Hồi ức thanh xuân mang tên hai người con gái

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề BichThuAiMe
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Xin chào tất cả các bác Voz, em là thành viên mới cũng như là thành viên cũ. Do ních cũ của em đã bị quên mk đúng lúc hôm nay tâm trạng em nhiều cảm xúc, em bèn cố gắng dùng nốt những sự tỉnh táo còn lại, lập ních mới này để vào đây kể truyện chia sẻ với các bác. Em dân khối A nên văn vẻ sẽ không được mượt mà cho lắm, mong các bác Voz giơ cao đánh khẽ cho em. Đây cũng chỉ là những hồi ức của em về thời cấp 3 mà thôi, hi vọng các bác đừng kỳ vọng nhiều quá vì đây cũng là lần đầu em viết truyện, mong nhận được sự ủng hộ từ các bác!

MỤC LỤC:

PHẦN I: CẤP 3

Chương 1: Rối bời

Chương 2: Không cố ý
Chương 3: Mái tóc đỏ
Chương 4: Chiếc bút bi có mảnh giấy ghi tên
Chương 5: Chiếc cầu thang ở góc bên phải

Chương 6: Chai nước và chiếc khăn mùi xoa
Chương 7: 2 luồng suy nghĩ và chiếc điện thoại
Chương 8: Buổi dọn vệ sinh bất ngờ
Chương 9: Thanh niên đi wave alpha
Chương 10: Giờ chủ nhiệm đáng quên
Chương 11: Buổi chào cờ đầu tiên
Chương 12: Buổi thể dục đau đớn
Chương 13: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương 14: Cây bằng lăng bên góc bờ hồ
Chương 15: Lá thư của người bạn thân
Chương 16: Giọng hát hay và chồng ghế đỏ
Chương 17: Pha nghe lén tình cờ của Minh
Chương 18: Người bạn thân của Phương
Chương 19: Buổi khai giảng đầu tiên và sự mất tích của Phương
Chương 20: Ký ức nhỏ về Hiếu
Chương 21: Bài kiểm tra Toán và cô Dung
Chương 22: Khi "chó sói" chạm trán "mãnh hổ"

Chương 23: Trận hỗn chiến sau khi tạnh mưa
Chương 24: Viên kẹo làm dịu vết thương

Chương 25: Sau cơn mưa, liệu trời có nắng?
Chương 26: Chạy ngược hướng hoàng hôn
Chương 27: Hình phạt ban mai và khí thế buổi chiều
Chương 28: Những rắc rối bên ngoài đường biên
Chương 29: Trái bóng đi lạc
Chương 30: Hoàng hôn vẫn còn đó
Chương 31: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 1)
Chương 32: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 2)
Chương 33: Mùa hoa sữa lặng im
Chương 34: Sự thật phía sau những lá thư của Hiếu
Chương 35: Bí mật đằng sau căn nhà không có cổng
Chương 36: Lời hứa đầu tiên
Chương 37: Ai là lớp phó học tập?
Chương 38: Ngày bình thường của tuổi 16
Chương 39: Cả lớp là một
Chương 40: Cây bút chì màu xanh
Chương 41: Tấm thiệp Noel sớm của Vân Anh
Chương 42: Hạt giống cây hoa sen
Chương 43: Thi 2 khối và bữa cơm gia đình
Chương 44: Gió Đông, Mùa Thi và Chinh
Chương 45: Bữa cơm đầu năm ở nhà bác Linh
Chương 46: Điểm số không quan trọng
Chương 47: Nỗi lo lắng trước khi nghỉ tết
Chương 48: Quả bí ngô khổng lồ
Chương 49: Hơi ấm giữa mùa đông
Chương 50: Món quà nhỏ của chị Liên
Chương 51: Rắc rối từ chiếc điện thoại mới và cô Huệ
Chương 52: May mắn đến từ số đông
Chương 53: Hành động kì lạ của Đông và trận chiến ác liệt cuối năm
Chương 54: Không khí tết và tin nhắn từ số lạ
Chương 55: Hẹn hò ngày mùng 3 Tết

Chương 56: 5 cuộc gọi nhỡ
Chương 57: Giấc mơ chẳng bao giờ thành sự thật
Chương 58: 3 thầy cô thực tập

Ngoại truyện đặc biệt:

Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 1)
Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 2)
Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 3)


Ngoại truyện đặc biệt 2: Chính và Huyền (Phần 1)

ChatGPT Image Jun 2, 2026, 03_31_06 PM.webp


Dẫn truyện:


- Cường ơi, đi ngủ đi con, học gì mà khuya thế!

Một giọng nói nhẹ nhàng ở dưới tầng 1, bất ngờ cất lên trong không gian vắng lặng của màn đêm đang lặng lẽ đi vào giấc ngủ. Hoá ra đó chính là mẹ của Cường, cậu liền vội vàng đáp lời:

- Vâng, tí nữa con ngủ, bố mẹ cứ ngủ trước đi.

Nghe thấy vậy, ánh mắt mẹ cậu lại nặng trĩu, thở dài, không nói gì nữa, đi vào trong phòng ngủ nhưng cậu biết mẹ vẫn đang rất lo lắng cho cậu, cậu thật sự thấu hiểu điều lo lắng đó của mẹ.

