[Tản mạn] : Nhật ký trong tù và hành trình sống lại cuộc đời thứ 2

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề kotienkoban111
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
trời này nóng vl, ở trong đấy mà nóng thế này sao chịu được, 10 mạng nằm cạnh nhau lúc nhúc mồ hôi :waaaht:
 
tùy địa phương phen ạ nếu tôi biết phen kia và ở mấy địa phương tôi làm việc và giải quyết thời điểm vụ án càng sớm thì việc dàn xếp để đi dưới 6 tháng đến án treo với cái án này là điều trong tầm tay ... còn công thức không thể chung các nơi được ... phen kia đã đến nước này thì giời cứu
Tò mò là tầm xxx triệu lo đc ko fence?
 
Tò mò là tầm xxx triệu lo đc ko fence?
tùy vào kết quả muốn đạt được và quan hệ của phen ... ở chỗ tôi nếu tôi được nhờ vụ này ... muốn treo thì phải sớm từ lúc thằng gd gọi dọa xong là đã phải hành động ngoài tiền khắc phục đủ khoản đã thụt thì tầm 300-600 tùy thời điểm còn mà để giảm xuống 6 tháng 200 đổ lại ... cái án kinh tế này có gì đâu ... tôi chả là gì còn kết nối đc ... phải thằng có cơ tí tầm người ở huyện ngày trước nó lườm một cái đám kia sun con mẹ nó vòi vào chứ mà đâm đơn ... còn cỡ tỉnh thì cầm tiền sang mà xin lỗi vì đã đâm đơn
 
đúng, cơ bản là chắc nghĩ nó bth, chỉ nghĩ trả xong rồi thôi k có vấn đề gì, chứ tính trước tí, lót đường thì nhẹ hơn nhiều. Ông a tôi dính quả án kinh tế về đất đai cũng thế, cứ nghĩ ôm tiền về cho giám đốc thì mình k vướng gì, ĐTV gọi lấy lời khai thì cứ tin vào chúng nó, đến hôm cuối cùng nó gọi lên và xích luôn, nay án 17 niên cay đắng cuộc đời

đúng, cơ bản là chắc nghĩ nó bth, chỉ nghĩ trả xong rồi thôi k có vấn đề gì, chứ tính trước tí, lót đường thì nhẹ hơn nhiều. Ông a tôi dính quả án kinh tế về đất đai cũng thế, cứ nghĩ ôm tiền về cho giám đốc thì mình k vướng gì, ĐTV gọi lấy lời khai thì cứ tin vào chúng nó, đến hôm cuối cùng nó gọi lên và xích luôn, nay án 17 niên cay đắng cuộc đời
Sao ăn án nặng vậy bạn
 
đúng, cơ bản là chắc nghĩ nó bth, chỉ nghĩ trả xong rồi thôi k có vấn đề gì, chứ tính trước tí, lót đường thì nhẹ hơn nhiều. Ông a tôi dính quả án kinh tế về đất đai cũng thế, cứ nghĩ ôm tiền về cho giám đốc thì mình k vướng gì, ĐTV gọi lấy lời khai thì cứ tin vào chúng nó, đến hôm cuối cùng nó gọi lên và xích luôn, nay án 17 niên cay đắng cuộc đời
Kể chi tiết hơn được không fen
 
1775836564192.webp


Tạm giam ngồi thu lu đã thấy oải rồi

 
không ông, a tội bị xích 2020, mãi đến cuối 2024 mới có án, nhà ở miền trung nhưng đang giam tít dưới miền tây sông nước, mỗi lần thăm cực vl
Xem có ông reivew tù miền tây với tù miền khác thấy tù miền tay dễ thương, mỗi buồng có 2 người mà nói chuyện với nhau cũng vui vẻ.
 
