Nhà có thằng em hết thuốc chữa

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề A Tô Lặc
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thằng em thớt mới ngu thôi, chưa dính cờ bạc vay mượn app, xì ke ma túy cũng là cái may rùi.
Ngồi nói chuyện như 2 thằng đàn ông đôi khi ko thông đâu, thử rủ đi nhậu, đi matxa, cà phê chòi rồi 2 ae tâm sự xem nó có mở lòng ko?
Mở lòng rồi thì lại phải sát sao cuộc sống của nó hơn nữa, một số thứ nó thuộc về bản chất là ko đổi được, chỉ là tìm ra phiên bản tốt nhất của nó thôi.
 
thằng em họ tôi từ đỉnh cao lương 5x thời 2k19, giờ ở nhà chỉ nằm 1 chỗ thôi, k phá phách gì nhưng toàn mua vớ vẩn về, nhìn cũng chán phết, khuyên nó hoài luôn mà cũng k hiệu quả lắm :sad:
 
mình nói thật với thím chứ quăng nó NVQS đi thím vậy là dễ nhất đi ở trỏng 2 năm về khác hẵn. Ở tuổi này rồi thay đổi khó lắm nên tốt nhất là để quân ngũ người ta dạy
 
Cháu tôi nó bướng vào độ tuổi dậy thì, tôi bẻ gãy mọi lý luận của nó bằng...những lời xỉa cực đau nhờ được rèn luyện trên voz. :feel_good:
Lý luận là đao kiếm đau buốt nhất :sexy_girl: Phải cho nó thấy hiện thực tàn nhẫn của cuộc đời :shame:
Sau đó nhét cho nó quyển Ước mơ của bạn nhất định thành hiện thực của ngài Inamori Kazuo cho nó tăng Copium. :sexy_girl: Hope là thứ rất quan trọng với con người :still_dreaming: Nó sẽ bám vào đó làm chân lý :still_dreaming:
Giờ đứa nào cũng ngoan á
5gcj2yy.gif
Có thể không xuất sắc nhưng rất là ngoan :shame:
À hè thì bắt làm việc chân tay cho nó hiểu lao động nó vất vả thế nào nữa. :shame:
Vài hôm nữa tôi quất thêm ít sách của ngài Inamori Kazuo nữa cho nó thấm :still_dreaming: Kèm theo ít đồ ăn nó thích để làm thân thiện mối quan hệ :still_dreaming:
Ngu nhất trên đời là định hướng cuộc đời 1 người bằng kỳ vọng và hy vọng, bởi vì thực tế cuộc sống nó sẽ đ ị t tan mấy cái kỳ vọng của anh. Cứ thằng nào càng bám víu nhiều vào hy vọng thì càng ngã đau.
 
Ngu nhất trên đời là định hướng cuộc đời 1 người bằng kỳ vọng và hy vọng, bởi vì thực tế cuộc sống nó sẽ đ ị t tan mấy cái kỳ vọng của anh. Cứ thằng nào càng bám víu nhiều vào hy vọng thì càng ngã đau.
Cuốn sách đó ko định hướng bằng kì vọng với hi vọng, nó dạy con người ta cố gắng mỗi ngày và nghĩ điều thiện thôi.
Fen đọc đi là biết, tôi thấy nó khác biệt hẳn với các sách self-help vớ vẩn khác, vì nó là dạng hồi kí, chia sẻ quá trình và trải nghiệm.

Chắc chắn fen chưa đọc rồi.
 