Từ ngày có kết quả trượt trường chuyên, cậu buồn bã tới mức cả ngày chỉ nhốt mình trên phòng ngồi học. Cậu ngồi đào đi đào lại những gì đã học, làm đi làm lại những bài tập mà cậu đã làm cả trăm lần, trong lòng vẫn không hết khuây khoả. Minh - cậu bạn thân chí cốt gần nhà, rủ đi đá bóng mà cậu cũng không chịu đi. Cậu chỉ muốn ở một mình, bởi vì cậu đã đặt hết tâm huyết, đặt hết sức lực, đặt hết niềm tin của mình vào kỳ thi này. Cậu luôn muốn đỗ được trường chuyên, không phải là để thể hiện bản thân, mà là để có thể vào được môi trường mà mình mơ ước. Vậy mà cậu lại bỏ lỡ, trong lòng cậu chưa bao giờ thất vọng về bản thân nhiều như thế.

Mặt trời đã lặn ở đằng Tây
Mà sao tôi vẫn còn ngồi đây
Đôi mi ướt lệ, tôi đã khóc
Nghe trong con tim sao đắng cay?


3 tháng hè lớp 9, chính là 3 tháng hè dài nhất mà cậu đã trải qua. Sự cẩu thả trong khi thi đã làm cậu trượt ngôi trường chuyên mơ ước. Sau khi phúc khảo, cậu mới phát hiện ra, không phải bản thân đã làm sai, mà là do bản thân đã thiếu sự tập trung, khi chỉ đánh số trang vào tờ thi đầu tiên, 3 tờ còn lại cậu đã quên không đánh và không ghi thông tin. Vì thế nhẽ ra được 17,5/20 thì cậu lại chỉ được 6,5/20. Cú vấp ngã đau đớn này, như tát thẳng vào mặt cậu. Bởi vì nếu không thể lên chuyên học, cậu sẽ phải học ở trường cấp 3 gần nhà, cách nhà có 50m. Nhưng sự trái ngoáy vẫn còn tiếp tục, khi đó do cứ nghĩ là sẽ đỗ chuyên rồi, cậu đã thi cấp 3 ở trường gần nhà một cách hời hợt, chỉ có mỗi môn Hoá là 9,75 còn Toán và Văn của cậu lại thấp. Điều đó khiến cậu chỉ vào được A6 - 10A6.

----------------------------------------------​

CHƯƠNG 1: Rối bời


Một buổi sáng như bình thường,

Sau khi có kết quả thi cấp 3 của ngôi trường gần nhà, Minh liền chạy tới khoe với tôi nó được vào A2. Luyn - người anh họ của tôi, kết quả còn thảm hơn tôi vào A7. Trong khi đó Công - người còn lại trong nhóm F4 thì vào được hẳn A1. F4 - là sau này bọn tôi hay gọi nhau thế, bởi vì 4 đứa bọn tôi gần nhà nhau, học cùng nhau từ lớp 7, nên 4 thằng hay chơi với nhau, có gì cũng nói với nhau. Sau khi biết được kết quả, tôi cứ thầm nghĩ:

"Chả nhẽ học tài thi phận là có thật sao? Càng giỏi thi lại càng tệ."

Rồi những suy nghĩ cứ trôi qua nhanh như một cơn gió, buổi chiều chủ nhật hôm đó, Minh lại rủ tôi ra bờ ruộng đá bóng. Hôm nay, tôi cũng đỡ buồn vì trượt trường chuyên, cũng đã chấp nhận việc mình sẽ phải học ở trường cấp 3 gần nhà. Khoảng 3h chiều, Jun - con chó nhà tôi nuôi, đã sủa “gâu gâu“ inh ỏi, lạc trong tiếng chó sủa đó là một giọng nói quen thuộc cất lên:

  • Tivi ơi, bóng bánh thôi, nay mát trời, đá sớm không muộn! - Tivi là biệt danh mà Minh hay gọi tôi
  • Đợi tao chút. - tôi ở trên tầng 2, trả lời vọng xuống!

Trong vòng chưa đầy 30s, tôi đã có mặt ở dưới cổng. Bọn tôi là 2 thằng thích đá bóng nhất trong F4, tuy đá cũng chỉ ở dạng tàm tạm, nhưng cũng có thể hành được mấy đứa tiểu học ở gần nhà.

Chúng tôi lần lượt gọi cả Hiển, Minh bảy, Hoàng Anh, rồi cả Toàn ra đá. Cứ 2 chấp 4, tôi với Minh nào là ban bật, đập nhả, giật gót, rê bóng, động tác giả rồi sút cứ như là Barca đương đại vậy. 2 thằng cứ thế tung hoành trên sân ruộng như không biết mệt, những quả chọc khe bổng của tôi cho Minh cứ như đặt vào chân hắn, những lúc như thế tôi lại mường tượng mình là Messi đang chọc khe cho David Villa vậy.

Sau khi đã mệt nhoài, tôi với Minh nằm thở dốc ở bãi cỏ., Nhìn lên bầu trời xanh ngắt ánh chút vàng vàng của nắng chiều tà. Minh bỗng cất giọng hỏi tôi:

- Tình hình là mai mấy giờ xuất phát nhỉ?

