Nhà có thằng em hết thuốc chữa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề A Tô Lặc
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Cháu tôi nó bướng vào độ tuổi dậy thì, tôi bẻ gãy mọi lý luận của nó bằng...những lời xỉa cực đau nhờ được rèn luyện trên voz. :feel_good:
Lý luận là đao kiếm đau buốt nhất :sexy_girl: Phải cho nó thấy hiện thực tàn nhẫn của cuộc đời :shame:
Sau đó nhét cho nó quyển Ước mơ của bạn nhất định thành hiện thực của ngài Inamori Kazuo cho nó tăng Copium. :sexy_girl: Hope là thứ rất quan trọng với con người :still_dreaming: Nó sẽ bám vào đó làm chân lý :still_dreaming:
Giờ đứa nào cũng ngoan á
5gcj2yy.gif
Có thể không xuất sắc nhưng rất là ngoan :shame:
À hè thì bắt làm việc chân tay cho nó hiểu lao động nó vất vả thế nào nữa. :shame:
Vài hôm nữa tôi quất thêm ít sách của ngài Inamori Kazuo nữa cho nó thấm :still_dreaming: Kèm theo ít đồ ăn nó thích để làm thân thiện mối quan hệ :still_dreaming:
Tư tưởng và cách dạy của bác giống của e đến 99% rồi. Tỷ lệ những đứa theo cách dạy dỗ này mà hỏng thì rất hiếm. Phải là loại quá nát hoặc quá có vấn đề về trí tuệ thì mới ko hiểu đc
 
Tư tưởng và cách dạy của bác giống của e đến 99% rồi. Tỷ lệ những đứa theo cách dạy dỗ này mà hỏng thì rất hiếm. Phải là loại quá nát hoặc quá có vấn đề về trí tuệ thì mới ko hiểu đc
Đúng rồi. Vừa cho ăn đồ ngon. Vừa dạy bằng lý luận. Có chửi nó cũng chịu nghe. Vì mình đã phá vỡ phòng tuyến phòng ngự với nó.
 
Tao ko phá phách nhưng nghe m nói như thế này t càng cay đắng và ghét m thôi. Sau này đi làm cạnh mẹ mặt nhau luôn. Thể hiện cc gì vậy.
Tôi có bà chị cũng thế này, cũng hay chê tôi là thằng vô dụng ăn bám bố mẹ, chê tôi là lười ko lúc nào cũng than cuộc sống khó khăn, chê tôi là đói ko có tiền thì m cũng phải bò đầu gối con ạ, nhưng nó ko biết tôi bị bệnh tự ti, ngại giao tiếp xã hội, tôi học 4 năm học đại học ko đi làm, bố mẹ vẫn bao nuôi cho tiền ăn với tiền đóng học, tôi biết điều đó nên ko rượu chè, cờ bạc, gái gú, đú đởn. Học trên trường xong là về nhà. Tôi có phụ giúp bố mẹ việc nhà như nấu cơm, rửa bát chứ tôi ko phải là thằng vô dụng. Tôi thề là 2 tháng nữa t ra trường đi làm có tiền t trả bà chị t 6tr là t đéo bh liên quan đến nó nữa. Mẹ chúng m!
dm đã cầm 6tr thì nên câm, ra đời đ ai cho m lấy 6k đâu mà nghĩ trả lại là xong. M trả được tiền m trả được ân huệ 6tr đấy k. Nó đ phải chị m thì m ngĩ nó cho (cho vay) 6tr à
 
