[Tản mạn] : Nhật ký trong tù và hành trình sống lại cuộc đời thứ 2

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề kotienkoban111
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
nghiệp vụ nhưng có vẻ vẫn thất thủ như thường ca này chắc căng
toàn nghiệp vụ cơ bản mà mấy ông này vẫn dính nhỉ, đội này mà vào trại thì có đc ưu ái hơn tí nào không nhỉ?
 
này thời nào mình không biết, chứ thời mình ở có tiền mặt trong người là cán bộ đập cho ba má nhìn không ra luôn, đại bàng đại bác cũng không xài tiền mặt, trong này có số có má, có sổ tính tiền. Cam tù quay nét như sony á, quan trọng là cán bộ có muốn xử hay không thôi
tầm 96-2k thím à. Thời còn tiền giấy ấy :beauty:

via theNEXTvoz for iPhone
 
nghiệp vụ nhưng có vẻ vẫn thất thủ như thường ca này chắc căng
Mẹ kiếp mấy thằng nhóc nghĩa vụ, tưởng mặc dc bộ đồ là thành ông trời con, đánh ngta như chó vậy
 
Sáng nay cả buồng xôn xao vì tin từ ông thầy truyền vào. Con “nữ hoàng livestream chửi và vu khống người khác ăn chặn từ thiện” – cái tên mà anh em trong T30 nhắc đến nửa kính nửa sợ – vừa bị chuyển từ khu Vip riêng sang buồng thường vì “vi phạm quy định nội bộ”. Nghe đâu bà ta cãi lại cán bộ trực tiếp, đòi phải được giữ nguyên chế độ thăm nuôi riêng và xe điện riêng, thậm chí còn quát tháo rằng “tôi đã tài trợ cả trăm chiếc xe cho các anh, giờ các anh đối xử với tôi thế này à?”.


Ông thầy lắc đầu cười mỉa: “Bà ấy tưởng mình vẫn là bà hoàng ngoài đời. Vào đây rồi mà vẫn hống hách, vẫn đòi ‘làm bố thiên hạ’. Cán bộ bảo bà ta: ‘Chị ơi, ở đây không có bà hoàng, chỉ có phạm nhân’. Thế là bà nổi điên, chửi cán bộ là ‘ăn cháo đá bát’, đòi gặp giám thị trại ngay lập tức.”


Anh Đ nằm bên cạnh nghe xong thì thở dài: “Đời bà ấy ngoài kia oai phong lắm, tiền nhiều như nước, muốn gì được nấy. Vào tù rồi vẫn chưa tỉnh.”


Chiều hôm đó, khi cán bộ cúp buồng, mình xin anh N lên cửa sổ hỏi thêm. Ông thầy rít hơi thuốc, giọng nặng trịch:


“Thím đó hôm nay coi như gục rồi. Sáng bị chuyển buồng, đồ đạc bị lục tung. Mấy chai nước riêng, đồ ăn gửi vào, đồ vệ sinh xịn – bị thu sạch. Vào buồng thường, bà ta chưa kịp hoàn hồn đã bị ép sinh hoạt theo giờ. Không còn chuyện muốn tắm lúc nào thì tắm, muốn ăn gì thì ăn.”


“Đã vậy, buồng đông quá, không có chỗ thở. Đêm nằm phải co người, xoay qua xoay lại là đụng chân người khác. Có hôm đang ngủ bị người bên cạnh đạp trúng mặt vì chật quá. Bà ta la lên, nhưng rồi cũng phải im, vì ở đây ai cũng vậy.”


“Mà cái khổ nhất không phải là chật. Là cái mùi. Mùi mồ hôi, mùi ẩm, mùi nhà vệ sinh bốc lên cả ngày không tan. Trời nóng thì càng nặng. Hít một hơi mà muốn ói. Bà ta nôn thật mấy lần rồi, nôn xong lại phải tự dọn.”