- 7 giờ, hôm trước không xem thông báo dán ở bảng à? - tôi ngạc nhiên.

- Không, xem làm gì, đằng nào hỏi mày chả biết rồi.

- Thế mai đi thì qua rủ tao?

- Không, tự mà tới trường, có gì gặp nhau ở đấy cho dễ. - Minh cười cười tỏ vẻ khoái chí.

- Vậy mà cứ tưởng bạn bè thế nào? - tôi đáp lại với ánh mắt khinh miệt.

- Lại làm sao? Không thích học A6 thì xin sang A2 học với tao. - Minh nghiêm túc.

- Không, làm thế để làm gì? Với cả bố mẹ tao cũng đâu có tiền mà xin được như mày. - Ánh mắt tôi kiên định có 1 chút sự gắt gỏng.

Minh nó nhìn lại tôi với ánh mắt nghi kỵ, bĩu môi:

- Đây làm gì mất đồng nào. Bố tao quen thầy Thanh xin cho mà. Mày bảo bác mày xin cho ý, nghe Luyn kể là bác Lộc gì đó xin cho mày với Luyn vào A1 thây. Mày không biết chuyện đó à?

- Không, có chuyện đó sao, sao không thấy bố mẹ nói gì với tao? - tôi bật dậy ngạc nhiên.

- 2 anh em nhà mày không nói chuyện với nhau bao giờ à? - Minh cười khẩy.

- Thôi, kệ đi, không đỗ được chuyên, thì học lớp nào với tao cũng vậy thôi, không quan trọng! Tao sẽ bảo bác tao không cần chuyển tao sang A1 làm gì. - tôi lặng thinh trả lời bâng quơ, như cố giấu đi nỗi lòng cũng muốn vào A1.

- Học chuyên xa bỏ mẹ, học làm cái gì. Mày cứ nghĩ cho kỹ vấn đề kia đi không sau này hối hận, sang A1 anh em cho gần gặn, mày ở A6 ai mà qua đó chơi với mày được.

Tôi lặng người 1 lúc, lại nằm xuống nhìn lên bầu trời như đang cố giấu giếm mong muốn thật sự:

- Mày không qua tao thì tao qua mày chứ sao nữa. Thôi về đi, mai gặp nhau ở trường, chỗ chân cầu thang!

- Ok. Mai gặp. - nói xong cả hai cùng đứng dậy đi về.

Từng bước chân, bước từng bước trở về nhà trong sự nặng trĩu, lòng tôi bỗng chốc đầy âu lo khi ngày mai sẽ phải bước chân vào cấp 3. Một ngôi trường mới, 1 lớp học mới, rồi bạn bè mới, tập thể mới, tất cả đều mới, và tất cả sự âu lo đó như hiện rõ trên khuôn mặt của tôi. Không biết ngày mai tôi sẽ đối mặt với mọi chuyện thế nào? Tôi sẽ ngồi với ai? Cô giáo chủ nhiệm tôi sẽ là ai? Mọi câu hỏi cứ thế dồn dập khiến tôi chẳng thể tự mình thoát khỏi ra.

Trong sự băn khoăn đó, tôi trở về nhà đặt nồi cơm, rồi tắm rửa. Cũng chuẩn bị quần áo thật tinh tươm cho ngày mai, tuy có chút hào hứng nhưng tôi lại không mấy vui vẻ. Bởi vì làm gì có ai vui vẻ được khi không thể đạt được thứ mình muốn, nó giống như mọi thứ của hiện tại chỉ là tạm bợ mà thôi.

Bữa cơm hôm nay mẹ nấu rất thịnh soạn, như muốn tôi trút bỏ hết mọi chuyện không vui 3 tháng hè vừa qua. Có món tôm rang thịt, canh cua và cà muối, đúng những món tôi thích. Cả nhà đang ngồi ăn vui vẻ, thì chờ mẹ tôi có điện thoại. Mẹ tôi lủi thủi đi ra ngoài nghe, tôi nhìn theo đầy tò mò. Một lúc sau, mẹ tôi bước vào miệng có chút vui vẻ, ngập ngừng nói:

- Cường... ơi, bác Lộc xin cho con với anh Luyn sang A1 rồi đấy!

- Bác Lộc xin cho con thật á, nhưng sao không hỏi ý của con trước, bác làm vậy có vẻ hơi gượng ép quá, con không thích! - Khuôn mặt tôi vừa ngạc nhiên vừa hờ hững.

- Thế thì để mẹ điện lại bảo bác không cần xin cho con! - Khuôn mặt tôi có chút gì đó không vừa ý.

- Vâng, dù sao không đỗ chuyên thì đối với con học lớp nào cũng như vậy cả, A6 cũng như A1 thôi. Bác không phải xin làm gì cả cho mất công. - tôi nhanh chóng đáp lại mặc dù trong thâm tâm lại rất muốn sang A1. Bởi vì bên A1 có rất nhiều bạn bè cấp 2 của tôi. Nếu sang đó tôi sẽ không phải làm quen với nhiều bạn mới, có thể nhanh chóng hoà nhập.