Bởi vậy, tôi quyết tâm cấm tiệt thằng con nhà tôi chơi game online. Game thì cho chơi đàng hoàng, chơi cùng tôi, chơi trên PS, Xbox, Nintendo chứ tuyệt đối đụng vào game online tôi chặt tay đuổi cổ ra khỏi nhà. Phải triệt cái đường nghiện trước. À, thằng ku mới 7 tuổi thôi nhưng tôi trao đổi và thống nhất với nó rồi. Lâu lâu ku cậu thấy bạn chơi Roblox vẫn thèm lắm nhưng tôi cứ nghiêm mặt ra. :D
 
Cho ăn vụt, vụt đến bao giờ biết sợ
uq1dgnk.png

Cùng lắm từ mặt nhau mà cũng định rồi thì có lý do luôn, sau nó phế quá ko nghĩ ngày quay lại nhờ
JEWoIdl.png
 
Ngu nhất trên đời là định hướng cuộc đời 1 người bằng kỳ vọng và hy vọng, bởi vì thực tế cuộc sống nó sẽ đ ị t tan mấy cái kỳ vọng của anh. Cứ thằng nào càng bám víu nhiều vào hy vọng thì càng ngã đau.
Không, sách đó nó viết kiểu khác, tôi đọc rồi
ghXpJrI.png


Đọc title để đoán nội dung à phen, cơ bản nói về cuộc đời đéo màu hồng, cố mà sống, tự tìm niềm vui trong công việc
GAI3Fr0.png
 
