24 tuổi chưa đi làm ngày nào, tuổi thơ đần đụt và định hướng về tương lai

Nếu thích vọc vạch sửa chữa thì cứ theo hướng điện nước xây dựng hoặc muốn nhàn thì học khóa ngắn hạn mấy tháng sửa laptop mà làm đảm bảo ko thiếu việc, tay nghề cứng thì mua sắm thiết bị mở luôn cửa hàng sửa chữa ở nhà, chứ văn này thì theo ngành kiến trúc là nâu hốp rồi.
Bố 73 tuổi rồi mà giờ còn suy nghĩ học lại văn bằng 2 nữa thì đúng chất gà công nghiệp suy nghĩ ko thông.
Bước chân khỏi cổng trường đại học thì lao vào đời kiếm tiền đi.
 
cố lên em nhé, đọc xong mới thấy sự quan trọng của việc định hướng từ gia đình. Định hướng ở đây không phải đặt đâu ngồi đó mà là xây dựng cho con 1 cái tôi, 1 tính cách và biết mình muốn gì cũng như có quyết tâm để đạt được những điều mình mong muốn. Em mới 24 tuổi thì vẫn còn rất nhiều cơ hội để thử, để sai và để sửa. Chỉ cần mình cố gắng và quyết tâm thì sẽ thành công thôi em. Chúc em gặp nhiều may mắn trong cuộc sống và công việc.
Đúng rồi, anh nói rất đắt. Những điều cơ bản vậy mà hết đại học em mới tự ngộ ra.
 
Chỉ tay của chủ thớt à, khá giống tay mình. Chỉ tay thay đổi theo thời gian nên đừng lo gì, cứ thử và sai đi trước khi quá trễ

Nếu xét về ngón tay thì đúng rồi, giữa đời sẽ hơi khó khăn tí. Nếu chịu khó làm thì cuối đời để dành đc 1 ít. Tay búp măng này làm cũng được nhưng phải làm tới cùng,

Tay hơi thiếu sức sống coi có bị bệnh gì ko, chịu khó ra ngoài hít thở ánh nắng, đi dạo bộ nhiều để trao đổi năng lượng cho tay hồng hào ra đi :hungry:
 
Sửa lần cuối:
Em mới 24 thì vẫn còn trẻ để làm lại nhé, kể e nghe, a có ông a 27 vẫn lông bông k có nghề ngỗng gì và ở trọ, khi ổng dọn ra ở trọ thì đi mua tủ lạnh cũ, mùa hè thì nóng nên đi mua máy lạnh cũ về xài, xài đc thời gian thì máy lạnh và tủ lạnh hay hư nên kêu thợ tới sữa, sữa rồi ít hôm lại có vấn đề nên ổng tự lên mạng học rồi tự sữa, mà sữa hoài éo được nên ổng quyết định đi học nghê luôn :canny:, sau 1 năm đi học nghề với mức lượng 1.5tr và bao cơm ngày 3 bữa thì ổng ra làm riêng lun, trong 3 năm đầu thì ổng kiếm cũng đc tiền đủ sống, ổng đi thu mua máy lạnh/máy giặt/tủ lạnh về sửa rồi bán lại cho mối lái/người ở trọ/sinh viên…, giờ thì ổng có 4 thợ mà việc làm k hết, đầu năm rồi mới mua đc đất với nhà gần tỷ, tính cuối năm mua xe oto nữa :byebye:
Mà ổng làm k có ngày nghỉ, tối thì thấy toàn 7-8 mới ăn cơm tối, cũng đúng mà, trẻ có sức thì cày, chứ qua 50 thì sức đâu mà cày :tire:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Sửa lần cuối:
em thử đi làm thêm hoặc chạy ship đi cho có thêm thu nhập và tương tác xã hội cho tự tin con người lên
sau đó mới tính dần là học tiếp hoặc đi làm cái gì. nhớ là làm gì thì cũng phải quyết tâm và làm cho thật tốt là đc
 
giờ theo nghề sửa chữa cũng kiếm phết chứ :D mấy ông sửa điều hoà vào muà nóng ngày kiếm vài tr bình thường nhưng hơi vất vả tí
 
tóm tắt:
24 tuổi, chưa đi làm, học kiến trúc nhưng không hợp và gần như bỏ kiến thức chuyên ngành. Tuổi thơ bị bao bọc, thiếu trải nghiệm, công nghệ và giao tiếp nên trưởng thành khá muộn.