Thế là 1 lúc sau, sau khi ăn cơm xong, mẹ tôi liền gọi nói chuyện lại với bác. Bác Lộc có vẻ cũng khá bất ngờ về mong muốn của tôi. Nhưng tôi thì rất kiên định. Tôi nghĩ rằng: “Nếu lúc nào cũng nhờ vả, không tự đi trên đôi chân của mình, thì về già, mình có cái gì“. Cho nên tôi đã kiên quyết từ chối ý tốt của bác, mặc cho bác rất thịnh tình, rất muốn giúp đỡ tôi.

Tối đến, tôi lại ngồi vào chiếc bàn học quen thuộc, mở quyển sách Ngữ Văn lớp 10 ra, mắt nhìn trong sách đọc, nhưng trong lòng lại nhiều suy tư. Năm nay tôi đã cao được thêm 5 phân 1m75, chiếc bàn học in đầy tên các cầu thủ được cậu viết bằng bút xoá, đã hơi chật so với đôi chân dài quá nhanh của tôi. Nhìn chiếc bàn học của chị Liên - chị gái tôi, mà tôi cứ thèm chảy cả nước miếng.

Trong ánh đèn vàng hiu hắt toả ra, giữa không gian tĩnh mịch quen thuộc ấy. Tay cầm một tờ giấy A4, lại bắt đầu vẽ hình Sakura - thủ lĩnh thẻ bài. Như một cách để bản thân tập trung, không còn những suy nghĩ rối bời nữa, một ánh mắt, 1 cây bút chì, 1 cục tẩy, chỉ vậy thôi. Mặc cho ngày mai có thể mưa to gió lớn hay nắng gắt cháy da thế nào thì hiện tại bản thân tôi vẫn đang cố gắng để có thể thoát ra được mọi chuyện. Có lẽ phải mất 1 khoảng thời gian nữa, nỗi đau trượt trường chuyên trong lòng tôi mới có thể nguôi ngoai.
 
Sửa lần cuối:
Nay em xin phép các bác viết cho Hà Trang 1 vài lời.
=====================================================
Nay trời chợt đổ cơn mưa
Hà Trang đi vắng, còn chưa có về
Nhớ thời chất phác chân quê
Nhớ người năm đó não nề làm sao
Hà Trang bóng dáng cao cao
Đôi mi thanh tú như sao giữa trời
Tính tình hay nói hay cười
Hòa đồng vui vẻ người người ngợi khen
Vậy mà trời thả mây đen
Che đi ánh nắng, ngọn đèn trong mưa
Cuộc đời sao quá dư thừa
Bao nhiêu may mắn chẳng chừa Hà Trang
Bao nhiêu nỗ lực không màng
Bao nhiêu cố gắng phũ phàng phủ đi
Bây giờ xa cách biệt ly
Âm dương tách biệt không khi nào cười!
Kiếp sau mong lại làm người
Để duyên phận kết một đời đường hoa!

Tạm biệt Hà Trang, một cô gái mạnh mẽ, kiên cường. Cậu đã dũng cảm vượt qua chính bản thân mình rồi, giờ cậu đã có thể nghỉ ngơi rồi, yên nghỉ nhé. Chúc cậu ở 1 nơi xa xăm nào đó trong hành tinh này, hay trong vũ trụ này vẫn luôn bình an, vui vẻ y như tính cách của cậu vậy! Tạm biệt cậu lần cuối!
Tặng bạn ấy nhé.

Hà Trang cô gái hay cười
Bạn đi để lại bao người nhớ thương
Dẫu rằng lòng có vấn vương
Hãy coi như một chặng đường đã qua.
 

Chương 31: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 1)


Mặt trời tháng 9 cũng đã dần xuống núi nhanh hơn, ánh hoàng hôn cũng thêm phần rực rỡ. Sau khi sang A3 đưa thư của Hiếu cho Vân Anh xong, tôi liền chạy sang A2 bảo Minh về trước, còn mình thì đi bộ về hướng sân bóng. Minh đang bận rộn chơi với các bạn khác nên cũng chẳng có thời gian mà để ý tôi đi đâu.

Một lúc sau tôi đã ở phía sân bóng, nhìn xung quanh vẫn chưa thấy Phương, tôi bèn để cặp lại ở ghế đá, đi ra khu xà đơn xà kép nghịch. Dù mới chỉ lớp 10, nhưng tôi đã có thể lên xa khoảng 10 cái, nhưng xà kép thì đối với tôi hơi khó, cố gắng mãi tôi vẫn không nên nổi 3 lần. Có lẽ bộ môn này phải thật khỏe và chắc tay mới chơi được.

Đang hì hục thì Phương ở phía sau vẫy, tôi bối rối nhảy xuống từ chiếc xà đơn, rồi đi dần về phía Phương.

- Sao mãi mới ra thế? Cứ tưởng là cho tôi leo cây rồi.

- Thì xe để trong cùng mà, đợi các bạn khác lấy, mãi mới lấy được chứ sao.

- Vậy mà không để ở đó, tí lấy sau.

- Hôm nay đi xe đạp mượn, nên phải lấy luôn, không sợ mất lắm.


Phương dựng xe 1 chỗ, ngồi xuống ghế đá, tôi cũng dịch cái cặp của tôi ra rồi ngồi xuống. Cả hai cứ thế không nhìn nhau, không nói gì 1 lúc lâu, giống y như mấy tiết đầu giờ hôm nay.

