Đầu tiên cảm ơn các anh rất nhiều vì đã bỏ thời gian đọc và khuyên bảo. Tất cả comment em đều đac đọc hết, em có một vài lời:
Lúc viết bài này , biết kiểu gì nhiều anh 8 9x kêu đua đòi hay đổ lõi hoàn cảnh. Nhưng 2013 14 rồi mà, thế hệ các anh khó mà hiểu được. Trong lúc các bạn chuyển hết sang balo vải, mình vẫn đeo cái cặp ngang siêu nhân từ lớp 5. Trend Tóc tai undercut vuốt slick, quiff hoặc tóc mái hàn quốc thì mÌnh vẫn để đầu trọc. Ra chơi tan học rủ nhau ăn quà thì mình 10k thay đôi tất rách còn ko có. Giày nike hay adidas, vans thì mình vẫn đi đôi xăng đan lỡ đi trời mưa là thối hoắc, khổ cái đường về nhà toàn ngập, học thể dục thì đi thượng đình. Giờ nghỉ giữa giờ, đứa tụ tập , đứa nào hướng nội thì nghe nhạc chơi game, đọc truyện. Mình chưa có điẹn thoại chỉ biết ngồi im như tờ chẳng biết làm gì, hoặc lén chốn góc nào để các bạn khỏi nhìn thấy. Cuối giờ đèo nhau xe điện về hoặc bố mẹ đón thì mình cuốc bộ về dầm mưa. Hôm nay trời hà nội mưa lại nhớ về đôi dép thối. Quan trọng nhất ko có điện thoại hay mạng xã hội nên nhận thức còn quá thấp vẫn như học sinh cấp 1. Thời các anh 9x hồn nhiên hết sức bình thương nhưng genz ở thủ đô nó khác chứ. Cứ hiểu lớp chọn trường điểm thời ấy cũng tương đương trường quốc tế. Chẳng thà từ đầu học trường top dưới khu vực thì ai cũng như ai.
Dù sao lên cấp 3 cũng dễ thở hơn. Những năm tháng nền tảng bị thiếu hụt nên sau này hơi đơ đơ, thiếu mục đích sống.
Nhiều anh nghĩ em nhát sợ xã hội thì cũng ko hẳn. em học 4 năm thêm 1 năm trả nợ môn tổng là 5 năm. Ra trường bị đau đầu thì làm vớ vẩn nửa ngày cho người quen, đóng gói hàng shopee, quản lí kho, bốc vác , cũng toàn người nhà làm với nhau. Tháng được 4 tháng thì 5 triệu. Giờ trong người còn khoảng gần 30 củ. Gặp đồng lứa ngoài đường, ông nào trông hiền hiền em vẫn xã giao hỏi han linh tinh được.
Hồi xưa tự ti vì thiếu nhận thức trải ngiệm và kiến thức là một phần, chung quy lại vẫn do hơi hụt về vật chất. Giờ đầy đủ xe máy(chưa có bằng), pc, quần áo tạm đủ, có chút tiền phòng thân, có kiến thức sống tối thiểu, nên cũng ko ngại mấy, Tự tin hơn rất nhiều. Có chăng thì thiếu con laptop để xin việc thì chắc em tự lo được và thiếu cả cái trí làm trai nữa. cái em sợ nhất là ko có kxi năng chuyên ngành để đi làm.
Cũng có chút trải nghiệm lặt vặt, được chủ sai đi ship rồi làm giấy tờ này nọ, ngồi trên xe container về kho Ba Vì. Và cũng từng lội hơn 50km về đấy. Tháng trước được bà chị cho phụ đoàn phim CCEE ở Bắc Ninh mấy hôm….được thấy chipu, kì duyên….
Về lời khuyên Thấy rõ 2 thái cực . Một bên khuyên
đừng bỏ phí cái bằng đại học nên theo ngành một thời gian xem thích ko hoặc
làm mảng gần liên quan.
Một bên khuyên đã thích
làm thợ cứ thế mà theo.
Và đúng thật, em vẫn tư duy trẻ con. Cứ nghĩ theo cái gì toàn tâm toàn ý làm cả đời, mà quên
phải trải nghiệm. Có lẽ trước mắt cứ theo phụ sửa chỗ nào đã.
