tròn 30 tuổi thì ly hôn, tiếp theo nên làm gì?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề THtruekids
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
thực ra nếu có đứa con rồi thì có thể em sẽ vì con, mà cũng chẳng biết được, mỗi biến số thay đổi thì có những sự thay đổi khác nhau trong đời. em cũng đang trong hành trình tìm con nhưng vợ chồng lục đục nên cũng chẳng biết làm tn. nửa năm qua mục tiêu là có con mà giờ đổ vỡ thấy mông lung quá.

nhìn chung em chỉ may mắn hơn ck là có bố mẹ có đk và tâm lí, có một công việc ổn ổn và sk sinh sản ko có bất thường. nhiều khi nghĩ đến em cũng thương chồng vì có những cái ck ko đc lựa chọn, nhưng ck cũng ko thương mình mà nhiều cái chấp nhặt, ko nhường nhịn. nhìn chung hôn nhân toàn mấy chuyện lặt vặt, chứ cũng chẳng có chuyện gì to lớn như vỡ nợ hay người thứ 3 các thứ.
xin phép hỏi là bạn đã cố gắng hàn gắn cuộc hôn nhân này trước khi li hôn chưa? Đã tiến hành đầy đủ về li thân, làm hòa chưa? Bản thân bạn cũng nói mâu thuẫn toàn là những thứ lặt vặt vậy tại sao không tìm cách giải quyết mà lại chọn cách tệ nhất vậy :confuse: Li hôn xong bạn vẫn nhớ nhung vẫn có tổn thương thì chứng tỏ vẫn còn tình cảm với nhau mà, hay do cái tôi cả hai đều to như lúc tình yêu thiếu niên, hỏi thật là bạn đã từng hạ cái tôi xuống trong cuộc hôn nhân này chưa :confuse:


Ngoài lề một chút về góc nhìn của tôi thì từng có một nhà rất có điều kiện và tâm lí (với con gái họ) từng rất muốn tôi làm rể, lúc này thì tình cảm chưa có, chỉ là mới làm quen thôi thì một hôm lên nhà nhậu ông bố có nói thế này "cả đời này chú chưa bao giờ đánh con, nên nếu lấy chồng mà khổ quá thì về đây bố mẹ nuôi" :confuse: Sẵn lúc còn chưa tiếp xúc nhiều, chưa có tình cảm thì tôi bỏ chạy luôn, vì bố mẹ luôn chuẩn bị sẵn sàng tâm lý nuôi con lúc li hôn thì con cái sẽ coi đó là điểm tựa để dễ đưa ra quyết định chia tay hơn :doubt: tôi không dám nhận làm người tốt hay hoàn hảo cũng k dám chắc hôn nhân của tôi sẽ luôn vĩnh viễn hạnh phúc nhưng cái tôi muốn là cả 2 thật sự phải vun đắp vào gia đình, mọi tranh cãi, bất đồng phải dựa trên bản thân cả 2 quyết định chỉ khi nào không thể dung hòa được thì mới chấp nhận kết thúc, để dễ "đóng cửa bảo nhau"thì với tôi nhà nội không được khuyến khích "bỏ vợ cưới con khác", còn nhà ngoại là "li hôn về đây bố mẹ nuôi" :smile:
 
cái tôi muốn là cả 2 thật sự phải vun đắp vào gia đình, mọi tranh cãi, bất đồng phải dựa trên bản thân cả 2 quyết định chỉ khi nào không thể dung hòa được thì mới chấp nhận kết thúc, để dễ "đóng cửa bảo nhau"thì với tôi nhà nội không được khuyến khích "bỏ vợ cưới con khác", còn nhà ngoại là "li hôn về đây bố mẹ nuôi" :smile:
Nhà tui là luôn luôn mở rộng vòng tay với con gái, ly hôn hay gì gì về có bm ở đây!