- Thời tiết hôm nay đẹp nhỉ? - Phương quay sang hỏi tôi.

Tôi quay sang nhìn lại Phương, không vội trả lời, thở dài 1 tiếng.

- Ừ, đẹp thật, nhưng...

- Nhưng gì cơ?

- Nhưng không thể ngồi mãi ở đây để ngắm, mà hoàng hôn cũng không có đủ lâu để nhìn.


- Lúc nào cũng bi quan - Phương lại quay sang nhìn tôi, đưa 2 tay lên 2 bên miệng tôi rồi kéo ra.

- Đừng thở dài nữa, dãn cơ mặt ra, cười lên nào. - tôi bất giác cười theo 1 tiếng, không khí bỗng trở nên tự nhiên thoải mái hơn.

- Bạn đừng có suốt ngày cau có với tôi nữa, học ở trên lớp hôm nào bạn cũng nhăn nhó với tôi rồi, giờ ra đây cũng thế. - Phương chủ động đưa tay ra xoay đầu tôi về hướng cô ấy.

Tôi có phần ngượng nghịu, không quen với kiểu này, nhìn vào Phương rồi lại không nhìn vào Phương.

- Ờ, được, nhưng tôi cau có là vì bạn không chịu học bài, chứ không phải vì tôi ghét bạn. - tim tôi tự dưng lại đập nhanh hơn.

- Bạn thử ghét tôi xem? À mà tôi nhớ ngày trước bạn bảo là ghét tôi mà nhỉ? Giờ lại không còn ghét nữa à. - Phương bỏ tay ra khỏi mặt tôi, rồi móc ra 2 chiếc kẹo mút chìa 1 cái sang bên tôi.

Tôi không thích ăn kẹo mút, nhưng vẫn cầm lấy, nhìn Phương ngậm kẹo mút mà trong lòng tự nhiên có chút bối rối.

- Đâu, tôi chỉ ghét việc bạn mặc những quần áo không phù hợp tới trường thôi, chứ tôi chưa bao giờ ghét bạn cả. - tôi nhìn xuống cái kẹo, thản nhiên đáp.

- Bạn để dành kẹo mút cho ai à mà chỉ cầm không thế? - Phương gật đầu như hiểu được câu trả lời của tôi rồi hỏi.

- Không, là do tôi không thích ăn kẹo mút, nhưng vì là bạn đưa, nên tôi không nỡ từ chối. - Phương liền bật cười rồi ngồi sát lại bên cạnh tôi. Khoảng cách giữa 2 đứa bây giờ chắc chỉ ngang độ dày 1 quyển vở viết.

Rồi tay Phương khẽ chạm vào tay tôi, tôi giật mình phản xạ tự nhiên thụt tay lại, khiến Phương cười trừ.

- Tôi đã làm gì đâu mà bạn thụt tay lại nhanh thế.

- Ờ...ờ..cái này tôi cũng không biết tại sao? Có lẽ sinh ra đã như vậy rồi. - tôi bối rối nhìn xuống mặt đất, 2 bên tai tự nhiên lại đỏ lên.

- Haha, bạn chưa nắm tay ai bao giờ à?

Tôi không trả lời, quay mặt sang hướng khác, như sợ Phương nhìn thấy sự xấu hổ này.

- Không nói là thừa nhận đó nhá. - Phương cười cười rồi nắm lấy bàn tay phải của tôi.

Tôi bất ngờ tới mức không biết nói gì, nhìn sang Phương mà tim cứ đập liên hồi không nghỉ, cảm giác như có 1 luồng gió mát thổi vào trong người vậy. Tôi bất giác rụt tay thì Phương lại nắm tay tôi chặt hơn, tôi như tuyệt vọng, nhìn lại về phía Phương, ánh mắt hoang mang, đầy nghi hoặc, không biết nói gì.

Từng ngón tay Phương cứ thế mỗi lúc một siết chặt vào bàn tay tôi như không muốn để lại, dù chỉ là 1 kẽ hở. Tôi có cố gắng vẫy vùng thế nào cũng không thể cựa quậy, giống như con cá bị mắc vào lưới của người ngư dân, càng quẫy lại càng dính chặt, không thể thoát ra.

- Sao thế, bị tôi cướp mất cái nắm tay đầu tiên nên không thích à?

Tôi không biết trả lời thế nào, cứ mặc cho tâm trí muốn làm gì thì làm:

- Sao..sao..bạn liều thế? Nhỡ có bầu thì sao? - tôi mặt đỏ phừng phừng nhìn Phương.

- Nắm tay thôi mà, sao có bầu được - Phương nhìn lại tôi, mỉm cười nhẹ.

- Nhưng...nhưng...

- Nhưng gì cơ?

- Nhưng...mà..tôi sợ...

- Sợ gì?

- Tôi sợ không nắm tay bạn mãi thế này được! Chút nữa phải về rồi.


Phương cười lớn rồi không nói gì nữa cả, nhẹ nhàng ngả đầu vào vai tôi, nhắm mắt, miệng vẫn ngậm chiếc kẹo mút. Mãi một lúc lâu sau, Phương mới mở mắt ra, nhìn tôi trong khi tôi vẫn mải nhìn về phía hoàng hôn.

