Sáng nay cả buồng xôn xao vì tin từ ông thầy truyền vào. Con “nữ hoàng livestream chửi và vu khống người khác ăn chặn từ thiện” – cái tên mà anh em trong T30 nhắc đến nửa kính nửa sợ – vừa bị chuyển từ khu Vip riêng sang buồng thường vì “vi phạm quy định nội bộ”. Nghe đâu bà ta cãi lại cán bộ trực tiếp, đòi phải được giữ nguyên chế độ thăm nuôi riêng và xe điện riêng, thậm chí còn quát tháo rằng “tôi đã tài trợ cả trăm chiếc xe cho các anh, giờ các anh đối xử với tôi thế này à?”.
Ông thầy lắc đầu cười mỉa: “Bà ấy tưởng mình vẫn là bà hoàng ngoài đời. Vào đây rồi mà vẫn hống hách, vẫn đòi ‘làm bố thiên hạ’. Cán bộ bảo bà ta: ‘Chị ơi, ở đây không có bà hoàng, chỉ có phạm nhân’. Thế là bà nổi điên, chửi cán bộ là ‘ăn cháo đá bát’, đòi gặp giám thị trại ngay lập tức.”
Anh Đ nằm bên cạnh nghe xong thì thở dài: “Đời bà ấy ngoài kia oai phong lắm, tiền nhiều như nước, muốn gì được nấy. Vào tù rồi vẫn chưa tỉnh.”
Chiều hôm đó, khi cán bộ cúp buồng, mình xin anh N lên cửa sổ hỏi thêm. Ông thầy rít hơi thuốc, giọng nặng trịch:
“Thím đó hôm nay coi như gục rồi. Sáng bị chuyển buồng, đồ đạc bị lục tung. Mấy chai nước riêng, đồ ăn gửi vào, đồ vệ sinh xịn – bị thu sạch. Vào buồng thường, bà ta chưa kịp hoàn hồn đã bị ép sinh hoạt theo giờ. Không còn chuyện muốn tắm lúc nào thì tắm, muốn ăn gì thì ăn.”
“Đã vậy, buồng đông quá, không có chỗ thở. Đêm nằm phải co người, xoay qua xoay lại là đụng chân người khác. Có hôm đang ngủ bị người bên cạnh đạp trúng mặt vì chật quá. Bà ta la lên, nhưng rồi cũng phải im, vì ở đây ai cũng vậy.”
“Mà cái khổ nhất không phải là chật. Là cái mùi. Mùi mồ hôi, mùi ẩm, mùi nhà vệ sinh bốc lên cả ngày không tan. Trời nóng thì càng nặng. Hít một hơi mà muốn ói. Bà ta nôn thật mấy lần rồi, nôn xong lại phải tự dọn.”
“Nhà vệ sinh thì dơ thôi rồi. Nước yếu, có khi tắc. Muốn đi cũng phải canh giờ, có lúc phải nhịn. Nhịn không nổi thì… chịu. Bà ta quen sạch sẽ, giờ bước vào đó mà mặt tái mét.”
“Đêm đến muỗi như trấu. Không mùng, không màn. Nằm gãi không kịp. Vừa ghẻ, vừa muỗi cắn, da nổi lên từng mảng. Gãi đến chảy nước vàng, rồi nhiễm trùng, rát buốt. Có lúc bà ta vừa gãi vừa khóc, nhưng không dám kêu nữa vì bị mấy người khác chửi ồn.”
“Chưa kể rệp. Đêm nằm cảm giác như có gì bò khắp người. Bật dậy thì thấy chiếu đầy vết máu nhỏ. Ngủ không được, mà không ngủ thì người lả đi, đầu óc quay cuồng.”
“Có hôm cán bộ kiểm tra bất ngờ. Ai để đồ không đúng chỗ là bị lập biên bản. Bà ta quen sai người khác làm, giờ tự tay làm không kịp, bị phạt đứng úp mặt vào tường cả tiếng. Chân run, lưng đau, vẫn phải đứng. Ngồi xuống là bị nhắc ngay.”
“Cơm thì như thím nghe rồi đó. Nhưng chưa kể là nhiều hôm ăn xong đau bụng. Có người đi ngoài cả đêm. Bà ta cũng bị một lần, vừa đau vừa nhục, vì phải chen chúc, không có riêng tư gì hết.”
“Khát nước mới là cực hình. Cúp nước là cúp hẳn. Cổ họng khô rát, môi nứt ra. Có người phải hứng nước mưa mà dùng. Bà ta lúc đầu còn chê, sau cũng phải uống, không uống thì chịu không nổi.”
“Có hôm bị kỷ luật, không cho ra ngoài hít khí trời. Ngồi trong buồng kín, nóng như lò hấp. Không khí đặc lại, thở cũng mệt. Bà ta chóng mặt, phải ngồi bệt xuống. Nhưng cũng không ai quan tâm nhiều.”
Mình nghe mà lạnh sống lưng.
Ông thầy nói tiếp, giọng trầm xuống:
“Cái đau nhất là tinh thần thím ạ. Ở đây không có ai nịnh, không có ai sợ. Nói gì sai là bị phản ứng liền. Bà ta nói lớn tiếng, người ta bật lại. Có khi còn bị nói nặng hơn. Mà không làm gì được.”
“Đêm nằm, nghe tiếng người khác khóc, tiếng ho, tiếng thở dài, tiếng nghiến răng… nó đè lên đầu. Không gian lúc nào cũng nặng. Người yếu là suy sụp rất nhanh.”
“Mà bà ta đang vậy đó. Ban ngày còn gồng, tối đến là co lại, quay mặt vào tường. Có lúc lẩm bẩm một mình. Có lúc gọi tên con. Có lúc im lặng đến đáng sợ.”
Mình không hỏi thêm nữa.
Tối nằm, lưng dính xuống nền xi măng lạnh mà vẫn nóng hầm hập, mồ hôi ướt áo. Da thì ngứa râm ran, cổ họng khô khốc. Xung quanh là tiếng thở nặng nề của cả buồng.
Ở một góc nào đó, chắc bà ta cũng đang nằm như vậy.
Không còn livestream, không còn đám đông tung hô, không còn quyền lực để sai khiến. Chỉ còn thân xác mệt mỏi, làn da lở loét, cái đói âm ỉ, và một cái đầu không thể trốn khỏi thực tại.
Ở ngoài kia, người ta sợ bà ta vì tiền và tiếng nói.
Trong này, không ai sợ ai.
Chỉ có cái khổ là giống nhau.
Và có những cái khổ, khi đã nếm rồi, thì không còn cách nào quay lại làm “bà hoàng” nữa.