Hôm nay bị mấy anh áo vàng bắt, tội chạy rẽ lấn làn, mấy anh bảo phạt 5tr gì đó, có muốn giải quyết nhanh không?
Check căn cước thấy mình chụp hình với cái mặt sưng húp và cái đầu trọc lóc ( Do lúc làm cccd thời điểm lên trường thì mới bị sinh hoạt xong, rồi bắt đi làm cccd mới luôn )
Bộ hỏi : Sao nhìn anh giống đi tù vậy?
M : Dạ em vừa được về
Bộ Áo vàng : gì vậy thiệt hả? anh đi trại nào ?
M : Dạ Kx Trại Y ĐN
Bộ đi lại gặp bộ kia, giờ thằng này mới đi trường về, giờ sao anh ....
Cuối cùng bộ thả mình, kêu về hoàn lương làm lại cuộc đời, sống có ích cho xã hội.
Mình dạ dạ cảm ơn, hôm nay đúng là 1 ngày tuyệt vời

Lan man xíu thôi quay lại với câu chuyện

DAY 55 :

Anh V : Cơm tới, đi hâm đồ ăn đi M
M : Dạ anh, nay hâm gì anh
Anh V : Vớt thịt kho tiêu, với cá khô đi, thịt còn ít quá, thêm tí cá cho mặn mặn
M : Dạ oke anh, để em vô hồ lấy.
Mình vào hồ lấy thịt kho tiêu trong hồ ra, lấy thêm 3 bịch cá khô, bỏ hết vào túi, và đem hâm ( Ở trong này hâm đồ bằng cách khi cơm vào còn nóng hổi, anh em sẽ đem đồ ăn chôn vùi dưới cơm để hâm cho nóng, thường 9h cơm vào, hâm tới 10h anh em ăn cơm )
Đang loay hoay làm công việc thường ngày
Bộ : Nguyễn Văn M ra làm việc, vô hàng
Anh N : Anh em vô hàng
Mình loay hoay rửa tay, chạy ra đứng đợi mở cửa, anh em vô hàng
Anh em : Tido nghe em, Tido vui nha, xíu vào vui vẻ nha
Mình : Dạ em cám ơn
Anh em : Nay có kết luận luôn nha, thắng luôn nha
Mình : Dạ dạ em cũng mong vậy
Cửa mở ra, đã 2 tháng mình mới lại được bước chân ra khỏi cánh cửa này. Cơn gió mát ùa vào, làm mình trở nên tươi tắn hơn, ánh nắng xuyên qua song sắt ngoài hành lang, ấm lên trên da mình sau 2 tháng ko được tiếp xúc ánh mặt trời, lúc này da mình trắng xanh, nhìn rõ đường gân tay. từng bước đi, hồi hộp, lo lắng, sợ hãi, nặng trĩu
Bước ra tới cổ loa, cán bộ chỉ vào 1 giỏ đồ, kêu mặc vào, mang dép vào, ở T30, trước khi có án thì CPN chỉ mặc đồ điện ( Là bộ đồ giống thợ điện EVN nên tù gọi là đồ điện ) đang mặc đồ thì quản giáo nữ dẫn 2 phạm nữ vào, 2 con bé mặc đồ bộ, pyjama, trẻ măng, xinh xắn, không áo ngực, cổ áo mở hờ, ngồi lót dĩa gần mình, 3 tháng ko thấy con gái, nên mình sao cưỡng lại được khi nhìn xuống, thấp thoáng thấy những thứ nên thấy. Bộ C thầy mình lại cầm ống nước khẽ khẽ vô tay 2 bé, kêu khỏi lót dĩa.
Bộ C : Tội gì?
Em tóc vàng : Dạ con tổ chức
Em Mái ngố : Dạ con cũng vậy
Bộ C : Lại bay lắc, mấy tuổi rồi
Em tóc vàng : Dạ con 18
Em mái ngố : Dạ con 20
Bộ C : chậc chậc
Đang mãi ngắm, thì bóp 1 cái, xây sẩm mặt mày
Bộ Thỏa ( Máy trở A3, đánh phạm không ghê tay, T máy trở là nỗi khiếp đảm nhất nhì của anh em tù cùng C samurai ở trong dàn bộ A3 ) : Mày thích nhìn không? Quay mặt vô tường, cúp cái pha xuống, ĐKM mày tính hiếp tụi nó à. Đmm
Bộ cầm đôi dép tổ ông đánh tới tấp vô mặt vô đầu mình, mình sợ quá đưa tay lên đỡ.
Bộ T : Mày đỡ không? Mày chán sống rồi con. Tụi mày lấy gậy lại cho tao
2 thằng lao động đang gom nồi đen cây ba chắc đang treo ở tường đưa cho Bộ T
Bộ T : Quỳ xuống.
Mình sợ vỡ mật mếu máo khoanh tay quỳ xuống ( Vẫn úp mặt vô tường, trong này nếu phạm nữ đi ngang là phải úp mặt vô tường không được nhìn, còn thằng nào ngu mà buông lời chọc ghẹo thì thôi, khiên vô buồng chứ bộ không để nó đi vào nổi đâu )
May mắn bộ C lại : Lính t, nó đang ra gặp điều tra viên, xíu về t dạy dỗ nó lại sau
Bộ T : Vẫn đạp vào lưng mình 1 cái, mày nhớ mặt tao đó, nể mặt bộ C, lần sau còn nhìn t móc mắt mày.
Mình lúc đó mặt mũi xám ngoét, không còn giọt máu
Bộ C lại : Đứng lên, t đã dặn đi ra làm việc không nhìn tới nhìn lui, cuối cái đầu xuống mà đi, gặp bộ phải chào rồi mà mày ngu vậy M?
M :Dạ em xin lỗi bộ, lần đầu em ra khỏi buồng em không biết nề nếp, bộ tha em.
Bộ C : Thôi vào gặp điều tra viên, tụi nó có tay chân thì la lên, tao vào dắt về.
M : Dạ bộ

