Nhà có thằng em hết thuốc chữa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề A Tô Lặc
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Tao ko phá phách nhưng nghe m nói như thế này t càng cay đắng và ghét m thôi. Sau này đi làm cạnh mẹ mặt nhau luôn. Thể hiện cc gì vậy.
Tôi có bà chị cũng thế này, cũng hay chê tôi là thằng vô dụng ăn bám bố mẹ, chê tôi là lười ko lúc nào cũng than cuộc sống khó khăn, chê tôi là đói ko có tiền thì m cũng phải bò đầu gối con ạ, nhưng nó ko biết tôi bị bệnh tự ti, ngại giao tiếp xã hội, tôi học 4 năm học đại học ko đi làm, bố mẹ vẫn bao nuôi cho tiền ăn với tiền đóng học, tôi biết điều đó nên ko rượu chè, cờ bạc, gái gú, đú đởn. Học trên trường xong là về nhà. Tôi có phụ giúp bố mẹ việc nhà như nấu cơm, rửa bát chứ tôi ko phải là thằng vô dụng. Tôi thề là 2 tháng nữa t ra trường đi làm có tiền t trả bà chị t 6tr là t đéo bh liên quan đến nó nữa. Mẹ chúng m!
cơm nước, rửa chén, giặt đồ cho nó mẹ tôi làm hết, nó còn rủ bạn tới bày bừa xong ko dọn, vậy đủ khác biệt với bác chưa :LOL:
 
Sửa lần cuối:
Bán nước có người khác nấu sẵn, chỉ việc mang ra đường đứng bán, cũng không phải lo cái gì khác thì dễ bcme ra rồi. Nếu nó tự phải lo nấu nước các kiểu thì còn thông cảm được, đây có mỗi việc đưa nước - nhận tiền.
tính nó giống hệt bố tôi, tôi cũng k biết nguyên nhân nào hình thành nhưng hoàn cảnh bố tôi ông bà nội đầy đủ, bà nội lo cho ko thiếu thứ gì, nên ko thể nói vì gia đình tôi tan vỡ nó mới hình thành tích cách như vậy, điểm chung là đều muốn lựa chọn những thứ ngoài khả năng bản thân, nhưng khi chọn xong rồi cảm thấy ko được thì nằm vạ ra đó để mọi thứ gia đình phải gánh vác thay, như bố tôi hồi xưa thích mua đủ thứ nhưng đùng cái trả ko nổi là lăn ra méo trả nữa để mẹ tôi dầm mưa dãi nắng cày cuốc trả, hoặc cờ bạc xong nợ thay vì tìm cách giải quyết thì nằm 1 góc đó để nội với mẹ tôi gánh, kiểu toàn đưa mình vô thế khó nhưng ko bao giờ muốn tự giải quyết, thằng em tôi bằng mọi giá muốn vào trường đó, xong hứa hẹn rồi giờ nó nằm vạ ra đó ko muốn đi làm để tôi ôm.
 
1. cho vào quân đội
2. đá ra đường bỏ đói 1 thời gian xem lăn lộn kiếm đc cái ăn không, đc thì tốt, không đc thì tự bò về nhà xin ăn
trường thì có thể bảo lưu ít nhất 1 năm
 