Thực sự tui nghĩ hôn nhân là phải hp, đã không thấy tương lai thì ly hôn càng nhanh càng tốt để còn ổn định cs mới. Không ai muốn đổ vỡ, nên nếu phải nghiêm túc suy nghĩ chuyện ly hôn thì đa phần hôn nhân đó không đáng để tiếp tục nữa.

Cách chữa lành nhanh nhất là kiếm 1 anh người yêu mới :D Làm sao để kiếm thì công thức muôn thuở: kiếm mối nhiều vào!
 
Nhà tui là luôn luôn mở rộng vòng tay với con gái, ly hôn hay gì gì về có bm ở đây!

Thực sự tui nghĩ hôn nhân là phải hp, đã không thấy tương lai thì ly hôn càng nhanh càng tốt để còn ổn định cs mới. Không ai muốn đổ vỡ, nên nếu phải nghiêm túc suy nghĩ chuyện ly hôn thì đa phần hôn nhân đó không đáng để tiếp tục nữa.

Cách chữa lành nhanh nhất là kiếm 1 anh người yêu mới :D Làm sao để kiếm thì công thức muôn thuở: kiếm mối nhiều vào!
tại tui thấy bạn kia li hôn mà có vẻ còn nhớ nhung, đau khổ nên tôi mới thấy lạ :big_smile: chứ nếu k hạnh phúc, hết tình cảm, đã phải chịu đựng rất lâu thì li hôn xong phát vui vl, mấy ông a tôi li hôn xong tối ngày đi nhậu, nhìn trẻ trung ra hẳn :big_smile: tôi cũng ủng hộ không hạnh phúc thì bỏ nhau càng sớm càng tốt, vấn đề là phải suy nghĩ cho kỹ chứ k phải bồng bột, bị xung quanh tác động rồi hối hận :big_smile:
 
Như tít, mình là nữ. Không còn vật vã đau khổ thất tình như thời trẻ trâu, nhưng cũng thấy hẫng 1 nhịp.

Người ta chỉ khuyên mình tích cực lên, rồi ko nuối tiếc, làm lại mọi thứ. Mình cũng tin là vậy, nhưng vẫn mông lung. Đang quen cuộc sống có 1 người bên cạnh, ăn cùng, ngủ cùng, đi đâu cũng cùng nhau, giờ quay lại độc thân, có một mình. May gia đình cũng tân tiến, đón nhận và khuyên nhủ, ở bên cạnh.

Giờ bạn bè cũng lấy chồng, sinh con, bận bịu với công việc, ko có thời gian để an ủi hay ở bên như thời chia tay ny lúc trẻ nữa. Một mình phải tiếp tục.

Mình cũng ít sở thích đặc biệt, có thời gian rảnh chỉ xem phim, xem tiktok, mua sắm, ko chơi thể thao gì. Gđ đẻ bố mẹ có thu nhập khá, lương mình cũng tốt tầm 30m gross. Cũng có tiết kiệm với quà cưới một khoản.

Không biết khi nào thì hết cảm giác này. Muốn làm một cái gì đấy mà mông lung.
đi học ko chị, mình đăng ký học thạc sĩ, học văn bằng 2, học ngôn ngữ, ko thì học code đi. xong c sẽ thấy, moá, bận vãi
dv67XHR.jpeg
 
xin phép hỏi là bạn đã cố gắng hàn gắn cuộc hôn nhân này trước khi li hôn chưa? Đã tiến hành đầy đủ về li thân, làm hòa chưa? Bản thân bạn cũng nói mâu thuẫn toàn là những thứ lặt vặt vậy tại sao không tìm cách giải quyết mà lại chọn cách tệ nhất vậy :confuse: Li hôn xong bạn vẫn nhớ nhung vẫn có tổn thương thì chứng tỏ vẫn còn tình cảm với nhau mà, hay do cái tôi cả hai đều to như lúc tình yêu thiếu niên, hỏi thật là bạn đã từng hạ cái tôi xuống trong cuộc hôn nhân này chưa :confuse:


Ngoài lề một chút về góc nhìn của tôi thì từng có một nhà rất có điều kiện và tâm lí (với con gái họ) từng rất muốn tôi làm rể, lúc này thì tình cảm chưa có, chỉ là mới làm quen thôi thì một hôm lên nhà nhậu ông bố có nói thế này "cả đời này chú chưa bao giờ đánh con, nên nếu lấy chồng mà khổ quá thì về đây bố mẹ nuôi" :confuse: Sẵn lúc còn chưa tiếp xúc nhiều, chưa có tình cảm thì tôi bỏ chạy luôn, vì bố mẹ luôn chuẩn bị sẵn sàng tâm lý nuôi con lúc li hôn thì con cái sẽ coi đó là điểm tựa để dễ đưa ra quyết định chia tay hơn :doubt: tôi không dám nhận làm người tốt hay hoàn hảo cũng k dám chắc hôn nhân của tôi sẽ luôn vĩnh viễn hạnh phúc nhưng cái tôi muốn là cả 2 thật sự phải vun đắp vào gia đình, mọi tranh cãi, bất đồng phải dựa trên bản thân cả 2 quyết định chỉ khi nào không thể dung hòa được thì mới chấp nhận kết thúc, để dễ "đóng cửa bảo nhau"thì với tôi nhà nội không được khuyến khích "bỏ vợ cưới con khác", còn nhà ngoại là "li hôn về đây bố mẹ nuôi" :smile:
bố mẹ mình không nói câu: về nhà bố mẹ nuôi nếu có ly hôn đổ vỡ đâu bạn. khi chọn người chồng mẹ mình cũng bảo mày tự chọn, tự chịu, bố mẹ không liên quan.

còn về việc còn tình cảm trong mqh, chắc chắn là còn, kiểu độ 1, 2/10, vì đấy là tình nghĩa vợ chồng. còn mình mới quyết tâm ly hôn rồi, đang trong quá trình chữa lành, lúc thì mình cực kỳ tức giận nhà chồng và chồng; lúc thì mình nghĩ đến những sai sót của mình trong mqh rồi thấy mình quá đáng và khổ thân chồng. có lẽ đó là cảm xúc bt của 1 con người thôi chứ ko có chuyện bi lụy rồi nhắn tin gọi điện thảm thiết, stalk mxh hay đến nhà đòi gặp :)

còn về việc hạ cái tôi, thực ra là mình cũng đã có hạ rồi, nhưng mình thấy khi mình hạ một chút thì ck sẽ lấn luôn, 2 vợ ck giờ khó cứu vãn vì lúc nào cũng phòng thủ lẫn nhau, ko quy về một mối. mà nhiều cái bản chất của chồng mình giờ cũng không thể muốn đi cùng, chỉ là thương vì tình nghĩa thôi. và điểm quan trọng hơn là chồng là người đề nghị ly hôn, ko phải mình
 
tại tui thấy bạn kia li hôn mà có vẻ còn nhớ nhung, đau khổ nên tôi mới thấy lạ :big_smile: chứ nếu k hạnh phúc, hết tình cảm, đã phải chịu đựng rất lâu thì li hôn xong phát vui vl, mấy ông a tôi li hôn xong tối ngày đi nhậu, nhìn trẻ trung ra hẳn :big_smile: tôi cũng ủng hộ không hạnh phúc thì bỏ nhau càng sớm càng tốt, vấn đề là phải suy nghĩ cho kỹ chứ k phải bồng bột, bị xung quanh tác động rồi hối hận :big_smile:
Tui đọc ra thì là đã chịu đựng lâu rùi đó, cỡ chồng kia tui chả bao giờ cưới đỡ mắc công ly dị. Bạn chủ thớt lận đận tình duyên nên nhắm mắt đưa chân - hậu quả tất yếu.

Đi tìm người yêu phải coi nó như full time job search, đừng có vớ đại khổ lém. Thà ở vậy chứ đừng cưới chỉ vì.. thốn.
 
