nhattuvn
Đã tốn tiền
Có một vị giáo sư kinh tế học lừng danh từ Đại học Harvard, sở hữu hai bằng tiến sĩ cùng vô số giải thưởng quốc tế, quyết định khăn gói sang tìm hiểu về hệ thống thuế và quản lý doanh nghiệp nhỏ. Ông tự tin tuyên bố với đồng nghiệp: "Không có mô hình tài chính nào trên thế giới mà trí tuệ nhân loại không thể giải mã".
Nhưng đó là trước khi vị giáo sư được trao cho tập tài liệu gồm 13 luật, nghị định, thông tư mới cùng đồng loạt có hiệu lực từ ngày 1/7.
Chỉ sau ba ngày vò đầu bứt tóc, vị giáo sư Harvard bắt đầu có dấu hiệu hoảng loạn tâm thần nhẹ. Ông gặp một doanh nghiệp bán thức ăn chăn nuôi để hỏi về biên lợi nhuận. Vị giám đốc móp méo mặt mày phân trần rằng bán một bao cám lời đúng 5.000 đồng, nhưng mỗi tháng phải gánh 20 - 30 triệu đồng tiền thuê kế toán, mua phần mềm, chữ ký số và hóa đơn điện tử chỉ để… "được phép nộp thuế đúng quy trình". Vị giáo sư ngơ ngác ghi vào sổ tay: Ở đây, người ta sẵn sàng chi hàng chục triệu đồng tiền thủ tục để bảo vệ khoản lãi vài nghìn đồng.
Chưa dừng lại ở đó, nhà kinh tế học quyết định thâm nhập thực tế tại một quán phở gà. Ông bàng hoàng khi biết chủ quán phở muốn hợp pháp hóa chi phí đầu vào thì phải bắt con gà dưới quê cấp hóa đơn điện tử có mã của cơ quan thuế. Con gà không có căn cước công dân, bà bán gà dạo không có máy tính, nhưng sổ sách của chủ quán phở thì bắt buộc phải có chứng từ hoàn hảo.
Để tìm lời giải, vị giáo sư mang một vướng mắc thủ tục đi hỏi cơ quan thuế cơ sở. Ông nhận được ba câu trả lời hoàn toàn trái ngược nhau từ ba cán bộ thuế khác nhau. Khi ông lấy bút ra định ghi lại, các cán bộ đều mỉm cười xua tay: "Chúng tôi chỉ hướng dẫn bằng miệng thôi nhé, không văn bản gì đâu! Còn sau này nếu có sai sót thì… đương nhiên doanh nghiệp tự chịu trách nhiệm trước pháp luật!".
Tuyệt vọng, vị giáo sư tự mình mở máy tính đăng ký kê khai trực tuyến. Hệ thống liên tục báo lỗi. Ông đành ôm cả cái laptop chạy lên cơ quan thuế nhờ "cầm tay chỉ việc". Cán bộ thuế ngồi vào máy gõ một hồi cũng bó tay, lại phải gọi một cán bộ chuyên môn cao hơn. Ba con người – trong đó có một giáo sư Harvard – cùng ngồi thu lù trước màn hình máy tính chớp nháy, thành kính chờ đợi một phép màu từ phần mềm kê khai.
Cùng lúc đó, tờ công văn thu thập thông tin tài khoản ngân hàng vừa được ban hành ba ngày trước đột ngột bị thu hồi vì lý do "sơ suất trong quá trình soạn thảo".
Đến ngày thứ năm, vị giáo sư Harvard âm thầm đóng vali, xé bỏ mọi luận văn kinh tế và làm đơn xin chuyển sang nghiên cứu… triết học học cổ đại. Trước khi lên máy bay về nước, ông để lại một dòng nhật ký chua chát: "Ở nơi này, cách duy nhất để không làm sai luật thuế là đừng kinh doanh gì cả, hoặc tốt nhất là trở thành một con gà bán ở chợ quê!"
Nhưng đó là trước khi vị giáo sư được trao cho tập tài liệu gồm 13 luật, nghị định, thông tư mới cùng đồng loạt có hiệu lực từ ngày 1/7.
Chỉ sau ba ngày vò đầu bứt tóc, vị giáo sư Harvard bắt đầu có dấu hiệu hoảng loạn tâm thần nhẹ. Ông gặp một doanh nghiệp bán thức ăn chăn nuôi để hỏi về biên lợi nhuận. Vị giám đốc móp méo mặt mày phân trần rằng bán một bao cám lời đúng 5.000 đồng, nhưng mỗi tháng phải gánh 20 - 30 triệu đồng tiền thuê kế toán, mua phần mềm, chữ ký số và hóa đơn điện tử chỉ để… "được phép nộp thuế đúng quy trình". Vị giáo sư ngơ ngác ghi vào sổ tay: Ở đây, người ta sẵn sàng chi hàng chục triệu đồng tiền thủ tục để bảo vệ khoản lãi vài nghìn đồng.
Chưa dừng lại ở đó, nhà kinh tế học quyết định thâm nhập thực tế tại một quán phở gà. Ông bàng hoàng khi biết chủ quán phở muốn hợp pháp hóa chi phí đầu vào thì phải bắt con gà dưới quê cấp hóa đơn điện tử có mã của cơ quan thuế. Con gà không có căn cước công dân, bà bán gà dạo không có máy tính, nhưng sổ sách của chủ quán phở thì bắt buộc phải có chứng từ hoàn hảo.
Để tìm lời giải, vị giáo sư mang một vướng mắc thủ tục đi hỏi cơ quan thuế cơ sở. Ông nhận được ba câu trả lời hoàn toàn trái ngược nhau từ ba cán bộ thuế khác nhau. Khi ông lấy bút ra định ghi lại, các cán bộ đều mỉm cười xua tay: "Chúng tôi chỉ hướng dẫn bằng miệng thôi nhé, không văn bản gì đâu! Còn sau này nếu có sai sót thì… đương nhiên doanh nghiệp tự chịu trách nhiệm trước pháp luật!".
Tuyệt vọng, vị giáo sư tự mình mở máy tính đăng ký kê khai trực tuyến. Hệ thống liên tục báo lỗi. Ông đành ôm cả cái laptop chạy lên cơ quan thuế nhờ "cầm tay chỉ việc". Cán bộ thuế ngồi vào máy gõ một hồi cũng bó tay, lại phải gọi một cán bộ chuyên môn cao hơn. Ba con người – trong đó có một giáo sư Harvard – cùng ngồi thu lù trước màn hình máy tính chớp nháy, thành kính chờ đợi một phép màu từ phần mềm kê khai.
Cùng lúc đó, tờ công văn thu thập thông tin tài khoản ngân hàng vừa được ban hành ba ngày trước đột ngột bị thu hồi vì lý do "sơ suất trong quá trình soạn thảo".
Đến ngày thứ năm, vị giáo sư Harvard âm thầm đóng vali, xé bỏ mọi luận văn kinh tế và làm đơn xin chuyển sang nghiên cứu… triết học học cổ đại. Trước khi lên máy bay về nước, ông để lại một dòng nhật ký chua chát: "Ở nơi này, cách duy nhất để không làm sai luật thuế là đừng kinh doanh gì cả, hoặc tốt nhất là trở thành một con gà bán ở chợ quê!"