Tao ko phá phách nhưng nghe m nói như thế này t càng cay đắng và ghét m thôi. Sau này đi làm cạnh mẹ mặt nhau luôn. Thể hiện cc gì vậy.
Tôi có bà chị cũng thế này, cũng hay chê tôi là thằng vô dụng ăn bám bố mẹ, chê tôi là lười ko lúc nào cũng than cuộc sống khó khăn, chê tôi là đói ko có tiền thì m cũng phải bò đầu gối con ạ, nhưng nó ko biết tôi bị bệnh tự ti, ngại giao tiếp xã hội, tôi học 4 năm học đại học ko đi làm, bố mẹ vẫn bao nuôi cho tiền ăn với tiền đóng học, tôi biết điều đó nên ko rượu chè, cờ bạc, gái gú, đú đởn. Học trên trường xong là về nhà. Tôi có phụ giúp bố mẹ việc nhà như nấu cơm, rửa bát chứ tôi ko phải là thằng vô dụng. Tôi thề là 2 tháng nữa t ra trường đi làm có tiền t trả bà chị t 6tr là t đéo bh liên quan đến nó nữa. Mẹ chúng m!
Cụ 1st đấy nói ko sai đâu. Ôg bạn có cáu, cũng chỉ là vì sĩ diện nên nói thế thôi. Chứ tôi tin nếu biết suy nghĩ sâu xa hơn thì b sẽ ko ghét bà chị b đến mức đấy. Còn vấn đề về bệnh của ôg nó ko xấu, và nếu thật sự ôg cũng biết phụ bố mẹ việc nhà (nếu đúng nhé) thì ko có gì ôg phải tự ti hay thù ghét bà chị cả. Nó ko đáng. Thay vì thế nên dần hoàn thiện mình, tốt hơn mình của ngày hôm qua, để cho xã hội hay họ hàng phải nhìn mình = con mắt khác. Đấy, cái đấy mới là cái ôg b nên làm. Đừng hơn thua với người thân ruột thịt, no ko đáng đâu. Ngẫm kỹ đi ôg b
 
Đúng rồi. Vừa cho ăn đồ ngon. Vừa dạy bằng lý luận. Có chửi nó cũng chịu nghe. Vì mình đã phá vỡ phòng tuyến phòng ngự với nó.
Vâng, quan trọng là vã thẳng vào cái thực tại của nó, để cho biết nó có gì, làm đc gì và đang ko làm đc gì nếu ko có gđ. Ko võng vỉa hay chửi xuông nó, thì bố nó cũng ko dám láo. Còn nói đến nước như vậy mà vẫn cùn thì ko còn là người, là ngợm rồi. Lúc đấy cho cút ra khỏi nhà cũng đc rồi
 
Mày nên biết ơn người đã lo cho mày ăn học, cho mày mái nhà ..Không thì cút ...Tao không biết mày phải thằng cu em kia không ,nhưng mày may mắn gặp ông chủ thớt là hiền chứ loại em như mày rơi vào tay tao .Tao dần cho nhừ tử..sống dưới mái nhà của mẹ ,ăn cơm uống nước của anh thì phải biết đều.Còn về đây phá phách gặp ở đâu tao đập ở đấy ..
Giọng cu e 910J kia khả năng đúng cu e đấy rồi. Giờ vẫn lên nói giọng kiểu đổ tội số phận thế thì khó thay đổi lắm. Nếu chưa làm hết mình, mà suốt ngày chỉ ngồi than trách số phận, đếu bao giờ khá hơn được đâu. Đếu phải người nào cũng may mắn để mà 1 phát thành công luôn đc đâu. Cu e này chỉ cần có ra ngoài XH nó vã vào mặt thì lúc đấy mới hiểu tình thương của anh, bố mẹ là thế nào. XH nó ko nhẹ nhàng chỉ bảo sai lầm cho mình đâu. 1 sai lầm nhẹ thì là ăn chửi, hơn là ăn đấm, hơn nữa là đi tù. Lúc đấy mới ngồi ăn năn thì liệu lúc đấy anh với bố mẹ còn bên mình ko?
 
tôi cũng không hiểu. nhà tôi cũng có đứa y hệt. bố mẹ cũng thương hơn lúc nào cũng muốn kè kè giúp, lớn lên y hệt như thằng em thớt, lười làm ham chơi, nghiện game tới 27t quát mắng ngược lại bố mẹ, việc nhà kbh làm

không bảo ông bà bỏ mặc được đâu haizz
tôi thì có thằng cháu y hệt, tôi nói bố mẹ nó mãi cũng éo ăn thua. T vì chị gái nên cho ở nhà tôi hết đại học, cuối tháng này t nói thẳng vs anh chị đuổi thẳng cổ ra thuê trọ nếu muốn xin việc bám trụ HN
 
Em còn nhỏ tuổi quá, phải 7 đến 8 năm nữa may ra mới có suy nghĩ chín chắn được.
 