Dưới góc nhìn của em cũng đang có mâu thuẫn về nghề. Theo tìm hiểu trên Voz, nghề điện lạnh là nghề kiếm ổn. “
Nghe các anh trên này kể” thấy mấy ông thợ làm vài năm cũng xây được nhà. Xin hỏi mức lương nghề này khoảng bao nhiêu, ko biết ổn là tầm nào???? Cái em thấy có lợi ở nghề này là
LÀM THỢ ĐIỆN LẠNH:
* Mặt lợi:
- Gần với tính cách bản thân thích vọc vạch sửa chữa, thích cải tạo nhà cửa, tìm hiểu nguyên lí cấu tạo máy móc, mạch điện….
- Nhàn đầu, tối về là xong ko phải overtime. Chi phí cơ hội, tối về e có thời gian học thêm nhiều thứ khác, cũng chẳng có định hướng học tối làm gì. Đơn giản là e thích thôi.
- Bớt lo layoff, thợ thì làm ổn đến già. Nhìn tình hình layoff cả đống mà thấy nản. đặc biệt trong thời buổi A.i. Mặc dù trên mấy hội nhóm khách báo một cáim một đống thợ vào tranh jobs
- Xin hỏi các anh mức lương văn phòng tầm bao nhiêu. Thấy đa phần loanh quanh 20 30 củ sau chục năm kinh nghiệm. em nghĩ ko chênh so với làm thợ.
*Về mặt điểm trừ:
- Ráo mồ hôi là hết tiền.
- Nguy cơ thiếu an toàn tính mạng. Trên mấy hội nhóm cứ tháng lại có vụ giật chết hoặc ngã từ lầu mấy xuống.
- Có khả năng ù ỳ thêm, đồng nghiệp nếu có thì là mấy ông thợ già. Ít cơ hội tiếp xúc lấy vợ. Mà thôi cái này làm văn phòng chắc gì đã khác.
CÒN THEO NGÀNH KIẾN TRÚC THÌ:
* Mặt lợi:
- Tận dụng được cái bằng có nhiều cơ hội mở rộng sang các hướng khác và phát triển cao hơn???
- Bố và họ hàng có vài người theo nghề, liệu tận dụng được cơ hội gì chăng???
* Mặt hại:
- Kĩ năng =0. Mặc dù học 5 năm ra được cái bằng nhưng thật lòng ko biết gì cả. Phần mềm hồi xưa tiếc tiền học trung tâm, toàn tự mò nên ko có hệ thống quy trình, rồi cũng quên hết. Dim rồi tỉ lệ, in ấn loạn hết cả lên, quy trình vẽ ko đúng nên thể hiện rất lâu và sai, bản vẽ rác nhiều…. giờ rải cv chắc gì người ta nhận mình ngoài cái bằng khá chứ biết gì đâu. Nghề có thể ko biết nhưng phần mềm cơ bản phải thạo chứ
- Tâm lí: Sau 5 năm vật lột trầy trật với đồ án, tuy chưa làm thực tế nhưng phần nào cũng biết mình ko thích lắm, tâm lí cũ ám vào rồi. Cứ nhìn thấy bản vẽ cad với 3d là ghê sợ nhớ lại hồi đại học….
- Em thích ngồi nghiên cứu. các ngành tư duy ngồi tìm lỗi như code ngồi cả ngày tìm được lỗi rất khoái, chứ bắt sửa từng cái nét rồi đổi phương án như kiến trúc quả thực em ko bền được.
- Muốn khá phải có kĩ năng mở ngoài, marketing,tính cách hướng ngoại càng tốt. Mấy cái này đói với em thì…..
VỀ HỌC LẠI VĂN BẰNG 2 ĐẠI HỌC:
- Em thích các ngành khoa học nghiên cứu toán hoá lí sinh, ít nhất là các ngành kĩ thuật có liên quan đến yếu tố này.
- Nhưng có lẽ đây ko phải con đường phù hợp khi bố mẹ đã lớn tuổi. Học phí cao.
- Và cũng ko thực sự có hướng đi nào rõ ràng.
Có anh khuyên làm cộng tác viên báo:
- cái này nghe buồn cười quá, Mặc dù khẳng định 100% là văn của em, ko nhờ A.I chút nào nhưng có chút tâm trạng nên chia sẻ thôi. Em đâu có bay bổng gì đâu.
Thấy đa phần các anh vẫn khuyên nên theo nghề đại học chắc tiềm thức mọi người coi trọng nghề bàn giấy và thấy có nhiều tiềm năng hơn chăng???Với nhận thức hạn chế của em, Có lẽ nên thử sức theo làm thợ thì hợp hơn. Cảm ơn các anh.