Em trầm cảm nặng rồi...

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề MerlionZ
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
tyRkjVh.gif
Em nên dành thời gian có 1 chuyến đi thăm các em bé vùng cao để thấy cái chằm zn của em chẳng là cái đách gì với MCMA cả
P2e4ri8.png

Người mẹ vùng cao nhà nghèo đi bộ 20km về nhà mẹ đẻ để vay gạo ăn, nhưng nhà mẹ đẻ cũng chẳng có mà vay rồi lại cuốc bộ 20km đi về
dJelS47.png
 
cảm giác lúc nào cũng mệt mỏi, trống rỗng, không thấy lối ra của cuộc đời...
vì đâu nên nỗi...có lẽ em kì vọng vào bản thân nhiều nên khi chẳng ra cái đếch gì nên vậy...
bỏ đi bụi thử 1 2 tuần xem sao =)) não đang lười nên nó vậy thôi
 
vào bệnh viện dạo 1 vòng sẽ thấy mình còn may mắn hơn nhiều người
 
Cũng từng trải qua cảm giác gọi là trầm cảm, kiểu vô định, ko mục đích, ko lối thoát.
Mãi mới thoát đc nên cũng phần nào hiểu cho phen.
Thôi thì cố gắng tìm 1 người bạn thật tâm đầu ý hợp sẽ đỡ hơn ấy.
 
tyRkjVh.gif
Em nên dành thời gian có 1 chuyến đi thăm các em bé vùng cao để thấy cái chằm zn của em chẳng là cái đách gì với MCMA cả
P2e4ri8.png

Người mẹ vùng cao nhà nghèo đi bộ 20km về nhà mẹ đẻ để vay gạo ăn, nhưng nhà mẹ đẻ cũng chẳng có mà vay rồi lại cuốc bộ 20km đi về
dJelS47.png
Bạn chưa bao giờ trầm cảm, đừng khuyên vậy
 
lạc quan mẹ nó lên đi, t nghe đâu đó được 1 câu là "không nguy hiểm tới tính mạng thì chẵng có cái gì là quá quan trong cả" kiểu kiểu đấy, nhà t cũng có 1 người kiểu trầm cảm và ... rồi, nên là vui lên, ít bạn bè thì ra ngoài giao lưu, có tiền thì xách ba lô lên và đi, đi trong nước chán thì có thể sang Lào, Thái, đừng dại sang cam làm siêu nhân điện quang là được, t chán chán t đi suốt, kiểu tây ba lô, làm chuyến sang Lào, đi Luongphabang, VangVieng, kết bạn mới, tây ta đủ cả, sau quay lại với công việc thôi
 
Lý do không quan trọng, quan trọng là phải thoát ra khỏi trầm cảm, tất cả các lý do mà người trầm cảm nghĩ tới đều là do tự tưởng tượng ra và nghiêm trọng vấn đề. Giờ thay đổi thói quen lối sống lành mạnh là được , thể dục thể thao, bỏ hết mxh tiktok 1 thời gian, ăn uống nghỉ ngơi hợp lý.
Đừng ở trong phòng 1 mình, tìm không gian rộng rãi cảm thấy thoải mái mà ngồi.
 
lạc quan mẹ nó lên đi, t nghe đâu đó được 1 câu là "không nguy hiểm tới tính mạng thì chẵng có cái gì là quá quan trong cả" kiểu kiểu đấy, nhà t cũng có 1 người kiểu trầm cảm và ... rồi, nên là vui lên, ít bạn bè thì ra ngoài giao lưu, có tiền thì xách ba lô lên và đi, đi trong nước chán thì có thể sang Lào, Thái, đừng dại sang cam làm siêu nhân điện quang là được, t chán chán t đi suốt, kiểu tây ba lô, làm chuyến sang Lào, đi Luongphabang, VangVieng, kết bạn mới, tây ta đủ cả, sau quay lại với công việc thôi
ước có sức mà đi chứ fen, mà đi tí gối mỏi rồi,kêu lặc sặc rồi đau, mỗi lần chạy bộ phải đeo nẹp cố định bảo vệ gối nữa á, nên buồn dễ sợ
hôm nay phụ papa thay cái cửa sổ mà bưng lên lâu thở hổn hển thấy nhọc T.T
 
Lý do không quan trọng, quan trọng là phải thoát ra khỏi trầm cảm, tất cả các lý do mà người trầm cảm nghĩ tới đều là do tự tưởng tượng ra và nghiêm trọng vấn đề. Giờ thay đổi thói quen lối sống lành mạnh là được , thể dục thể thao, bỏ hết mxh tiktok 1 thời gian, ăn uống nghỉ ngơi hợp lý.
Đừng ở trong phòng 1 mình, tìm không gian rộng rãi cảm thấy thoải mái mà ngồi.
em sợ ở trong phòng lắm bác ạ, em sợ lại quay tay, hic, dù đã đau lưng lắm rồi, nhưng nhiều đêm ngủ k đc á, nó giống như thói quen từ khi dậy thì đến bây giờ...đã cai đc 5 ngày nhưng nay bấn lắm bác ợ,..
 
tyRkjVh.gif
Em nên dành thời gian có 1 chuyến đi thăm các em bé vùng cao để thấy cái chằm zn của em chẳng là cái đách gì với MCMA cả
P2e4ri8.png

Người mẹ vùng cao nhà nghèo đi bộ 20km về nhà mẹ đẻ để vay gạo ăn, nhưng nhà mẹ đẻ cũng chẳng có mà vay rồi lại cuốc bộ 20km đi về
dJelS47.png
em biết mà, chỉ là cuộc sống của em sướng hơn bao người, nhưng em chưa hài lòng với bản thân, muốn thoát ra vùng an toàn mà không còn gì để gượng đc, sức khỏe em giờ là con số 0 luôn á, nghĩ cảnh giờ ở vn làm công này biết khi nào mới ổn...
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
MerlionZ,
Người trả lời cuối
trananhck92,
Trả lời
94
Lượt xem
7.541
Quay lại
Lên đầu trang