Cháu tôi nó bướng vào độ tuổi dậy thì, tôi bẻ gãy mọi lý luận của nó bằng...những lời xỉa cực đau nhờ được rèn luyện trên voz. :feel_good:
Lý luận là đao kiếm đau buốt nhất :sexy_girl: Phải cho nó thấy hiện thực tàn nhẫn của cuộc đời :shame:
Sau đó nhét cho nó quyển Ước mơ của bạn nhất định thành hiện thực của ngài Inamori Kazuo cho nó tăng Copium. :sexy_girl: Hope là thứ rất quan trọng với con người :still_dreaming: Nó sẽ bám vào đó làm chân lý :still_dreaming:
Giờ đứa nào cũng ngoan á
5gcj2yy.gif
Có thể không xuất sắc nhưng rất là ngoan :shame:
À hè thì bắt làm việc chân tay cho nó hiểu lao động nó vất vả thế nào nữa. :shame:
Vài hôm nữa tôi quất thêm ít sách của ngài Inamori Kazuo nữa cho nó thấm :still_dreaming: Kèm theo ít đồ ăn nó thích để làm thân thiện mối quan hệ :still_dreaming:
ông làm như đứa nào cũng thích đọc sách :)
 
Anh em nào có con/cháu vào độ tuổi khó bảo, hãy quất full bộ sách của cụ Inamori Kazuo + ít đồ ăn chúng nó thích để làm mồi nhé :embarrassed:
Bố mẹ không bảo được, thì hãy để những người thành công làm mẫu cho nó học theo
5gcj2yy.gif
self-help à thím -.-
 
