Đi làm lâu mới thấy, không phải việc gì mình làm được thì cũng nên làm. Nhiệt tình là tốt, nhiệt tình không đúng chỗ, chỉ thành ra ôm rơm rặm bụng.

Bác sửa tốt thế làm thêm tiệm sửa máy tính
Trước khi vào công ty, tôi từng có thời gian ở nhà làm cho cửa hàng máy tính của ông anh nên cũng biết sửa chữa, lắp ráp máy móc kha khá. Thành ra vào công ty, lâu lâu nhìn thấy mấy cái máy hỏng lại ngứa nghề. Sếp lớn cũng vài lần trực tiếp nhìn thấy tôi ngồi sửa máy. Thấy mấy cái tưởng hỏng phải đem đi sửa mà tôi loay hoay một lúc lại cho chạy được nên ông ấy cũng khá ưng.

Nhiều lúc thấy công ty mang máy ra ngoài sửa mà tôi còn xót hộ. Có cái cây theo tôi nhìn giá trị chắc chưa đến 2 triệu, mấy bố cửa hàng báo sửa hết 1,8 triệu :))). Thằng cu phụ trách bảo tôi, bộ máy mới mua bạn nó báo 13tr, nhà thầu của sếp mua báo gần 40tr :)))

Thế là lâu dần, phòng nào có máy tính lỗi cũng gọi tôi sang xem. Cả công ty gần như có mình tôi biết sửa, còn thằng cu được giao phụ trách mảng này thì trớ trêu là lại chẳng biết mấy về máy tính.

Ban đầu tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì.

Anh em nhờ thì giúp. Mình biết thì xem hộ. Sửa được thì sửa.

Có đợt công ty xảy ra cháy, hai cây máy tính đang chạy bị xịt nước vào nên chập cháy cả hai. Tôi tháo ra kiểm tra từng món, lựa những linh kiện còn sử dụng được, chế cháo rồi ghép từ hai cây thành một, cuối cùng cứu được một cây chạy ngon lành.

Cây còn lại đời quá cũ, đồ thay thế lại không có nên đành chịu.

Tôi làm tất cả cũng chỉ vì một suy nghĩ rất đơn giản:

Đồ công ty còn tận dụng được thì tận dụng, bỏ đi phí.

Nhưng làm lâu rồi tôi mới nhận ra mình đang tự đưa bản thân vào một vị trí khá buồn cười.

Có lần máy cần sửa nhưng thiếu đồ, tôi hỏi thằng cu phụ trách thì nó bảo:

“Anh cứ lên phòng IT xem có không.”

Tôi lên tìm, không có.

Hỏi lại nó thì nó bảo:

“Không có đâu anh, đặt mua đi.”

Ừ, không có thì muốn lắp máy phải mua. Thế là tôi làm phiếu đề xuất.

Đến lúc đưa phiếu lên, cấp trên của nó lại hỏi:

“Đồ này đầy ra, sao phải mua?”

Tôi mới giải thích rằng trước khi làm phiếu tôi đã hỏi cấp dưới của ông ấy rồi. Nó bảo không có nên tôi mới đề xuất mua, chứ tôi có tự dưng thích mua đâu.

Sau đó ông sếp tự đi tìm rồi đưa cho tôi hai cái dây.

Nhưng đưa dây nguồn máy tính với dây cáp tín hiệu, còn dây nguồn màn hình vẫn thiếu.

Thế giờ sao?

Chẳng lẽ tôi bỏ tiền túi ra mua à? :)))

Cuối cùng lại bảo:

“Thế thiếu gì thì viết phiếu đi.”

Nghe đến đây đã thấy hơi vòng tròn rồi, nhưng vẫn chưa hết.

Trong công ty có những cây máy tính hỏng vứt xó cả năm trời chẳng ai sử dụng. Khi cần cứu một máy khác, tôi cũng không tự tiện tháo. Tôi hỏi thằng cu phụ trách trước, rồi mới tận dụng những linh kiện còn tốt từ mấy cây hỏng để lắp sang.