tính nó giống hệt bố tôi, tôi cũng k biết nguyên nhân nào hình thành nhưng hoàn cảnh bố tôi ông bà nội đầy đủ, bà nội lo cho ko thiếu thứ gì, nên ko thể nói vì gia đình tôi tan vỡ nó mới hình thành tích cách như vậy, điểm chung là đều muốn lựa chọn những thứ ngoài khả năng bản thân, nhưng khi chọn xong rồi cảm thấy ko được thì nằm vạ ra đó để mọi thứ gia đình phải gánh vác thay, như bố tôi hồi xưa thích mua đủ thứ nhưng đùng cái trả ko nổi là lăn ra méo trả nữa để mẹ tôi dầm mưa dãi nắng cày cuốc trả, hoặc cờ bạc xong nợ thay vì tìm cách giải quyết thì nằm 1 góc đó để nội với mẹ tôi gánh, kiểu toàn đưa mình vô thế khó nhưng ko bao giờ muốn tự giải quyết, thằng em tôi bằng mọi giá muốn vào trường đó, xong hứa hẹn rồi giờ nó nằm vạ ra đó ko muốn đi làm để tôi ôm.
thế là do tính cách rồi. Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, dù sao chăng nữa thì cái gen của bố ông là lọt vào nó rồi đó. Tôi nói thật thì đối tượng này chỉ có may mắn gặp bạn bè tốt n khuyên nhủ thì còn cứu được chứ người nhà thì không thể cứu rồi. Tuổi này là cái tuổi ẩm ương, muốn thể hiện, coi bạn bè là thứ gì đó cao cả nên ông hãy cầu mong là nó quen được ông bạn hoặc anh xã hội nào tốt tốt rủ nó làm ăn để thoát ra khỏi vũng bùn chứ với hoàn cảnh này sau WC n đi cầm đồ thu họ thì không có gì lạ. Tuổi này chỉ có uống rượu say xưa mới nói chuyện được với nhau còn không nước đổ đầu vịt

via theNEXTvoz for iPhone
 
Trên đời đừng mong có thể thay đổi tính cách của bất cứ ai kể cả vợ mình sau này. Chỉ có cách hoà thuận chung sống và biết nhường nhịn nhau trong cuộc sống.
 
-

mẹ thím tư tưởng tân tiến thế
Hồi đó tôi cũng thích game lắm, nhưng vẫn đi làm chứ không đến nỗi bỏ học bỏ việc chơi game. Nghe mẹ nói tôi cũng hơi shock vì không nghĩ mẹ tôi lại chịu đầu tư cho tôi làm lớn thế. Mà tôi chơi game gà vl nên không theo đường đó hehe.
 
Tóm tắt cho ai ngại đọc:
Bài viết của bạn phản ánh một câu chuyện đầy bế tắc, bất lực và mệt mỏi của một người anh/chị trong gia đình. Tóm gọn lại, nội dung bài viết xoay quanh sự bất lực của gia đình trước sự suy thoái về cả lối sống, trách nhiệm và đạo đức của người em trai sinh năm 2006.

Cụ thể, bài viết tập trung vào các vấn đề chính sau:

## 1. Sự khủng hoảng và biến đổi tâm lý tiêu cực của người em

  • Sống khép kín và nghiện game nặng: Do thiếu vắng sự quản lý và quan tâm từ bố từ nhỏ (sau khi bố mẹ ly hôn), người em sa đà vào thế giới ảo, trở nên ù lì, lười biếng và ngại giao tiếp với xã hội.
  • Trốn tránh trách nhiệm và đổ lỗi: Thay vì tự nhìn nhận sai lầm khi làm bài thi liệt môn Lý, người em lại đổ xảo, oán hận và ghim định kiến cho rằng người thân là nguyên nhân khiến mình trượt tốt nghiệp.
  • Dùng chiêu trò thao túng tâm lý: Sẵn sàng dùng những hành vi cực đoan (dọa "44" - tự tử) để chống đối việc đi học, ép buộc mẹ và gia đình phải nhượng bộ theo ý mình.

## 2. Gánh nặng quá tải về cả tài chính lẫn tâm lý của người thân

  • Người mẹ hy sinh mù quáng: Mặc dù bị bào mòn sức khỏe (làm bảo vệ ban ngày, tối thức khuya bán hàng thay con), người mẹ vẫn cam chịu, bao bọc và mong muốn lo cho con học xong đại học với hy vọng con sẽ thay đổi.
  • Người viết bài kiệt quệ và bất lực: Tiền bạc tích góp bấy lâu phải đổ vào lo nợ nần cho bố và tiền học trường tư, học phí đại học cho em. Sự hy sinh này không đổi lại được sự biết ơn mà chỉ nhận lại sự hậm hực, lười biếng từ người em.