Chuyện là em có 1 thằng em sinh năm 2k6, bố mẹ em thì li dị từ lúc nó còn học lớp 5 vậy nên nó và em cùng sống với bố vài năm cho tới khi em lên Đại Học thì nó tiếp tục ở với bố vài năm, trước năm lớp 10 thì tính tình nó vẫn còn ok, em nói hay mẹ nói (gọi điện dặn dò nhắc nhở) thì nó vẫn nghe và làm theo, cho tới lúc dậy thì xong và bắt đầu đổi tính trái nết.
  • Lúc thi từ lớp 9 lên lớp 10 thì nó ko báo giờ thi cho em và mẹ em biết, chỉ biết ngày, bố thì biết giờ thi nhưng kêu để chở nó đi nó ko đi thế là nó ngủ quên xong cả nhà em phải chạy vạy để nó đi học trường tư (đồng ý cái này gia đình có sai nên cũng cố gỡ gạc để lo cho nó)
  • Suốt 3 năm học cấp 3 thì tính tình nó vẫn ở mức chấp nhận được, điểm yếu chí mạng là bố ở quê ổng hay đi làm suốt ko dành thời gian nhiều cho nó nên nó ở nhà và bắt đầu nghiện game, xong rồi sống khép kín, có thể gọi là tính cách hơi ù lì.
  • Bi kịch lớn nhất là đợt thi thpt, em hỏi nó muốn chọn ngành gì, nó quyết chọn CNTT nên em tư vấn muốn thi đó thì chọn tổ hợp toán lý anh đi, vì tổ hợp đó dễ xét hơn và nó cũng giỏi tiếng Anh, thế méo nào trong lúc thi nó làm kiểu gì mà liệt hết môn Lý, em và gia đình có gặn hỏi là có phải nó quên khoanh ko hay có vấn đề gì với bài thi nhưng nó vẫn giấu kín và khẳng định có làm hết (nhưng có 0.75đ), từ đó nó ghim em và cho em là người làm nó bị rớt thpt (trong khi ngành nó chọn và em chỉ tư vấn tổ hợp), và trước đó em kêu là phải đi học thêm để tăng khả năng đậu và nó nhất quyết ko đi và ở nhà chơi game.
  • Kể từ thời điểm đó nó vào thành phố và sống với em + mẹ em, lo cho nó vừa sinh hoạt vừa ôn thi lại, và nó quyết ko chịu đi trung tâm luyện thi mà cứ kêu tự ôn (thực ra ở nhà chơi game), và suýt đòi 44 vì ép nó đi học, sau đó mẹ em tụt huyết áp và xỉu luôn, nó thấy v nên cũng chịu đi học.
  • Xong thi THPT lần 2 thì đậu nhưng điểm cũng đủ vào trường tư hoặc cao đẳng, em kêu nếu chọn trường tư thì học phí khá cao và em ko cover hết được, nó phải đi làm thêm và phụ, hoặc cao đẳng thì em lo hết học phí cho nó, nó muốn bằng mọi giá phải học ĐH và chọn 1 ngành khác.
  • Và khi vào ĐH xong thì đóng học phí các kiểu nó cũng hứa hẹn đi làm, và nó tính trốn ko muốn đi làm muốn nằm nhà chơi tiếp, mà nói 1 thời gian nó cũng hậm hực rồi đi làm chỗ người quen em, xong sau đó người quen em thấy nó lười biếng, nói láo, và đùn đẩy trách nhiệm quá nhiều nên đuổi. Xong sau đó kêu nó đi làm chỗ khác thì nó viện đủ lý do (đi phục vụ thì kêu tay run ko bưng bê sợ rớt, đi làm cửa hàng tiện lợi thì sợ giao tiếp,...). Và mẹ em thấy vậy nên mới chọn cách nấu nước cho nó đi bán lề đường, sáng tới chiều mẹ em đi làm bảo vệ, tối về nấu xong cho nó dùng để đi bán.
  • Chuyện bán nước kéo dài được 1-2 tuần thì em với mẹ tưởng nó cũng thay đổi biết nghĩ cho gia đình rồi nhưng nó lại kết bạn đâu thêm 1 lũ mê chơi game như nó, tụi đó cứ kéo qua chơi (mà chơi thì thằng em em phải bỏ việc bán nước về sớm để tiếp tụi nó), và dần dần thời gian bán ít đi có khi ôm cả đống hàng mẹ em nấu để đó rồi hư bỏ, mẹ em nhiều lúc xót của quá đi làm về tới tối cũng bê ra bán tới khuya để cho hết hàng (em thì hay OT nên cũng ko phụ được nhiều). Giờ học phí thì cao, nó lại ko muốn đi làm, mẹ em mắng nó thì nó sợ bạn bè thấy nó bị chửi rồi nổi cơn sĩ diện ra đập cửa rồi nghiến răng nghiến lợi như định đánh mẹ mình, thề là nghe tới đây là mình muốn cắt mọe tình nghĩa anh em đi cho rồi, nó giờ coi bạn bè là trên hết, bạn bè nhờ vả gì là nó chạy dầm mưa dầm nắng để đi làm giùm còn người nhà nhờ ra đầu ngõ mua giùm đồ thì nó kêu nó ngại giao tiếp nên ko đi.
  • Em là chắc chắn muốn bỏ mặc số phận nó ngay lập tức nhưng thương mẹ em quá, mẹ muốn lo cho nó xong ĐH mới bỏ cho tự quyết, nên em suy nghĩ quyết đóng học phí cho nó hết 1 năm rưỡi ĐH còn lại rồi dứt mẹ tình anh em đi luôn, bao năm qua em dành dụm bao nhiêu là bố báo nợ với lo nó học trường tư mà giờ em kiệt quệ, mẹ cũng năn nỉ quá nên chấp nhận hy sinh coi như tình nghĩa anh em cuối cùng. Em chắc luôn là học ĐH xong nó cũng sẽ k đi làm, có khi nằm è ra đấy rồi đi vay mượn để sinh tồn. Em cũng nói trước với bố mẹ rồi, sau này em chỉ lo cho bố mẹ còn nó coi như bỏ, thằng con/thằng em hư vì nó lì nó bướng còn cứu được chứ nó sống kiểu bất nhân bất nghĩa coi người nhà thua cả người dưng thì không xứng đáng.
tóm tắt lại là 1 th nhóc chưa chịu lớn. Chấm hết. Giờ muốn nó lớn thì phải cho nó nếm mùi biến cố 1 lần nữa. Cha mẹ cứ bao bọc nó cũng ko bao được nó cả đời, vì lúc các cụ khuất núi thì nó vẫn còn phải đi cả 1 đoạn đường dài mà. Giờ muốn để nó nếm mùi cũng dễ, cho nó bị bill dí, trường doạ đuổi vì chậm học phí. Thím hứa thế nào thì làm đúng như thế. Còn lại mặc nó. Mẹ thím thương nó cũng mặc, giúp nó phụ nó cũng mặc nốt. Máu lạnh vào, nhưng phải nói rõ là để nó hiểu thế nào là lòng người nhà khác người dưng xã hội. Bạn bè nó chưa biết tốt xấu ntn nhưng để xem khi nhóc này gặp khó khăn thì có đứa nào giúp được không. Có thì may, ko thì cũng là cái tát cho nó hiểu thực tại tàn khốc. Cho nó tự do, cho nó trách nhiệm phải chịu. Nó có sức tới đâu tự nó gánh tới đấy. Về nhà cũng ko cần gay gắt, làm đúng phần việc của mình là đc. Lớn rồi ko cần nói, đánh đập gì tốn công. Khi nào nó biết cái nó có là quý giá (thường là khi cái đó đã mất rồi ) thì nó mới biết đường tu tâm dưỡng tính. Còn đã xác định để nó tự bơi thì tệ nhất là cái chiếu cuốn với cái hố dài 2m rộng mét rưỡi, sâu 1m7 là cùng. Nó ko vượt qua nổi thì nó cũng ko sống tử tế được ở xã hội này đâu
 