Đến năm 3 ĐH mới tự học, tò mò, biết nghiên cứu và hình thành sở thích với Toán–Hóa–Sinh, tư duy logic. Sau tốt nghiệp có xe máy, đi nhiều hơn và tự tin hơn.


Điểm mạnh hiện tại: tò mò, tự học, tiếng Anh tốt, thích khoa học–logic và đặc biệt giỏi DIY/sửa chữa điện nước, điện tử, xe, hàn, smarthome.


Đang phân vân giữa nghề điện lạnh/nghề kỹ thuật thực hànhhọc thêm IT/văn bằng khác, trong khi bố mẹ muốn theo kiến trúc hoặc nghề văn phòng.
 
Thật ra, giờ ở HN, thợ điện thợ đụng mới là nghề kiếm và không sợ layoff nhất
Bạn mình cũng bỏ văn phòng tay ngang sang thợ điện, lúc đầu thì sửa cho mấy nhà xung quanh, sau đến cả ngõ, cả khu phố, sửa cho một nhà ở chung cư sau cả khu chung cư ấy lại gọi. Không ngày nào hết việc, có khi 10h 11h đêm còn đi làm. Ngày nào chả có nhà hư đường điện, máy móc này nọ. Hồi đó mới có máy rửa bát, thợ còn hiếm, nó mày mò cả video bên Tây, thành thợ sửa mrb uy tín nhất nhì cái khu vực đấy. Giờ chỉ riêng máy rửa bát đã không hết việc, tuyển thêm 2 thằng cu thợ phụ.
Nghề nghe thì không cao sang nhưng A.I không thay thế được, khách hàng ít trả giá chủ yếu báo sao lấy vậy, không nợ tiền. Hồi đầu năm họp lớp bảo tháng tằng tằng 40 củ không ít hơn.
Nghĩ hơn đứt dân văn phòng như mình, cũng chả phải lo sếp xó gì.
 
Phải đi làm, làm bất cứ việc gì và cố gắng kiên trì mới đươci e ạ. Ở nhà càng nghĩ nhiều cân đo đóng đếm nhiều càng rối rắm. Tuổi thơ e tôi đọc rồi, cũng bình thường và đầy đủ hơn rất nhiều so với các bạn ở vùng khó khăn khác, đừng tự nghĩ mình thiệt thòi, nếu e nghĩ vậy thì ngay từ lúc bắt đầu e đã có lý do để bỏ cuộc rồi. E nên suy nghĩ tích cực hơn nhé. Bằng cấp ngoại ngữ đều có, trình bày cũng logic. Chỉ có nghĩ hơi nhiều thôi. Cứ phải lao vào làm e nhé
 
Đọc xong tôi thấy đồng cảm với bạn. Hoàn cảnh của bạn giống tôi ở nhiều điểm, tôi cũng từng trải qua giai đoạn đau khổ, bất định, không biết mình là ai, mình muốn gì như bạn. Tôi xin chia sẻ vài điều:

- Với trẻ con, quần áo đẹp so với bạn bè đồng lứa, đúng là góp phần giúp nó tự tin thật.
Tôi khác bạn ở chỗ, ngày xưa nhà tôi cũng nghèo, nhưng mẹ tôi thà nhịn ăn nhịn mặc, chứ quần áo mua cho tôi là phải đẹp, xịn, sang. Chẳng biết có phải vì vậy mà tôi từ nhỏ đã tự tin thể hiện cá tính không? Sau này tôi cũng có giai đoạn đần đụt, tự ti như bạn, nhưng tôi có cái nền tự tin sẵn từ nhỏ nên sau này dễ vượt qua hơn chăng?
Tôi không nhận ra quần áo quan trọng với 1 đứa trẻ đến vậy đâu, hiện tại tôi chẳng có nhu cầu nhiều lắm về quần áo mới. Mặc dù kinh tế đầy đủ, nhưng quần áo toàn mặc lại của mn cho, mặc đồ cũ mấy năm chẳng sao, hiếm khi mua đồ mới. Vì nhu cầu tôi chỉ có thế, còn muốn bỏ bớt quần áo đi để bớt đau đầu lựa chọn. Vì quan niệm đó nên tôi cũng ít mua quần áo cho con, vì thấy con cũng được mn cho/tặng nhiều đồ đẹp rồi.
Câu chuyện của bạn đã khiến tôi thay đổi quan niệm. Với tôi quần áo là 1 việc nhỏ bé, nhưng với con tôi thì không hẳn.