Đến lúc cấp trên của nó kiểm tra lại thì quay sang hỏi tôi:

“Tại sao lại tháo máy này ra?”

Tôi mới bảo:

“Máy khác hỏng, không có đồ thay thế nên tôi tháo linh kiện còn dùng được sang thay. Trước khi tháo tôi cũng báo với người phụ trách bên ông rồi.”

Ông ấy lại bảo:

“Sau cần sửa hay thay thế gì thì báo tao.”

:)))

Nghe đến đây tôi mới chợt nhận ra một chuyện.

Máy hỏng vứt cả năm không phải tôi quản lý.

Kho linh kiện không phải tôi quản lý.

Đồ dự phòng còn hay hết tôi cũng không nắm.

Người bảo tôi cứ lên phòng IT tìm đồ là cấp dưới của ông ấy.

Người bảo không có thì đặt mua cũng là cấp dưới của ông ấy.

Còn quyền quyết định cái máy nào được sửa, cái nào được tháo linh kiện, cái nào phải giữ nguyên, cái nào nên thanh lý thì lại càng không phải của tôi.

Nhưng vì người trực tiếp sửa là tôi nên cuối cùng cứ có chuyện gì liên quan đến máy tính, người phải đứng ra giải thích lại thành tôi.

Máy hỏng → gọi tôi sang sửa.

Thiếu đồ → bảo tôi tự đi tìm.

Tìm không có → bảo tôi đề xuất mua.

Đề xuất mua → lại hỏi tại sao phải mua.

Máy hỏng nằm xó cả năm, tôi báo bên phụ trách rồi tận dụng linh kiện để cứu một máy khác → lại hỏi tại sao tháo, tháo sao không hỏi.

Thế thì thôi :)))

Tôi sửa được thêm một cái máy cũng chẳng có thêm đồng phụ cấp nào.

Cứu được một món đồ đáng lẽ bị vứt đi cũng chẳng phải thành tích gì ghê gớm. Tôi làm đơn giản vì bản thân biết nghề, nhìn thấy đồ còn dùng được mà vứt thì tiếc.

Nhưng nghĩ kỹ lại, đấy vốn chẳng phải trách nhiệm của mình.

Từ giờ máy 2 triệu mà cửa hàng báo sửa 1,8 triệu thì cứ để người có trách nhiệm quyết định xem có sửa hay không.

Tiền công ty chứ có phải tiền túi mình đâu mà mình cứ xót hộ :)))

Mấy cái máy hỏng nằm xó một năm, nếu người quản lý vẫn muốn giữ nguyên thì cứ để nó nằm thêm một năm nữa.

Không phải tôi vô trách nhiệm.

Cũng chẳng phải tôi dỗi rồi mặc kệ.

Mà đơn giản là sau chuyện này tôi mới hiểu ra một điều:

Nhiệt tình là tốt, nhưng nhiệt tình nhầm chỗ rất dễ biến thành trách nhiệm của mình.

Biết sửa máy tính không có nghĩa cái gì hỏng mình cũng phải đứng ra sửa. Thực tế có khi nhiều người biết sửa, nhưng họ hiểu rõ trách nhiệm của mình đến đâu nên chẳng bao giờ đứng ra làm.

Còn mình cứ thấy việc là lao vào, lâu dần người khác sẽ mặc định đấy là việc của mình.

Làm được thì chẳng ai nói gì.

Nhưng thiếu đồ, mua đồ, tháo nhầm, hỏng thêm hay xảy ra bất cứ vấn đề gì thì người trực tiếp làm lại là người đầu tiên phải đứng ra giải thích.

Vậy nên sau cùng tôi rút ra cho mình một nguyên tắc rất đơn giản:

Không có quyền quyết định thì đừng ôm lấy trách nhiệm quyết định.

Tôi vẫn sẵn sàng hỗ trợ khi công ty cần. Nhưng sửa cái gì, mua cái gì, tháo máy nào để lấy linh kiện thì người có trách nhiệm quản lý cứ xác nhận trước.

Tôi có thể là người sửa máy, nhưng tôi không phải người quản lý tài sản.

Biết việc là một chuyện.

Có quyền quyết định và chịu trách nhiệm cho việc đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Bác sửa tốt thế mở tiệm máy tính có khi lại ngon
 
cty bạn ế dữ lắm hay sao mà thấy bạn rãnh vl =]] việc mình mình làm thôi chứ, hết việc thì ngồi chơi, rãnh thì múa lửa trước mặt gái chứ sao lại đi làm những việc mình mà người khác có trách nhiệm và quyền lợi?
 
A đang đá chén cơm của thằng it và sếp it
A đang tự quàng việc vào người mà ko dc trả công hay đánh giá thăng tiến
Làm việc hại mình, hại người, ko có lợi ích gì thì gọi là gì ấy nhỉ
 
Không những ko nên tiết kiệm, mà làm thế còn bị ghét. Nếu bạn làm được thì phòng IT giảm giá trị, bạn còn đá vào chén cơm người ta ấy chứ.
May mà còn nhận ra sớm, chứ lúc mất mát hỏng hóc họ sẽ đổ cho bạn, khi đó thì còn ức chế lại có khi phải lên đường ko chừng.
 
Bác sửa tốt thế làm thêm tiệm sửa máy tính

Bác sửa tốt thế mở tiệm máy tính có khi lại ngon
Trước tôi cũng ở nhà làm với ông anh một thời gian bác ạ, cũng từng nghĩ theo hẳn nghề này. Nhưng sau thấy đi làm công ty thu nhập với thời gian ổn định hơn nên thôi :))) Sửa máy giờ coi như còn tí nghề trong người, lâu lâu ngứa tay thì làm thôi bác.
 
Thấy máy công ty hỏng, nhanh trí mua ve chai của công ty rồi chế cháo lại đem ra ngoài bán lại ngon :big_smile: :big_smile:
Máy công ty hỏng không có chuyện được mua ve chai đâu bác :))) Tôi không sửa thì bên phụ trách lại gửi ra nhà thầu thôi. Có lần cho tôi xem hóa đơn cài lại win giá 800k :)), tôi nhìn thấy mới xót tiền hộ công ty đấy chứ :big_smile
 
Không những ko nên tiết kiệm, mà làm thế còn bị ghét. Nếu bạn làm được thì phòng IT giảm giá trị, bạn còn đá vào chén cơm người ta ấy chứ.
May mà còn nhận ra sớm, chứ lúc mất mát hỏng hóc họ sẽ đổ cho bạn, khi đó thì còn ức chế lại có khi phải lên đường ko chừng.
Giờ tôi cũng mới ngộ ra đấy bác :))) Trước cứ nghĩ đơn giản mình biết thì mình làm, sửa được cái nào thì đỡ công ty cái đấy, chứ cũng chẳng nghĩ sâu xa gì.

Mà đúng là cái dở nhất nằm ở chỗ trách nhiệm. Mình không quản lý tài sản, không quản lý linh kiện, cũng chẳng có quyền quyết định sửa hay thanh lý, nhưng mình lại là thằng trực tiếp tháo lắp. Đến lúc thiếu cái gì, hỏng cái gì hay thất lạc linh kiện thì thằng bị gọi lên hỏi đầu tiên rất dễ lại là mình.