Chuyện là em có 1 thằng em sinh năm 2k6, bố mẹ em thì li dị từ lúc nó còn học lớp 5 vậy nên nó và em cùng sống với bố vài năm cho tới khi em lên Đại Học thì nó tiếp tục ở với bố vài năm, trước năm lớp 10 thì tính tình nó vẫn còn ok, em nói hay mẹ nói (gọi điện dặn dò nhắc nhở) thì nó vẫn nghe và làm theo, cho tới lúc dậy thì xong và bắt đầu đổi tính trái nết.
  • Lúc thi từ lớp 9 lên lớp 10 thì nó ko báo giờ thi cho em và mẹ em biết, chỉ biết ngày, bố thì biết giờ thi nhưng kêu để chở nó đi nó ko đi thế là nó ngủ quên xong cả nhà em phải chạy vạy để nó đi học trường tư (đồng ý cái này gia đình có sai nên cũng cố gỡ gạc để lo cho nó)
  • Suốt 3 năm học cấp 3 thì tính tình nó vẫn ở mức chấp nhận được, điểm yếu chí mạng là bố ở quê ổng hay đi làm suốt ko dành thời gian nhiều cho nó nên nó ở nhà và bắt đầu nghiện game, xong rồi sống khép kín, có thể gọi là tính cách hơi ù lì.
  • Bi kịch lớn nhất là đợt thi thpt, em hỏi nó muốn chọn ngành gì, nó quyết chọn CNTT nên em tư vấn muốn thi đó thì chọn tổ hợp toán lý anh đi, vì tổ hợp đó dễ xét hơn và nó cũng giỏi tiếng Anh, thế méo nào trong lúc thi nó làm kiểu gì mà liệt hết môn Lý, em và gia đình có gặn hỏi là có phải nó quên khoanh ko hay có vấn đề gì với bài thi nhưng nó vẫn giấu kín và khẳng định có làm hết (nhưng có 0.75đ), từ đó nó ghim em và cho em là người làm nó bị rớt thpt (trong khi ngành nó chọn và em chỉ tư vấn tổ hợp), và trước đó em kêu là phải đi học thêm để tăng khả năng đậu và nó nhất quyết ko đi và ở nhà chơi game.
  • Kể từ thời điểm đó nó vào thành phố và sống với em + mẹ em, lo cho nó vừa sinh hoạt vừa ôn thi lại, và nó quyết ko chịu đi trung tâm luyện thi mà cứ kêu tự ôn (thực ra ở nhà chơi game), và suýt đòi 44 vì ép nó đi học, sau đó mẹ em tụt huyết áp và xỉu luôn, nó thấy v nên cũng chịu đi học.
  • Xong thi THPT lần 2 thì đậu nhưng điểm cũng đủ vào trường tư hoặc cao đẳng, em kêu nếu chọn trường tư thì học phí khá cao và em ko cover hết được, nó phải đi làm thêm và phụ, hoặc cao đẳng thì em lo hết học phí cho nó, nó muốn bằng mọi giá phải học ĐH và chọn 1 ngành khác.
  • Và khi vào ĐH xong thì đóng học phí các kiểu nó cũng hứa hẹn đi làm, và nó tính trốn ko muốn đi làm muốn nằm nhà chơi tiếp, mà nói 1 thời gian nó cũng hậm hực rồi đi làm chỗ người quen em, xong sau đó người quen em thấy nó lười biếng, nói láo, và đùn đẩy trách nhiệm quá nhiều nên đuổi. Xong sau đó kêu nó đi làm chỗ khác thì nó viện đủ lý do (đi phục vụ thì kêu tay run ko bưng bê sợ rớt, đi làm cửa hàng tiện lợi thì sợ giao tiếp,...). Và mẹ em thấy vậy nên mới chọn cách nấu nước cho nó đi bán lề đường, sáng tới chiều mẹ em đi làm bảo vệ, tối về nấu xong cho nó dùng để đi bán.
  • Chuyện bán nước kéo dài được 1-2 tuần thì em với mẹ tưởng nó cũng thay đổi biết nghĩ cho gia đình rồi nhưng nó lại kết bạn đâu thêm 1 lũ mê chơi game như nó, tụi đó cứ kéo qua chơi (mà chơi thì thằng em em phải bỏ việc bán nước về sớm để tiếp tụi nó), và dần dần thời gian bán ít đi có khi ôm cả đống hàng mẹ em nấu để đó rồi hư bỏ, mẹ em nhiều lúc xót của quá đi làm về tới tối cũng bê ra bán tới khuya để cho hết hàng (em thì hay OT nên cũng ko phụ được nhiều). Giờ học phí thì cao, nó lại ko muốn đi làm, mẹ em mắng nó thì nó sợ bạn bè thấy nó bị chửi rồi nổi cơn sĩ diện ra đập cửa rồi nghiến răng nghiến lợi như định đánh mẹ mình, thề là nghe tới đây là mình muốn cắt mọe tình nghĩa anh em đi cho rồi, nó giờ coi bạn bè là trên hết, bạn bè nhờ vả gì là nó chạy dầm mưa dầm nắng để đi làm giùm còn người nhà nhờ ra đầu ngõ mua giùm đồ thì nó kêu nó ngại giao tiếp nên ko đi.
  • Em là chắc chắn muốn bỏ mặc số phận nó ngay lập tức nhưng thương mẹ em quá, mẹ muốn lo cho nó xong ĐH mới bỏ cho tự quyết, nên em suy nghĩ quyết đóng học phí cho nó hết 1 năm rưỡi ĐH còn lại rồi dứt mẹ tình anh em đi luôn, bao năm qua em dành dụm bao nhiêu là bố báo nợ với lo nó học trường tư mà giờ em kiệt quệ, mẹ cũng năn nỉ quá nên chấp nhận hy sinh coi như tình nghĩa anh em cuối cùng. Em chắc luôn là học ĐH xong nó cũng sẽ k đi làm, có khi nằm è ra đấy rồi đi vay mượn để sinh tồn. Em cũng nói trước với bố mẹ rồi, sau này em chỉ lo cho bố mẹ còn nó coi như bỏ, thằng con/thằng em hư vì nó lì nó bướng còn cứu được chứ nó sống kiểu bất nhân bất nghĩa coi người nhà thua cả người dưng thì không xứng đáng.
Chạy cho nó đi nvqs đi fen, 1 là tách khỏi đám bạn lêu lổng, 2 là vào đấy có người khép nó vào kỷ luật, 3 là nó trôi qua cái độ tuổi ngang bướng, khi đi nvqs về thì nó cũng đã chín chắn hơn rồi
 
