Tìm hiểu lại về cách dùng thì, ko fải cứ muốn xài tn thì xàilà kiểu ngta đang nói là sự việc ông george đã mơ đi cali trước khi ổng die nhưng giờ ở hiện tại thì ổng die r hả thím. Vậy nếu câu này sửa thành htht thì như nào nhỉ

Tìm hiểu lại về cách dùng thì, ko fải cứ muốn xài tn thì xàilà kiểu ngta đang nói là sự việc ông george đã mơ đi cali trước khi ổng die nhưng giờ ở hiện tại thì ổng die r hả thím. Vậy nếu câu này sửa thành htht thì như nào nhỉ

Cơ bản nhất là qkđ chỉ sv đã kết thúc roàie hiểu htht dùng để chỉ việc ở quá khứ và có thể kéo dài đến tận bây giờ, nhận biết từ những từ nưh already, before, yet, in the last year kiểu v. Nó k có thười điểm xác định như qkđ

Tìm hiểu lại về cách dùng thì, ko fải cứ muốn xài tn thì xài![]()
vâng e cảm ơn thím ạCơ bản nhất là qkđ chỉ sv đã kết thúc roài![]()
e cũng kiểu hay thắc mắc ngớ ngẩn. E cứ nghĩ mình biếnđổi câu tí thì dùng thì nó gần gần như nhau là dc
vậy ví dụ nếu e viết i have dreamed of going to cali before thìđúng k nhỉ ? v thì ngta có hiểu là eđang nói là e ước mơđi cali từ trước và cho tới bây giờ vẫn còn mơ ko ? hay phải viết là i havebeen dreamingof going to cali since i was a child ? thông cảm giúp e e ngu ngữ pháp 
Nhưng bây giờ tỉnh rồi có còn mơ nữa đâu. Nếu ý là ước mơ thì nghe còn có lý.vâng e cảm ơn thím ạe cũng kiểu hay thắc mắc ngớ ngẩn. E cứ nghĩ mình biếnđổi câu tí thì dùng thì nó gần gần như nhau là dc
vậy ví dụ nếu e viết i have dreamed of going to cali before thìđúng k nhỉ ? v thì ngta có hiểu là eđang nói là e mơđi cali từ trước và cho tới bây giờ vẫn còn mơ ko ? hay phải viết là i havebeen dreamingof going to cali since i was a child ? thông cảm giúp e e ngu ngữ pháp
![]()
e tưởng từ dream of cũng nghĩa như là ước mơ. Sorry bác ở trên em nói thiếu, là ước mơ chứ k phải mơNhưng bây giờ tỉnh rồi có còn mơ nữa đâu. Nếu ý là ước mơ thì nghe còn có lý.
Ước mơ thì oke tưởng từ dream of cũng nghĩa như là ước mơ. Sorry bác ở trên em nói thiếu, là ước mơ chứ k phải mơ
e cảm ơn thím ạ. Hiện e đang học trọng điểm mấy cái thì nhưng mà lúc em nói hay viết thì cũng toàn là tự phát k có chút manh mối, logic nào cho cách dùng thì của em nên nhiều khi lóng ngóng sai toàn saiƯớc mơ thì ok
ngữ pháp TA thì còn 1đống cái khóMình chơi game + xem phim, vừa chơi/xem vừa tra từ điển. Nói ko với Việt hóa hay sub Việt. Tra ngày này qua năm khác, đến khi nào thành cái từ điển sống thì thôi.cho em hỏi cách chị tích lũy từ vựng và cách ôn tập ạ. thánkiu
NotedKính chào toàn thể các vozer đang vật lộn với Eng lịch
Giới thiệu sơ qua về bản thân: mình học chuyên TA từ bé (c3 PTCNN, đh FTU HN), lớn lên làm đủ các công việc liên quan đến TA (giáo dục + dịch thuật + viết bài + etc)
Trước mình có dự định mở lớp riêng dạy chuyên về ngữ pháp + từ vựng (hiện đang để đó vì có công việc ngon hơn). Mình lập thớt này để giúp trả lời mọi câu hỏi liên quan đến ngữ pháp và từ vựng, một là để trợ giúp mn, hai là để thu thập những vấn đề mà mn hay gặp trước từng chủ điểm, ba là để xem cách giải thích của mình đã đủ hợp lý và dễ hiểu chưa.
Cách tiếp cận về ngữ pháp của mình: Ngữ pháp là logic mà các từ tiếng Anh được gắn lại với nhau để tạo nên một ý dài. Sử dụng cấu trúc ngữ pháp nào hoàn toàn phụ thuộc vào ý của người nói thay vì các quy tắc đã định sẵn. Thay vì hỏi chỗ này phải dùng thì gì, hãy hỏi chỗ này nên dùng thì gì và tại sao.
Cách tiếp cận về từ vựng của mình: Hạn chế trung gian tiếng Việt, hay nói cách khác là đừng có dịch. Thay vào đó, hãy tập trung vào hình ảnh mà từ đó mang lại. Đây chính là tư duy tiếng Anh mà các bác hay thấy trên mạng đề cập đến.
Nếu các bác có những thắc mắc kiểu như:
Thì các bác đã vào đúng topic rồi đó
- Hoàn thành vs hoàn thành tiếp diễn khác nhau như nào ?
- Sao lúc thì dùng quá khứ đơn lúc thì dùng quá khứ hoàn thành ?
- Sao dấu hiện nhận biết của thì A trong thực tế lại đi với cả thì B ?
- Sao rõ là câu gián tiếp mà có lúc lại không lùi thì ?
- Phân biệt come-go, say-tell-talk-speak, etc.
Ngoài ra các bác cố gắng tránh những câu hỏi kiểu như:
Q: Chỗ này dịch như nào, dịch đúng chưa, sao dịch thế ?
A: Còn dịch là còn phụ thuộc tiếng Việt, đừng dịch nữa coi.
Q: Nên cày từ kiểu gì ?
A: Kiểu gì cũng đc, trừ kiểu học thuộc lòng nghĩa tiếng Việt.
Q: Làm sao để giỏi nghe nói đọc viết ?
A: Học tốt ngữ pháp + từ vựng + phát âm, đây là 3 cái trụ cho 1 cái nền móng tốt. Có cái nền tốt thì 4 kỹ năng mới tốt theo được.
Q: Làm sao để giỏi giao tiếp ?
A: Vẫn là câu trả lời trên nhưng kèm thêm sự tự tin.
Q: Mất bao lâu để tăng band, lên trình ?
A: Tùy. Tùy band hiện tại, tùy độ chăm, tùy phương pháp, etc.
Q: Nên học ở đâu ?
A: Chưa có nền tốt thì học đâu cũng được, càng rẻ càng tốt. Có nền rồi thì tự học.
Một số vấn đề mình đã trả lời:
Từ loại nhập môn (danh, tính, động, trạng)
Số ít vs số nhiều và chút vấn đề của việc tra từ điển
Bản chất động từ Be (to be)
Vẫn về Be nhưng là Being
Cách tiếp cận giới từ
Cách tiếp cận giới từ (tiếp)
Bản chất các thì hoàn thành, hoàn thành tiếp diễn
Bản chất câu gián tiếp
Bản chất câu điều kiện
Phân biệt go vs come
Phân biệt tall vs high
Phân biệt say tell talk speak
Phân biệt will vs be going to
Phân biệt will vs would
Phân biệt who vs whom
To V hay là V-ing
To V hay là V-ing (tiếp)
Dùng thì hiện tại để nói về tương lai ?
Phân biệt gerund (danh động từ) và tính từ V-ing
Học ngữ pháp nâng cao như thế nào ?
mình hơi lú tính từ đuôi ed và ing, có mẹo nào dễ nhớ kh nhỉMình chơi game + xem phim, vừa chơi/xem vừa tra từ điển. Nói ko với Việt hóa hay sub Việt. Tra ngày này qua năm khác, đến khi nào thành cái từ điển sống thì thôi.
thím lội lại đi, tìm keyword v-ing trong thớt này sẽ có. Đại khái là cảm xúc, tính chất của chủ thể hay là tính chất, đặc điểm của chủ thể khác tác động lên người nóimình hơi lú tính từ đuôi ed và ing, có mẹo nào dễ nhớ kh nhỉ
Mình hỏi tính từ bác, không phải V-ingthím lội lại đi, tìm keyword v-ing trong thớt này sẽ có. Đại khái là cảm xúc, tính chất của chủ thể hay là tính chất, đặc điểm của chủ thể khác tác động lên người nói
thì em đang trả lời bác đóMình hỏi tính từ bác, không phải V-ing
Zụ nì trong thớt này đã explain vài lần roàiMình hỏi tính từ bác, không phải V-ing
Để dễ nhớ thì cần hiểu logic của nó chứ ko có mẹo gì đâu.mình hơi lú tính từ đuôi ed và ing, có mẹo nào dễ nhớ kh nhỉ
cho e hỏi, e hiểu theo kiểu ví dụ i'm interested với cuốn sách đó thì lúc này là chủ thể có cảm xúc với một cái gì đó thì là v-ed. Ví dụ là cuốn sách hay, thì this book is interesting lúc này là cuốn sách gây nên cho chủ thể cảm xúc thì là ving có dc k nhỉ ?Để dễ nhớ thì cần hiểu logic của nó chứ ko có mẹo gì đâu.