## 3. Đỉnh điểm của sự tha hóa: "Trọng bạn khinh thân" và bất hiếu

  • Người em sẵn sàng xả thân, dầm mưa dầm nắng vì bạn bè chơi game cùng, nhưng lại lười biếng việc nhà, viện cớ "ngại giao tiếp" để từ chối giúp đỡ người thân.
  • Nghiêm trọng nhất là sự xuất hiện của hành vi bạo lực tiềm ẩn: nổi cơn sĩ diện với bạn bè, sẵn sàng đập cửa, nghiến răng nghiến lợi như muốn hành hung chính người mẹ đã kiệt quệ vì lo cho mình.

---

Bản chất cốt lõi của bài viết: Đây là một lời tuyên bố buông bỏ và cắt đứt tình nghĩa sau chuỗi ngày dài chịu đựng. Người viết đã chạm đến giới hạn cuối cùng của sự chịu đựng, quyết định thực hiện nghĩa vụ tài chính nốt 1.5 năm đại học còn lại vì thương mẹ, sau đó sẽ hoàn toàn mặc kệ số phận của người em "bất nhân bất nghĩa" này.
 
Đọc câu chuyện của cu e nhà bạn thì thấy gia đình bạn đang nuông chiều nó theo cách thụ động. Nghĩa là ko chủ động chiều theo ý nó. Nhưng cứ ngày qua ngày bao bọc nó, ko làm cho nó biết được điểm yếu hay tình thế của nó. Mọi người vẫn đang chạy theo sau để khắc phục hậu quả cho nó. Điều này ko làm cho nó sáng mắt ra được, chỉ làm cho nó sống bê tha ngày này tháng nọ thôi. Đến lúc phải cho nó tự chịu trách nhiệm với cuộc sống nó rồi, sống chết gì cũng kệ. Gđ bạn phải "dã man" lên, bạn cần 1 lần nói chuyện nghiêm túc, chỉ thẳng vào khuyết điểm của nó, thực tế là giờ nó làm được những gì, có đủ kiếm sống nuôi thân chưa?
Bản thân giờ còn ko tự chịu trách nhiệm được, thì sau này sao lo được cho vợ con nó, rồi bố mẹ già sau này...
 
khó lắm fen, trừ khi nó nghiện ngập bố láo mất dạy báo nhà chứ những TH kiểu thớt thế này nó cứ lửng lơ ở giữa ko ai dám bỏ đâu
Đây nó ko nghiện ngập, nhưng gần như là 1 con người bỏ đi rồi đó bác. Xin lỗi chủ thớt nói hơi nặng lời. Nhưng cần phải nói chuyện thẳng thừn với nó, để nó tỉnh ngộ ra. Và cũng cần truyền động lực để nó suy nghĩ tích cực hơn về cuộc sống. Mình là anh chị nó, phải bản lĩnh hơn nó, nói đc làm được thì nó mới thay đổi tư duy được
 
Mỗi lần ngồi xuống nói chuyện là nó lại tìm cách muốn né tránh lươn lẹo, điển hình là lần kêu nó ôn thi lại thì nó kêu ko muốn học nó muốn thực hiện ước mơ, con đường nó chọn, nhưng con đường nó chọn là 1 ngành cần tổ hợp có môn toán nhưng kêu nó đi trung tâm ôn thì nó ko đi, còn ở nhà thì ngồi chơi game :D thực hiện ước mơ mõm à bác, thà 1 là nó mất định hướng thì gia đình chỉ cho hướng, 2 là nó chọn và quyết tâm theo hướng riêng của nó nghiêm túc, đằng này nó đưa ra toàn lý do nghe có vẻ chuẩn sách “selfhelp” xong mọi người trong nhà ko chú ý tới thì lại cày game ngày đêm, đó là thói lười biếng, thêm nghe lời người ngoài ko nghe người nhà di truyền từ bố tôi, bố tôi nhờ 2 combo đó mà dẫn tới li dị với mẹ tôi đó (bố tôi sống trong vòng tay đầy đủ ông bà nội, anh em hoà thuận nhé) nên 2 cái này tôi nghĩ ko phải tổn thương tâm lý
Tôi biết tâm lý của mấy thằng như thế. Nó luôn cố tìm lý do và cách thuyết phục cho hành động của nó, chỉ để né tránh đụng vào nó, thế là nó vui. Ngày qua ngày vẫn có cơm ăn,nhà ở, áo mặc, thì cần gì phải cố gắng hay đi làm?
Thế nên, chỉ 1 lần thôi, ko cần nó phải nghe nhiều hay hứa hươu vượn gì, chỉ thằng mặt nó,nói rắn vào, bảo mày muốn chọn ngành gì cũng đc, miễn là ko dính dáng đến vi phạm pháp luật, làm ăn lương thiện, và tự kiếm tiền để theo đuổi hướng mày chọn. Còn gđ chấm dứt chu cấp, quá đủ cho sự thương yêu mù quáng rồi. B nói xong câu đấy xem nó còn dám lảng tránh mn nữa ko?
Rồi cập nhật tình hình, lên đây tôi và các ae khác giải quyết tiếp cho
 