- Bạn thử chơi thế thao xem? vừa rèn thể lực, vừa có cơ hội cải thiện giao tiếp. Cấp 3 tôi có nhiều bạn hơn, chủ yếu vì hay xin đá cầu join nhóm đá cầu dưới sân trường, đứa nào hợp cạ thì cứ ra chơi là rủ solo. Giờ đi làm thì chơi pickleball, tuần đi xé vé + cố định 2 3 buổi, vui phết. Tất nhiên tôi không kỳ vọng mình phải có nhóm bạn thân thiết qua thể thao như thế, bạn bè đến với nhau cũng tùy duyên lắm. Khi tôi tự tin, và quan tâm nội tâm của chính tôi 1 cách sâu sắc, tôi thấy chẳng có nhu cầu kết thêm bạn - nếu không thực sự cùng tần số, tôi thấy niềm tin ở bản thân tôi + gia đình luôn hỗ trợ tôi khi cần, là đủ rồi.

- Tôi học ngành A, làm thêm ngành B 2 năm, CV đầu tiên là ngành C 1 năm, CV hiện tại là ngành D. 4 ngành không liên quan nhau chút nào, kiểu như y tế & IT ấy.
A là bố mẹ chọn
B là ngành tôi rất mê và quyết tâm theo đuổi, nhưng sau 2 năm thấy hết mê nổi.
C là sau khi thấy B không phù hợp nữa thì phỏng vấn random trúng, làm cũng khá thích nhưng D lương cao hơn nên nhảy.
D là duyên số đưa đến, chưa từng nghĩ sẽ làm, nhưng h lại là ngành tôi rất thích và dự kiến làm việc đó đến khi nghỉ hưu.
Việc đi học ĐH, thậm chí đi làm trải nghiệm vài năm, mới tìm ra con đường mình thích, là chuyện bình thường. Thậm chí như tôi tưởng mình rất mê ngành B, nhưng phải qua trải nghiệm trực tiếp nó với thời gian đủ dài, tôi mới nhận ra B k hợp với cá tính của mình.
Bạn còn trẻ, chưa vợ con, chưa áp lực tài chính, thì cứ cho mình 1 deadline trải nghiệm 2-3 năm. Trong 2-3 năm này giao lưu thật nhiều, mục đích là để vừa hiểu thêm về bản thân + nghe ngóng cơ hội. Cơ hội nào bạn đánh giá có thể giúp mình đi ra khỏi vòng an toàn, không quá trái khoáy với cá tính của mình, thì cứ bắt lấy. Có chết đâu mà sợ :D
 
Thế mà có lúc tôi lại như thế bác ạ, khó hiểu luôn!
ko sao bác ạ, cuộc sống khó khăn mà, tôi cũng từng có giai đoạn bị sợ đi làm vì vào môi trường toxic quá. Sau mới biết mình bị rối loạn lo âu, phải nghỉ làm một thời gian để hồi phục lại tinh thần. Đợt nghỉ đó vô tình biết đến truyện này, đọc thấm cực kỳ. Ấn tượng mãi đến giờ.
 
Khuyên em là cứ đi làm theo nghề kiến trúc 1 năm. Xin việc vào làm mới biết được mình hợp hay ko.
Còn chuyên môn thì chả sao cả, ra được trường nghĩa là đủ đk tối thiểu để bắt đầu. Có mấy thằng kts, ks ra trường là làm được ngay đâu, tối về cày lại kiến thức đại học mãi mới làm được.
 