Dắt vào buồn lấy cung, tay bị còng vào ghế, ngồi đối diện anh T, điều tra viên đội cs kinh tế

Anh T : Dạo này sao rồi, khỏe không, thấy em vô đây ăn uống đầy đủ ha, mập mạp trắng trẻo hơn rồi.
M : Dạ em cám ơn anh, cũng quen quen rồi nên đỡ khóc rồi anh
Anh T : Thôi ráng chấp hành còn về sớm, nay anh lên lấy lời khai cuối cùng rồi kết luận sớm cho e đi xử sớm
M : Dạ em cám ơn anh.
Anh T: Đây ghi biên bản đi, y lời khai cũ, có đổi lời khai không?
M : Dạ không anh, anh chỉ bảo sao em ghi y vậy à, em chỉ mong được về đời sớm thôi, vụ em có gì tiến triển không anh
Anh T: Ừ anh thấy mày cũng dễ thương cũng tội, vô đây không nghe lời tụi nó đổi lời khai là tốt rồi. Sợ mày lỳ trở quẻ thì anh mới bực, hợp tác, thành khẩn anh thêm điều khoản vào cho em được giảm nhẹ
M : Dạ em thành khẩn, nhận tội mà anh
Anh T: Thôi ráng cố gắng nha em
M : Dạ anh ơi tội em tòa xử nhiêu năm anh
Anh T :Anh không biết nữa, anh mà là tòa anh xử mày về mẹ luôn cho rồi, trả tiền xong hết rồi tụi nó còn dí đơn, mẹ mày ở ngoài lên nhà tụi nó năn nỉ mà tụi nó không bãi nại cho mày.
Nghe tới đây nước mắt mình ứa ra, đau đớn tủi nhục mình chịu được, nhưng mà mẹ già rồi mà còn vì mình mà cầu xin người ta, khổ tâm, khổ thân. Lúc này là lúc mình ân hận nhất, đau đớn nhất, lương tâm cắn rứt nhất.

Sau đó thì mình có nhờ anh T báo nhà có gì thì lên thăm nuôi giúp mình. Thì anh T bảo là chưa được viện mở chặn thăm gặp, ít nhất phải xong lệnh tam giam đầu tiên thì viện mới mở, còn muốn mở sớm phải biết điều 1 tý, thôi ráng chịu đi, gia đình ở ngoài khổ lắm. Chấp hành nha em.
Sau đó anh báo nếu không có gì thay đổi, thì kết thúc điều tra, kết luận sớm thôi, sau đó gửi viện kiểm soát để tiến hành cáo trạng và xử án.