“Nhà vệ sinh thì dơ thôi rồi. Nước yếu, có khi tắc. Muốn đi cũng phải canh giờ, có lúc phải nhịn. Nhịn không nổi thì… chịu. Bà ta quen sạch sẽ, giờ bước vào đó mà mặt tái mét.”


“Đêm đến muỗi như trấu. Không mùng, không màn. Nằm gãi không kịp. Vừa ghẻ, vừa muỗi cắn, da nổi lên từng mảng. Gãi đến chảy nước vàng, rồi nhiễm trùng, rát buốt. Có lúc bà ta vừa gãi vừa khóc, nhưng không dám kêu nữa vì bị mấy người khác chửi ồn.”


“Chưa kể rệp. Đêm nằm cảm giác như có gì bò khắp người. Bật dậy thì thấy chiếu đầy vết máu nhỏ. Ngủ không được, mà không ngủ thì người lả đi, đầu óc quay cuồng.”


“Có hôm cán bộ kiểm tra bất ngờ. Ai để đồ không đúng chỗ là bị lập biên bản. Bà ta quen sai người khác làm, giờ tự tay làm không kịp, bị phạt đứng úp mặt vào tường cả tiếng. Chân run, lưng đau, vẫn phải đứng. Ngồi xuống là bị nhắc ngay.”


“Cơm thì như thím nghe rồi đó. Nhưng chưa kể là nhiều hôm ăn xong đau bụng. Có người đi ngoài cả đêm. Bà ta cũng bị một lần, vừa đau vừa nhục, vì phải chen chúc, không có riêng tư gì hết.”


“Khát nước mới là cực hình. Cúp nước là cúp hẳn. Cổ họng khô rát, môi nứt ra. Có người phải hứng nước mưa mà dùng. Bà ta lúc đầu còn chê, sau cũng phải uống, không uống thì chịu không nổi.”


“Có hôm bị kỷ luật, không cho ra ngoài hít khí trời. Ngồi trong buồng kín, nóng như lò hấp. Không khí đặc lại, thở cũng mệt. Bà ta chóng mặt, phải ngồi bệt xuống. Nhưng cũng không ai quan tâm nhiều.”


Mình nghe mà lạnh sống lưng.


Ông thầy nói tiếp, giọng trầm xuống:


“Cái đau nhất là tinh thần thím ạ. Ở đây không có ai nịnh, không có ai sợ. Nói gì sai là bị phản ứng liền. Bà ta nói lớn tiếng, người ta bật lại. Có khi còn bị nói nặng hơn. Mà không làm gì được.”


“Đêm nằm, nghe tiếng người khác khóc, tiếng ho, tiếng thở dài, tiếng nghiến răng… nó đè lên đầu. Không gian lúc nào cũng nặng. Người yếu là suy sụp rất nhanh.”


“Mà bà ta đang vậy đó. Ban ngày còn gồng, tối đến là co lại, quay mặt vào tường. Có lúc lẩm bẩm một mình. Có lúc gọi tên con. Có lúc im lặng đến đáng sợ.”


Mình không hỏi thêm nữa.


Tối nằm, lưng dính xuống nền xi măng lạnh mà vẫn nóng hầm hập, mồ hôi ướt áo. Da thì ngứa râm ran, cổ họng khô khốc. Xung quanh là tiếng thở nặng nề của cả buồng.


Ở một góc nào đó, chắc bà ta cũng đang nằm như vậy.


Không còn livestream, không còn đám đông tung hô, không còn quyền lực để sai khiến. Chỉ còn thân xác mệt mỏi, làn da lở loét, cái đói âm ỉ, và một cái đầu không thể trốn khỏi thực tại.


Ở ngoài kia, người ta sợ bà ta vì tiền và tiếng nói.


Trong này, không ai sợ ai.


Chỉ có cái khổ là giống nhau.