Đầu tiên cảm ơn các anh rất nhiều vì đã bỏ thời gian đọc và khuyên bảo. Tất cả comment em đều đac đọc hết, em có một vài lời:

Lúc viết bài này , biết kiểu gì nhiều anh 8 9x kêu đua đòi hay đổ lõi hoàn cảnh. Nhưng 2013 14 rồi mà, thế hệ các anh khó mà hiểu được. Trong lúc các bạn chuyển hết sang balo vải, mình vẫn đeo cái cặp ngang siêu nhân từ lớp 5. Trend Tóc tai undercut vuốt slick, quiff hoặc tóc mái hàn quốc thì mÌnh vẫn để đầu trọc. Ra chơi tan học rủ nhau ăn quà thì mình 10k thay đôi tất rách còn ko có. Giày nike hay adidas, vans thì mình vẫn đi đôi xăng đan lỡ đi trời mưa là thối hoắc, khổ cái đường về nhà toàn ngập, học thể dục thì đi thượng đình. Giờ nghỉ giữa giờ, đứa tụ tập , đứa nào hướng nội thì nghe nhạc chơi game, đọc truyện. Mình chưa có điẹn thoại chỉ biết ngồi im như tờ chẳng biết làm gì, hoặc lén chốn góc nào để các bạn khỏi nhìn thấy. Cuối giờ đèo nhau xe điện về hoặc bố mẹ đón thì mình cuốc bộ về dầm mưa. Hôm nay trời hà nội mưa lại nhớ về đôi dép thối. Quan trọng nhất ko có điện thoại hay mạng xã hội nên nhận thức còn quá thấp vẫn như học sinh cấp 1. Thời các anh 9x hồn nhiên hết sức bình thương nhưng genz ở thủ đô nó khác chứ. Cứ hiểu lớp chọn trường điểm thời ấy cũng tương đương trường quốc tế. Chẳng thà từ đầu học trường top dưới khu vực thì ai cũng như ai.
Dù sao lên cấp 3 cũng dễ thở hơn. Những năm tháng nền tảng bị thiếu hụt nên sau này hơi đơ đơ, thiếu mục đích sống.


Nhiều anh nghĩ em nhát sợ xã hội thì cũng ko hẳn. em học 4 năm thêm 1 năm trả nợ môn tổng là 5 năm. Ra trường bị đau đầu thì làm vớ vẩn nửa ngày cho người quen, đóng gói hàng shopee, quản lí kho, bốc vác , cũng toàn người nhà làm với nhau. Tháng được 4 tháng thì 5 triệu. Giờ trong người còn khoảng gần 30 củ. Gặp đồng lứa ngoài đường, ông nào trông hiền hiền em vẫn xã giao hỏi han linh tinh được.
Hồi xưa tự ti vì thiếu nhận thức trải ngiệm và kiến thức là một phần, chung quy lại vẫn do hơi hụt về vật chất. Giờ đầy đủ xe máy(chưa có bằng), pc, quần áo tạm đủ, có chút tiền phòng thân, có kiến thức sống tối thiểu, nên cũng ko ngại mấy, Tự tin hơn rất nhiều. Có chăng thì thiếu con laptop để xin việc thì chắc em tự lo được và thiếu cả cái trí làm trai nữa. cái em sợ nhất là ko có kxi năng chuyên ngành để đi làm.
Cũng có chút trải nghiệm lặt vặt, được chủ sai đi ship rồi làm giấy tờ này nọ, ngồi trên xe container về kho Ba Vì. Và cũng từng lội hơn 50km về đấy. Tháng trước được bà chị cho phụ đoàn phim CCEE ở Bắc Ninh mấy hôm….được thấy chipu, kì duyên….




Về lời khuyên Thấy rõ 2 thái cực . Một bên khuyên đừng bỏ phí cái bằng đại học nên theo ngành một thời gian xem thích ko hoặc làm mảng gần liên quan.

Một bên khuyên đã thích làm thợ cứ thế mà theo.


Và đúng thật, em vẫn tư duy trẻ con. Cứ nghĩ theo cái gì toàn tâm toàn ý làm cả đời, mà quên phải trải nghiệm. Có lẽ trước mắt cứ theo phụ sửa chỗ nào đã.
Dưới góc nhìn của em cũng đang có mâu thuẫn về nghề. Theo tìm hiểu trên Voz, nghề điện lạnh là nghề kiếm ổn. “Nghe các anh trên này kể” thấy mấy ông thợ làm vài năm cũng xây được nhà. Xin hỏi mức lương nghề này khoảng bao nhiêu, ko biết ổn là tầm nào???? Cái em thấy có lợi ở nghề này là




LÀM THỢ ĐIỆN LẠNH:
* Mặt lợi:
  • Gần với tính cách bản thân thích vọc vạch sửa chữa, thích cải tạo nhà cửa, tìm hiểu nguyên lí cấu tạo máy móc, mạch điện….
  • Nhàn đầu, tối về là xong ko phải overtime. Chi phí cơ hội, tối về e có thời gian học thêm nhiều thứ khác, cũng chẳng có định hướng học tối làm gì. Đơn giản là e thích thôi.
  • Bớt lo layoff, thợ thì làm ổn đến già. Nhìn tình hình layoff cả đống mà thấy nản. đặc biệt trong thời buổi A.i. Mặc dù trên mấy hội nhóm khách báo một cáim một đống thợ vào tranh jobs
  • Xin hỏi các anh mức lương văn phòng tầm bao nhiêu. Thấy đa phần loanh quanh 20 30 củ sau chục năm kinh nghiệm. em nghĩ ko chênh so với làm thợ.


*Về mặt điểm trừ:
  • Ráo mồ hôi là hết tiền.
  • Nguy cơ thiếu an toàn tính mạng. Trên mấy hội nhóm cứ tháng lại có vụ giật chết hoặc ngã từ lầu mấy xuống.
  • Có khả năng ù ỳ thêm, đồng nghiệp nếu có thì là mấy ông thợ già. Ít cơ hội tiếp xúc lấy vợ. Mà thôi cái này làm văn phòng chắc gì đã khác.



CÒN THEO NGÀNH KIẾN TRÚC THÌ:

* Mặt lợi:

- Tận dụng được cái bằng có nhiều cơ hội mở rộng sang các hướng khác và phát triển cao hơn???

- Bố và họ hàng có vài người theo nghề, liệu tận dụng được cơ hội gì chăng???


* Mặt hại:
  • Kĩ năng =0. Mặc dù học 5 năm ra được cái bằng nhưng thật lòng ko biết gì cả. Phần mềm hồi xưa tiếc tiền học trung tâm, toàn tự mò nên ko có hệ thống quy trình, rồi cũng quên hết. Dim rồi tỉ lệ, in ấn loạn hết cả lên, quy trình vẽ ko đúng nên thể hiện rất lâu và sai, bản vẽ rác nhiều…. giờ rải cv chắc gì người ta nhận mình ngoài cái bằng khá chứ biết gì đâu. Nghề có thể ko biết nhưng phần mềm cơ bản phải thạo chứ
  • Tâm lí: Sau 5 năm vật lột trầy trật với đồ án, tuy chưa làm thực tế nhưng phần nào cũng biết mình ko thích lắm, tâm lí cũ ám vào rồi. Cứ nhìn thấy bản vẽ cad với 3d là ghê sợ nhớ lại hồi đại học….
  • Em thích ngồi nghiên cứu. các ngành tư duy ngồi tìm lỗi như code ngồi cả ngày tìm được lỗi rất khoái, chứ bắt sửa từng cái nét rồi đổi phương án như kiến trúc quả thực em ko bền được.
  • Muốn khá phải có kĩ năng mở ngoài, marketing,tính cách hướng ngoại càng tốt. Mấy cái này đói với em thì…..

VỀ HỌC LẠI VĂN BẰNG 2 ĐẠI HỌC:
  • Em thích các ngành khoa học nghiên cứu toán hoá lí sinh, ít nhất là các ngành kĩ thuật có liên quan đến yếu tố này.
  • Nhưng có lẽ đây ko phải con đường phù hợp khi bố mẹ đã lớn tuổi. Học phí cao.
  • Và cũng ko thực sự có hướng đi nào rõ ràng.

Có anh khuyên làm cộng tác viên báo:
- cái này nghe buồn cười quá, Mặc dù khẳng định 100% là văn của em, ko nhờ A.I chút nào nhưng có chút tâm trạng nên chia sẻ thôi. Em đâu có bay bổng gì đâu.


