của lựa chọn đó, tự đặt câu hỏi tại sao có ko ít người lại hối hận vì quyết định đấy hay chưa. Bạn càng chuẩn bị tốt bao nhiêu thì kết quả càng tốt bấy nhiêu. Chứ mà để đến độ ly hôn thì theo cá nhân mình quá trình chuẩn bị cho hôn nhân là ko đủ
 
nếu nói ko hợp nhau nữa, thì nghe xàm xí nhỉ. Nhưng mà cũng đúng là vậy.
mình là người thích tiến lên, tham vọng, chồng thì an phận, thích làm vừa, ham chơi (nhưng ko bài bạc gì)
chồng hơn mình 7 tuổi, nhưng sự nghiệp ko có gì mấy, lương chỉ 1/2 2/3 mình thôi. sức khỏe sinh sản thì kém, hiếm muộn là vì chồng.
một thời gian dài ở với mình chắc cũng bị áp lực vì mình ko ngọt nhạt, dịu dàng gì cả nên dần dà chồng cũng tự ti. ngoài ra chồng mình là con út, xưa giờ toàn được anh chị nhường nhịn, từ bé bố mẹ đã bênh vực, ko cần phải nhường nhịn ai. bản chất là người tốt tính, lành, nhưng dễ cục cằn, chắp nhặt.
mình thì cũng có rất nhiều thiếu sót, nhưng nhiều nhất mà mình cũng hối hận là ko thể vun vén và động viên, thúc đẩy chồng, mà làm chồng thấy áp lực. khi chồng áp lực thì cũng ko tiến lên mà mặc phó số phận. sống cũng ỷ lại gia đình, trước khi lấy mình lương bao nhiêu tiêu hết, khi cưới mình ko có một khoản tiết kiệm nào, chỉ có tiền, vàng mừng cưới thôi.
vì thế nên mình cũng có ko ngưỡng mộ và dần dà bị thiếu tôn trọng chồng, sau đó chúng mình cãi nhau chỉ vì những việc nhỏ nhặt, như kiểu ko còn tình cảm, đối phương làm gì cũng thấy ngứa mắt. rồi đến lúc ko chịu nổi nhau nữa thì qđ ly hôn bạn ah
gái ham tài, trai ham sắc. Hai bên lại chưa ràng buộc gì với nhau bởi con cái.
Nghe chuyện của bạn tôi lại nhớ đến bộ phim "Trở về giữa yêu thương", bộ phim cuối cùng NSND Hoàng Dũng đóng. Ông bố và cô vợ khổ vì ông con như chồng bạn.
 
Như tít, mình là nữ. Không còn vật vã đau khổ thất tình như thời trẻ trâu, nhưng cũng thấy hẫng 1 nhịp.

Người ta chỉ khuyên mình tích cực lên, rồi ko nuối tiếc, làm lại mọi thứ. Mình cũng tin là vậy, nhưng vẫn mông lung. Đang quen cuộc sống có 1 người bên cạnh, ăn cùng, ngủ cùng, đi đâu cũng cùng nhau, giờ quay lại độc thân, có một mình. May gia đình cũng tân tiến, đón nhận và khuyên nhủ, ở bên cạnh.

Giờ bạn bè cũng lấy chồng, sinh con, bận bịu với công việc, ko có thời gian để an ủi hay ở bên như thời chia tay ny lúc trẻ nữa. Một mình phải tiếp tục.

Mình cũng ít sở thích đặc biệt, có thời gian rảnh chỉ xem phim, xem tiktok, mua sắm, ko chơi thể thao gì. Gđ đẻ bố mẹ có thu nhập khá, lương mình cũng tốt tầm 30m gross. Cũng có tiết kiệm với quà cưới một khoản.