Tui đọc ra thì là đã chịu đựng lâu rùi đó, cỡ chồng kia tui chả bao giờ cưới đỡ mắc công ly dị. Bạn chủ thớt lận đận tình duyên nên nhắm mắt đưa chân - hậu quả tất yếu.

Đi tìm người yêu phải coi nó như full time job search, đừng có vớ đại khổ lém. Thà ở vậy chứ đừng cưới chỉ vì.. thốn.
đúng rồi fen, fen nói đúng lòng mình.

vì mình cũng đã lận đận yêu đương vài mối, cảm thấy bản thân mình có vấn đề chút về tính cách (hay nóng nảy, nói lời gây tổn thương người khác, rồi cũng bướng, ít khi chịu nhường nhịn) chứ mình cũng có ngoại hình ổn, đến giờ nhiều người gặp mình ko biết là đã có chồng đâu.

nhưng mình tự ti cái tính cách của mình mà nghĩ khó ai chịu nổi mình nên nhắm mắt đưa chân với chồng mình vì nghĩ ổng hiền lành, bản chất nhún nhường. ai dè là ko, ổng chả khác gì mình, chỉ nhịn giỏi thôi nhưng để bụng. thôi thì ngu dại phải trả giá đắt. số phận rồi
 
đi học ko chị, mình đăng ký học thạc sĩ, học văn bằng 2, học ngôn ngữ, ko thì học code đi. xong c sẽ thấy, moá, bận vãi
dv67XHR.jpeg
mình cũng đang tính học thêm ngôn ngữ mới, còn học code chắc ko đủ trình. còn thạc sĩ và vb2 thì mình chưa tính tới, tại thấy học ở VN 2 cái này như học cho có, mà mình làm cty nước ngoài nên ko yêu cầu mấy cái này
 
mình cũng đang tính học thêm ngôn ngữ mới, còn học code chắc ko đủ trình. còn thạc sĩ và vb2 thì mình chưa tính tới, tại thấy học ở VN 2 cái này như học cho có, mà mình làm cty nước ngoài nên ko yêu cầu mấy cái này
đi học thôi mà, đâu cần tính nhiều vậy đâu, giờ mà học thạc sĩ, 2 năm sau là gia đình đã có 1 thạc sĩ trong nhà rồi
XE8gxo0.png
 
thực ra nếu có đứa con rồi thì có thể em sẽ vì con, mà cũng chẳng biết được, mỗi biến số thay đổi thì có những sự thay đổi khác nhau trong đời. em cũng đang trong hành trình tìm con nhưng vợ chồng lục đục nên cũng chẳng biết làm tn. nửa năm qua mục tiêu là có con mà giờ đổ vỡ thấy mông lung quá.

nhìn chung em chỉ may mắn hơn ck là có bố mẹ có đk và tâm lí, có một công việc ổn ổn và sk sinh sản ko có bất thường. nhiều khi nghĩ đến em cũng thương chồng vì có những cái ck ko đc lựa chọn, nhưng ck cũng ko thương mình mà nhiều cái chấp nhặt, ko nhường nhịn. nhìn chung hôn nhân toàn mấy chuyện lặt vặt, chứ cũng chẳng có chuyện gì to lớn như vỡ nợ hay người thứ 3 các thứ.
Tôi cũng hơi quá lời và có phần công kích fen. Nhưng không giống như vozer khác dễ nổi nóng hoặc phán xét ngay, fen lại bình tĩnh chia sẻ thêm nhiều điều nên tôi hiểu hơn cảm giác của fen. Nếu trước đây chỉ là chuyện yêu đương thì có thể mọi thứ sẽ đơn giản hơn. Nhưng khi đã kết hôn rồi thì mỗi quyết định đều liên quan đến trách nhiệm và nhiều thứ ràng buộc khác. Những lý do để đi đến chia tay sau hôn nhân thường không chỉ là một chuyện riêng lẻ mà là cả quá trình tích tụ.
Có lẽ điều khó nhất không phải là tìm lý do để rời đi mà là tự hỏi bản thân nếu tiếp tục cuộc hôn nhân này thêm 5 năm, 10 năm nữa thì fen có còn cảm thấy bình yên và tôn trọng người bên cạnh mình không?
 