Thấy đa phần các anh vẫn khuyên nên theo nghề đại học chắc tiềm thức mọi người coi trọng nghề bàn giấy và thấy có nhiều tiềm năng hơn chăng???Với nhận thức hạn chế của em, Có lẽ nên thử sức theo làm thợ thì hợp hơn. Cảm ơn các anh.
Anh vừa đọc xong bài viết của em, anh nói thật: ngoại trừ việc chưa đc hướng nghiệp rõ ràng, ko việc gì phải tiếc mấy cái ko đc bằng bạn bè hay cập nhật trend giới trẻ đâu, mấy cái đó như mây như khói rồi nó trôi qua hết ấy mà. Giờ anh sắp già rồi, còn thèm đc quay về thời học sinh để tập trung học. Quan trọng là em đã nhận đc món quà lớn nhất: đc gia đình cho ăn học và đã có bằng ĐH- bằng ĐH chính quy rất quan trọng ấy nhé, đừng coi thường nó. Giờ em xin làm việc gì đó đi, 24 tuổi rồi cũng đến lúc kiêm tiền rồi, hoặc nếu hứng thú với lập trình thì xin gia đình cho 6 7 tháng để ở nhà tập trung học, nên học dựng hẳn một dự án thực tế, Front end Back end đầy đủ chứ đừng chỉ học chay một ngôn ngữ lập trình. Có gì cần thêm thì nên box Lập trình trên voz để hỏi. Cố lên nhé, em có nền tảng tốt để tiến xa.

(P/s: tâm sự với em là ngày học sinh anh cũng từng cay vì bị bọn con gái cười vì "lúa" quá, thành ra năm lớp 12 cũng quậy để thể hiện; nghĩ lại thấy mình ngu em ạ, việc học là quan trọng nhất vì tương lai của đời mình, công sức của gia đình mình nều nằm ở đó. Ko nên vì những cảm xúc nhất thời che mất đi mục tiêu cao nhất. Thời học sinh em dã làm tốt rồi, em ko cần phải nghĩ về nói nhiều đâu)
 
Sửa lần cuối:
Anh vừa đọc xong bài viết của em, anh nói thật: ngoại trừ việc chưa đc hướng nghiệp rõ ràng, ko việc gì phải tiếc mấy cái ko đc bằng bạn bè, cập nhật trend giới trẻ đâu, mấy cái đó như mây như khói, rồi nó trôi qua hết ấy mà. Giờ anh sắp già rồi, còn thèm đc quay về thời học sinh để tập trung học. Quan trọng là em đã nhận đc món quà lớn nhất: đc gia đình cho ăn học và đã có bằng ĐH- bằng ĐH chính quy rất quan trọng ấy nhé, đừng coi thường nó. Giờ em xin làm việc gì đó đi, 24 tuổi rồi cũng đến lúc kiêm tiền rồi, hoặc nếu hứng thú với lập trình thì xin gia đình cho 6 7 tháng để ở nhà tập trung học, nên học dựng hẳn một dự án thực tế, Front end Back end đầy đủ chứ đừng chỉ học chay một ngôn ngữ lập trình. Có gì cần thêm thì nên box Lập trình trên voz để hỏi. Cố lên nhé, em có nền tảng tốt để tiến xa.

(P/s: tâm sự với em là ngày học sinh anh cũng từng cay vì bị bọn con gái cười vì "lúa" quá, thành ra năm lớp 12 cũng quậy để thể hiện; nghĩ lại thấy mình ngu em ạ, việc học là quan trọng nhất vì tương lai của đời mình, công sức của gia đình mình nều nằm ở đó. Ko nên vì những cảm xúc nhất thời che mất đi mục tiêu cao nhất. Thời học sinh em dã làm tốt rồi, em ko cần phải nghĩ về nói nhiều đâu)


Vâng cảm ơn anh, em có nói với gia đình và xác định theo nghề điện lạnh rồi.
giờ đang tìm chỗ tuyển để theo phụ.

Thực sự e chưa hiểu được phải theo nghề văn phòng quan trọng đến vậy sao. Đa phần các anh trên này đều khuyên cố theo nghề đại học hoặc học tự học thêm văn bằng 2 gì đấy.
 
Sửa lần cuối:

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
hunhan09022002,
Người trả lời cuối
Jimmy Z,
Trả lời
101
Lượt xem
9.271
Quay lại
Lên đầu trang