Thôi từ giờ cứ đúng quy trình mà làm bác ạ. Ai quản lý thì người đấy quyết, cần tôi sửa thì xác nhận rõ ràng rồi tôi sửa. Vừa khỏe mình vừa khỏi mang tiếng :)))
 
A đang đá chén cơm của thằng it và sếp it
A đang tự quàng việc vào người mà ko dc trả công hay đánh giá thăng tiến
Làm việc hại mình, hại người, ko có lợi ích gì thì gọi là gì ấy nhỉ
Gọi là nhiệt tình + ngu bác ạ :))) Trước tôi chỉ nghĩ đơn giản biết thì làm, sửa được thì đỡ công ty đồng nào hay đồng ấy. Giờ mới thấy mình vừa tự ôm thêm việc không có đồng phụ cấp nào, vừa dễ đụng vào phần việc của người khác, đến lúc có mất mát hỏng hóc lại có nguy cơ thành thằng đứng ra giải trình.
 
Tập trung vào chuyên môn chính đi bạn, mấy việc sửa chữa này người ta chỉ coi là việc lặt vặt không được đánh giá cao.
 
cty bạn ế dữ lắm hay sao mà thấy bạn rãnh vl =]] việc mình mình làm thôi chứ, hết việc thì ngồi chơi, rãnh thì múa lửa trước mặt gái chứ sao lại đi làm những việc mình mà người khác có trách nhiệm và quyền lợi?
Nhiều khi chính thằng cu phụ trách máy tính nó nhờ tôi xem hộ ấy bác :))) Tôi biết sửa nên tiện tay làm, lâu dần thành quen.

Mấy ông vào trước còn bảo cứ kệ, hỏng thì người ta gửi nhà thầu quen :)))

Giờ nghĩ lại đúng là việc người khác quản lý, mình làm hộ vừa ôm việc vừa dễ dính trách nhiệm. Thôi rảnh ngồi làm việc khác còn hơn :)))
 
cty cử đi dubai tiền trạm mở cty, đi lúc dubai mùa nắng sa mạc 50 độ, thấy vật giá đắt đỏ nên tiết kiệm tiền cty đi xe bus, có lúc trúng nắng tưởng liệm luôn
Sau cty mở, đón ông sếp qua ở ít tháng
ổng thích chơi game ps5, đang đợi nhân sự bay sau mai đem máy qua, mà hôm nay hứng chơi quá đợi ko đc, mua ngay cái máy khác ở dubai để tối chơi, mấy t kia đem qua thì để đó
và còn nhiều thứ khác
Ko có gì ngu bằng việc tiết kiệm cho cty, đcm công ty giàu cm tiết kiệm làm gì, ngta còn cắn sâu nữa kìa
Nhớ mãi giai thoại lội bộ đi xe bus giữa trời nắng dubai xém liệm
 
Tập trung vào chuyên môn chính đi bạn, mấy việc sửa chữa này người ta chỉ coi là việc lặt vặt không được đánh giá cao.
Đúng bác ạ, giờ tôi cũng xác định thế rồi. Trước thấy mình biết sửa, anh em lại hay nhờ nên tiện tay làm thôi, chứ làm được 10 cái cũng chẳng ai để ý, có khi hỏng 1 cái lại thành người phải giải trình :)))
 
cty cử đi dubai tiền trạm mở cty, đi lúc dubai mùa nắng sa mạc 50 độ, thấy vật giá đắt đỏ nên tiết kiệm tiền cty đi xe bus, có lúc trúng nắng tưởng liệm luôn
Sau cty mở, đón ông sếp qua ở ít tháng
ổng thích chơi game ps5, đang đợi nhân sự bay sau mai đem máy qua, mà hôm nay hứng chơi quá đợi ko đc, mua ngay cái máy khác ở dubai để tối chơi, mấy t kia đem qua thì để đó
và còn nhiều thứ khác
Ko có gì ngu bằng việc tiết kiệm cho cty, đcm công ty giàu cm tiết kiệm làm gì, ngta còn cắn sâu nữa kìa
Nhớ mãi giai thoại lội bộ đi xe bus giữa trời nắng dubai xém liệm
Đọc quả đi bus giữa trời Dubai 50 độ để tiết kiệm tiền công ty, xong sếp hứng lên mua luôn con PS5 mới vì không muốn đợi một hôm thì đúng là thấm thật bác :)))
 