Chuyện là em có 1 thằng em sinh năm 2k6, bố mẹ em thì li dị từ lúc nó còn học lớp 5 vậy nên nó và em cùng sống với bố vài năm cho tới khi em lên Đại Học thì nó tiếp tục ở với bố vài năm, trước năm lớp 10 thì tính tình nó vẫn còn ok, em nói hay mẹ nói (gọi điện dặn dò nhắc nhở) thì nó vẫn nghe và làm theo, cho tới lúc dậy thì xong và bắt đầu đổi tính trái nết.
  • Lúc thi từ lớp 9 lên lớp 10 thì nó ko báo giờ thi cho em và mẹ em biết, chỉ biết ngày, bố thì biết giờ thi nhưng kêu để chở nó đi nó ko đi thế là nó ngủ quên xong cả nhà em phải chạy vạy để nó đi học trường tư (đồng ý cái này gia đình có sai nên cũng cố gỡ gạc để lo cho nó)
  • Suốt 3 năm học cấp 3 thì tính tình nó vẫn ở mức chấp nhận được, điểm yếu chí mạng là bố ở quê ổng hay đi làm suốt ko dành thời gian nhiều cho nó nên nó ở nhà và bắt đầu nghiện game, xong rồi sống khép kín, có thể gọi là tính cách hơi ù lì.
  • Bi kịch lớn nhất là đợt thi thpt, em hỏi nó muốn chọn ngành gì, nó quyết chọn CNTT nên em tư vấn muốn thi đó thì chọn tổ hợp toán lý anh đi, vì tổ hợp đó dễ xét hơn và nó cũng giỏi tiếng Anh, thế méo nào trong lúc thi nó làm kiểu gì mà liệt hết môn Lý, em và gia đình có gặn hỏi là có phải nó quên khoanh ko hay có vấn đề gì với bài thi nhưng nó vẫn giấu kín và khẳng định có làm hết (nhưng có 0.75đ), từ đó nó ghim em và cho em là người làm nó bị rớt thpt (trong khi ngành nó chọn và em chỉ tư vấn tổ hợp), và trước đó em kêu là phải đi học thêm để tăng khả năng đậu và nó nhất quyết ko đi và ở nhà chơi game.
  • Kể từ thời điểm đó nó vào thành phố và sống với em + mẹ em, lo cho nó vừa sinh hoạt vừa ôn thi lại, và nó quyết ko chịu đi trung tâm luyện thi mà cứ kêu tự ôn (thực ra ở nhà chơi game), và suýt đòi 44 vì ép nó đi học, sau đó mẹ em tụt huyết áp và xỉu luôn, nó thấy v nên cũng chịu đi học.
  • Xong thi THPT lần 2 thì đậu nhưng điểm cũng đủ vào trường tư hoặc cao đẳng, em kêu nếu chọn trường tư thì học phí khá cao và em ko cover hết được, nó phải đi làm thêm và phụ, hoặc cao đẳng thì em lo hết học phí cho nó, nó muốn bằng mọi giá phải học ĐH và chọn 1 ngành khác.
  • Và khi vào ĐH xong thì đóng học phí các kiểu nó cũng hứa hẹn đi làm, và nó tính trốn ko muốn đi làm muốn nằm nhà chơi tiếp, mà nói 1 thời gian nó cũng hậm hực rồi đi làm chỗ người quen em, xong sau đó người quen em thấy nó lười biếng, nói láo, và đùn đẩy trách nhiệm quá nhiều nên đuổi. Xong sau đó kêu nó đi làm chỗ khác thì nó viện đủ lý do (đi phục vụ thì kêu tay run ko bưng bê sợ rớt, đi làm cửa hàng tiện lợi thì sợ giao tiếp,...). Và mẹ em thấy vậy nên mới chọn cách nấu nước cho nó đi bán lề đường, sáng tới chiều mẹ em đi làm bảo vệ, tối về nấu xong cho nó dùng để đi bán.
  • Chuyện bán nước kéo dài được 1-2 tuần thì em với mẹ tưởng nó cũng thay đổi biết nghĩ cho gia đình rồi nhưng nó lại kết bạn đâu thêm 1 lũ mê chơi game như nó, tụi đó cứ kéo qua chơi (mà chơi thì thằng em em phải bỏ việc bán nước về sớm để tiếp tụi nó), và dần dần thời gian bán ít đi có khi ôm cả đống hàng mẹ em nấu để đó rồi hư bỏ, mẹ em nhiều lúc xót của quá đi làm về tới tối cũng bê ra bán tới khuya để cho hết hàng (em thì hay OT nên cũng ko phụ được nhiều). Giờ học phí thì cao, nó lại ko muốn đi làm, mẹ em mắng nó thì nó sợ bạn bè thấy nó bị chửi rồi nổi cơn sĩ diện ra đập cửa rồi nghiến răng nghiến lợi như định đánh mẹ mình, thề là nghe tới đây là mình muốn cắt mọe tình nghĩa anh em đi cho rồi, nó giờ coi bạn bè là trên hết, bạn bè nhờ vả gì là nó chạy dầm mưa dầm nắng để đi làm giùm còn người nhà nhờ ra đầu ngõ mua giùm đồ thì nó kêu nó ngại giao tiếp nên ko đi.
  • Em là chắc chắn muốn bỏ mặc số phận nó ngay lập tức nhưng thương mẹ em quá, mẹ muốn lo cho nó xong ĐH mới bỏ cho tự quyết, nên em suy nghĩ quyết đóng học phí cho nó hết 1 năm rưỡi ĐH còn lại rồi dứt mẹ tình anh em đi luôn, bao năm qua em dành dụm bao nhiêu là bố báo nợ với lo nó học trường tư mà giờ em kiệt quệ, mẹ cũng năn nỉ quá nên chấp nhận hy sinh coi như tình nghĩa anh em cuối cùng. Em chắc luôn là học ĐH xong nó cũng sẽ k đi làm, có khi nằm è ra đấy rồi đi vay mượn để sinh tồn. Em cũng nói trước với bố mẹ rồi, sau này em chỉ lo cho bố mẹ còn nó coi như bỏ, thằng con/thằng em hư vì nó lì nó bướng còn cứu được chứ nó sống kiểu bất nhân bất nghĩa coi người nhà thua cả người dưng thì không xứng đáng.
Theo mình cho nó đủ học phí+1 số tiền đủ sống cơ bản và nói nó tự lo, xong thì cho cút luôn là hay nhất. loại này ko thể thay đổi đc
 