Mình lê từng bước nặng nhọc về buồng, lòng nặng trĩu vì gia đình ở ngoài biến cố biết bao, đòn roi của bộ T không làm mình đau bằng từng lời nói của anh T.
Hôm đó về buồn, mình không ăn trưa nổi, vì tâm trạng cực kỳ tồi tệ. Anh em thấy vậy cũng đoán già đoán non. Nhưng không ai làm phiền mình, anh em sinh hoạt ăn cơm rồi nghỉ trưa. Mình nằm đó thút thít khóc. Khóc không phải vì bản thân tù đày. khóc vì mình làm khổ những người mình yêu thương, quan tâm, và đáng lẽ ra mình phải gánh vác mới đúng, giờ đây, số phận mình lại để ba, mẹ, anh chị lo lắng, chịu khổ cùng
 
Sửa lần cuối:
Xin 1 tý
Tuần rồi Đi làm việc cho người ta được tặng con này. Còn nguyên seal nguyên đai nguyên kiện, nguyên bảo hành.
Bạn nào có nhu cầu thì mua giúp mình nhé, mình để lại giá 1tr2 ạ
Mình cám ơn
Xem tệp đính kèm 3539711
Các bác ơi, mình vẫn chưa bán được cái này, bác nào có nhu cầu mua cho vợ, cho người yêu thì ủng hộ mình nhé, mình pass lại giá rẻ, cám ơn các bác
Nhân tiện mình cũng cảm ơn bạn welcometomientay rất nhiều đã cho mình mượn tạm 1 cái laptop để sử dụng đến khi mình có lap. Máy vẫn còn ổn lắm, dùng được, cám ơn bác nha
 
Hôm nay bị mấy anh áo vàng bắt, tội chạy rẽ lấn làn, mấy anh bảo phạt 5tr gì đó, có muốn giải quyết nhanh không?
Check căn cước thấy mình chụp hình với cái mặt sưng húp và cái đầu trọc lóc ( Do lúc làm cccd thời điểm lên trường thì mới bị sinh hoạt xong, rồi bắt đi làm cccd mới luôn )
Bộ hỏi : Sao nhìn anh giống đi tù vậy?
M : Dạ em vừa được về
Bộ Áo vàng : gì vậy thiệt hả? anh đi trại nào ?
M : Dạ Kx Trại Y ĐN
Bộ đi lại gặp bộ kia, giờ thằng này mới đi trường về, giờ sao anh ....
Cuối cùng bộ thả mình, kêu về hoàn lương làm lại cuộc đời, sống có ích cho xã hội.
Mình dạ dạ cảm ơn, hôm nay đúng là 1 ngày tuyệt vời

Lan man xíu thôi quay lại với câu chuyện

DAY 55 :