Khoảnh khắc đó, bất chợt Phương chạm nhẹ đôi môi lên má tôi, rồi vội vàng quay đi. Tôi giật mình, quay lại nhìn thấy khuôn mặt ngại ngùng đỏ ửng của Phương. Con tim tôi như rớt ra ngoài, bàn tay bối rối, cảm xúc tự nhiên dâng trào, tôi nắm chặt bàn tay Phương hơn.

- Như.. vậy đã đủ làm bạn hết..sợ chưa? - Phương không dám nhìn trực diện tôi, cúi cúi xuống nhìn lan ra xung quanh.

- Đủ...thế chắc...là đủ rồi. - tôi run rẩy đáp lại.

- Lại còn chắc là nữa, chắc chắn chứ! - Phương quay lên nhìn tôi, đôi môi đang ngậm kẹo mút của Phương cứ thế ánh vào mắt tôi. Trái tim tôi có lẽ khắc ghi hình ảnh này tới cuối đời, nó thật đẹp, tôi không thể diễn tả thành lời.

- Ờ, chắc chắn, được chưa? - tôi nhìn lại Phương cười nhẹ nhàng.

- Chắc chắn thế nào? - Phương đưa ánh mắt tình cảm nhất từ trước tới giờ hỏi tôi, tôi thực sự không thể cưỡng lại được tình cảm đó. Tôi run run, đưa sát mặt xuống, tay phải tôi luồn ra sau lưng Phương, tay trái khẽ nhấc chân Phương lên, rồi đứng dậy nhấc bổng Phương lên rồi hạ xuống như thế mấy lần. Phương thấy thế thì quàng tay lên cổ tôi như kiểu sợ bị ngã, miệng vẫn cười vui vẻ không ngớt.

- Đủ chắc chắn rồi chứ?

- Đủ rồi đủ rồi...cho bạn xuống đi. - thế là tôi nhẹ nhàng đặt Phương về chỗ cũ, lúc này không khí giữa 2 chúng tôi đã không còn khoảng cách. Phương lại nắm chặt lấy tay tôi không rời. Cứ thế ánh hoàng hôn tự nhiên được chứng kiến tất cả tình cảm của chúng tôi. Một thứ tình cảm tự nhiên tới mức tôi không ngờ tới, nó khiến cho tôi mất đi tấm khiên bảo vệ bảo thân lúc nào không hay.
 
Sửa lần cuối:
Nhờ quả ảnh này mới hình dung ra được cái áo của Phương. Cái này có vẻ điện ảnh quá, của Gemini chắc chân thực hơn nhỉ :shame:
đúng rồi bác, thực tế thì Phương mặc cái áo hoa thay cho áo trắng trường luôn, chứ ko phải mặc áo khoác hoa như AI tạo :v em đã mô tả chi tiết rồi, nhưng chả hiểu sao AI nó vẫn tạo thế haha, đúng là AI vẫn còn nhiều bất cập
 
mé thề với các thím trong nhóm , cái lúc lần đầu tiên cầm tay rồi được gái hôn má đấy khoai khủng ko thượng ngược lên thì mang đầu ông thớt đi mà chặt =))))
kkk bác nói ko lệch đi đâu đc, lúc đấy em còn tí thì ra, nếu mà Phương ngồi vào lòng vớ vẩn ra thật, nhưng mà là truyện thanh xuân vườn trường nên em ít đề cập tới chuyện đó, để sau này lên phần đại học và đi làm lúc ấy chắc sẽ nhiều hơn.
 
đúng rồi bác, thực tế thì Phương mặc cái áo hoa thay cho áo trắng trường luôn, chứ ko phải mặc áo khoác hoa như AI tạo :v em đã mô tả chi tiết rồi, nhưng chả hiểu sao AI nó vẫn tạo thế haha, đúng là AI vẫn còn nhiều bất cập
Bảo sao, thấy khoác thôi thì cũng bth. Còn mặc hẳn thế thì trông chất chơi thật kkk
 
biết ngay mà =))) thanh xuân vườn trường thì chỉ trên phim thôi , chứ thanh xuân của mình là cứ phải có tí dung tục =)))
 
biết ngay mà =))) thanh xuân vườn trường thì chỉ trên phim thôi , chứ thanh xuân của mình là cứ phải có tí dung tục =)))
kkk em thấy phim thanh xuân vườn trường bây giờ cũng bạo lắm, không còn giữ được chất như xưa, chính ra em đọc bộ Thời niên thiếu không thể quay lại ấy, chính là do đọc bộ này mới làm em tự dưng có cảm hứng viết đấy bác.
 

Chương 32: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 2)


Nếu như mỗi ngày có thể ước 1 điều ước, có lẽ tôi đã ước hoàng hôn hôm nay sẽ đứng yên mãi ở đó, ở cái khoảnh khắc rung động nhất kể từ khi tôi biết thế nào là vấn vương 1 người.

Tôi cũng biết ở độ tuổi này, yêu đương dường như là 1 thứ gì đó luôn bị cấm kỵ. Từ bố mẹ, thầy cô tới các cô dì chú bác trong nhà, ai ai cũng nhất nhất câu: "cố gắng học hành, đừng có mà yêu đương linh tinh" vào mỗi dịp về quê ăn cỗ hay dịp tết. Nhưng bản thân tôi thì cho rằng, tình cảm học trò không hề xấu, nó chỉ xấu khi chính bản thân mình sa đọa vào nó mà thôi.