  • Cũng có đứa em họ giống thớt, em họ thôi chứ cũng sống chung như anh em ruột gần chục năm do bố nó mất sớm, mẹ thì đi xklđ xong về làm CN cũng lam lũ vất vả.
  • Gia đình mình và dì ( mẹ nó) thương nó hoàn cảnh vậy nên cũng cưng chiều nó từ nhỏ, cũng giống như em chủ thớt thì tính nết đổi khi đến tuổi dậy thì bắt đầu đua đòi nạy nọ chơi bời cho bằng bạn bằng bè.
  • Sau thì thi c3 điểm cũng thấp, tư vấn cho đi học cơ khí vào bkhcm cho giống 2 anh để có gì dễ xin việc và ổn định ở gần nhà, thì đi học được nửa năm - 1 kỳ thì mới phát hiện ra không lên lớp 1 buổi nào, ko thi 1 môn nào đú đởn theo bạn bè đòi học CNTT trường tư trong khi nhà thi nghèo.
  • Trong thời gian học lại thì không lo học toàn mơ mơ mộng mộng ra nước ngoài cho oai giống bạn bè ( bạn bè nó đa phần gia đình có điều kiện khá giả ).
-Sau học ra thì không xin được việc trong khi tốn cả 3-4 triệu tiền học bằng cao đẳng. Anh em tôi chạy vạy sửa cv đi xin việc, kêu nó đi pv thì nó nói xa nó không làm, help desk nó không làm trong khi đã nói đi nói lại là lương ko tệ và công việc nhàn.
- Giờ thì đi học lại bằng tiếng anh trường làng, đi làm mấy việc linh tinh chụp ảnh checkin sang chảnh các thứ ( gym, cà phê high end, bar, ...)
=> Tôi nhận ra là tụi này có chung 1 tâm lý đó là do hoàn cảnh được bao quanh bởi các bạn bè nhà giàu, khá giả sống chill chill nên chúng nó lúc nào cũng nghĩ đời màu hồng hay mơ mộng núi này núi kia mà không chịu làm gì cả ( đúng khi nhà bạn có tiền)
=> Chỉ khuyên chủ thớt là 1 là buông cmn đi cho biết tự đói ra ngoài kiếm cơm như 1 lao động tự do xem khổ cỡ nào. Nên lựa lời nói với mẹ vì càng nuôi nó thêm thì càng nuôi dưỡng cái tâm lý khùng khùng đấy thêm thôi.
 
  • Cũng có đứa em họ giống thớt, em họ thôi chứ cũng sống chung như anh em ruột gần chục năm do bố nó mất sớm, mẹ thì đi xklđ xong về làm CN cũng lam lũ vất vả.
  • Gia đình mình và dì ( mẹ nó) thương nó hoàn cảnh vậy nên cũng cưng chiều nó từ nhỏ, cũng giống như em chủ thớt thì tính nết đổi khi đến tuổi dậy thì bắt đầu đua đòi nạy nọ chơi bời cho bằng bạn bằng bè.
  • Sau thì thi c3 điểm cũng thấp, tư vấn cho đi học cơ khí vào bkhcm cho giống 2 anh để có gì dễ xin việc và ổn định ở gần nhà, thì đi học được nửa năm - 1 kỳ thì mới phát hiện ra không lên lớp 1 buổi nào, ko thi 1 môn nào đú đởn theo bạn bè đòi học CNTT trường tư trong khi nhà thi nghèo.
  • Trong thời gian học lại thì không lo học toàn mơ mơ mộng mộng ra nước ngoài cho oai giống bạn bè ( bạn bè nó đa phần gia đình có điều kiện khá giả ).
-Sau học ra thì không xin được việc trong khi tốn cả 3-4 triệu tiền học bằng cao đẳng. Anh em tôi chạy vạy sửa cv đi xin việc, kêu nó đi pv thì nó nói xa nó không làm, help desk nó không làm trong khi đã nói đi nói lại là lương ko tệ và công việc nhàn.
- Giờ thì đi học lại bằng tiếng anh trường làng, đi làm mấy việc linh tinh chụp ảnh checkin sang chảnh các thứ ( gym, cà phê high end, bar, ...)
=> Tôi nhận ra là tụi này có chung 1 tâm lý đó là do hoàn cảnh được bao quanh bởi các bạn bè nhà giàu, khá giả sống chill chill nên chúng nó lúc nào cũng nghĩ đời màu hồng hay mơ mộng núi này núi kia mà không chịu làm gì cả ( đúng khi nhà bạn có tiền)
=> Chỉ khuyên chủ thớt là 1 là buông cmn đi cho biết tự đói ra ngoài kiếm cơm như 1 lao động tự do xem khổ cỡ nào. Nên lựa lời nói với mẹ vì càng nuôi nó thêm thì càng nuôi dưỡng cái tâm lý khùng khùng đấy thêm thôi.
cái tâm lý nghĩ đời màu hồng là cái bực mình nhất của mấy thằng kiểu đó, em tôi trước cũng đòi làm editor onl các kiểu trong khi chỉ biết chỉnh video game giật giật ghép nhạc vào, cứ kêu muốn làm việc onl, khả năng chuyên môn 1 lĩnh vực onl còn méo có mà cứ mơ mộng ngồi click chuột ra tiền, sau cũng có 1 job editor ngta cho thử việc thì sau đó cũng đuổi cmnr (ko biết tại trình độ nữa hay ko nhưng thái độ như cẹc rồi, gần sát giờ nộp người ta mới làm)
 