Anh V : Cơm tới, đi hâm đồ ăn đi M
M : Dạ anh, nay hâm gì anh
Anh V : Vớt thịt kho tiêu, với cá khô đi, thịt còn ít quá, thêm tí cá cho mặn mặn
M : Dạ oke anh, để em vô hồ lấy.
Mình vào hồ lấy thịt kho tiêu trong hồ ra, lấy thêm 3 bịch cá khô, bỏ hết vào túi, và đem hâm ( Ở trong này hâm đồ bằng cách khi cơm vào còn nóng hổi, anh em sẽ đem đồ ăn chôn vùi dưới cơm để hâm cho nóng, thường 9h cơm vào, hâm tới 10h anh em ăn cơm )
Đang loay hoay làm công việc thường ngày
Bộ : Nguyễn Văn M ra làm việc, vô hàng
Anh N : Anh em vô hàng
Mình loay hoay rửa tay, chạy ra đứng đợi mở cửa, anh em vô hàng
Anh em : Tido nghe em, Tido vui nha, xíu vào vui vẻ nha
Mình : Dạ em cám ơn
Anh em : Nay có kết luận luôn nha, thắng luôn nha
Mình : Dạ dạ em cũng mong vậy
Cửa mở ra, đã 2 tháng mình mới lại được bước chân ra khỏi cánh cửa này. Cơn gió mát ùa vào, làm mình trở nên tươi tắn hơn, ánh nắng xuyên qua song sắt ngoài hành lang, ấm lên trên da mình sau 2 tháng ko được tiếp xúc ánh mặt trời, lúc này da mình trắng xanh, nhìn rõ đường gân tay. từng bước đi, hồi hộp, lo lắng, sợ hãi, nặng trĩu
Bước ra tới cổ loa, cán bộ chỉ vào 1 giỏ đồ, kêu mặc vào, mang dép vào, ở T30, trước khi có án thì CPN chỉ mặc đồ điện ( Là bộ đồ giống thợ điện EVN nên tù gọi là đồ điện ) đang mặc đồ thì quản giáo nữ dẫn 2 phạm nữ vào, 2 con bé mặc đồ bộ, pyjama, trẻ măng, xinh xắn, không áo ngực, cổ áo mở hờ, ngồi lót dĩa gần mình, 3 tháng ko thấy con gái, nên mình sao cưỡng lại được khi nhìn xuống, thấp thoáng thấy những thứ nên thấy. Bộ C thầy mình lại cầm ống nước khẽ khẽ vô tay 2 bé, kêu khỏi lót dĩa.
Bộ C : Tội gì?
Em tóc vàng : Dạ con tổ chức
Em Mái ngố : Dạ con cũng vậy
Bộ C : Lại bay lắc, mấy tuổi rồi
Em tóc vàng : Dạ con 18
Em mái ngố : Dạ con 20
Bộ C : chậc chậc
Đang mãi ngắm, thì bóp 1 cái, xây sẩm mặt mày
Bộ Thỏa ( Máy trở A3, đánh phạm không ghê tay, T máy trở là nỗi khiếp đảm nhất nhì của anh em tù cùng C samurai ở trong dàn bộ A3 ) : Mày thích nhìn không? Quay mặt vô tường, cúp cái pha xuống, ĐKM mày tính hiếp tụi nó à. Đmm
Bộ cầm đôi dép tổ ông đánh tới tấp vô mặt vô đầu mình, mình sợ quá đưa tay lên đỡ.
Bộ T : Mày đỡ không? Mày chán sống rồi con. Tụi mày lấy gậy lại cho tao
2 thằng lao động đang gom nồi đen cây ba chắc đang treo ở tường đưa cho Bộ T
Bộ T : Quỳ xuống.
Mình sợ vỡ mật mếu máo khoanh tay quỳ xuống ( Vẫn úp mặt vô tường, trong này nếu phạm nữ đi ngang là phải úp mặt vô tường không được nhìn, còn thằng nào ngu mà buông lời chọc ghẹo thì thôi, khiên vô buồng chứ bộ không để nó đi vào nổi đâu )
May mắn bộ C lại : Lính t, nó đang ra gặp điều tra viên, xíu về t dạy dỗ nó lại sau
Bộ T : Vẫn đạp vào lưng mình 1 cái, mày nhớ mặt tao đó, nể mặt bộ C, lần sau còn nhìn t móc mắt mày.
Mình lúc đó mặt mũi xám ngoét, không còn giọt máu
Bộ C lại : Đứng lên, t đã dặn đi ra làm việc không nhìn tới nhìn lui, cuối cái đầu xuống mà đi, gặp bộ phải chào rồi mà mày ngu vậy M?
M :Dạ em xin lỗi bộ, lần đầu em ra khỏi buồng em không biết nề nếp, bộ tha em.
Bộ C : Thôi vào gặp điều tra viên, tụi nó có tay chân thì la lên, tao vào dắt về.
M : Dạ bộ

Dắt vào buồn lấy cung, tay bị còng vào ghế, ngồi đối diện anh T, điều tra viên đội cs kinh tế