Không biết khi nào thì hết cảm giác này. Muốn làm một cái gì đấy mà mông lung.
kiếm tiền sống thôi , ko tiền ko ăn mới chết, ồi xồi em chưa thấy cảnh thằng chồng nát rượu đánh vk chửi vk , nhưng vk nhà nghèo ko có tiền vẫn phải bu bám nhà chồng , thậm chí thằng ck đi chịch con khác mà vk vẫn cay đắng ở nhà ck , nhà ck nuôi đấy, có có xèng tính sau
 
đúng nhỉ, ly hôn là buồn, và có vết trong lòng rồi. kể cả không đau khổ quỵ lụy, nhưng ai mà chẳng mong cầu 1 đời có bạn đời nắm tay đến cuối đời.
không dám nghĩ đến việc gặp được người mới tốt, chỉ mong bản thân mạnh mẽ vượt qua tháng ngày này :)
Hỏi thật thớt, giả sử như 1,2 tháng tới ông chồng thớt có người mới thì thớt thấy thế nào?
 
nếu nói ko hợp nhau nữa, thì nghe xàm xí nhỉ. Nhưng mà cũng đúng là vậy.
mình là người thích tiến lên, tham vọng, chồng thì an phận, thích làm vừa, ham chơi (nhưng ko bài bạc gì)
chồng hơn mình 7 tuổi, nhưng sự nghiệp ko có gì mấy, lương chỉ 1/2 2/3 mình thôi. sức khỏe sinh sản thì kém, hiếm muộn là vì chồng.
một thời gian dài ở với mình chắc cũng bị áp lực vì mình ko ngọt nhạt, dịu dàng gì cả nên dần dà chồng cũng tự ti. ngoài ra chồng mình là con út, xưa giờ toàn được anh chị nhường nhịn, từ bé bố mẹ đã bênh vực, ko cần phải nhường nhịn ai. bản chất là người tốt tính, lành, nhưng dễ cục cằn, chắp nhặt.
mình thì cũng có rất nhiều thiếu sót, nhưng nhiều nhất mà mình cũng hối hận là ko thể vun vén và động viên, thúc đẩy chồng, mà làm chồng thấy áp lực. khi chồng áp lực thì cũng ko tiến lên mà mặc phó số phận. sống cũng ỷ lại gia đình, trước khi lấy mình lương bao nhiêu tiêu hết, khi cưới mình ko có một khoản tiết kiệm nào, chỉ có tiền, vàng mừng cưới thôi.
vì thế nên mình cũng có ko ngưỡng mộ và dần dà bị thiếu tôn trọng chồng, sau đó chúng mình cãi nhau chỉ vì những việc nhỏ nhặt, như kiểu ko còn tình cảm, đối phương làm gì cũng thấy ngứa mắt. rồi đến lúc ko chịu nổi nhau nữa thì qđ ly hôn bạn ah
tôi cũng mới ly hôn, tôi có 1 cháu , nhưng mẹ nó dắt đi mất rồi, tiền bạc sự nghiệp cũng tàng tàng, vẫn đủ ăn, đủ nhà cửa, có của để dành, nhưng vợ cũ tôi cũng ko hài lòng, cứ thế rồi đến giai đoạn ngứa mắt quá thì ly hôn thôi, mỗi tội là ly hôn xong ngoài nhớ con ra thì tôi khỏe người hơn , cơ bản nam giới thì nhiều cái chơi hơn :)
 
tôi cũng mới chia tay dc mấy tháng, cảm giác trống vắng, ko có người yêu để chia sẻ những vụn vặt trong cs , bạn bè thì đứa nào cũng có gia đình, cuộc sống riêng, giờ mới nhận ra mục tiêu thì chưa có, nên cảm giác lúc nào cũng chán chán, đang tính đi phượt xa 1 chuyến mà chưa rủ được ai
 
mình lớn tuổi hơn thớt chút, mà chưa trải qua kinh nghiệm này nên không biết đưa lời khuyên.

Chỉ nhớ hồi còn 2x mẹ kêu cứ tìm hiểu thoải mái, không hạnh phúc cứ ly hôn về nhà mẹ. Còn lỡ có bầu trước cưới mà không hợp chồng đem về mẹ nuôi cháu chứ không ép phải sống cùng khi lỡ có con. Nhà cũng không tới mức thiếu để dựa vào tài sản hay tài chính của chồng. Do có bà mẹ không hối thúc gì hết nên cũng thong thả tìm hiểu nhiều loại người, kể về trải nghiệm với người này người kia để mẹ cho thêm ý kiến.

Tui nghĩ ai cưới nhau rồi trong đời sống hôn nhân chắc cũng cỡ 7749 lần muốn ly hôn, chịu đựng đủ thứ trách nhiệm. Bị hụt hẫng cái thói quen thôi chứ tình cảm chắc chết từ lâu. Ai đi qua rồi chắc cũng có tổn thương thôi, nhận ra tổn thương của bản thân hoặc tìm đến bác sĩ tâm lý nếu cần để chữa. Rồi còn tâm thế đón nhận các mối quan hệ sau nữa.
 
Hỏi thật thớt, giả sử như 1,2 tháng tới ông chồng thớt có người mới thì thớt thấy thế nào?
em cũng nghĩ y hệt như này hôm tối thứ 6. em cũng thấy hẫng 1 nhịp, nhưng nó nhẹ nhàng bác ạ. ko phải đau đớn như cái thời biết tình đầu cắm sừng mình :)
em ko biết đến khi thực tế chồng cũ em có người mới, em sẽ ntn, nhưng em biết rằng giờ em cũng ko còn lùng sục xem fb, ig, muốn biết hiện tại ck cũ đang làm gì, như thời trẻ trâu em mới chia tay nyc bác ạ.
 
tính an phận, con cưng thì dễ nhìn thấy lắm, nếu bạn k thích tính này thì xưa sao lại kết hôn :confuse: khó hiểu thật :confuse:
ko bác, lúc yêu em ko nhìn nhận được, vì bản chất là mqh của ck cũ em và gia đình ko khăng khít, nhưng mà nó lại rất mâu thuẫn ở chỗ đó. kiểu ba má ck hay la ck em, 2 bên còn hay cãi cọ, nhưng ba má em có cái tư tưởng là kiểu ko cần con phải cố gắng quá, cụ thể là ba má em xưa có làm riêng, ko lớn lắm nhưng cũng có của ăn của để, nhưng ko truyền lại nghề cho mấy đứa con, xong còn nói với em là "thằng này có thất nghiệp ba má vẫn nuôi dc nó mấy tháng" - mà lúc đó ck cũ em cũng 35 tuổi rồi. ý là cứ kiểu có 1 dạng chu cấp ngầm, làm cho con cái ỉ lại. còn lúc yêu thì em đâu có thấy, e chỉ thấy tính hiền lành, rồi e nghĩ do tính chất cv và thị trg lao động thôi. ai ngờ đâu đâu bác
 
Thực ra mông lung là bạn chưa xác định rõ ràng mục tiêu trong cuộc sống, bản thân là ai, thực sự muốn gì, đang truy cầu điều gì. Nếu chưa có câu trả lời rõ ràng thì luôn mông lung, kể cả là trước đó. Chẳng qua giờ hoàn cảnh nó khiến sự mông lung đó trở nên rõ ràng mà thôi, chứ thực sự trước giờ nó vẫn luôn ở đó.

Còn làm gì thì đầu tiên là phải tìm cách xả. Mọi thứ luôn có 2 trạng thái, nạp và xả, các cụ đã đúc kết từ ngàn đời này, như kiểu Thái Cực ấy. Lời khuyên tích cực lên với ko tiếc nuối thực ra là của những người ko biết làm gì y chang thớt thôi. Chứ tâm lý đang hẫng mà bảo tích cực nếu tích cực được thì đã chả gọi là cảm xúc. Còn người biết thì sẽ ko có khuyên như vậy.

