Lúc còn trẻ, thường ko mấy ai cảm nhận được sự hiện diện của bố mẹ xung quanh mình, vì nó là điều hiển nhiên. Chỉ khi ngoài 30, ra đời đủ lâu, nếm trải đủ thế nào là người dưng nước lã, mới thấy kinh hãi về 1 ngày ko còn xa nữa, sáng thức dậy ko còn bố mẹ. Ko còn bánh mì treo sẵn đầu xe. Bữa tối ko sẵn có, sập át ko có ai sửa, bát tự rửa, quần áo tự giặt. Hết tiền ko có ai để xin. Mình ta với ngôi nhà trống, ko có hai người già nằm đó như đã từng mấy chục năm qua. Còn ai quan tâm đến ta nữa ko ? Anh, chị ? Vợ con, bạn bè ? Nhân sinh là phù du, nhưng bố mẹ là thực, khi bố mẹ ko còn, nó là siêu thực, là thăm thẳm. Vũ trụ điên rồ, đạo lý nào, tôn giáo nào, đạo đức nào bắt ta phải chịu đựng chuyện này ?!!
-
20
1.000 bài viết? Thật ấn tượng!
-
30
Nội dung bạn đăng đã nhận được 500 cảm xúc tích cực.
-
20
Nội dung của bạn đã nhận được cảm xúc tích cực 250 lần.
-
15
Nội dung bạn đăng đã đạt 100 điểm cảm xúc tích cực.
-
10
Bạn đã đăng 100 bài viết. Hy vọng bạn không làm điều này chỉ trong một ngày!
-
10
Bài viết của bạn đã nhận được cảm xúc tích cực 25 lần.
-
5
Đã đăng 30 bài viết. Chắc hẳn bạn rất thích nơi này!
-
2
Ai đó đã bày tỏ cảm xúc tích cực với một bài viết của bạn. Hãy tiếp tục đăng bài như vậy nhé!
-
1
Đăng một bài viết ở bất kỳ đâu trên diễn đàn để nhận thành tích này.