Anh T : Dạo này sao rồi, khỏe không, thấy em vô đây ăn uống đầy đủ ha, mập mạp trắng trẻo hơn rồi.
M : Dạ em cám ơn anh, cũng quen quen rồi nên đỡ khóc rồi anh
Anh T : Thôi ráng chấp hành còn về sớm, nay anh lên lấy lời khai cuối cùng rồi kết luận sớm cho e đi xử sớm
M : Dạ em cám ơn anh.
Anh T: Đây ghi biên bản đi, y lời khai cũ, có đổi lời khai không?
M : Dạ không anh, anh chỉ bảo sao em ghi y vậy à, em chỉ mong được về đời sớm thôi, vụ em có gì tiến triển không anh
Anh T: Ừ anh thấy mày cũng dễ thương cũng tội, vô đây không nghe lời tụi nó đổi lời khai là tốt rồi. Sợ mày lỳ trở quẻ thì anh mới bực, hợp tác, thành khẩn anh thêm điều khoản vào cho em được giảm nhẹ
M : Dạ em thành khẩn, nhận tội mà anh
Anh T: Thôi ráng cố gắng nha em
M : Dạ anh ơi tội em tòa xử nhiêu năm anh
Anh T :Anh không biết nữa, anh mà là tòa anh xử mày về mẹ luôn cho rồi, trả tiền xong hết rồi tụi nó còn dí đơn, mẹ mày ở ngoài lên nhà tụi nó năn nỉ mà tụi nó không bãi nại cho mày.
Nghe tới đây nước mắt mình ứa ra, đau đớn tủi nhục mình chịu được, nhưng mà mẹ già rồi mà còn vì mình mà cầu xin người ta, khổ tâm, khổ thân. Lúc này là lúc mình ân hận nhất, đau đớn nhất, lương tâm cắn rứt nhất.

Sau đó thì mình có nhờ anh T báo nhà có gì thì lên thăm nuôi giúp mình. Thì anh T bảo là chưa được viện mở chặn thăm gặp, ít nhất phải xong lệnh tam giam đầu tiên thì viện mới mở, còn muốn mở sớm phải biết điều 1 tý, thôi ráng chịu đi, gia đình ở ngoài khổ lắm. Chấp hành nha em.
Sau đó anh báo nếu không có gì thay đổi, thì kết thúc điều tra, kết luận sớm thôi, sau đó gửi viện kiểm soát để tiến hành cáo trạng và xử án.

Mình lê từng bước nặng nhọc về buồng, lòng nặng trĩu vì gia đình ở ngoài biến cố biết bao, đòn roi của bộ T không làm mình đau bằng từng lời nói của anh T.
Hôm đó về buồn, mình không ăn trưa nổi, vì tâm trạng cực kỳ tồi tệ. Anh em thấy vậy cũng đoán già đoán non. Nhưng không ai làm phiền mình, anh em sinh hoạt ăn cơm rồi nghỉ trưa. Mình nằm đó thút thít khóc. Khóc không phải vì bản thân tù đày. khóc vì mình làm khổ những người mình yêu thương, quan tâm, và đáng lẽ ra mình phải gánh vác mới đúng, giờ đây, số phận mình lại để ba, mẹ, anh chị lo lắng, chịu khổ cùng
đọc đến đây đúng là không biết nói gì nữa
Đúng là thớt sai nhưng bọn công ty cũng máu lạnh ác thật biết là làm răn đe nhưng cũng nhiều cách chứ nó chơi sát ván quá kinh khủng
Đời thằng đàn ông đúng là chịu khổ chịu nhục thì không vấn đề gì chỉ sợ nhất người thân phải chịu khổ chịu nhục vì mình =((
 
Tới giờ mới thấy công ty chơi sát ván. Vậy mà lúc đầu lại nói khác. Cái giá quá đắt cho những sai phạm thời trẻ. Mẹ già đã lên năn nỉ lạy lục vậy mà vẫn không bỏ qua.
 
Uhm, thì ý mình cũng là nếu như phạm ko làm gì quá đáng thì bộ cũng cư xử vừa phải thôi, ko nên lạm dụng nhục hình, vì có phải ai vào toò cũng xấu như nhau đâu (nhiều khi cũng do thiếu hiểu biết, hoàn cảnh đưa đẩy,... chưa làm gì gây hại cho xã hội nhưng lại dính án nặng,... => mức độ xấu tính và tội ác của các phạm chênh nhau rất nhiều; ví dụ như chính thớt chẳng hạn). Và ngay như thớt lúc mới vào thì do chưa hiểu luật nên cũng ăn no đòn mấy bận đấy, hoặc ăn đòn oan vì người khác.