Và có những cái khổ, khi đã nếm rồi, thì không còn cách nào quay lại làm “bà hoàng” nữa.
viết bằng chatgpt hả
 
DAY 54 : Cơn mơ lúc nửa đêm

Ở trong tù mình hay mơ về đời lắm, rồi khi mở mắt ra lại thấy trần nhà, 3 cái bóng đèn mờ mờ luôn bật sáng, ánh sáng làm mắt mình hơi nhòe đi. Đêm nay mình ngủ khá say, do 2 viên thuốc ngứa cán bộ cho mình, thuốc ngứa là viên thuốc giá trị nhất của cán bộ y tế cho phạm nhân, viên màu vàng, nhỏ dẹp dài. uống vào ngủ rất ngon, trong tù, thời gian hạnh phúc nhất chắc chắn chính là lúc chìm vào giấc ngủ
Đêm nay mình nằm mơ, mơ thấy trở về thời học sinh vô lo vô nghỉ, mặc chiếc áo trắng, ngồi trong lớp nhìn những gương mặt vừa thân thuộc, vừa xa lạ. bao lâu rồi mình đã không còn liên lạc với tri kỹ, với chí cốt hồi cấp 3 nhỉ? Sau này trở về đời rồi mình sẽ nhìn họ như thế nào? mặt mũi đâu mà tìm lại những người bạn cũ
Đêm đó mình mới nhận ra, quay cuồng với cuộc sống lo toan, mình đã đánh mất quá nhiều thứ quan trọng trong đời, và giờ đây, vì sai lầm của bản thân, mình cũng đánh mất luôn tương lai, sự nghiệp. Nằm trăn trở nước mắt chảy thành dòng, con nóng nực và con ngứa ập tới. Mình ngồi dậy đi tiểu,
Mình không hay tỉnh dậy nửa đêm. Sau khi tỉnh khỏi cơn mơ tươi đẹp. Đập vào mắt mình là thực tế phũ phàng, hơn 40 thằng đàn ông, trần như nhộng, mặc mỗi cái quần xà lỏn. có đứa nóng quá vén quần lên tới bẹn. Có đứa quần rách tới đáy lòi con cu thòng lòng. nằm sắp lớp như cá mồi. Cảnh tượng vừa creepy vừa man rợ trong 1 không gian hẹp ko đủ chiếu sáng. mắt cận mình nhòe đi, chụp vội cái kính đeo vào. Hơn 40 con người đang nằm ngủ, nhưng trong mắt mình, kể cả mình không khác hơn 40 con súc vật ở trong 1 cái chuồng là bao.
Có người khẽ cựa mình, có người còn không ngủ được đang quạt quạt cho mát. có kẻ nằm mơ mà cái tay còn làm động tác đang quạt ( Dù cây quạt đã rớt khỏi tay rồi ) Mình đứng dậy đi tiểu, rón rén từng bước tránh làm phiền giấc ngủ quý giá của người khác. trong này ngủ được cũng là 1 điều hạnh phúc. xuống hầm bô, ngồi xuống tiểu để đừng phát ra tiến ồn,dội nước nhè nhẹ. lấy khăn nhún 1 ít nước lau người cho mát mẻ. rón rén trở về chỗ nằm. bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ, chả biết thời gian.
Trở về chỗ nằm. khẽ ngước mắt nhìn cảnh tưởng hơn 40 tên tội phạm. Đây mới là thực tế. mình chỉ là 1 thằng cặn bã dưới đáy xã hội. Biết đến bao giờ mới thoát khỏi cảnh này. ngày thứ 54 ở T30 trôi qua. đã 3 tháng lao tù. Tương lai mình sẽ thế nào, án từ mình ra làm sao? Thức dậy là thứ 2 rồi. liệu mình có giấy tờ gì không? Ngày mai xin anh Siro bói rùa cho 1 quẻ mới được.

Bỗng loa phát thanh lên nhạc chương trình VOV buổi sáng, bài hát rè rè : Bình minh đang lên rạng rỡ lung linh chúng ta đón chào ngày mới.... 1 ngày mới đón chào , chương trình tập thể dục 1 2 1 2 1 2 1
Ngày nào cũng nghe bài hát ám ảnh này. Ngày 55 bắt đầu rồi.

