Nhìn các nước đi của Triều thì thấy anh Un xứng đáng tuổi trẻ tài cao đấy, hoàn toàn không phải dạng vừa đâu:
- Hiện tại, chiến tranh Nga - Ukr đang là cuộc chiến hiện đại nhất thế giới, những tinh hoa công nghệ hàng đầu của các phe đổ vào đây với những cách thức chiến thuật chưa từng có trên thế giới trước đây. Anh Triều nhảy vào tham chiến đạt được nhiều mục đích:
+ Quân đội được rèn luyện thực chiến ngay trên chiến trường hiện đại nhất, ở đâu ra có cơ hội được luyện quân như thế. Cứ cho là đi 10 thương vong 5 đi, như vậy vẫn còn 50% quân số còn lại, trở thành lính cựu đầy kinh nghiệm đã được trui rèn qua chiến tranh hiện đại.
+ Sau đó áp dụng chính sách xoay tua binh lính, rút bớt lính cựu về để huấn luyện lại cho lính ở Triều, bổ sung lính mới sang Nga v.v... Cứ như thế nếu chiến tranh tiếp tục 2-3 năm nữa, trình độ tác chiến của lính Triều lúc đó nhìn cả cái Châu Á này (kể cả Trung Quốc) bằng nửa con mắt luôn.
+ Tạo được mối quan hệ mật thiết với Nga, được Nga chia sẻ cho một số công nghệ quân sự tiên tiến, cái này thì có tiền cũng không mua được. Còn về những cái như là viện trợ lương thực hay cho một ít tài nguyên thì quá là muỗi đối với Nga.
- Đối với TQ, Triều vẫn giữ mối quan hệ thân mật, luôn khẳng định ngoài miệng là thân thiết với TQ. Điều này cũng hiển nhiên thôi với các mối liên hệ từ xưa đến nay, cộng thêm sự gắn bó chặt chẽ về kinh tế. Tuy nhiên với anh Un trẻ tuổi chí lớn hoài bão cao mà chịu chấp nhận thân phận chư hầu của TQ sai đâu đánh đó thì đừng hòng nhé, điều này đến con nít cũng không tin được.
- Bằng cách thân mật với Nga, anh Un bước đầu gỡ được phần nào cái thế phụ thuộc vào TQ, có nguồn công nghệ để nâng cấp vũ khí xịn hơn, kết hợp với nâng cao trình độ tác chiến của binh lính làm cho sức mạnh quốc phòng tăng lên đáng kể. Về kinh tế, nếu sắp tới đây Nga Triều ký kết vài cái Hiệp định hợp tác lao động tương tự như các Hiệp định mà Liên Xô ký với Lào ngày xưa thì không có gì là đáng ngạc nhiên cả.
Những động thái "nhảy nhót" đó của anh Un thì TQ đương nhiên nhìn ra. Và chính vì thế nên TQ tương đối khó xử:
- Lớn tiếng với anh Un ? Nằm mơ đi, trên thế giới này hiện nay tuyệt nhiên không có bất kỳ ai, kể cả Tập hay Trump dám lớn tiếng với anh Un. Và khi anh Un đã thể hiện rõ là loại có đầu óc chứ không đơn thuần là một thằng Chí phèo có hạt nhân thì lại càng không ai dám đụng đến anh. Không phải tự nhiên mà khi Triều đổ quân tham chiến thì ngoài việc phản đối bằng mồm ra, cả thế giới phương Tây và Mỹ dek ai dám làm gì khác, kể cả cấm vận Triều cũng không nốt. Chứ còn trước đây Triều có hạt nhân không, vẫn có chứ, thế có ăn cấm vận không, vẫn ăn cấm vận ngập mồm như thường.
- Dùng kinh tế để gây sức ép ? Với thực lực Triều ngày càng mạnh lên như thế này, càng o ép nhiều càng phản tác dụng, càng đẩy anh Un đi về hướng chống lại, mà điều này thì TQ hoàn toàn không mong muốn.
- Cho nên mặc dù biết anh Un không an phận, TQ vẫn phải tiếp tục vỗ về, giữ mối quan hệ thân mật bề ngoài, vẫn phải hỗ trợ kinh tế cho Triều. Còn anh Un thì tiếp tục ung dung nhận hỗ trợ từ các bên, tích cực tăng cường sức mạnh hơn nữa, với cái giá là tầm vài sư đoàn nằm lại trên đất châu Âu, cái giá đó với nước Triều theo anh Un đánh giá là chấp nhận được.