Trầm cảm hả bác. Biết lí do ko




Sent from TECNO TECNO CM5 via VOZVNApp
ban đầu tôi nghĩ nó có hướng hơi tự kỷ với khép kín hơn là trầm cảm, nhưng sau khi liên kết mọi dữ kiện nhiều năm (kể từ tuổi dậy thì tới nay) thì nết của nó y hệt bố tôi, lúc nào làm chuyện gì cũng hời hợt nhưng lỡ có hậu quả thì nằm ườn ra đấy bắt gia đình chịu (anh tưởng tượng giờ thằng con anh đi đấm bạn bè chảy máu mồm, nhưng về anh hỏi tội thì nó ko nói ko khai, bắt nó đi xin lỗi thì ko xin, gia đình nhà kia kêu nếu con anh không xin lỗi thì nhà đó sẽ kiện, nhưng con anh thì ko chịu làm gì để khắc phục, để anh vắt chân lên mà tìm cách, ví dụ na ná vậy á), với bạn bè thì luôn niềm nở cười tươi như trúng số, còn nói chuyện với nhà tới mấy chuyện đơn giản như ăn cơm chưa cũng giọng hậm hực như bị tra tấn ko bằng, nói chung là coi người ngoài là nhất, y hệt bố tôi luôn, vừa rồi rủ bạn bè tới nhà chơi qua đêm, tôi với mẹ nói mãi ko nghe, xong kêu bà chủ nhà ra hù nhẹ 1 câu là sẽ đuổi cả nhà ra đường là quắn đít lên nghe ngay.
 