Ngày 55 "Nguyễn Văn M ra làm việc với điều tra viên". Đến rồi sao
 
Xin 1 tý
Tuần rồi Đi làm việc cho người ta được tặng con này. Còn nguyên seal nguyên đai nguyên kiện, nguyên bảo hành.
Bạn nào có nhu cầu thì mua giúp mình nhé, mình để lại giá 1tr2 ạ
Mình cám ơn
Xem tệp đính kèm 3539711
Các bác đọc mà có nhu cầu mua cho vợ hoặc người yêu thì mua lại dùm mình nhé. Mình kiếm tý tiền sinh hoạt, ăn uống. Cám ơn các bác đã đọc bài tâm sự và hồi ký của mình
 
có thật là không chạy được không? nhìn gương Elon Quyết đi bro r. trước đó là Phan Sào Nam.
elon này có ghế bct chống lưng, bình có ko mà đòi. chưa kể án elon chủ yếu sai phạm trong hđ chứng khoán, còn bình nùn lq nhiều tới lừa đảo
 
nay đọc báo thấy mặt anh họ dưới quê mới bị bớ về mua bán mai thuý, thấy ghi gần 100gr thì đi bao lấu thế các bro
PUi3vHS.gif
 
đúng là nhất nhật tại tù
thiên thu tại ngoại

có lúc tôi định ngồi chờ 30 ngày rồi mới triển khai kế hoạch, nhưng rồi nôn nóng không chờ nổi, để sự việc đi quá xa

tưởng tượng 30 ngày ngồi tù thì sẽ như thế nào
 
DAY 54 : Cơn mơ lúc nửa đêm

Ở trong tù mình hay mơ về đời lắm, rồi khi mở mắt ra lại thấy trần nhà, 3 cái bóng đèn mờ mờ luôn bật sáng, ánh sáng làm mắt mình hơi nhòe đi. Đêm nay mình ngủ khá say, do 2 viên thuốc ngứa cán bộ cho mình, thuốc ngứa là viên thuốc giá trị nhất của cán bộ y tế cho phạm nhân, viên màu vàng, nhỏ dẹp dài. uống vào ngủ rất ngon, trong tù, thời gian hạnh phúc nhất chắc chắn chính là lúc chìm vào giấc ngủ
Đêm nay mình nằm mơ, mơ thấy trở về thời học sinh vô lo vô nghỉ, mặc chiếc áo trắng, ngồi trong lớp nhìn những gương mặt vừa thân thuộc, vừa xa lạ. bao lâu rồi mình đã không còn liên lạc với tri kỹ, với chí cốt hồi cấp 3 nhỉ? Sau này trở về đời rồi mình sẽ nhìn họ như thế nào? mặt mũi đâu mà tìm lại những người bạn cũ
Đêm đó mình mới nhận ra, quay cuồng với cuộc sống lo toan, mình đã đánh mất quá nhiều thứ quan trọng trong đời, và giờ đây, vì sai lầm của bản thân, mình cũng đánh mất luôn tương lai, sự nghiệp. Nằm trăn trở nước mắt chảy thành dòng, con nóng nực và con ngứa ập tới. Mình ngồi dậy đi tiểu,
Mình không hay tỉnh dậy nửa đêm. Sau khi tỉnh khỏi cơn mơ tươi đẹp. Đập vào mắt mình là thực tế phũ phàng, hơn 40 thằng đàn ông, trần như nhộng, mặc mỗi cái quần xà lỏn. có đứa nóng quá vén quần lên tới bẹn. Có đứa quần rách tới đáy lòi con cu thòng lòng. nằm sắp lớp như cá mồi. Cảnh tượng vừa creepy vừa man rợ trong 1 không gian hẹp ko đủ chiếu sáng. mắt cận mình nhòe đi, chụp vội cái kính đeo vào. Hơn 40 con người đang nằm ngủ, nhưng trong mắt mình, kể cả mình không khác hơn 40 con súc vật ở trong 1 cái chuồng là bao.
Có người khẽ cựa mình, có người còn không ngủ được đang quạt quạt cho mát. có kẻ nằm mơ mà cái tay còn làm động tác đang quạt ( Dù cây quạt đã rớt khỏi tay rồi ) Mình đứng dậy đi tiểu, rón rén từng bước tránh làm phiền giấc ngủ quý giá của người khác. trong này ngủ được cũng là 1 điều hạnh phúc. xuống hầm bô, ngồi xuống tiểu để đừng phát ra tiến ồn,dội nước nhè nhẹ. lấy khăn nhún 1 ít nước lau người cho mát mẻ. rón rén trở về chỗ nằm. bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ, chả biết thời gian.
Trở về chỗ nằm. khẽ ngước mắt nhìn cảnh tưởng hơn 40 tên tội phạm. Đây mới là thực tế. mình chỉ là 1 thằng cặn bã dưới đáy xã hội. Biết đến bao giờ mới thoát khỏi cảnh này. ngày thứ 54 ở T30 trôi qua. đã 3 tháng lao tù. Tương lai mình sẽ thế nào, án từ mình ra làm sao? Thức dậy là thứ 2 rồi. liệu mình có giấy tờ gì không? Ngày mai xin anh Siro bói rùa cho 1 quẻ mới được.