cty cử đi dubai tiền trạm mở cty, đi lúc dubai mùa nắng sa mạc 50 độ, thấy vật giá đắt đỏ nên tiết kiệm tiền cty đi xe bus, có lúc trúng nắng tưởng liệm luôn
Sau cty mở, đón ông sếp qua ở ít tháng
ổng thích chơi game ps5, đang đợi nhân sự bay sau mai đem máy qua, mà hôm nay hứng chơi quá đợi ko đc, mua ngay cái máy khác ở dubai để tối chơi, mấy t kia đem qua thì để đó
và còn nhiều thứ khác
Ko có gì ngu bằng việc tiết kiệm cho cty, đcm công ty giàu cm tiết kiệm làm gì, ngta còn cắn sâu nữa kìa
Nhớ mãi giai thoại lội bộ đi xe bus giữa trời nắng dubai xém liệm
đùa fen, công ty fen mở ở Dubai mà fen lại tiếc tiền xe hộ cty.
 
Cái này là lỗi của anh rồi, nó cần a giúp thì a yêu cầu nó cung cấp đủ đồ thì a giúp chứ đây a khác gì cấp dưới của thằng cấp dưới đâu. Sau next nhé
 
Trước khi vào công ty, tôi từng có thời gian ở nhà làm cho cửa hàng máy tính của ông anh nên cũng biết sửa chữa, lắp ráp máy móc kha khá. Thành ra vào công ty, lâu lâu nhìn thấy mấy cái máy hỏng lại ngứa nghề. Sếp lớn cũng vài lần trực tiếp nhìn thấy tôi ngồi sửa máy. Thấy mấy cái tưởng hỏng phải đem đi sửa mà tôi loay hoay một lúc lại cho chạy được nên ông ấy cũng khá ưng.

Nhiều lúc thấy công ty mang máy ra ngoài sửa mà tôi còn xót hộ. Có cái cây theo tôi nhìn giá trị chắc chưa đến 2 triệu, mấy bố cửa hàng báo sửa hết 1,8 triệu :))). Thằng cu phụ trách bảo tôi, bộ máy mới mua bạn nó báo 13tr, nhà thầu của sếp mua báo gần 40tr :)))

Thế là lâu dần, phòng nào có máy tính lỗi cũng gọi tôi sang xem. Cả công ty gần như có mình tôi biết sửa, còn thằng cu được giao phụ trách mảng này thì trớ trêu là lại chẳng biết mấy về máy tính.

Ban đầu tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì.

Anh em nhờ thì giúp. Mình biết thì xem hộ. Sửa được thì sửa.

Có đợt công ty xảy ra cháy, hai cây máy tính đang chạy bị xịt nước vào nên chập cháy cả hai. Tôi tháo ra kiểm tra từng món, lựa những linh kiện còn sử dụng được, chế cháo rồi ghép từ hai cây thành một, cuối cùng cứu được một cây chạy ngon lành.

Cây còn lại đời quá cũ, đồ thay thế lại không có nên đành chịu.

Tôi làm tất cả cũng chỉ vì một suy nghĩ rất đơn giản:

Đồ công ty còn tận dụng được thì tận dụng, bỏ đi phí.

Nhưng làm lâu rồi tôi mới nhận ra mình đang tự đưa bản thân vào một vị trí khá buồn cười.

Có lần máy cần sửa nhưng thiếu đồ, tôi hỏi thằng cu phụ trách thì nó bảo:

“Anh cứ lên phòng IT xem có không.”

Tôi lên tìm, không có.

Hỏi lại nó thì nó bảo:

“Không có đâu anh, đặt mua đi.”

Ừ, không có thì muốn lắp máy phải mua. Thế là tôi làm phiếu đề xuất.

