Nên nhớ, tính cách : vấn đề : vấn đề trong mqh : vấn đề khi kết hôn... tuy liên quan đến nhau nhưng lại ko đồng nhất với nhau.
Một thứ có thể là vấn đề khi còn yêu, nhưng kết hôn xong lại ko còn là vấn đề nữa.
Một nét tính cách có thể là nguy cơ với người này, nhưng với người khác lại là dạng rắc rối ko đau ko ngứa.
Nếu từ đầu đã xác định tìm hiểu để kết hôn, em phải xét mọi thứ theo hệ quy chiếu này (khi cưới về, những thứ đang là vấn đề có còn là vấn đề nữa ko?), Nhưng anh lại thấy em cảm tính và thậm chí còn ko biết bản thân đang tìm kiếm kiểu người nào, yếu tố nào quan trọng cần cân nhắc khi nghĩ đến kết hôn.
Tôi và bạn gái quen nhau gần 1 năm, ngay từ đầu đều xác định yêu để cưới.
Bạn gái 98, xuất thân ở quê, gia đình buôn bán bình thường. Trước đây em làm kế toán, sau khi công ty giải thể thì tôi có hỗ trợ xin em vào công ty cũ của tôi. Hiện em đã qua thử việc và công việc tương đối ổn định, lương trung bình.
Tôi 93, trưởng phòng kinh doanh, từng du học, thu nhập trên 2.000 USD/tháng. Bố mẹ ở Hà Nội, tôi cũng đang mua trả góp một căn nhà riêng.
Giai đoạn đầu chúng tôi khá hợp nhau, cảm xúc tốt và chia sẻ được nhiều chuyện. Nhưng càng nghĩ đến hôn nhân, tôi càng thấy em có một số vấn đề:
Theo mô tả thì điều kiện bản thân em cũng ổn, nhưng đọc tình huống và cách xử lý thì lại rất kém và ko khớp.
Giờ hãy đi vào từng vấn đề:
1. Chi tiêu chưa cân đối với thu nhập
Trước đây em ở cùng anh chị. Đầu năm nay do thay đổi công việc nên em chuyển ra ở riêng, cũng tiện hơn vì gần nhà tôi. Thời gian em thất nghiệp và mới thử vc lung tung, tôi có hỗ trợ tiền nhà 2-3 triệu/tháng, đi date và du lịch tôi cũng chủ động chi trả. Sau khi em có công việc ổn định ở cty cũ tôi từng làm, tôi muốn dừng khoản hỗ trợ tiền nhà và khuyên em cân đối lại chi tiêu. Em không vui và hai đứa cãi nhau, em cho rằng tình yêu của người đàn ông thực lòng sẽ thể hiện bằng chính sự đầu tư tài chính cho người yêu. Tôi bắt đầu thấy chúng tôi có thể khác nhau về quan điểm tài chính.
-> Nếu đây là mqh yêu đương chưa biết cái kết thế nào thì việc tách rõ chi tiêu của cả 2 là điều cần thiết. Nhưng đã quen 1 năm và có ý định tiến đến hôn nhân thì mức hỗ trợ này vốn ko nên là thứ phải đắn đo mới đúng
Nó ko gây gánh nặng lên sức khoẻ tài chính của em ($2k/tháng), ko phải khoản đầu tư rủi ro (vì em định sẽ cưới người phụ nữ này), hỗ trợ thêm vài tháng trong lúc bàn chuyện về thăm nhà nhau hoặc người lớn gặp mặt thì cũng ko đáng bao nhiêu để phải tranh cãi và đòi cắt ngay khi gái xin được việc. Còn nếu ko muốn gắn bó/chi tiền thì ý nghĩ đúng nên là mình có muốn tiếp tục mqh này ko chứ ko phải đánh giá về việc chi tiêu của gái
Muốn đánh giá về vấn đề chi tiêu cũng là đánh giá ở bức tranh rộng hơn (khả năng kiểm soát bản thân trước ham muốn mua sắm, về việc trì hoãn hưởng thụ, về khả năng lên kế hoạch và kiểm soát dòng tiền...). Ko phải đánh giá qua việc gái thất nghiệp và cần nhận hỗ trợ từ ny, bởi cưới rồi thì việc lạm chi/em phải bù 2-3tr này sẽ tự mất
Qua việc này cho thấy tư duy của em rất luẩn quẩn. Hoặc "xác định quen để kết hôn" là câu nói cửa miệng, em chưa muốn cưới và thật sự ko có kế hoạch tương lai gì với gái này. Hoặc em đang chi li chuyện tiền bạc, đánh giá tủn mủn
2. Khả năng tự lập chưa tốt
Hôm em chuyển từ nhà anh chị ra ở riêng, xe hẹn 14h đến. Tôi sang từ khoảng 13h vì nghĩ em đã đóng gói gần xong, chỉ cần bê đồ từ nhà anh chị ra xe. Nhưng khi tôi đến thì em gần như chưa chuẩn bị gì. Hai đứa phải bắt đầu đóng gói từ lúc tôi sang.
Em khá lười việc nhà. Nhà cửa thường không được dọn dẹp, quần áo giặt xong để trên sofa, rác cũng để lâu mới đổ. Tôi có góp ý nhưng em thường ậm ừ rồi thôi. Tôi hiểu tiêu chuẩn sống mỗi người khác nhau, nhưng nếu sau này sống chung thì đây là vấn đề tôi khá lo.
Nói gái khả năng tự lập kém mà ko nhìn lại bản thân. Cả 2 đã quen hơn 1 năm và còn "nghĩ đến chuyện kết hôn" đấy chứ ko phải mới quen đâu; gái chuyển nhà mà ny là em còn ko hỗ trợ, ko hỏi han, sát giờ mới sang vì "tưởng đã xong hết". Vậy vai trò của em ở đâu?
Nếu là người bình thường thì sẽ tìm đơn vị vận chuyển trọn gói cho nhàn ny và nhàn thân mình, chi phí cùng lắm thêm 1-2tr (nghèo đâu mà thiếu số tiền này). Ko tìm vận chuyển trọn gói mà tự làm thì cũng phải hỏi ny nhiều đồ ko, mua sẵn thùng và túi, sang phụ đóng đồ dần trước khi chuyển vừa vui mà vừa tình cảm...
Gái ở đây còn ko trách móc em, ko mè nheo đòi em phải bỏ việc đến giúp, ko đòi em chi tiền để thuê người làm hộ... gái vẫn tự làm (dù em có giúp hay ko). Méo hiểu sao lại thành tự lập kém???
Nhìn cách em xử lý vấn đề thì anh dự em cũng méo tự lập lắm, bởi lên kế hoạch quá kém/cực kỳ vô tâm mới như vậy. Thử đổi vai là em có việc và gần sát giờ gái mới sang bởi "tưởng em tự xử lý xong hết rồi" chắc em đã tế 1 bài dài trách móc gái ích kỷ, méo quan tâm ny ổn ko
3. Khó tiếp nhận góp ý
Đây là điều tôi thấy đáng ngại nhất. Chỉ cần tôi góp ý một chuyện nhỏ, em thường phản ứng kiểu: “Em làm cho anh là tốt rồi, anh còn bắt bẻ.” Tôi có hỏi thêm một vài đồng nghiệp cũ ở cty thì họ cũng nhận xét rằng em thường chỉ thực sự nghe khi đối phương nói khá cứng hoặc làm căng.
Tôi nhận ra em khá nhạy với việc bị nhận xét và thường lập tức phòng thủ. Em giải thích rằng cả ngày phải làm “mèo ngoan” với thiên hạ rồi nên khi ở với tôi muốn được thoải mái. Tôi đồng ý người yêu phải là nơi mình được thoải mái, nhưng tôi nghĩ thoải mái và không tiếp nhận góp ý là hai chuyện khác nhau.
Em cũng vừa giãy đành đạch lên theo cách y hệt đấy thôi.
Giả sử gái trách móc sao em ko sang từ mấy hôm trước để phụ gái, ko đến sớm cùng pack đồ cho vui -> em lại chẳng giãy lên là em sang trước hẳn... 1 tiếng, xắn tay vào pack đồ giúp là tốt lắm rồi, đáng lẽ ra gái phải tự làm xong xuôi hết chứ ko phải đợi em sang mới làm
Vậy nên việc có 1 zai ny giúp đỡ thì ít, ý kiến thì nhiều, gái đã quan tâm và làm mà còn đòi hỏi phải kèm thái độ vui vẻ... thì "bướng" cũng ko lạ. Em cũng có vui vẻ, hào phóng, nhiệt tình với gái quái đâu
..................
Tóm lại sau cả sớ dài kể tội thì anh vẫn chưa thấy có khuyết điểm gì ảnh hưởng đến giá trị con người hay tật xấu gì đe doạ hạnh phúc hôn nhân!.
Lãng phí ko, đua đòi ko, vay nợ hoặc quẹt thẻ tín dụng để phông bạt ko.
Lười biếng ko, bẩn thỉu ko, bắt người yêu phải lo hộ sinh hoạt cá nhân cũng ko.
Vô tâm, ích kỷ, chỉ biết nhận cũng ko phải (xác nhận gián tiếp qua việc gái nói “Em làm cho anh là tốt rồi, anh còn bắt bẻ.”)
Đòi hỏi cung phụng, quà cáp, du lịch... quá mức cũng ko nốt.
Nhưng thằng ny 1 năm và tính cưới lên chê em gái đủ điều, như thể tội lỗi tày đình hay có gì đó bất ổn đến mức ko thể cưới về làm vợ