tiện chuyện ở đây cũng kể luôn chuyện 1 người quen, ổng giờ chắc 4 xịch rồi. Nhà cửa ko khá giả nhưng chí ít ko phải dạng đói ăn, nghèo thì đúng là có nghèo thật. Học hết c3 xong đi nvqs thì báo nhà tiền ăn căng tin. Về nhà xong cũng có đi làm nhưng éo đáng kể, phần lớn để phục vụ ăn chơi bản thân là chính chứ chả có tý nghĩa vụ gì với gia đình cả. 4 xịch rồi mà bệnh đầy người, dạo gần đây lộ ra có tý đớ đủng. Từng may mắn gặp đc người giúp đỡ, cho công việc, thậm chí là làm quản lý luôn thì phải (cv thì cũng chỉ là giao hàng thôi nhưng quản lý thì t nghe nói lương cũng khá) nhưng sau đó vì dính vào đớ mà ảnh hưởng công việc, cầm tiền hàng đi chơi, đi tiêu xài nên ngta đuổi. Xong vay nợ giang hồ may ko bị chúng nó chặt luôn. Cuối cùng phải để ny ổng trả hộ. Nhiều người nghĩ cỡ ổng mà có ny đc cũng lạ đúng ko ? Thì chẳng mấy lâu sau ny ổng cũng chia tay , lý do nói thẳng luôn ô này lười làm tinh ăn, chỉ thích chơi thích hưởng thôi. Xin việc cho đi làm cũng ko chịu làm theo, cứ thích nghỉ r tự ý tìm việc. Nợ ny cả đống tiền từ tiền ăn uống tiêu xài lúc đi làm đến tiền trả nợ giang hồ rồi đến cả điện thoại cũng để ny mua cho nữa. Giờ thì suốt ngày đòi quay lại với níu kéo bả ny kia trong khi ngta đã dứt khoát rồi.
Chốt lại có những cá nhân có lẽ là lệch lạc từ tận quan điểm, gốc rễ suy nghĩ rồi. Cuộc đời họ nó như cái vòng lặp, đẩy họ hết từ quyết định tệ này đến quyết định tồi khác mà cái cốt lõi là chính giá trị sống của họ quá lệch, ko thể cứu nổi dù ở hoàn cảnh nào. Gặp phải trường hợp đấy thì phải buông thôi, dính vào chả khác gì bị người chết đuối ôm, ko khéo còn bị ngta kéo xuống cùng
 