Đến lúc đưa phiếu lên, cấp trên của nó lại hỏi:

“Đồ này đầy ra, sao phải mua?”

Tôi mới giải thích rằng trước khi làm phiếu tôi đã hỏi cấp dưới của ông ấy rồi. Nó bảo không có nên tôi mới đề xuất mua, chứ tôi có tự dưng thích mua đâu.

Sau đó ông sếp tự đi tìm rồi đưa cho tôi hai cái dây.

Nhưng đưa dây nguồn máy tính với dây cáp tín hiệu, còn dây nguồn màn hình vẫn thiếu.

Thế giờ sao?

Chẳng lẽ tôi bỏ tiền túi ra mua à? :)))

Cuối cùng lại bảo:

“Thế thiếu gì thì viết phiếu đi.”

Nghe đến đây đã thấy hơi vòng tròn rồi, nhưng vẫn chưa hết.

Trong công ty có những cây máy tính hỏng vứt xó cả năm trời chẳng ai sử dụng. Khi cần cứu một máy khác, tôi cũng không tự tiện tháo. Tôi hỏi thằng cu phụ trách trước, rồi mới tận dụng những linh kiện còn tốt từ mấy cây hỏng để lắp sang.

Đến lúc cấp trên của nó kiểm tra lại thì quay sang hỏi tôi:

“Tại sao lại tháo máy này ra?”

Tôi mới bảo:

“Máy khác hỏng, không có đồ thay thế nên tôi tháo linh kiện còn dùng được sang thay. Trước khi tháo tôi cũng báo với người phụ trách bên ông rồi.”

Ông ấy lại bảo:

“Sau cần sửa hay thay thế gì thì báo tao.”

:)))

Nghe đến đây tôi mới chợt nhận ra một chuyện.

Máy hỏng vứt cả năm không phải tôi quản lý.

Kho linh kiện không phải tôi quản lý.

Đồ dự phòng còn hay hết tôi cũng không nắm.

Người bảo tôi cứ lên phòng IT tìm đồ là cấp dưới của ông ấy.

Người bảo không có thì đặt mua cũng là cấp dưới của ông ấy.

Còn quyền quyết định cái máy nào được sửa, cái nào được tháo linh kiện, cái nào phải giữ nguyên, cái nào nên thanh lý thì lại càng không phải của tôi.

Nhưng vì người trực tiếp sửa là tôi nên cuối cùng cứ có chuyện gì liên quan đến máy tính, người phải đứng ra giải thích lại thành tôi.

Máy hỏng → gọi tôi sang sửa.

Thiếu đồ → bảo tôi tự đi tìm.

Tìm không có → bảo tôi đề xuất mua.

Đề xuất mua → lại hỏi tại sao phải mua.

Máy hỏng nằm xó cả năm, tôi báo bên phụ trách rồi tận dụng linh kiện để cứu một máy khác → lại hỏi tại sao tháo, tháo sao không hỏi.

Thế thì thôi :)))

Tôi sửa được thêm một cái máy cũng chẳng có thêm đồng phụ cấp nào.

Cứu được một món đồ đáng lẽ bị vứt đi cũng chẳng phải thành tích gì ghê gớm. Tôi làm đơn giản vì bản thân biết nghề, nhìn thấy đồ còn dùng được mà vứt thì tiếc.

Nhưng nghĩ kỹ lại, đấy vốn chẳng phải trách nhiệm của mình.

Từ giờ máy 2 triệu mà cửa hàng báo sửa 1,8 triệu thì cứ để người có trách nhiệm quyết định xem có sửa hay không.

Tiền công ty chứ có phải tiền túi mình đâu mà mình cứ xót hộ :)))

Mấy cái máy hỏng nằm xó một năm, nếu người quản lý vẫn muốn giữ nguyên thì cứ để nó nằm thêm một năm nữa.

Không phải tôi vô trách nhiệm.