Cái số 2, thì quy định pháp luật nó là ko đc đánh rồi (thực tế thì ai cũng biết là có thể đánh, thậm chí là nên đánh, chủ yếu là đánh thế nào thôi). Mình cũng ko cứng nhắc gì chỗ này, vì rõ ràng đã vào toò thì rất nhiều người cũng dạng "hết thuốc chữa" chứ ko mấy ai tốt lành, thậm chí những đứa rất lỳ và tệ nên nếu bộ ko mạnh tay thì cũng ko thể trị đc bọn này => loạn. Về pháp luật thì mình cũng có biết ít nhiều, việc "linh hoạt" trong công tác thì ko có vấn đề gì cả, kể cả họ có vụ lợi cho bản thân thì cũng kệ họ thôi vì ai cũng cần tiền mà - miễn là đừng quá đáng quá (do đó, trong comment mình dùng từ "ko hẳn là" đấy, chứ ko khẳng định 1 cách chắc nịch - dù rằng nếu dựa theo pháp luật thì chỗ này khá rõ ràng).

Nhưng mà đối với những cái chỗ mà con người đc trao 1 quyền lực nhất định và có ảnh hưởng tới nhiều người khác (ko chỉ nhà toò, mà kể cả ở các cơ quan thanh tra, kiểm tra, điều tra,...) thì nhiều cái ranh giới nó mong manh lắm, lắm lúc khiến con người tha hóa lúc nào ko hay, nhất là mấy ông ko có lập trường, thiếu đạo đức (cái này trong công việc thi thoảng cũng gặp, nó còn tùy tính người nữa, ko riêng cai tù mà nhiều người cư xử "ko giống người", và họ có thể sẽ cứ như thế mãi vì ko ai góp ý vào, và bản thân họ cũng ko nhận ra). Cái kiểu này cũng ko hiếm gặp, nói rộng ra ở cả xã hội, kiểu người trưởng thành và bình thường nhưng lại bị lệch lạc ở 1 vài quan điểm đạo đức nào đó ấy.

Việc đớp thì nói thật là vì xiền thôi, cái này nói chung là "việc ai nấy làm" nên mình cũng ko can dự vào, chủ yếu có đớp thì cũng vừa phải là đc. Còn đớp mà vì phục vụ điều tra, vì lợi ích chung của xã hội thì đương nhiên rất hoan nghênh, thậm chí khen thưởng luôn cũng đc (nhưng có lẽ hiếm).

Nói chung luật pháp ở nước mình nhiều cái chưa rõ ràng (mà Mẽo hay các nước phát triển cũng thế thôi), ko có gì là hoàn hảo nên mình cũng ko mong "trắng đen rõ ràng". Chủ yếu, chỉ muốn nói là các bộ có sống và làm việc theo nhiệm vụ được "xã hội phân công" thì cũng phải giữ tí lập trường và đạo đức, vì các phạm đa số vẫn là con người như nhau cả thôi. Như tụi Tây ấy, hoặc bọn Hàn/Nhật thì nhiều khi "nhân quyền" thái quá và mình cũng rất ghét kiểu ấy, nhiều thằng tội phạm ác ôn nó cứ nhơn nhơn cái mặt lên => đối với những trường hợp tệ mạt kiểu như thế thì bộ ở VN mình cứ tích cực hành hạ và vặt tụi nó ra bã, ae ko dám ý kiến gì! :byebye:
Bạn ơi bạn nói dài quá. Tóm lại thế này: theo Hiến pháp 2013, Quyền được bảo vệ tính mạng, sức khỏe: là Can phạm hay Phạm nhân thì vẫn có đầy đủ quyền được đảm bảo an toàn về thân thể. Bất kỳ hành vi đánh đập, dùng nhục hình, ép cung hay bỏ mặc sức khỏe của họ đều là vi phạm pháp luật.
Chẳng qua họ (những can phạm, phạm nhân, đối tượng...) có đủ bảnh lĩnh nêu ra Quyền này trước đám súc vật hình người hay ko thôi.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
kotienkoban111,
Người trả lời cuối
Geist,
Trả lời
4.244
Lượt xem
2.039.188
Quay lại
Lên đầu trang