Cháu tôi nó bướng vào độ tuổi dậy thì, tôi bẻ gãy mọi lý luận của nó bằng...những lời xỉa cực đau nhờ được rèn luyện trên voz. :feel_good:
Lý luận là đao kiếm đau buốt nhất :sexy_girl: Phải cho nó thấy hiện thực tàn nhẫn của cuộc đời :shame:
Sau đó nhét cho nó quyển Ước mơ của bạn nhất định thành hiện thực của ngài Inamori Kazuo cho nó tăng Copium. :sexy_girl: Hope là thứ rất quan trọng với con người :still_dreaming: Nó sẽ bám vào đó làm chân lý :still_dreaming:
Giờ đứa nào cũng ngoan á
5gcj2yy.gif
Có thể không xuất sắc nhưng rất là ngoan :shame:
À hè thì bắt làm việc chân tay cho nó hiểu lao động nó vất vả thế nào nữa. :shame:
Vài hôm nữa tôi quất thêm ít sách của ngài Inamori Kazuo nữa cho nó thấm :still_dreaming: Kèm theo ít đồ ăn nó thích để làm thân thiện mối quan hệ :still_dreaming:
fen có kinh nghiệm chia sẻ tôi dậy thằng con tôi cái mới 3 tuổi lỳ như trâu

via theNEXTvoz for iPhone
 
thằng em bác thớt dạo này sao rồi revieew đi
Như bữa mình có chia sẻ dùng phương pháp thắt chặt lợi ích theo thỏa thuận với mẹ, ko mua nhiều đồ ăn cho nó nữa, ăn uống thì đạm bạc hơn, nó bản chất ham ăn nên cũng ráng vác cái đít ra ngồi bán để có tiền ăn vặt, với thằng bạn ở gần nó cũng ít thèm qua chơi nữa, còn mấy thằng mà nó hay dắt về nhà chơi suốt thì mình có nhờ bà chủ nhà qua dọa kêu ở nhiều thường xuyên quá thì bả sẽ tống cổ cả nhà em ra và ko cho thuê nữa (nhờ bả bịa hù giúp) thì nó im và nghe theo, bản chất nó nghe lời người ngoài hơn người nhà thì tạm thời cứ mượn gió bẻ măng tạm thôi bác. :ROFLMAO:
 
hiểu thớt vì cũng có gặp 1 thằng như vậy, họ hàng. gia đình không có vấn đề gì cả, học cấp 2 nó bắt đầu trốn học chơi game, dần dần không nghe lời gì bố mẹ. sai lầm của bố mẹ nó là cấp 3 muốn tách nó khỏi đám bạn ở nhà nên cho nó đi học 1 trường nội trú tỉnh khác, nó lại càng phá. Lên được đại học thì bỏ, xin tiền học cái này cái kia, làm cái này cái kia mẹ nó đều đưa. Mới đây đi chuộc xe honda 35tr cho nó, nó vay 2 3 cái app nữa trả hàng tháng. Lần nào mẹ nó cũng nói 1 câu: nốt lần này.
 
Như bữa mình có chia sẻ dùng phương pháp thắt chặt lợi ích theo thỏa thuận với mẹ, ko mua nhiều đồ ăn cho nó nữa, ăn uống thì đạm bạc hơn, nó bản chất ham ăn nên cũng ráng vác cái đít ra ngồi bán để có tiền ăn vặt, với thằng bạn ở gần nó cũng ít thèm qua chơi nữa, còn mấy thằng mà nó hay dắt về nhà chơi suốt thì mình có nhờ bà chủ nhà qua dọa kêu ở nhiều thường xuyên quá thì bả sẽ tống cổ cả nhà em ra và ko cho thuê nữa (nhờ bả bịa hù giúp) thì nó im và nghe theo, bản chất nó nghe lời người ngoài hơn người nhà thì tạm thời cứ mượn gió bẻ măng tạm thôi bác. :ROFLMAO:
Thế là còn may rồi. Như thằng em tôi thì sẵn sàng nằm lỳ ở nhà, rồi dày mặt xin tiền bố mẹ, hoặc đi vay lãi. Mà nằm nhà là phải nằm nhà Hà Nội cơ, để tiện ăn chơi. Sau vụ nó bị đuổi ăn bám ở nhà tôi, lôi cả tệ nạn về, tôi đã cho nó cút ra ngoài. Bố mẹ nó ko buông được nó thì cũng đành kệ, đến lúc ông bà bán hết nhà đi chắc mới chừa.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
A Tô Lặc,
Người trả lời cuối
herogamev2,
Trả lời
187
Lượt xem
24.881
Quay lại
Lên đầu trang