  • Cũng có đứa em họ giống thớt, em họ thôi chứ cũng sống chung như anh em ruột gần chục năm do bố nó mất sớm, mẹ thì đi xklđ xong về làm CN cũng lam lũ vất vả.
  • Gia đình mình và dì ( mẹ nó) thương nó hoàn cảnh vậy nên cũng cưng chiều nó từ nhỏ, cũng giống như em chủ thớt thì tính nết đổi khi đến tuổi dậy thì bắt đầu đua đòi nạy nọ chơi bời cho bằng bạn bằng bè.
  • Sau thì thi c3 điểm cũng thấp, tư vấn cho đi học cơ khí vào bkhcm cho giống 2 anh để có gì dễ xin việc và ổn định ở gần nhà, thì đi học được nửa năm - 1 kỳ thì mới phát hiện ra không lên lớp 1 buổi nào, ko thi 1 môn nào đú đởn theo bạn bè đòi học CNTT trường tư trong khi nhà thi nghèo.
  • Trong thời gian học lại thì không lo học toàn mơ mơ mộng mộng ra nước ngoài cho oai giống bạn bè ( bạn bè nó đa phần gia đình có điều kiện khá giả ).
-Sau học ra thì không xin được việc trong khi tốn cả 3-4 triệu tiền học bằng cao đẳng. Anh em tôi chạy vạy sửa cv đi xin việc, kêu nó đi pv thì nó nói xa nó không làm, help desk nó không làm trong khi đã nói đi nói lại là lương ko tệ và công việc nhàn.
- Giờ thì đi học lại bằng tiếng anh trường làng, đi làm mấy việc linh tinh chụp ảnh checkin sang chảnh các thứ ( gym, cà phê high end, bar, ...)
=> Tôi nhận ra là tụi này có chung 1 tâm lý đó là do hoàn cảnh được bao quanh bởi các bạn bè nhà giàu, khá giả sống chill chill nên chúng nó lúc nào cũng nghĩ đời màu hồng hay mơ mộng núi này núi kia mà không chịu làm gì cả ( đúng khi nhà bạn có tiền)
=> Chỉ khuyên chủ thớt là 1 là buông cmn đi cho biết tự đói ra ngoài kiếm cơm như 1 lao động tự do xem khổ cỡ nào. Nên lựa lời nói với mẹ vì càng nuôi nó thêm thì càng nuôi dưỡng cái tâm lý khùng khùng đấy thêm thôi.
Giờ thuật ngữ gọi là công tử hay tiểu thư nhà nghèo đó.:big_smile:
 
ban đầu tôi nghĩ nó có hướng hơi tự kỷ với khép kín hơn là trầm cảm, nhưng sau khi liên kết mọi dữ kiện nhiều năm (kể từ tuổi dậy thì tới nay) thì nết của nó y hệt bố tôi, lúc nào làm chuyện gì cũng hời hợt nhưng lỡ có hậu quả thì nằm ườn ra đấy bắt gia đình chịu (anh tưởng tượng giờ thằng con anh đi đấm bạn bè chảy máu mồm, nhưng về anh hỏi tội thì nó ko nói ko khai, bắt nó đi xin lỗi thì ko xin, gia đình nhà kia kêu nếu con anh không xin lỗi thì nhà đó sẽ kiện, nhưng con anh thì ko chịu làm gì để khắc phục, để anh vắt chân lên mà tìm cách, ví dụ na ná vậy á), với bạn bè thì luôn niềm nở cười tươi như trúng số, còn nói chuyện với nhà tới mấy chuyện đơn giản như ăn cơm chưa cũng giọng hậm hực như bị tra tấn ko bằng, nói chung là coi người ngoài là nhất, y hệt bố tôi luôn, vừa rồi rủ bạn bè tới nhà chơi qua đêm, tôi với mẹ nói mãi ko nghe, xong kêu bà chủ nhà ra hù nhẹ 1 câu là sẽ đuổi cả nhà ra đường là quắn đít lên nghe ngay.
Rủ bạn về nhà ăn uống đàn đúm là cái gnu nhất. Tôi cũng có con bé em vợ giờ cũng 27 tuổi mà lông bông, suốt ngày chỉ ăn chơi nhậu nhẹt. Nản. Vợ tôi thì lo cho nó.
 
Rủ bạn về nhà ăn uống đàn đúm là cái gnu nhất. Tôi cũng có con bé em vợ giờ cũng 27 tuổi mà lông bông, suốt ngày chỉ ăn chơi nhậu nhẹt. Nản. Vợ tôi thì lo cho nó.
Tôi cũng dell hiểu bọn ăn uống chơi xong ngủ lại nhà người ta là thể loại gì nữa, tuần nào nó cũng ghé lại ngủ 2 ngày, mà nói móc để thằng đó tự ái ko qua nữa là hôm sau rủ thằng khác, bạn chơi game của nó đếm ko xuể luôn, mà thằng nào cũng mặt dày i chang. Nên cách cuối mới phải kêu bà chủ nhà hù
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
A Tô Lặc,
Người trả lời cuối
herogamev2,
Trả lời
187
Lượt xem
24.873
Quay lại
Lên đầu trang