Bỗng loa phát thanh lên nhạc chương trình VOV buổi sáng, bài hát rè rè : Bình minh đang lên rạng rỡ lung linh chúng ta đón chào ngày mới.... 1 ngày mới đón chào , chương trình tập thể dục 1 2 1 2 1 2 1
Ngày nào cũng nghe bài hát ám ảnh này. Ngày 55 bắt đầu rồi.

Ngày 55 "Nguyễn Văn M ra làm việc với điều tra viên". Đến rồi sao
khốn nạn nhất khi tạm giam là cái tâm lý mòn mỏi lo sợ không biết bao giờ mình mới tuyên án vừa muốn nhanh để yên tâm cải tạo có ngày về lại vừa sợ khống dám đối mặt vì sợ án quá nặng
đôi khi hành hạ thân xác có lẽ không đáng sợ bằng cái tâm lí dằng xé như này
 
khốn nạn nhất khi tạm giam là cái tâm lý mòn mỏi lo sợ không biết bao giờ mình mới tuyên án vừa muốn nhanh để yên tâm cải tạo có ngày về lại vừa sợ khống dám đối mặt vì sợ án quá nặng
đôi khi hành hạ thân xác có lẽ không đáng sợ bằng cái tâm lí dằng xé như này
Tính ra mấy người mà tâm lý chộp giật, cuộc sống nay đây mai đó, ko trách nhiệm, ko lo toan,... thì lại thoải mái.

Người còn lo gia đình, ba mẹ, vợ con,... thì mới suy nghĩ nhiều, khổ hơn nhiều.
 
Tính ra mấy người mà tâm lý chộp giật, cuộc sống nay đây mai đó, ko trách nhiệm, ko lo toan,... thì lại thoải mái.

Người còn lo gia đình, ba mẹ, vợ con,... thì mới suy nghĩ nhiều, khổ hơn nhiều.
thì khi con người ta có vướng bận mới suy nghĩ nhiều mà
còn đội kia thì bất cần rồi nên đa phần đội vào tù ra tội liên tục là những thành phần đó mà vì nó ở trong tù hay ngoài xã hội cũng không khác nhau nhiều
 
Mẹ kiếp mấy thằng nhóc nghĩa vụ, tưởng mặc dc bộ đồ là thành ông trời con, đánh ngta như chó vậy
Đọc mấy bài về tù thì thay đổi cách nhìn với conan, nhất là conan trại giam.

Có quen 1 lão cũng cấp tá làm lâu năm và có chức quyền bên trại giam, dù lão rất vui vẻ và đàng hoàng với mình nhưng mình vẫn luôn có tí nghi kỵ :go:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
kotienkoban111,
Người trả lời cuối
Geist,
Trả lời
4.244
Lượt xem
2.039.079
Quay lại
Lên đầu trang