- Này, bạn nghĩ gì mà suy tư thế? Hay là hối hận rồi hả? - Phương cúi đầu nhìn sang bên tôi tỏ vẻ tinh nghịch, miệng vẫn ngậm chiếc kẹo mút.

- À, không có gì, chỉ đang nghĩ vớ vẩn 1 chút thôi - tôi thở dài.

- Nếu hối hận rồi thì nói ra, còn thở dài nữa. - Phương hơi trầm xuống.

- Không, hối hận gì - tôi khẽ nắm tay Phương chặt thêm chút nữa.

- Thế thì làm sao mà thở dài vậy? - Phương lại dựa vào vai tôi hỏi nhẹ nhàng.

- Tôi không biết nữa, trong lòng tự dưng lo lắng.

- Lo lắng điều gì?

Tôi chợt ngừng lại vài giây, nhìn xa xăm, rồi lại nhìn vào ánh mắt kiên định của Phương.

- Không có gì, nhìn thấy bạn tự dưng tôi lại hết lo lắng rồi. - Phương nghe thấy thế thì ngạc nhiên, ngẩng đầu khỏi vai tôi, nhìn tôi với ánh mắt tò mò, tay phải chọc vào nách tôi.

- Có nói không?

- Không...không! - tôi vừa cười vừa thoái thác không chịu.

- Không nói này! Không nói này! - Phương chọc mạnh thêm, làm tôi cười sặc sụa lăn lộn hết lên chiếc ghế đá. Cuối cùng chỉ sau 1 lúc, tôi đã không chịu nổi mà giơ cao cờ trắng.

- Có...có..có, tôi nói.... tôi nói - thấy tôi đầu hàng, Phương liền mỉm cười kéo tôi ngồi dậy.

- Vậy nói đi xem nào.

- Tôi lo lắng... tôi lo lắng... - "Chụt" - tôi thơm nhẹ lên má Phương 1 cái, trong ánh mắt đầy bất ngờ của Phương.

- Đồ đểu cáng kia, dám lừa tôi, dám hôn trộm tôi. - Phương không kịp phản xạ thì tôi đã đứng dậy để né tránh sự phẫn nộ đầy đáng yêu đó của Phương.

- Haha thì nãy bạn cũng hôn trộm tôi còn gì, hòa nhé.

- Không, không thể hòa được - Phương đuổi theo như muốn đánh cho tôi 1 trận.

Thế là 2 đứa trẻ 15-16 hồn nhiên chạy khắp bãi cỏ của sân bóng trong ánh chiều hoàng hôn. Một lúc sau Phương thế nào lại túm được chiếc áo trắng của tôi, kéo lại. Tôi có chút bất ngờ, vì không nghĩ Phương dai sức đến thế.

- Bắt...được bạn rồi, bạn...chạy nữa điiiii - Phương thở không ra hơi. Còn tôi thì thẫn thờ ngồi xuống bãi cỏ thở dốc.

- Phương tiểu thư, Phương tiểu thư, xin tha mạng, xin tha mạng, làm gì tôi cũng được nhưng đừng cù léc tôi, tôi sợ rồi, tôi có máu buồn đấy - tôi vừa hổn hển hít thở 1 ít khí oxi vừa thành khẩn cầu xin.

- Không... được, ai... bảo... bạn lừa tôi, lại còn...lại còn dám hôn trộm tôi nữa - Phương cũng ngồi xuống, túm lấy áo tôi như sợ tôi lại bỏ chạy.

- Hic...làm ơn tha cho tôi, tôi sai rồi, sai rồi.

- Không được, quá muộn rồi nhá - Phương nói xong liền lao vào đè tôi nằm lăn ra bãi cỏ, tay chọc thẳng vào 2 bên nách của tôi. Cũng may cỏ ở trường tôi khó dày, nên khi nằm không bị bẩn vào chiếc áo trắng.

Tôi dãy dụa, cười sặc sụa, tay với chân cứ không ngừng chuyển động để cho Phương không cù léc được quá lâu. Nhưng đúng là sức con gái thì cũng không thể nào bằng sức con trai. Trong lúc Phương bất cẩn, tôi nhanh tay kéo Phương cùng nằm xuống bãi cỏ.

- Oái, bạn làm gì đấy - Phương thất thanh sau khi bị tôi kéo nằm xuống bãi cỏ. Tôi không nói gì chỉ quay sang nhìn Phương.

- Thế nào, nằm xuống thích hơn chứ.

- Thích, nhưng không thích bằng cù léc bạn được. - Phương cười mãm nguyện, nhìn tôi với ánh mắt như cù chưa đủ đã.

- Bạn động chạm vào chỗ nhạy cảm của tôi hơi nhiều rồi đấy, đừng để tới lúc tôi cù léc lại bạn đấy.

- Thách, haha - Phương cười tỏ vẻ không tin.

- Không tin à - tôi xoay người về phía Phương, rồi lấy tay chọc vào 2 nách Phương.

Cứ thế 2 chúng tôi vờn nhau 1 lúc thì thấm mệt, 2 đứa cười chắc rách hết cả miệng. Lúc này Phương mới ngả cái đầu nằm lên cánh tay tôi.

