24 tuổi chưa đi làm ngày nào, tuổi thơ đần đụt và định hướng về tương lai

Nếu thích vọc vạch sửa chữa thì cứ theo hướng điện nước xây dựng hoặc muốn nhàn thì học khóa ngắn hạn mấy tháng sửa laptop mà làm đảm bảo ko thiếu việc, tay nghề cứng thì mua sắm thiết bị mở luôn cửa hàng sửa chữa ở nhà, chứ văn này thì theo ngành kiến trúc là nâu hốp rồi.
Bố 73 tuổi rồi mà giờ còn suy nghĩ học lại văn bằng 2 nữa thì đúng chất gà công nghiệp suy nghĩ ko thông.
Bước chân khỏi cổng trường đại học thì lao vào đời kiếm tiền đi.
 
cố lên em nhé, đọc xong mới thấy sự quan trọng của việc định hướng từ gia đình. Định hướng ở đây không phải đặt đâu ngồi đó mà là xây dựng cho con 1 cái tôi, 1 tính cách và biết mình muốn gì cũng như có quyết tâm để đạt được những điều mình mong muốn. Em mới 24 tuổi thì vẫn còn rất nhiều cơ hội để thử, để sai và để sửa. Chỉ cần mình cố gắng và quyết tâm thì sẽ thành công thôi em. Chúc em gặp nhiều may mắn trong cuộc sống và công việc.
Đúng rồi, anh nói rất đắt. Những điều cơ bản vậy mà hết đại học em mới tự ngộ ra.
 
Chỉ tay của chủ thớt à, khá giống tay mình. Chỉ tay thay đổi theo thời gian nên đừng lo gì, cứ thử và sai đi trước khi quá trễ

Nếu xét về ngón tay thì đúng rồi, giữa đời sẽ hơi khó khăn tí. Nếu chịu khó làm thì cuối đời để dành đc 1 ít. Tay búp măng này làm cũng được nhưng phải làm tới cùng,

Tay hơi thiếu sức sống coi có bị bệnh gì ko, chịu khó ra ngoài hít thở ánh nắng, đi dạo bộ nhiều để trao đổi năng lượng cho tay hồng hào ra đi :hungry:
 
Sửa lần cuối:
Em mới 24 thì vẫn còn trẻ để làm lại nhé, kể e nghe, a có ông a 27 vẫn lông bông k có nghề ngỗng gì và ở trọ, khi ổng dọn ra ở trọ thì đi mua tủ lạnh cũ, mùa hè thì nóng nên đi mua máy lạnh cũ về xài, xài đc thời gian thì máy lạnh và tủ lạnh hay hư nên kêu thợ tới sữa, sữa rồi ít hôm lại có vấn đề nên ổng tự lên mạng học rồi tự sữa, mà sữa hoài éo được nên ổng quyết định đi học nghê luôn :canny:, sau 1 năm đi học nghề với mức lượng 1.5tr và bao cơm ngày 3 bữa thì ổng ra làm riêng lun, trong 3 năm đầu thì ổng kiếm cũng đc tiền đủ sống, ổng đi thu mua máy lạnh/máy giặt/tủ lạnh về sửa rồi bán lại cho mối lái/người ở trọ/sinh viên…, giờ thì ổng có 4 thợ mà việc làm k hết, đầu năm rồi mới mua đc đất với nhà gần tỷ, tính cuối năm mua xe oto nữa :byebye:
Mà ổng làm k có ngày nghỉ, tối thì thấy toàn 7-8 mới ăn cơm tối, cũng đúng mà, trẻ có sức thì cày, chứ qua 50 thì sức đâu mà cày :tire:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Sửa lần cuối:
em thử đi làm thêm hoặc chạy ship đi cho có thêm thu nhập và tương tác xã hội cho tự tin con người lên
sau đó mới tính dần là học tiếp hoặc đi làm cái gì. nhớ là làm gì thì cũng phải quyết tâm và làm cho thật tốt là đc
 
giờ theo nghề sửa chữa cũng kiếm phết chứ :D mấy ông sửa điều hoà vào muà nóng ngày kiếm vài tr bình thường nhưng hơi vất vả tí
 
tóm tắt:
24 tuổi, chưa đi làm, học kiến trúc nhưng không hợp và gần như bỏ kiến thức chuyên ngành. Tuổi thơ bị bao bọc, thiếu trải nghiệm, công nghệ và giao tiếp nên trưởng thành khá muộn.


