Đọc xong tôi thấy đồng cảm với bạn. Hoàn cảnh của bạn giống tôi ở nhiều điểm, tôi cũng từng trải qua giai đoạn đau khổ, bất định, không biết mình là ai, mình muốn gì như bạn. Tôi xin chia sẻ vài điều:
- Với trẻ con, quần áo đẹp so với bạn bè đồng lứa, đúng là góp phần giúp nó tự tin thật.
Tôi khác bạn ở chỗ, ngày xưa nhà tôi cũng nghèo, nhưng mẹ tôi thà nhịn ăn nhịn mặc, chứ quần áo mua cho tôi là phải đẹp, xịn, sang. Chẳng biết có phải vì vậy mà tôi từ nhỏ đã tự tin thể hiện cá tính không? Sau này tôi cũng có giai đoạn đần đụt, tự ti như bạn, nhưng tôi có cái nền tự tin sẵn từ nhỏ nên sau này dễ vượt qua hơn chăng?
Tôi không nhận ra quần áo quan trọng với 1 đứa trẻ đến vậy đâu, hiện tại tôi chẳng có nhu cầu nhiều lắm về quần áo mới. Mặc dù kinh tế đầy đủ, nhưng quần áo toàn mặc lại của mn cho, mặc đồ cũ mấy năm chẳng sao, hiếm khi mua đồ mới. Vì nhu cầu tôi chỉ có thế, còn muốn bỏ bớt quần áo đi để bớt đau đầu lựa chọn. Vì quan niệm đó nên tôi cũng ít mua quần áo cho con, vì thấy con cũng được mn cho/tặng nhiều đồ đẹp rồi.
Câu chuyện của bạn đã khiến tôi thay đổi quan niệm. Với tôi quần áo là 1 việc nhỏ bé, nhưng với con tôi thì không hẳn.
- Bạn thử chơi thế thao xem? vừa rèn thể lực, vừa có cơ hội cải thiện giao tiếp. Cấp 3 tôi có nhiều bạn hơn, chủ yếu vì hay xin đá cầu join nhóm đá cầu dưới sân trường, đứa nào hợp cạ thì cứ ra chơi là rủ solo. Giờ đi làm thì chơi pickleball, tuần đi xé vé + cố định 2 3 buổi, vui phết. Tất nhiên tôi không kỳ vọng mình phải có nhóm bạn thân thiết qua thể thao như thế, bạn bè đến với nhau cũng tùy duyên lắm. Khi tôi tự tin, và quan tâm nội tâm của chính tôi 1 cách sâu sắc, tôi thấy chẳng có nhu cầu kết thêm bạn - nếu không thực sự cùng tần số, tôi thấy niềm tin ở bản thân tôi + gia đình luôn hỗ trợ tôi khi cần, là đủ rồi.
- Tôi học ngành A, làm thêm ngành B 2 năm, CV đầu tiên là ngành C 1 năm, CV hiện tại là ngành D. 4 ngành không liên quan nhau chút nào, kiểu như y tế & IT ấy.
A là bố mẹ chọn
B là ngành tôi rất mê và quyết tâm theo đuổi, nhưng sau 2 năm thấy hết mê nổi.
C là sau khi thấy B không phù hợp nữa thì phỏng vấn random trúng, làm cũng khá thích nhưng D lương cao hơn nên nhảy.
D là duyên số đưa đến, chưa từng nghĩ sẽ làm, nhưng h lại là ngành tôi rất thích và dự kiến làm việc đó đến khi nghỉ hưu.
Việc đi học ĐH, thậm chí đi làm trải nghiệm vài năm, mới tìm ra con đường mình thích, là chuyện bình thường. Thậm chí như tôi tưởng mình rất mê ngành B, nhưng phải qua trải nghiệm trực tiếp nó với thời gian đủ dài, tôi mới nhận ra B k hợp với cá tính của mình.
Bạn còn trẻ, chưa vợ con, chưa áp lực tài chính, thì cứ cho mình 1 deadline trải nghiệm 2-3 năm. Trong 2-3 năm này giao lưu thật nhiều, mục đích là để vừa hiểu thêm về bản thân + nghe ngóng cơ hội. Cơ hội nào bạn đánh giá có thể giúp mình đi ra khỏi vòng an toàn, không quá trái khoáy với cá tính của mình, thì cứ bắt lấy. Có chết đâu mà sợ