Như đã nói đầu tiên phải xả cảm xúc. Thật ra kể cả ko làm gì theo thời gian thì nó cũng tự xả thôi, mỗi tội lâu, như quả bóng thoát hơi. Nhanh thì mượn nhờ ngoại lực, tùy bạn là ai. Bạn mình mình dẫn đi uống say quắc cần câu ngủ gục trước sảnh chung cư. Nghe có vẻ bê tha nhưng vài tuần là bình tâm được, sáng ngủ dậy ko quá vui ko quá buồn, khi này thì mới có thể suy nghĩ tích cực được. Muốn tích cực thì phải xác định mục tiêu dài hạn, có nghĩa hãy đặt ra câu hỏi là bạn muốn 1 ngày sẽ diễn ra lúc bạn 60, 70t như thế nào. Rồi nghĩ tới việc thực hiện cụ thể thế nào để đạt tới mục tiêu đó, cũng như điều gì là quan trọng, điều gì ko.

Sau khi gạt bỏ cảm xúc thì hãy suy nghĩ nghiêm túc lại chuyện của bạn. Vì về mặt lý trí mà nói, chí ít thì lão chồng của bạn vẫn nuôi được chính lão. Thế thì kể cả tệ nhất thì bạn cũng ko bị âm, sao phải ly dị. Khác biệt trong cuộc sống người nào muốn gì thì người ấy phải cố gắng hơn cho cái đó, bạn tham vọng nhiều hơn thì bạn phải cố hơn, thế thôi. Đấy nó là thực tế, nếu ko nhận định đúng kỳ vọng thực tế thì lựa chọn nào rồi cũng hối hận mà thôi.

Đọc kỹ thì mình thấy bạn vẫn chưa ly hôn, vậy thì còn cơ hội cứu vãn. Cho nên điều trước mắt là bình tâm, lời khuyên của mình là chỉ ra quyết định lớn khi tâm mình thực sự bình thản. Rồi xác định lại kỳ vọng, cân nhắc chuyện được mất 1 cách lý trí, gặp lại lão chồng nói chuyện xem thế nào đã. Bất kể việc gì mình làm muốn tốt cũng cần hiểu rõ bản thân đang làm gì và tại sao. Ví dụ bạn muốn lấy người bạn ngưỡng mộ, chẳng hạn vậy, ấy thế nhưng bạn đã thực sự đầu tư thời gian suy nghĩ nghiêm túc chuyện được mất của lựa chọn đó, tự đặt câu hỏi tại sao có ko ít người lại hối hận vì quyết định đấy hay chưa. Bạn càng chuẩn bị tốt bao nhiêu thì kết quả càng tốt bấy nhiêu. Chứ mà để đến độ ly hôn thì theo cá nhân mình quá trình chuẩn bị cho hôn nhân là ko đủ
cám ơn bác đã chia sẻ thật dài. em có thể chưa đủ trải nghiệm nên đọc chưa hiểu phải cho vào gemini tóm tắt.

nhưng em công nhận là em đã có 1 bước đi sai khi tiến tới hôn nhân, lúc đó em 27 tuổi, gia đình em thì bố mẹ chưa bao giờ dạy em cách chọn 1 người đàn ông, nếu em dẫn ai đó về, bố mẹ tiếp và quý. nhà em rất là hiếu khách và tôn trọng quyết định của con.

khi em chọn chồng em, em cũng biết có những điểm chưa hay của chồng, nhưng em lại chưa đặt ra những tình huống sâu hơn mà mình có thể giải quyết, và lúc yêu nó khác với hôn nhân nhiều lắm. em không đủ bao dung khi đối diện với những gì xảy ra, em ko thể kể hết những vấn đề xảy ra trong hôn nhân của mình vì nó quá dài và ko phải ai cũng hiểu được, nhưng em kết luận lại rằng là do em lúc đó còn trẻ và chắc là cũng ko may mắn nữa.