Đến năm 3 ĐH mới tự học, tò mò, biết nghiên cứu và hình thành sở thích với Toán–Hóa–Sinh, tư duy logic. Sau tốt nghiệp có xe máy, đi nhiều hơn và tự tin hơn.


Điểm mạnh hiện tại: tò mò, tự học, tiếng Anh tốt, thích khoa học–logic và đặc biệt giỏi DIY/sửa chữa điện nước, điện tử, xe, hàn, smarthome.


Đang phân vân giữa nghề điện lạnh/nghề kỹ thuật thực hànhhọc thêm IT/văn bằng khác, trong khi bố mẹ muốn theo kiến trúc hoặc nghề văn phòng.
 
Thật ra, giờ ở HN, thợ điện thợ đụng mới là nghề kiếm và không sợ layoff nhất
Bạn mình cũng bỏ văn phòng tay ngang sang thợ điện, lúc đầu thì sửa cho mấy nhà xung quanh, sau đến cả ngõ, cả khu phố, sửa cho một nhà ở chung cư sau cả khu chung cư ấy lại gọi. Không ngày nào hết việc, có khi 10h 11h đêm còn đi làm. Ngày nào chả có nhà hư đường điện, máy móc này nọ. Hồi đó mới có máy rửa bát, thợ còn hiếm, nó mày mò cả video bên Tây, thành thợ sửa mrb uy tín nhất nhì cái khu vực đấy. Giờ chỉ riêng máy rửa bát đã không hết việc, tuyển thêm 2 thằng cu thợ phụ.
Nghề nghe thì không cao sang nhưng A.I không thay thế được, khách hàng ít trả giá chủ yếu báo sao lấy vậy, không nợ tiền. Hồi đầu năm họp lớp bảo tháng tằng tằng 40 củ không ít hơn.
Nghĩ hơn đứt dân văn phòng như mình, cũng chả phải lo sếp xó gì.
 
Phải đi làm, làm bất cứ việc gì và cố gắng kiên trì mới đươci e ạ. Ở nhà càng nghĩ nhiều cân đo đóng đếm nhiều càng rối rắm. Tuổi thơ e tôi đọc rồi, cũng bình thường và đầy đủ hơn rất nhiều so với các bạn ở vùng khó khăn khác, đừng tự nghĩ mình thiệt thòi, nếu e nghĩ vậy thì ngay từ lúc bắt đầu e đã có lý do để bỏ cuộc rồi. E nên suy nghĩ tích cực hơn nhé. Bằng cấp ngoại ngữ đều có, trình bày cũng logic. Chỉ có nghĩ hơi nhiều thôi. Cứ phải lao vào làm e nhé
 
Đọc xong tôi thấy đồng cảm với bạn. Hoàn cảnh của bạn giống tôi ở nhiều điểm, tôi cũng từng trải qua giai đoạn đau khổ, bất định, không biết mình là ai, mình muốn gì như bạn. Tôi xin chia sẻ vài điều:

- Với trẻ con, quần áo đẹp so với bạn bè đồng lứa, đúng là góp phần giúp nó tự tin thật.
Tôi khác bạn ở chỗ, ngày xưa nhà tôi cũng nghèo, nhưng mẹ tôi thà nhịn ăn nhịn mặc, chứ quần áo mua cho tôi là phải đẹp, xịn, sang. Chẳng biết có phải vì vậy mà tôi từ nhỏ đã tự tin thể hiện cá tính không? Sau này tôi cũng có giai đoạn đần đụt, tự ti như bạn, nhưng tôi có cái nền tự tin sẵn từ nhỏ nên sau này dễ vượt qua hơn chăng?
Tôi không nhận ra quần áo quan trọng với 1 đứa trẻ đến vậy đâu, hiện tại tôi chẳng có nhu cầu nhiều lắm về quần áo mới. Mặc dù kinh tế đầy đủ, nhưng quần áo toàn mặc lại của mn cho, mặc đồ cũ mấy năm chẳng sao, hiếm khi mua đồ mới. Vì nhu cầu tôi chỉ có thế, còn muốn bỏ bớt quần áo đi để bớt đau đầu lựa chọn. Vì quan niệm đó nên tôi cũng ít mua quần áo cho con, vì thấy con cũng được mn cho/tặng nhiều đồ đẹp rồi.
Câu chuyện của bạn đã khiến tôi thay đổi quan niệm. Với tôi quần áo là 1 việc nhỏ bé, nhưng với con tôi thì không hẳn.

- Bạn thử chơi thế thao xem? vừa rèn thể lực, vừa có cơ hội cải thiện giao tiếp. Cấp 3 tôi có nhiều bạn hơn, chủ yếu vì hay xin đá cầu join nhóm đá cầu dưới sân trường, đứa nào hợp cạ thì cứ ra chơi là rủ solo. Giờ đi làm thì chơi pickleball, tuần đi xé vé + cố định 2 3 buổi, vui phết. Tất nhiên tôi không kỳ vọng mình phải có nhóm bạn thân thiết qua thể thao như thế, bạn bè đến với nhau cũng tùy duyên lắm. Khi tôi tự tin, và quan tâm nội tâm của chính tôi 1 cách sâu sắc, tôi thấy chẳng có nhu cầu kết thêm bạn - nếu không thực sự cùng tần số, tôi thấy niềm tin ở bản thân tôi + gia đình luôn hỗ trợ tôi khi cần, là đủ rồi.

- Tôi học ngành A, làm thêm ngành B 2 năm, CV đầu tiên là ngành C 1 năm, CV hiện tại là ngành D. 4 ngành không liên quan nhau chút nào, kiểu như y tế & IT ấy.
A là bố mẹ chọn
B là ngành tôi rất mê và quyết tâm theo đuổi, nhưng sau 2 năm thấy hết mê nổi.
C là sau khi thấy B không phù hợp nữa thì phỏng vấn random trúng, làm cũng khá thích nhưng D lương cao hơn nên nhảy.
D là duyên số đưa đến, chưa từng nghĩ sẽ làm, nhưng h lại là ngành tôi rất thích và dự kiến làm việc đó đến khi nghỉ hưu.
Việc đi học ĐH, thậm chí đi làm trải nghiệm vài năm, mới tìm ra con đường mình thích, là chuyện bình thường. Thậm chí như tôi tưởng mình rất mê ngành B, nhưng phải qua trải nghiệm trực tiếp nó với thời gian đủ dài, tôi mới nhận ra B k hợp với cá tính của mình.
Bạn còn trẻ, chưa vợ con, chưa áp lực tài chính, thì cứ cho mình 1 deadline trải nghiệm 2-3 năm. Trong 2-3 năm này giao lưu thật nhiều, mục đích là để vừa hiểu thêm về bản thân + nghe ngóng cơ hội. Cơ hội nào bạn đánh giá có thể giúp mình đi ra khỏi vòng an toàn, không quá trái khoáy với cá tính của mình, thì cứ bắt lấy. Có chết đâu mà sợ :D
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
hunhan09022002,
Người trả lời cuối
bossduykk,
Trả lời
93
Lượt xem
7.711
Quay lại
Lên đầu trang