đi học thôi mà, đâu cần tính nhiều vậy đâu, giờ mà học thạc sĩ, 2 năm sau là gia đình đã có 1 thạc sĩ trong nhà rồi
XE8gxo0.png
tại mình cũng cân nhắc, nếu mà học thì có thể học ở nước ngoài ko, tại mình cứ thấy bạn mình học ở VN xong đầu óc nó rỗng tuếch ý, chỉ để đáp ứng cho yêu cầu công việc nó làm nhà nước thui. kiểu mình muốn thực tế hơn là lý thuyết mang mác có cái bằng ấy, hic hic
 
Qua những gì bạn viết thì mình cảm nhận rằng bạn và chồng đến với nhau chóng vánh. Vướng vào cuộc sống hôn nhân êm đềm quá, lại không có mục tiêu chung (trừ việc có con), khó khăn chung (chuyện nhà cửa, tích cóp tiền nong...) cần 2 người đồng hành giải quyết, lâu dần thấy đối phương chẳng có gì thú vị nữa => sinh ra chán nhau rồi đường ai nấy đi.
Còn cảm giác hụt hẫng sau chia tay đơn giản là thói quen.
Nếu bạn thấy sống một mình vẫn ổn, thì cứ tạm sống như vậy 1 thời gian cho đến khi muốn yêu.
 
tại mình cũng cân nhắc, nếu mà học thì có thể học ở nước ngoài ko, tại mình cứ thấy bạn mình học ở VN xong đầu óc nó rỗng tuếch ý, chỉ để đáp ứng cho yêu cầu công việc nó làm nhà nước thui. kiểu mình muốn thực tế hơn là lý thuyết mang mác có cái bằng ấy, hic hic
Vấn đề của môi trường giáo dục bậc cao ở VN là thầy không muốn dạy, trò không muốn học. Ra nước ngoài thì chắc cũng có cảm giác ruỗng tuếch vậy thôi, nhưng tỉ lệ chắc đỡ hơn. Học xong cái bằng rồi kiếm một công việc liên quan hoặc không liên quan lắm, kiếm suất định cư, tầm 10 năm sau anh chồng cũ chỉ còn là kỉ niệm :byebye:
 
Vấn đề của môi trường giáo dục bậc cao ở VN là thầy không muốn dạy, trò không muốn học. Ra nước ngoài thì chắc cũng có cảm giác ruỗng tuếch vậy thôi, nhưng tỉ lệ chắc đỡ hơn. Học xong cái bằng rồi kiếm một công việc liên quan hoặc không liên quan lắm, kiếm suất định cư, tầm 10 năm sau anh chồng cũ chỉ còn là kỉ niệm :byebye:
không đỡ hơn đâu :big_smile: thời buổi này thì ở đâu trên địa cầu này cái bằng cũng như tờ giấy nháp, có bằng k có nghĩa là có việc, học hành càng nhiều thì các trường, các thầy càng giàu :byebye: tôi đủ bằng cấp rồi, cái gì cần thiết, dùng được thì học, còn không thì dẹp :big_smile:
 
không đỡ hơn đâu :big_smile: thời buổi này thì ở đâu trên địa cầu này cái bằng cũng như tờ giấy nháp, có bằng k có nghĩa là có việc, học hành càng nhiều thì các trường, các thầy càng giàu :byebye: tôi đủ bằng cấp rồi, cái gì cần thiết, dùng được thì học, còn không thì dẹp :big_smile:
chuẩn đấy bác, xưa e cũng học trường đại học top, mà thấy đi làm được như giờ cũng hên rồi, nhưng so với lứa cùng lớp thì vẫn lẹt đẹt. còn cái đội du học về cũng hên xui nha, có đứa lương khéo chả bằng em đâu bác. nên nhắc đến vụ học hành là em cũng cân nhắc dữ lắm, nhưng tại em loanh quanh lũy tre làng nên muốn đi du học, với cả sẵn mặc cảm hôn nhân, nên có động lực hơn tí
 