chồng em ở với em chắc cũng mệt mỏi và áp lực, em hiểu điều này nhưng em ko thể thay đổi được nó, vì bản tính bọn em quá khác nhau, hôm nay e có nghe qua qua sách đàn ông sao hỏa đàn bà sao kim và em thấy nó cũng khá đúng, nhưng nó ko phải tất cả

còn việc mông lung thì 3 năm nay lấy chồng em cũng tập trung vào gia đình, gần đây mối quan tâm duy nhất của em là có bầu, bạn bè đồng nghiệp xung quanh cũng lấy ck sinh con hết rồi nên giờ bước ra khỏi hôn nhân em bị hẫng. nhưng từ từ em cũng sẽ cố gắng lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn. em không rush trong việc thủ tục ly hôn vì với em giờ nó chỉ là giấy tờ mà thôi. 2 con người trái tim ko thuộc về nhau nữa rồi. mặc dù 1 ngày em thay đổi cảm xúc liên tục, lúc thì tức giận thù hận ck và gđ ck, lúc em lại thấy thương ck và thấy mình có lỗi. nhưng nó ko đủ để em muốn tiếp tục mqh
 
em cũng nghĩ y hệt như này hôm tối thứ 6. em cũng thấy hẫng 1 nhịp, nhưng nó nhẹ nhàng bác ạ. ko phải đau đớn như cái thời biết tình đầu cắm sừng mình :)
em ko biết đến khi thực tế chồng cũ em có người mới, em sẽ ntn, nhưng em biết rằng giờ em cũng ko còn lùng sục xem fb, ig, muốn biết hiện tại ck cũ đang làm gì, như thời trẻ trâu em mới chia tay nyc bác ạ.
Như vậy là tốt, nếu bản thân còn thấy khó thì dùng cách mạnh hơn, ví dụ như mạnh mẽ kiếm bồ khác đi, còn trẻ, ngại gì. Nghĩ cũng buồn cười, tôi vợ con đề huề gần 2 chục năm mà có hôm thế nào mơ thấy vợ nó lấy chồng khác, rồi chúng nó đi du lịch với nhau, phát điên, thớt vượt qua được là giỏi đấy. Cố gắng :)
 
kiếm tiền sống thôi , ko tiền ko ăn mới chết, ồi xồi em chưa thấy cảnh thằng chồng nát rượu đánh vk chửi vk , nhưng vk nhà nghèo ko có tiền vẫn phải bu bám nhà chồng , thậm chí thằng ck đi chịch con khác mà vk vẫn cay đắng ở nhà ck , nhà ck nuôi đấy, có có xèng tính sau
hồi trước khi lấy ck thì e cũng máu tiền nong lắm bác, nhưng sau đó thì em lại kiểu hơi hướng về gia đình muốn lui về sau còn chồng làm, nhưng ck e thì ko làm dc điều đó. còn gđ e cũng gọi là có đk nên tạm thời em chưa phải lo j kinh tế
 
Như vậy là tốt, nếu bản thân còn thấy khó thì dùng cách mạnh hơn, ví dụ như mạnh mẽ kiếm bồ khác đi, còn trẻ, ngại gì. Nghĩ cũng buồn cười, tôi vợ con đề huề gần 2 chục năm mà có hôm thế nào mơ thấy vợ nó lấy chồng khác, rồi chúng nó đi du lịch với nhau, phát điên, thớt vượt qua được là giỏi đấy. Cố gắng :)
thì bác vẫn đang trong mqh mà. xưa em cũng hay mơ này mơ nọ ghen tuông kinh lắm bác.
giờ tại gặp biến cố nên tự dưng tình cảm nó biến đi đâu mất ấy, hoặc mai một dần. tất nhiên em vẫn gợn lòng lắm đâu ai muốn cảnh chia ly :<
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
THtruekids,
Người trả lời cuối
THtruekids,
Trả lời
210
Lượt xem
6.613
Quay lại
Lên đầu trang