- Chuẩn bị về thôi nhỉ, trời sắp tối rồi - Phương thủ thỉ vào tai tôi.

- Không, không muốn về tẹo nào - tôi thở dài có chút tiếc nuối.

- Mai đi học đừng có mà hôn trộm tôi thế đấy - Phương miệng vẫn ngậm kẹo mút, bất chợt rút ra rồi đưa qua bên tôi.

- Ờ, nhớ rồi mà - tôi hơi bất ngờ, nhưng vẫn cầm lấy chiếc kẹo mút Phương đưa, cho toẹt vào miệng dù cũng chả thích ngậm kẹo mút mấy. Nhưng vị ngọt từ chiếc kẹo mút lan tỏa ra khiến cho tôi tự dưng cảm thấy khỏe khoắn hơn. Kẹo mút hóa ra cũng không tệ đến vậy.

- Kẹo cũng ngon đấy chứ - tôi rút kẹo mút ra, rồi đưa lại sang bên Phương.

- Chả thế, ngon nên mới cho bạn ăn cùng đấy - Phương cầm lấy kẹo mút, rồi lại cho lại vào miệng mình.

Chiếc kẹo mút cứ thế tan chảy trong miệng của cả hai. Như 2 mà 1, như 1 mà 2, giữa tôi với Phương dần dần đã không có khoảng cách từ lúc nào không biết.

- Nhưng mà bạn phải cẩn thận trong lớp, trong lớp chắc hẳn có tai mắt của cô giáo, đừng để bị phát hiện, không là tôi với bạn sẽ không còn được vui vẻ thế này đâu - Phương tự nhiên nghiêm túc.

- Ờ, nhớ rồi, có chết cũng không nói, nhưng mà lớp mình có nội gián á? Sao bạn biết? - tôi ngồi dậy thắc mắc rồi kéo cả Phương cùng ngồi dậy.

- Thì bạn không thấy là, có việc gì trong lớp cô đều biết hết à, rõ ràng có ai đó trong lớp là tai mắt của cô rồi. Nhưng tôi mới phỏng đoán thế thôi, không chắc chắn, nhưng cứ phòng còn hơn - Phương đưa tay lên xoa mái tóc của tôi.

- Ờ, bảo sao lần mà Đông với Văn về lại chỗ cũ, cô Huệ lại biết. - tôi đột nhiên nhớ lại.

- Ừm, đó, nên là chúng ta cũng phải cẩn thận. Giờ về thôi. - Phương đứng dậy.

- Ờ, về thôi - tôi cũng đứng dậy.

Cả hai bước cùng nhau, đều tăm tắp dù không ai nói lời nào. Khi tới chỗ ghế đá, Phương mới lên tiếng.

- Ghi lại sđt của tôi nhá, có gì về nhà còn nhắn.

- Nhưng tôi không dùng điện thoại.

- Chán nhỉ, nào bạn dùng đi, về nhà còn nhắn tin với nhau.

- Ờ, chắc để sau này, giờ cứ tạm nói chuyện trên lớp. Dù sao về nhà tôi cũng toàn ngồi học, nếu có đt cũng sẽ không nhắn tin mấy đâu.

- Oki, thế cứ lưu lại số tôi, khi nào dùng đt thì nhắn nhé.

Tôi vui vẻ, ghi lại số của Phương vào 1 quyển vở. Hai chúng tôi cứ thế lặng lẽ đi về. Phương muốn đèo tôi, nhưng tôi không cho, phần vì thương Phương phải đèo người nặng gần gấp đôi mình, phần vì cũng sợ có thầy cô nào ở trường nhìn thấy thì cũng rén. Thế là tôi với Phương tạm biệt nhau từ ở cổng sân bóng.

Tôi bước về tới nhà, mà trong lòng vẫn còn không tin đây là sự thật. Có lẽ tôi chẳng phải là người may mắn, bởi vì đã tôi đã dám vượt qua định kiến của chính bản thân mình. Không biết nếu bố mẹ tôi biết tôi yêu đương với 1 bạn nhuộm tóc đỏ và mặc quần áo không chỉnh tề như thế thì có chém tôi ra làm mấy mảnh không? Vừa nghĩ tới đó thôi là lòng tôi lại lo lắng, trong thâm tâm tôi lại càng quyết tâm không thể để cho bất kì ai biết được chuyện này, kể cả là 3 thằng bạn thân Minh, Công, Luyn.

Đó cũng chính là điều tôi lo lắng lúc ngồi cạnh Phương, nhưng tôi lại không thể nói điều đó ra cho Phương nghe. Tôi sợ Phương sẽ tổn thương, rồi thay đổi bản thân chỉ vì những lời nói đó của mình, vì vậy tôi thà để bản thân chịu đựng, còn hơn để Phương phải suy nghĩ về những chuyện đó. Nó không hề đáng với tình cảm này, với dù sao Phương cũng không muốn mọi người trong lớp biết về chuyện của chúng tôi. Đó cũng là điều mà ở thời điểm đó chính là điều tôi mong muốn.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
BichThuAiMe,
Người trả lời cuối
Sangsmurf,
Trả lời
558
Lượt xem
41.449
Quay lại
Lên đầu trang