Qua những gì bạn viết thì mình cảm nhận rằng bạn và chồng đến với nhau chóng vánh. Vướng vào cuộc sống hôn nhân êm đềm quá, lại không có mục tiêu chung (trừ việc có con), khó khăn chung (chuyện nhà cửa, tích cóp tiền nong...) cần 2 người đồng hành giải quyết, lâu dần thấy đối phương chẳng có gì thú vị nữa => sinh ra chán nhau rồi đường ai nấy đi.
Còn cảm giác hụt hẫng sau chia tay đơn giản là thói quen.
Nếu bạn thấy sống một mình vẫn ổn, thì cứ tạm sống như vậy 1 thời gian cho đến khi muốn yêu.
cũng yêu nhau tầm gần 1 năm, nhưng có những đôi 6 tháng đã lấy nhau lại ổn mà bác, nhưng chắc chắn 1 điều là em đã nhắm mắt đưa chân, haiz, nghĩ lại chẳng giải quyết đc gì vì đã chọn rồi

đúng là ko có mục tiêu chung nào, xưa còn độc thân, em còn phân bổ quỹ tài chính chi tiêu các kiểu, nào là quỹ dự phòng, đầu tư, vv. lấy ck cái em chẳng còn cái thói quen đấy nữa, như tụt lùi đi ý, vì ck em k cùng mindset tài chính vs em, ck em lấy em ko có 1đồng tiết kiệm nào, h nghĩ lại k hiểu sao em lấy nữa.

giờ em cũng ko hẳn là quá ổn, lắm lúc cũng thấy bất an lắm, nhưng h mở phim lên mà thấy cảnh cơm chó là rợn người. chắc 1 thời gian lâu nữa mới có thể yêu đương được
 
không đỡ hơn đâu :big_smile: thời buổi này thì ở đâu trên địa cầu này cái bằng cũng như tờ giấy nháp, có bằng k có nghĩa là có việc, học hành càng nhiều thì các trường, các thầy càng giàu :byebye: tôi đủ bằng cấp rồi, cái gì cần thiết, dùng được thì học, còn không thì dẹp :big_smile:
Trường rank cao thì đỡ được 1 nửa, aka prof rất tâm huyết nhưng sinh viên học méo ra gì, chỉ lo kiếm intern với kiếm job, mồm thì chửi trường dạy chán. Sau này nhìn lại thì trường mình ngon vl, những đứa cùng khóa chịu try hard theo các prof làm này làm kia giờ cũng ngon vl. Câu chuyện muôn thưở thôi, trong đám sinh viên đần đụt mà có đứa biết unlock hết tính năng của trường thì vốn nó thuộc đẳng cấp khác rồi, làm gì cũng dễ thành công :byebye:
 
tôi cũng mới chia tay dc mấy tháng, cảm giác trống vắng, ko có người yêu để chia sẻ những vụn vặt trong cs , bạn bè thì đứa nào cũng có gia đình, cuộc sống riêng, giờ mới nhận ra mục tiêu thì chưa có, nên cảm giác lúc nào cũng chán chán, đang tính đi phượt xa 1 chuyến mà chưa rủ được ai
FB có nhiều hội nhóm. Tốt nhất là bạn kêu gọi được 1 vài bạn đi cùng. Không thì mình cũng có thể xách balo lên vào đi, chuẩn bị tốt 1 xíu: Thể lực, kỹ năng, tài chính.... cứ thế là lên đường đi thôi.
Cứ thử đi 1 chuyến đi, biết đâu sẽ thấy hợp, và gặp gỡ ai đó :))
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
THtruekids,
Người trả lời cuối
bombombd2,
Trả lời
208
Lượt xem
6.446
Quay lại
Lên đầu trang