mình cũng có ông anh trai mà giờ cũng vô dụng v đó, nghe chuyện của bạn mình cũng thấy xót cho bạn, mà cũng đúng cảnh ông anh mình coppy hệt những cái vô dụng nhất của ông ba mình, bản sao y chang bản chính, giờ già đầu lớn tuổi r nghề ngỗng ko có, làm ko chịu làm mà cái tôi cao đụng vào là giãy đành đạch, mẹ thì thương con xót con ở nhà phụ chị buôn bán r cơm nước làm đủ thứ, ko khác gì người ở, ngay cả việc nó đi tắm xong quần áo nó ném mẹ ra đó, mẹ chửi thì chửi nhưng vẫn nhặt lấy r bỏ máy giặt r giặt r phơi, nó mặc xong lại ném đó, chén bát thì yên tâm cũng chưa 1 lần rửa, hoặc kêu nó rửa thì nó ăn xong nó rửa cái chén nó ăn là xong r, còn bừa rác thì cũng tốt, ly cà phê mua về uống xong để trên bàn, 10 ngày ko ai dọn là 10 ngày ly cf vẫn ngay ngắn ở đó, lâu lâu vô thấy phòng ngủ mấy ly cf để đó ko dọn mà, riết r cũng chả hiểu sống kiểu gì, sáng đi cf, trưa về ăn cơm, cơm đâu mà ăn, mẹ nấu rồi để đó r mẹ ra shop chứ đâu, rồi ngủ, chiều đi đánh cầu lông, tối về ăn cơm, cơm đâu mà ăn, vẫn là đồ mẹ nấu, xong r có lúc nhậu có lúc đi chơi ... ai nói nó khổ chứ tôi thấy cs vậy chỉ biết ước, dám buông bỏ tương lai sống được như vậy cũng nể
 