Hầu hết các tính từ đuôi -ing và -ed đều có gốc là động từ. Nếu động từ đó ám chỉ hành động V được chủ thể A tác động lên B, nó có thể sinh ra tính từ -ing để mô tả A và tính từ -ed để mô tả B. Kiểu:
Xem tệp đính kèm 2731932
Vì mối quan hệ như này, nhiều người cũng hay gọi -ing là tính từ chủ động, còn -ed là tính từ bị động.
Ví dụ: boring và bored có gốc là bore, nghĩa là gây chán. Giả sử có tình huống: He bores me = Anh ta gây chán cho tôi. Vậy ta sẽ có:
Xem tệp đính kèm 2731937
Tức là anh ta thì boring (nhạt nhẽo) còn tôi thì bored (cảm thấy chán).
Áp logic này vào các cặp từ tương tự là thấy rất rõ. Ví dụ thêm vài tình huống nữa:
1. This subject interests me = Môn này gây hứng thú cho tôi
-> Môn này thì interesting (thú vị) còn tôi thì interested (cảm thấy hứng thú)
2. This job tires me = Công việc này gây mệt mỏi cho tôi
-> Công việc này thì tiring (nặng nhọc) còn tôi thì tired (cảm thấy mệt mỏi)
Các tính từ chủ động ko nhất thiết lúc nào cũng phải đuôi -ing. Ví dụ: stressful - stressed. Đuôi gì thì logic vẫn thế.
Ý bác là hiểu theo kiểu chủ thể có cảm xúc (-ed) và chủ thể gây nên cảm xúc đó (-ing) ? Hiểu như thế cũng đúng với logic của mình thôi, nhưng đến lúc gặp các cặp từ ko liên quan đến cảm xúc thì sẽ bị khớp đấy, ví dụ a finishing touch vs a finished work.cho e hỏi, e hiểu theo kiểu ví dụ i'm interested với cuốn sách đó thì lúc này là chủ thể có cảm xúc với một cái gì đó thì là v-ed. Ví dụ là cuốn sách hay, thì this book is interesting lúc này là cuốn sách gây nên cho chủ thể cảm xúc thì là ving có dc k nhỉ ?
Cám ơn bác nhé để em note lạiĐể dễ nhớ thì cần hiểu logic của nó chứ ko có mẹo gì đâu.
Hầu hết các tính từ đuôi -ing và -ed đều có gốc là động từ. Nếu động từ đó ám chỉ hành động V được chủ thể A tác động lên B, nó có thể sinh ra tính từ -ing để mô tả A và tính từ -ed để mô tả B. Kiểu:
Xem tệp đính kèm 2731932
Vì mối quan hệ như này, nhiều người cũng hay gọi -ing là tính từ chủ động, còn -ed là tính từ bị động.
Ví dụ: boring và bored có gốc là bore, nghĩa là gây chán. Giả sử có tình huống: He bores me = Anh ta gây chán cho tôi. Vậy ta sẽ có:
Xem tệp đính kèm 2731937
Tức là anh ta thì boring (nhạt nhẽo) còn tôi thì bored (cảm thấy chán).
Áp logic này vào các cặp từ tương tự là thấy rất rõ. Ví dụ thêm vài tình huống nữa:
1. This subject interests me = Môn này gây hứng thú cho tôi
-> Môn này thì interesting (thú vị) còn tôi thì interested (cảm thấy hứng thú)
2. This job tires me = Công việc này gây mệt mỏi cho tôi
-> Công việc này thì tiring (nặng nhọc) còn tôi thì tired (cảm thấy mệt mỏi)
Các tính từ chủ động ko nhất thiết lúc nào cũng phải đuôi -ing. Ví dụ: stressful - stressed. Đuôi gì thì logic vẫn thế.