Cũng chẳng phải tôi dỗi rồi mặc kệ.

Mà đơn giản là sau chuyện này tôi mới hiểu ra một điều:

Nhiệt tình là tốt, nhưng nhiệt tình nhầm chỗ rất dễ biến thành trách nhiệm của mình.

Biết sửa máy tính không có nghĩa cái gì hỏng mình cũng phải đứng ra sửa. Thực tế có khi nhiều người biết sửa, nhưng họ hiểu rõ trách nhiệm của mình đến đâu nên chẳng bao giờ đứng ra làm.

Còn mình cứ thấy việc là lao vào, lâu dần người khác sẽ mặc định đấy là việc của mình.

Làm được thì chẳng ai nói gì.

Nhưng thiếu đồ, mua đồ, tháo nhầm, hỏng thêm hay xảy ra bất cứ vấn đề gì thì người trực tiếp làm lại là người đầu tiên phải đứng ra giải thích.

Vậy nên sau cùng tôi rút ra cho mình một nguyên tắc rất đơn giản:

Không có quyền quyết định thì đừng ôm lấy trách nhiệm quyết định.

Tôi vẫn sẵn sàng hỗ trợ khi công ty cần. Nhưng sửa cái gì, mua cái gì, tháo máy nào để lấy linh kiện thì người có trách nhiệm quản lý cứ xác nhận trước.

Tôi có thể là người sửa máy, nhưng tôi không phải người quản lý tài sản.

Biết việc là một chuyện.

Có quyền quyết định và chịu trách nhiệm cho việc đó lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Bro này giống mình thật, có điều mình là phần team building, âm thanh ánh sáng, biên kịch các thứ.
Có tí tài lẻ, sau nhờ thì mình làm lâu dần thành trách nhiệm, thiếu người nó cũng quay sang mình, hậu cần cũng quay ra mình. Xong người quản lý cứ nhăm nhe hỏi, đến năm mình dỗi đ làm thì lại bảo là vô trách nhiệm, không vì cơ quan.
Có lần trong cuộc họp mình bảo bình thường 1 vở kịch dàn dựng + Tập như này em thu 20 - 30tr 1 bài, free cho cơ quan là tuyệt vời rồi, đừng ai đòi hỏi gì. Team building thì còn đắt hơn, vì nó không chỉ là thể lực mà còn là chất xám bỏ ra nghĩ game khớp với nhau, game thì có 1 tỉ loại nhưng người ăn được tiền là người biết cách ghép các game lại cho nó phù hợp và ý nghĩa.
Nhưng trò đời là bọn nó sẽ cố tình không hiểu hoặc đã mặc định lâu năm, nên có nói nó cũng đéo hiểu, giờ mình nghỉ chỗ đấy rồi, vui vl.
 
Tôi vẫn sẵn sàng hỗ trợ khi công ty cần. Nhưng sửa cái gì, mua cái gì, tháo máy nào để lấy linh kiện thì người có trách nhiệm quản lý cứ xác nhận trước.

Tôi có thể là người sửa máy, nhưng tôi không phải người quản lý tài sản.
Có tiến bộ, nhưng không nhiều.
Đi làm, nếu không phải việc của mình thì kệ cmn. :doubt:
Ngoài ra, bạn tưởng bạn giỏi, thực ra bạn giỏi thật, nhưng bạn ngu vl. Bạn đang động vào lợi ích của phòng IT đấy. Tưởng thế là hay à? :doubt:
 
Đúng luôn ! Người đời bảo ko sai, nhờ vả 1 lần thì đc còn từ 3 lần trở lên là trách nhiệm của mình mẹ rồi. Tôi cũng đã từng bị dính, giờ đang dứt ra từ từ, nhất là cái bọn hc đù moá nó nhờ vả ác liệt.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Kaka Shi,
Người trả lời cuối
SunGlory1010,
Trả lời
43
Lượt xem
921
Quay lại
Lên đầu trang