Bán nước có người khác nấu sẵn, chỉ việc mang ra đường đứng bán, cũng không phải lo cái gì khác thì dễ bcme ra rồi. Nếu nó tự phải lo nấu nước các kiểu thì còn thông cảm được, đây có mỗi việc đưa nước - nhận tiền.
Câm…người cho mày một chai nước khi mày ở sa mạc và ra khỏi đó mày trả người ta một chai vậy là hoà à..Sống vô trách nhiệm với vô ơn thì đi đâu cũng đéo thuận đâu.Loại suy nghĩ như mày ra xã hội không có ai bảo ban người ta đánh cho dập mật
 
Cháu tôi nó bướng vào độ tuổi dậy thì, tôi bẻ gãy mọi lý luận của nó bằng...những lời xỉa cực đau nhờ được rèn luyện trên voz. :feel_good:
Lý luận là đao kiếm đau buốt nhất :sexy_girl: Phải cho nó thấy hiện thực tàn nhẫn của cuộc đời :shame:
Sau đó nhét cho nó quyển Ước mơ của bạn nhất định thành hiện thực của ngài Inamori Kazuo cho nó tăng Copium. :sexy_girl: Hope là thứ rất quan trọng với con người :still_dreaming: Nó sẽ bám vào đó làm chân lý :still_dreaming:
Giờ đứa nào cũng ngoan á
5gcj2yy.gif
Có thể không xuất sắc nhưng rất là ngoan :shame:
À hè thì bắt làm việc chân tay cho nó hiểu lao động nó vất vả thế nào nữa. :shame:
Vài hôm nữa tôi quất thêm ít sách của ngài Inamori Kazuo nữa cho nó thấm :still_dreaming: Kèm theo ít đồ ăn nó thích để làm thân thiện mối quan hệ :still_dreaming:
Quý anh làm bên xuất bản hay là dịch giả của Inamori Kazuo không? :doubt:
 
Câm…người cho mày một chai nước khi mày ở sa mạc và ra khỏi đó mày trả người ta một chai vậy là hoà à..Sống vô trách nhiệm với vô ơn thì đi đâu cũng đéo thuận đâu.Loại suy nghĩ như mày ra xã hội không có ai bảo ban người ta đánh cho dập mật
Gặp ngay thằng thần kinh.
 
Sửa lần cuối:
@A Tô Lặc rồi trị được thằng e chưa thím, sau bao nhiêu kế sách của vozer
Chắc b ấy hơi mềm lòng, thấy các cách của ae voz đa phần toàn là đi thẳng vào vấn đề, shock quá b ấy ko làm đc. Nhưng nếu ko đi thẳng vào vấn đề, thằng e b ấy cả đời chỉ làm khổ gia đình thôi. Đừng mong nó nhìn lại hay nó tự thay đổi
 
Câm…người cho mày một chai nước khi mày ở sa mạc và ra khỏi đó mày trả người ta một chai vậy là hoà à..Sống vô trách nhiệm với vô ơn thì đi đâu cũng đéo thuận đâu.Loại suy nghĩ như mày ra xã hội không có ai bảo ban người ta đánh cho dập mật
Ông này đầu óc nóng thế? Đọc ko kỹ, ko hiểu ý cụ ấy r lên chửi như đúng rồi :)))
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
A Tô Lặc,
Người trả lời cuối
herogamev2,
Trả lời
187
Lượt xem
24.880
Quay lại
Lên đầu trang