Đọc đến đoạn này mà thấy thương cho chị quá :sad: chỉ mong Tùng có thể thay chị, cho lão đè Tùng xuống nền nhà, Tùng sẽ mím chặt môi mà chịu đựng từng cơn gió lạnh buốt khẽ rít qua giữa đôi chân lực lưỡng này mà không vùng vẫy gì cả, để cho chị chạy nhanh trong màn đêm tối đen kịt :too_sad: