Chương 12 - Tình cô bán thuốc
…
Ba chai nước súc miệng gì đấy của người Dao đỏ, tính ra hơn 100k. Chắc vì khoản tiền chẳng đáng là bao nên dù tôi sòng phẳng đòi trả, Nga vẫn nằng nặc từ chối. Mẹ nó, mua đồ của người quen lắm lúc phiền phức là thế, cứ cái kiểu nể nang rách việc rồi không lấy tiền. Tôi đành gật đầu cảm ơn, tặc lưỡi hẹn có dịp sẽ trả công nàng bằng một chầu nhậu. Gì thì gì, sòng phẳng, có qua có lại mới toại lòng nhau mà.
…
Tôi là dạng loser điển hình: hiền lành, kiệm lời, đụt, dâm ngầm, lười xã giao. Nga thì ngược lại, nàng thuộc tuýp đàn bà lắm mồm hoạt ngôn, hễ rảnh háng là lại kéo tôi vào những cuộc chuyện phiếm vô thưởng vô phạt. Có hôm, hai đứa ném qua ném lại dăm ba câu chuyện vớ vẩn đến tận một, hai tiếng đồng hồ giữa đêm. Lâu dần, cái ranh giới xã giao mờ đi, thành ra cũng thân quen. Thi thoảng tôi còn phải rẽ ngang qua cửa hàng thuốc để chở nàng đi học vì xe nàng hỏng đang vứt ở xưởng, rồi tan lớp lại nổ máy tiện đường đưa về.
- Em thích nghe giọng anh, nó âm ấm chầm chậm, nghe thích!
Đại loại, mỗi lần đéo nặn ra được lý do gì hồn nhiên hơn để bắt chuyện tán phét với tôi, Nga thường buông lơi một câu như vậy. Giọng nàng khi ấy luôn có một tia lả lơi được che đậy vụng về.
Thực ra, nói thẳng từ tận đáy lòng, tôi đéo có ý định gì sâu xa với Nga cho lắm. Gu của tôi đéo phải là gái băm. Càng gần mốc mười tám phơi phới nhựa sống thì tôi càng khao khát, càng xa cái mốc đó, cơ thể đàn bà càng đượm mùi toan tính, tôi lại càng đéo thích mấy. Nhưng nói chuyện với Nga cũng có cái thú vị riêng, khoảng cách tuổi tác không quá xa, đủ để tung hứng vài tư tưởng thực dụng của những kẻ từng trải. Kể ra, tôi vốn cô độc, chẳng có mống bạn khác giới nào, nên thôi cứ coi Nga như một chỗ để giết thời gian. Nhìn chung bản năng giống loài quy định rồi, một nam một nữ rỉ rả với nhau, câu chữ trước sau gì cũng vô tình vương vãi vài ba ý tứ dâm dục ngầm. Nhưng mọi chuyện với Nga vẫn chỉ nằm gọn trong lằn ranh của những trò trêu đùa, vờn bắt cho vui vẻ mà thôi.
- Tối nay không phải học, đi uống bia đi anh!
Vừa bước ra khỏi phòng tắm, hơi nước còn chưa bốc hết khỏi vai, điện thoại đã rung lên ting ting. Tôi liếc màn hình. Cũng đang rảnh háng, cả buổi tối nằm không lại rước thêm mộng mị, tôi tặc lưỡi gõ phím đồng ý.
Từ ngày mua được chiếc xe máy tàng tàng, việc di chuyển rẽ ngang rẽ dọc trong cái thành phố bé xíu này tiện hẳn. Quan trọng nhất là sự tự do. Phạt rẻ, xe cũng rẻ. Hôm nào mấy anh áo vàng mà làm quá, tôi sẵn sàng vứt mẹ cả xe lại, đứng phủi tay cười khẩy đi bộ về. Nhậu nhẹt bét nhè, lượn lờ chán chê mà chẳng lo lắng gì nhiều như đi ô tô, cũng may là chưa từng gặp vấn đề gì.
Tối nay Nga lên đồ khá bốc, nàng mặc một chiếc áo dạng sơ mi trắng trễ nải, hàng cúc trên cùng khéo léo bung ra, ép sát hai bầu ngực căng phồng lại với nhau, để lộ ra một khe ngực sâu hun hút, trắng ngần lấp ló nhìn cũng phê gớm. Trời đêm hơi se lạnh, nhưng nàng chẳng thèm che đậy, diện độc chiếc quần jean short màu đen ngắn cũn cỡn, phô bày trọn vẹn đôi chân dài miên man. Làn da trắng phản chiếu dưới ánh đèn đường, cặp đùi to trắng nõn nà ngồn ngộn đúng chuẩn gu xôi thịt của tôi.
Phải cái Nga là thứ đàn bà vô duyên, vốn đã cao 1m65, ra đường còn cố nện thêm đôi guốc chừng 7cm, thành ra đứng còn nhỉnh hơn cả tôi một chút. Đi bên cạnh một đứa con gái cao hơn mình lắm lúc nghĩ cũng ngại vãi đái. Nếu đem lên bàn cân nhan sắc thì Nga có phần thua kém nét ngây thơ của Huyền hay sự lanh lợi của Mai. Nhưng nếu lùi lại một bước, nheo mắt đánh giá tổng thể từ gót chân lên đến đỉnh đầu, cái thân hình phồn thực đẫy đà này có khi lại bóp nghẹt thị giác hấp dẫn hơn nhiều. Khuôn mặt Nga có nét duyên ngầm, nhìn lâu trong ánh sáng mờ ảo lại toát ra cái vẻ dâm đãng, dễ mến một cách đàn bà. Thêm body rực lửa sẵn sàng thiêu đốt người đối diện. Nói gì thì nói, các cụ dạy cấm có sai câu nào: "nhất dáng nhì da, thứ ba mới là mặt". Các cụ đi săn đàn bà cả ngàn năm nay, đúc kết lại đều là tinh hoa cả.
Tôi nổ máy, vòng vèo đưa Nga dạt qua khu hồ Bạch Đằng. Cái thành phố bé tí này nó thế, phèn từ trong máu, đến ăn uống cũng đéo có chỗ nào ra hồn. Chỉ có khu Bạch Đằng view hồ đón gió mát rượi là còn vớt vát được mấy quán phong cách Hàn - Nhật có không gian bài trí nhìn được được tí thôi. Những khu khác đa phần là dạng quán xá hỗn tạp, nhếch nhác, khói nướng mịt mù phục vụ chúng sinh ồn ào. Để tìm một chốn không gian sang chảnh, tĩnh lặng, phù hợp cho những cuộc đong đưa thanh lịch, mỏi mắt cũng đếm không quá một bàn tay.
Tôi vốn dĩ không thuộc hệ nát rượu, uống không khá đã đành, Nga cũng chẳng phải hạng cao thủ gì. Thành thử, mỗi người cưa cẩm nhau mới được hai chai bia, men lúa mạch đã làm hai gò má nàng đỏ râm ran, ánh mắt bắt đầu lúng liếng ướt át. Đôi khi chúng ta đi nhậu cũng chỉ là để lấy chút không khí ồn ào náo nhiệt cho vui thôi chứ kỳ thực uống cũng không được mấy.
- Anh Tuấn từng này tuổi mà chưa lấy vợ cơ à?
- Anh thấy anh còn trẻ chán mà
- Không nhanh là có khi quá hạn sử dụng ấy chứ
- Em nên lo thân em ấy, không khéo để lâu lại cắt điện cắt nước hết thì chết dở
- Xì, điện nước vẫn đầy đủ nha
- Haha…
Nhìn chung bọn con gái mà hơn ba mươi vẫn lẻ bóng, đa phần là lũ có vấn đề về thần kinh hoặc nhận thức. Thường sẽ là cái loại sống lửng lơ trên mây, đặt ra yêu cầu trên trời, cái gì cũng muốn phải hoàn mỹ: phải giàu, phải ga lăng, phải chung tình, phải đẹp trai. Đời làm gì có sẵn mâm cỗ như thế. Nga không phải ngoại lệ, nàng cũng hay bóng gió khoe khoang có anh này giám đốc, anh kia kĩ sư theo đuổi, nhưng chê ẻo chê lả chưa ưng được ai.
Nhấp ngụm bia đắng ngắt, tôi tự cười mỉa chính mình. Kể ra thì tôi cũng chó chê mèo lắm lông, đéo khác gì nàng. Cũng vin vào cái cớ muốn xong xuôi mọi việc, tự do tài chính vững vàng, cơ ngơi đàng hoàng rồi mới tính chuyện lập gia đình. Giữ cái đầu lạnh và trái tim đầy tính toán. Giá mà suy nghĩ của tôi đơn giản một chút như đại đa số những kẻ bình phàm ngoài kia, duyên đến thì giang tay đón, không đòi hỏi quá nhiều, không hoang tưởng về một cuộc sống lý tưởng tuyệt đối. Thì có khi tôi cũng không đến nỗi rơi vào cái cảnh thân cô lẻ bóng tối tối xách xe lượn lờ hẩm hiu trong khi bạn bè cùng trang lứa vợ con đề huề ngồi nhà tận hưởng hơi ấm gia đình.
…
Rời quán, tôi lười biếng vặn ga, chở Nga lượn lờ vô định quanh những con đường thưa thớt dòng người. Gió đêm thốc vào mặt, quyện lẫn mùi bia ngai ngái và mùi nước hoa đàn bà nồng nàn từ phía sau. Có tí men vào máu, phần con lấn phần người, cơn rạo rực trỗi dậy dưới hạ bộ làm cự vật rục rịch cựa quậy căng tức. Ngặt một nỗi tôi vẫn phải sắm vai một gã đàn ông đàng hoàng, lịch thiệp, nên không biết phải phá vỡ lớp băng này bằng cách nào. Cứ mỗi lần tôi khẽ rà phanh là cặp gò bồng đảo ngồn ngộn, mềm mại của Nga lại ập vào lưng tôi êm ái đến bứt rứt. Nga dường như cố tình mà như vô ý, cứ rướn người chồm lên, tay chỉ trỏ nói cười. Sự cọ xát ma sát vô tình đó cứ lặp đi lặp lại nhịp nhàng, châm ngòi cho khối nam tính bên dưới lớp vải quần của tôi lồng lộn bành trướng, biểu tình thêm dữ dội.
Tính ra, nếu quặt tay lái, rủ Nga thẳng về nhà tôi chơi lúc này có khi là một nước cờ hợp lý. Nhưng bộ não của tôi lập tức giội một gáo nước lạnh, thực ra hai đứa chưa đụng chạm sâu sát, rào cản phòng thủ chưa bị gỡ bỏ, làm vội vàng thì không được chắc ăn. Biết đâu nàng chỉ đang thả thính thăm dò, xem tôi là thằng đểu cáng thèm hơi đàn bà ra sao, rồi mai mốt có tư liệu đem đi rêu rao bóc phốt với thiên hạ thì hỏng bét ván bài. Gã thợ săn lão luyện không bao giờ vội bóp cò khi chưa xác định rõ con mồi đã đứng im. Trước khi lột đồ gái đưa lên giường, tôi luôn phải chắc chắn 100% đèn xanh đã bật rực rỡ.
Quy trình săn mồi của tôi thì đơn giản, một công thức bất bại: đầu tiên nói chuyện bình thường rà sóng, sau thì thả vài câu đùa dâm dâm xem thái độ, tiếp đến là chat sex thăm dò, bắt đầu đụng chạm mơn trớn, và đến cái đoạn cầm tay, vuốt ve, hôn hít mà các nàng nhắm mắt để yên, không phản kháng… thì y rằng là lột sạch sẽ được. Các cụ nói cấm có sai câu nào, "cầm được tay là day được vú, day được vú là bú được l…". Lúc này, thời cơ vẫn chưa chín muồi, làm liều là hỏng ăn như chơi. Thêm nữa, tôi hiện tại cũng chẳng thiếu chỗ giải tỏa sinh lý đến mức phải làm liều, mạo hiểm sĩ diện của bản thân. Cứ nhịp nhàng đưa đẩy như đẩy xe hàng thôi, đun lửa riu riu, chuyện gì tới thì sớm muộn nó cũng tới. Cái thú vị của cuộc chơi, đôi khi lại nằm ở quãng thời gian vờn bắt, đong đưa nhau.
…
Trả Nga về nơi sản xuất an toàn, tôi một mình nổ máy, thả trôi xe lượn lờ vô định thêm một hồi. Lúc làn gió lạnh làm đầu óc tỉnh táo, định thần lại thì thấy xe đã đỗ xịch trước cửa Mộc Vân Các từ lúc nào không hay. Thôi thì ghé vào đấm bóp tí, vứt bỏ sự mỏi mệt. Dù sao thì cũng vẫn còn sớm, về căn nhà trống không cũng chán. Lại thêm đã lâu rồi không gặp Mai, tôi cũng nên vác mặt vào mà đối diện người ta, để chứng minh mình đéo phải loại Sở Khanh khốn nạn, ăn ốc đổ vỏ xong rồi lặn mất tích không một sủi tăm.
…
- Sao không book em khác mà đổi gió cho cảm giác mới lạ!
Cánh cửa gỗ mở hé, Mai bước vào phòng. Trong không gian chập choạng ánh sáng vàng mờ ảo, nàng nghiêng đầu, vừa cười cười vừa liếc xéo lườm tôi một cái sắc lẹm. Mai vẫn thế. Xinh xắn, đáng yêu, pha lẫn sự lanh lợi đầy sức sống. Kể ra, tôi với Mai mới là thứ quan hệ nam nữ nguyên thủy và tinh khiết nhất. Không ràng buộc danh phận, không vướng bận tiền bạc, không mua bán đổi chác. Mọi nhịp đập, mọi lần rên rỉ đều xuất phát từ cảm xúc chân thật và sự khao khát da thịt thuần túy. Giá mà Mai không có thằng người yêu ngáng đường, hoặc giá mà Mai đéo phải là chị họ của Huyền, thì có lẽ tôi và Mai biết đâu đã tiến xa hơn dăm ba cái nấc thang nhục dục này. Nói gì thì nói, sự hoạt bát vui vẻ của Mai giữa đời thường, đối lập hoàn toàn với sự lẳng lơ, bạo liệt, cuồng nhiệt khi bị ném lên giường… đó chính xác là thứ độc dược chết người đúng gu tôi.
- Ở đây Mai là nhất rồi, lấy đâu ra ai hơn được nữa, anh là phải tìm gái xinh nhất ở đây
Tôi vội nhe răng cười cười, tung ra một câu nịnh nọt để xua đi sự ngột ngạt ngượng ngùng đang bao trùm lấy không gian chật hẹp của đôi bên.
- Đúng là miệng lưỡi trai đểu!
- Trai đểu đi tìm gái đểu hợp quá còn gì nữa
- Xét về độ đểu thì em còn phải học anh nhiều, Tuấn ạ
Lỡ trần truồng ăn nằm, rên rỉ dưới thân nhau rồi, tôi tất nhiên không thể trơ trẽn nằm ườn ra sai Mai đi bưng chậu nước phục vụ rửa chân, rồi kì cọ da thịt hệt như đối xử với một con bé nhân viên bình thường được. Làm thế khoảng cách vừa lạnh lẽo vừa kỳ cục. Tôi chỉ khẽ nháy mắt kêu nàng ngả cái ghế nệm ra, rồi tự nhiên kéo gối, nằm êm ái gối đầu lên đùi nàng để nàng dùng tay ấn huyệt massage đầu.
Cảm giác mềm mại đến đê mê. Những ngón tay thon thả, nhỏ xinh của Mai luồn qua kẽ tóc, miết dọc vầng trán, vuốt ve vỗ về khắp da đầu rồi trượt xuống khuôn mặt tôi. Không gian phòng trầm ấm, thinh lặng, chỉ có tiếng nhạc thiền liu riu. Từ hõm cổ, từ khe ngực nàng ngay phía trên đỉnh đầu, một mùi hương thoang thoảng tản ra nồng nàn. Đó là một mùi hương thảo mộc thanh sạch quyện vào chút thơm mát của da thịt, vương vấn, luồn sâu vào khứu giác. Tất cả hòa quyện, kết dính lấy nhau, nhào nặn ra một trạng thái lâng lâng, vừa ngột ngạt vì dục vọng ngầm, vừa thanh thản, bình yên đến lạ kỳ. Nhắm nghiền mắt lại, tôi chỉ ước mình có thể tham lam níu giữ khoảnh khắc êm đềm này, bắt nó dừng lại mãi mãi.
Mai cúi xuống, vừa nhịp nhàng bóp đầu vừa rỉ rả buôn đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, thi thoảng bật cười khúc khích làm lồng ngực nàng rung lên, cọ nhẹ vào trán tôi. Nàng lôi đồng nghiệp ra nói xấu, chửi đổng ông bà chủ keo kiệt bủn xỉn, rồi hạ giọng thì thầm chuyện mấy thằng quản lý người Trung Quốc dâm dê, cậy quyền bóc bánh chén hết em này đến em nọ trong quán. Thói đời là thế, nói gì thì nói làm việc trong cái môi trường đầy rẫy sự va chạm da thịt mờ ám này đéo thể tránh được mấy chuyện nhớp nhúa ấy. Giống hệt mấy em KTV, bọn tay to mặt lớn cứ thấy em nào ngon nghẻ, hớ hênh là tìm cách rào trước đón sau đưa lên giường. Thực ra ở cái xã hội chó má này thì chỗ đéo nào chẳng thế, trong mấy cái khu công nghiệp ngột ngạt cũng đầy rẫy cảnh tương tự.
Chúng tôi buôn đủ thứ chuyện hỉ nộ ái ố, nhưng như một luật ngầm, cả tôi và Mai tuyệt nhiên đéo bao giờ cạy miệng đả động đến vùng cấm địa là thằng người yêu hiện tại của Mai và cả Huyền. Nhắc đến hai cái ranh giới đạo đức chết tiệt ấy lúc này, không gian sẽ lập tức đông cứng, bao trùm bởi sự gượng gạo và sự dằn vặt của tội lỗi. Anh em tinh đời đi tán gái có chủ thường đều nằm lòng quy tắc này, ngay cả khi rành rành biết các em đang có người yêu mình cũng tuyệt đối phải câm miệng, không được tò mò bới móc hỏi han. Chỉ cần vô tình nhắc đến cái vòng kim cô ấy là ảo ảnh lãng mạn lập tức tan vỡ, lôi tuột các nàng từ cơn mộng mị ướt át về với thực tại phũ phàng. Rồi để xoa dịu tòa án lương tâm, các nàng sẽ phải hốt hoảng khoác lên mình cái áo đạo đức giả, dựng lên tấm khiên thủy chung. Vậy là xôi hỏng bỏng không, hỏng mẹ nó hết kế hoạch ấm chén.
Nên là, một khi đã muốn mồi chài đưa em nào lên giường thì kệ mẹ chúng nó đang có người yêu hay không anh em cũng đừng quan tâm thừa thãi. Mấy thằng trai tơ loser đi tán gái mà cứ mở mồm ra bô bô hỏi mấy câu ngu học đại loại như "em có người yêu chưa?" thì chỉ có đi ăn cứt. Giả sử các em cũng đang có chút tình cảm với mình, đang tính đưa mình vào danh sách cân nhắc, nhưng lại đang lỡ trong một mối quan hệ mập mờ thì các em biết phải trả lời cái câu hỏi chết tiệt ấy là có hay chưa? Mở mồm hỏi những câu ngu xuẩn là tự tay chặt đứt đường tiến, đóng sập cánh cửa tiến vào thâm cung của người ta rồi. Thế nên là đéo cần biết có hay không, cứ nướng chín được củ khoai giữa khe đùi của các em là hoàn thành sứ mệnh. Mọi sự dằn vặt lựa chọn, để đàn bà nó tự tính toán, tự cân đối. Đó không phải việc của một kẻ đang đi săn mồi.
Sự tĩnh mịch râm ran trong căn phòng chật chội, cái hơi ấm từ bầu ngực Mai đang tỏa ra trên đỉnh đầu làm lớp vỏ bọc thanh tịnh của tôi vỡ nát. Dục vọng bùng lên, khối nam tính bên dưới rục rịch biểu tình. Trong hơi thở bắt đầu dồn dập, tôi chậm rãi vòng cả hai tay qua đỉnh đầu vươn ngược ra phía sau, ôm trọn lấy vòng eo nhỏ nhắn của Mai. Cảm giác mềm mại, ấm nóng quen thuộc từ da thịt nàng truyền qua tay - dù vẫn đang bị ngăn cách bởi một lớp áo đồng phục mỏng manh của quán - vẫn dư sức làm dòng điện chạy dọc sống lưng tôi sướng râm ran.
- Nào, nào, anh làm gì đấy?
Mai hạ thấp giọng cảnh cáo, âm sắc cố tỏ ra nghiêm nghị, nhưng nàng không còn gạt tay tôi ra như những lần trước. Nàng cứ để mặc cái vòng ôm ấy siết lại.
- Anh chỉ là mỏi tay nên vòng ra sau cho giãn gân cốt tí thôi, em đừng có mà nghĩ bậy
- Người khác nói thì em tin!
Cái giống đàn bà nó vi diệu ở chỗ ấy. Khi anh em chưa xé rào, chưa đâm thủng được phòng tuyến, các nàng sẽ giãy nảy, chống trả quyết liệt hệt như những trinh nữ giữ giá. Nhưng chỉ cần bế bổng các nàng vứt lên giường, cày xới nát bét một lần thôi, thì ở những lần gặp sau, tận sâu trong tiềm thức các nàng sẽ nghiễm nhiên coi sự đụng chạm da thịt, sự va chạm mơn trớn với anh em là chuyện hiển nhiên, chẳng còn vướng bận chút đề phòng nào nữa. Đấy cũng chính là cội nguồn của cái triết lý dâm dục "tình cũ không rủ cũng tới". Cứ thả gái đi cà phê ôn kỉ niệm với người yêu cũ là chết mẹ luôn, mọc sừng lúc nào không hay. Vì những thằng đàn ông đã từng nhào nặn qua cơ thể của nàng rồi, thì nghiễm nhiên nó sẽ tiếp tục có đặc quyền sờ mó vào những khu vực cấm địa ấy ở các lần kế tiếp, trừ phi đôi bên trong quá khứ mang thâm thù đại hận lắm thì may ra mới bị từ chối thôi. Mai lúc này cũng vậy, lớp áo phòng vệ hoàn toàn rụng lả tả, chẳng buồn kháng cự lại sự tham lam, dâm dê từ đôi bàn tay tôi. Miệng nàng thì nghiêm nghị chối từ, nhưng cơ thể đã mềm oặt, nóng rực, lơi lả thả trôi, đéo có chút phản xạ phòng vệ đáng kể nào.
Đột nhiên, Mai cúi thấp hẳn người xuống. Hơi thở ấm nóng phả qua chóp mũi tôi, nàng nhẹ nhàng đặt lên môi tôi một nụ hôn ướt át.
Mẹ nó, phải công nhận cái kiểu hôn ngược từ trên đỉnh đầu giáng xuống này nó mang lại một thứ khoái cảm kích thích và phê pha vô cùng. Cả đời tôi chưa từng nếm qua cái tư thế hôn hít kiểu này. Môi tôi và môi Mai dính chặt lấy nhau, cuồng nhiệt cuốn vào. Sự trơn ướt từ đầu lưỡi nàng, vị ngọt lịm mềm mại đê mê đến mức khi nàng toan lùi lại, tay tôi vô thức siết lấy búi tóc sau gáy Mai, ghì chặt khuôn mặt nàng xuống để ép khuôn miệng ấy vào mình thêm một lần nữa.
- Có người bây giờ anh! - Mai dứt môi ra, thở hổn hển, đập đập tay vào vai tôi ra hiệu dừng sự điên cuồng này lại.
- Hôm nay vắng ngắt làm gì có ai
- Nào...! gì mà toàn mùi bia thôi…
Mai phụng phịu, mặt đỏ ửng, dùng lực ấn nhẹ đầu tôi lún xuống mặt gối để tách khoảng cách nguy hiểm của hai đứa ra.
- Anh vừa đi uống bia với cô nào rồi mới qua đây hả?
- Đâu, anh đi với mấy thằng bạn thôi
Dĩ nhiên bộ não điếm thúi của tôi thừa biết đéo thể hồn nhiên thú nhận là anh vừa đi uống bia với một em vú múp đùi to tên Nga được. Tôi đành bịa bừa ra một lý do trơn tuột để lấp liếm qua chuyện.
Đôi mắt Mai ướt rượt nhìn tôi. Những ngón tay nhỏ bé của nàng chậm rãi trườn từ cổ, vuốt ve miết nhẹ xuống khuôn ngực rắn rỏi của tôi, nhào nặn từng múi cơ. Khoảng cách nằm có vẻ hơi xa, cánh tay Mai lại hơi ngắn nên nàng buộc phải rướn tấm lưng ong, vô tình ép trọn hai đôi gò bồng đảo căng tròn thơm nồng lấp ló sau lớp áo khoét sâu áp thẳng vào mặt tôi. Chao ôi! Cái cảm giác thịt da mềm nhũn, căng mọng chèn ép lấy mặt mũi mình, cộng với mùi da thịt thơm phức, nó đê mê đến mức tận bây giờ tôi vẫn không quên được. Lửa dục bốc lên não. Tôi vòng mạnh tay ôm riết lấy eo Mai, khóa chặt cơ thể nàng lại, cọ mặt liên tục vào bầu vú căng phồng ấy mà hít lấy hít để.
- Thôi… nào…! - Mai cười khúc khích, vặn vẹo cơ thể, cố gắng vùng vẫy một cách yếu ớt thoát ra khỏi vòng tay siết chặt của tôi
- Em thơm thế!
- Thơm gì, mùi nước xả vải thôi mà
Mãi rất lâu sau này tôi mới biết là thì ra cái mùi thơm ma mị toát ra từ từng lỗ chân lông trên người Mai hoàn toàn đéo đến từ ba cái loại nước xả vải công nghiệp rẻ tiền. Nó đến từ thói quen luôn tự đun các loại nước thảo mộc tinh khiết để uống thay nước lọc. Nào là trà dứa, trà táo xanh, rồi nước cốt lá nếp đun sôi… Cái thói quen ấy ngày qua ngày lại từ từ thanh lọc cơ thể nàng, vô tình biến da thịt Mai thành một hũ sáp thơm tỏa hương đặc trưng từ trong ra ngoài. Ngay cả đến những giọt mồ hôi lấm tấm vị mặn chát tuôn ra lúc hoan ái, cũng vương vấn thứ hương thơm thảo mộc thoang thoảng làm người ta vương vấn, điên đảo mãi không thôi. Cái mùi hương xác thịt ấy mỏng manh lắm, không vồn vã xộc vào mũi, nó bắt người ta phải kề môi, úp mặt rất gần, cọ xát rất sâu mới cảm nhận được trọn vẹn. Lắm lúc tôi tự nhủ, Hàm Hương công chúa thời nhà Thanh ngày xưa chắc cũng ròng rã ướp xác bằng thói quen này, nên thằng cha Càn Long mới điên cuồng vì thứ hương thơm mê hoặc đến vậy.
Cảm nhận rõ khối thép dưới đũng quần tôi đã trướng căng, dựng đứng lồng lộn thành một lều trại vững chãi, Mai nheo mắt cười đầy ẩn ý. Nàng tát yêu lướt nhẹ qua má tôi, rồi nhẹ nhàng đặt đầu tôi nằm yên vị xuống gối.
- Để em massage bụng cho anh nhé, bấm đầu nãy giờ rồi
Mai chuyển tư thế, nàng quỳ hai gối xếp bằng cặp đùi thon bên cạnh thân hình tôi. Hai bàn tay lướt nhẹ, vẫn những động tác xoa vuốt, miết dọc quen thuộc qua vùng bụng rắn chắc, nhưng mỗi lúc một táo bạo hơn, trượt dài nấn ná sâu xuống phía sát dưới phần mu dương vật - nơi nguy hiểm nhất. Tôi nhắm hờ mắt, nằm lim dim để mặc khoái cảm lân la bò dọc sống lưng. Dưới ánh đèn tranh tối tranh sáng vàng vọt của căn phòng, nhìn nghiêng từ dưới lên, Mai bỗng nhiên toát ra một vẻ đẹp nhục dục lạ lùng. Hàng lông mi cong vút rợp bóng, gò má ửng hồng rực rỡ không cần phấn son, đôi môi ướt át hé mở lấp lánh hơi nước dưới ánh đèn mờ ảo.
Kìm nén mãi không xong, đôi bàn tay tham lam của tôi tự động luồn ra sau, thô bạo vò xé, xoa nắn hai bờ mông căng tròn nảy nở của Mai. Chưa đã thèm, tay tôi lại trượt dọc xuống vuốt ve cái đùi trắng nõn mịn màng không tì vết, rồi lại vòng ngược lên nhào nặn khuôn ngực đang phập phồng gấp gáp sau từng nhịp thở của nàng. Mai cười khúc khích, hơi thở rối nhịp. Nàng vừa vờ vịt bận rộn xoa bụng cho tôi, vừa gạt nhẹ tay tôi ra lấy lệ. Đôi mắt lúng liếng của nàng thi thoảng lại đảo liên tục, dán chặt ra phía ô cửa kính mờ trên cánh cửa gỗ, phập phồng nơm nớp lo sợ bên ngoài có tiếng bước chân, hay ai đó vô tình đi ngang liếc mắt ngó vào.
Cái cảm giác vụng trộm lén lút giữa thanh thiên bạch nhật, ranh giới mỏng manh giữa sự kích thích tột độ và nỗi ô nhục bị bắt quả tang, làm máu trong người tôi sôi lên, kích thích đến mức khối thép trong quần muốn nổ tung, đau nhức.
- Tối nay… về nhà anh ngủ… nhé!
Giọng tôi khản đặc, trầm đục vang lên, đánh bạo thì thầm rủ rê Mai bước qua lằn ranh cuối cùng.
- Không được đâu sói ạ - Mai liếc nhìn tôi, một cái liếc sắc sảo, vừa nũng nịu lả lơi lại vừa giữ chặt lấy ranh giới nghiêm nghị.
- Đi mà~!
Mai nhếch mép cười, lắc đầu dứt khoát. Thực ra tôi thừa biết là Mai sẽ từ chối. Lời đề nghị gạ tình thẳng thừng, trần trụi đến mức không thèm bọc đường như thế sẽ chẳng bao giờ được bất kì em gái nào gật đầu tắp lự, vì đồng ý thế thì có mà mất giá quá. Giả sử tôi dựng lên một cái cớ hoàn hảo, lãng mạn nào đó để dụ Mai qua nhà thì may ra còn có cửa. Chứ giữa hai người vốn chẳng mang danh phận yêu đương ràng buộc, lại giăng mắc đầy rẫy những rào cản - nào là gã người yêu chầu chực, nào là cô em họ - việc Mai chối từ là điều hiển nhiên. Chẳng qua là khối nam tính đang căng tức bành trướng ác liệt bắt tôi phải thốt ra những lời gạ gẫm đầy bản năng trong cơn nứng sảng mà thôi.
Những ngón tay của Mai bất ngờ đổi hướng, lướt nhẹ rần rật xuống dưới phần đùi non nhạy cảm của tôi mà xoa bóp. Rồi chậm rãi và vô cùng táo bạo, nàng nhẹ nhàng luồn bàn tay luồn từ dưới ống quần đùi lùng thùng, tiến thẳng lên ôm trọn lấy cự vật đang căng tức chực chờ bùng nổ của tôi. Nàng cố tình bóp nhẹ một nhịp, chà xát đầy ma lực rồi lập tức rút tay ra, lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cử chỉ kích dục vụng trộm bất ngờ và hư hỏng ấy của Mai đánh sập mọi lý trí. Tôi bất giác nấc lên, hai bắp đùi gồng cứng vô thức ưỡn cong hông lên đón nhận, thèm khát cái động tác ấy lặp lại nhiều hơn thế.
Tôi nhìn Mai, đáy mắt hằn lên sự thèm khát van nài. Còn Mai khuôn mặt lúc này lạnh tanh, điềm nhiên như chưa từng có chuyện gì xảy ra, thi thoảng vẫn ngoái đầu cảnh giác nhìn ra phía ô cửa. Đôi bàn tay nhỏ xinh thỉnh thoảng lại đánh võng qua lớp vải, không ngừng trêu ngươi, hành hạ cự vật của tôi, cứ nhịp nhàng lúc ẩn lúc hiện.
- Em… anh nứng quá…!
- Kệ anh chứ
Không thể chịu đựng thêm, tôi vùng dậy như một con thú, thô bạo chồm tới vòng tay siết chặt lấy eo, kéo tuột cơ thể mềm oặt của Mai nằm bẹp sát rạt xuống người mình. Không để nàng kịp phản ứng, tôi áp môi mình lên môi nàng ngấu nghiến cắn mút. Mai rên lên một tiếng nghẹn trong cổ họng, nàng buông xuôi, đáp lại sự thèm khát điên cuồng của tôi bằng cách hé nhẹ bờ môi ướt át, mặc cho chiếc lưỡi tham lam của tôi luồn sâu vào khoang miệng mà càn quét.
Một tay tôi giữ rịt lấy gáy Mai, tay còn lại nóng rực, luồn sâu xuống giữa hai đùi nàng. Con mẹ nó, nhìn cái bộ váy đồng phục mỏng manh lả lướt tưởng bở, cứ đinh ninh luồn tay vào là chạm tới thẳng vũng lầy ướt át của nàng. Nào ngờ ẩn giấu tận cùng bên trong lại là một lớp quần bảo hộ bó chẽn chết tiệt. Mọi mưu đồ bị chặn đứng, tôi bực dọc, chỉ có thể điên cuồng dùng ngón tay miết mạnh, day nghiến bên ngoài lớp vải. Dường như Mai cũng rạo rực đến đỉnh điểm rồi, bởi lẽ dẫu cách qua mấy lớp vải vóc tay tôi vẫn cảm nhận rõ mồn một sức nóng hầm hập và một mảng thoang thoảng nhựa sống đang rỉ ra từ cấm địa của nàng.
Nhận thấy đèn xanh đã bật, tôi không chịu nổi cái không gian chật chội trên chiếc ghế massage nữa mà bật dậy, tôi dùng lực hai cánh tay nhấc bổng nàng lên, lôi thốc Mai lùi lại áp sát tấm lưng của nàng vào vách tường lạnh toát. Tôi ép chặt ngực mình vào bộ ngực đang phập phồng loạn nhịp của Mai, đôi môi tôi vẫn ngấu nghiến cấu xé môi nàng, trong khi hai bàn tay dâm loạn không ngừng nhào nặn, bóp siết hai bờ mông căng tròn nảy nở. Còn Mai vòng hai cánh tay nhỏ nhắn ôm ghì lấy bờ vai rộng của tôi. Khắp cơ thể nàng uốn éo, hông không ngừng đẩy tới, dí sát vùng tam giác mật vào thẳng phần hạ bộ của tôi, như một sự chủ động đầy bản năng, nàng muốn sự cọ xát nhục dục này mãnh liệt và sâu hơn nữa.
Mất kiểm soát, tôi thô bạo kéo ngược vạt áo và chiếc váy mỏng tang của Mai dồn hết lên tận eo. Bàn tay định luồn sâu vào tận cùng cấm địa ướt át của nàng để cày xới, thì đột nhiên, Mai như bừng tỉnh khỏi cơn mê sảng dục vọng. Nàng hoảng hốt vội vàng dùng cả hai tay đẩy mạnh tôi ra.
- Đừng… anh!
- Anh không chịu được nữa rồi
- Đừng… ai nhìn thấy thì em mặt mũi nào làm ở đây nữa…!
- Thì về anh nuôi…
- Quay về ghế không thì bảo!
Mai hạ giọng, nhưng âm sắc nghiến qua kẽ răng vô cùng nghiêm khắc. Nàng đưa tay véo mạnh vào bắp đùi tôi một cái đau điếng để kéo gã đàn ông mất trí về với thực tại.
Kể ra cơn nứng tan đi nhường chỗ cho sự lý trí, Mai lo sợ thế là đúng. Lỡ có con mắt tọc mạch nào lướt qua ô cửa kính nhìn thấy bóng dáng hai đứa quấn lấy nhau như thú hoang, rồi cái đám đàn bà lắm mồm xì xào bàn tán thì đúng là Mai đéo bao giờ ngẩng mặt lên được mà làm việc ở chốn này nữa. Trí nhớ tôi xẹt qua câu chuyện Mai từng kể, trước đây quán cũng có con bé tên Linh hay Lành đéo gì ấy, lả lơi hớ hênh để cho khách luồn tay vào bóp vú ngay trong phòng, xui rủi để mấy con làm cùng lướt qua trông thấy. Thế là tiếng xấu đồn xa, điều tiếng xì xào đâm chọc sau lưng mỉa mai, làm em ấy nhục nhã ê chề quá, đành phải ngậm đắng nuốt cay cuốn gói nghỉ việc. Giờ phút này nếu tôi mà cắm đầu cắm cổ đè Mai ra giao hoan tại trận chẳng may bị bắt quả tang sống sượng thì đời đúng là vết nhơ rửa không sạch, bách nhục xuyên trym.
Tôi hổn hển cầu xin, lồng ngực phập phồng trong sự đau khổ vì dục vọng bị chặn đứng đột ngột. Con mẹ nó, đúng là tra tấn thị giác lẫn xúc giác. Cảm giác bức bối, ngột ngạt ứ đọng đến mức tôi chỉ muốn xốc ngược Mai lên vai, vác thẳng về nhà ngay lúc này, ném ịch nàng lên nệm rồi đè xuống thúc sâu lút cán, đóng gạch một trận cho tơi bời hoa lá.
Mai phụng phịu, vùng vằng lườm tôi một cái cháy máy. Đôi tay nhỏ bé của nàng kiên quyết đẩy hông tôi lùi lại, ép phải quay trở lại chiếc ghế massage chật hẹp, rồi ấn mạnh vai bắt tôi phải nằm yên vị ngoan ngoãn ngửa mặt lên trần nhà.
Một không gian im ắng đè nặng, chỉ còn tiếng thở dốc. Đột ngột, bàn tay nhỏ xinh lạnh toát của Mai dứt khoát luồn sâu qua lớp ống quần đùi, nàng giật mép quần lót, giải phóng cự vật đang căng tức tột độ khỏi sự kìm kẹp bức bối, rồi bàn tay mềm mại ấy bao trọn lấy khối thép nóng rực, bắt đầu nhào nặn vuốt ve mơn trớn, kéo lên tuột xuống nhịp nhàng dọc theo chiều dài của dục vọng.
Trò massage kích dục, nói thẳng ra tôi đã từng vung tiền trải nghiệm chán chê. Hết lang thang dạt bến ở cái động massage Tiến Thành gần khu bệnh viện tỉnh, lại mò mẫm cày nát mấy cái ổ nhền nhện tên Queen lụp xụp trên đường Hòa Bình. Thế nhưng cái kiểu kích dục vụng trộm lén lút, vờn bắt tâm lý ở một cái không gian đàng hoàng ngay ngắn như Mộc Vân Các lại cấy vào não một thứ cảm giác phê pha khó tả. Nó hồi hộp, ngột ngạt và kịch tính đến nghẹt thở. Mai đúng là một cô gái biết cách biến tấu, biết cách khơi gợi, nắm thóp và làm cho gã đàn ông say đắm quỵ ngã. Thảo nào thằng loser mặt lợn bạn trai Mai dẫu xa xôi cứ cách một thời gian lại phải nai lưng xách *** chạy từ tít Quảng Ninh mò về. Chắc hẳn cái thứ ma lực kích thích từ đôi bàn tay, từ sự dâm đãng thầm kín của nàng đã tiêm nhiễm, trói chặt lấy hắn, làm hắn không tài nào dứt ra nổi.
Khối nam tính của tôi căng tức đến mức sắp rách toạc mạch máu, rỉ ra những giọt nhựa sống trơn tuột ướt át trong lòng bàn tay đầy điêu luyện của Mai. Hai gò má tôi giật giật, cơ đùi gồng lên, hai bờ mông căng cứng, kẹp chặt lại để cố gắng ghìm nén, trì hoãn lại cơn sóng xúc cảm cực khoái đang sôi sục chực chờ phun trào. Nhưng thói đời trớ trêu vô cùng, dục vọng là thứ đéo thể dùng ý chí mà kìm hãm, càng nghiến răng cố gắng kìm nén, trí não lại càng chết chìm tập trung vào chỗ ấy. Càng tập trung lại càng cảm nhận rõ ràng từng lớp khoái cảm li ti đang luồn lách, lan tỏa rần rật đến từng thớ thịt dọc trên thân cự vật.
Tôi chới với nấc lên, giọng đứt đoạn phá vỡ sự tĩnh lặng. Đôi bàn tay tôi quờ quạng vươn lên không trung, cố tóm chặt lấy bầu ngực của Mai rồi nhào nặn thô bạo. Sự mềm nhũn trong lòng bàn tay kéo theo một sự cộng hưởng thần kinh tuyệt diệu, tạo ra cảm giác giải phóng trọn vẹn nhất. Gì thì gì, vừa được bóp vú vừa xuất tinh xối xả nó mới là sự thỏa mãn xác thịt đỉnh cao đúng bài. Cự vật bên dưới thì không ngừng co giật mất kiểm soát, từng đợt co thắt dồn dập tống thẳng sinh khí vào lòng bàn tay Mai nhầy nhụa.
…
Ba tiếng gõ cửa chậm rãi khô khốc vang lên. Không gian như bị đóng băng đột ngột. Mai hoảng hốt giật mình thon thót, nhổm vội người lên. Nàng rút phăng bàn tay nhớp nháp ra khỏi quần tôi với tốc độ ánh sáng, rồi luống cuống chùi vội vã những vệt tinh trùng dính nhớp, nhờn rít vào sâu lớp vạt áo đồng phục của chính mình.
- Vào đi ạ!
- Chị Nhung đây, em có dùng cái chườm nóng nữa không cho chị mượn? Đang làm cho khách thì nó hỏng hay sao ấy, không thấy nóng nữa
Bố tổ sư cái con vô duyên! Tôi chửi thầm trong bụng. Giữa lúc thân xác tôi đang trôi nổi trong cơn cực khoái ngập tràn, tận hưởng những nhịp vuốt ve đê mê cuối cùng từ đôi bàn tay Mai, thì cái giọng eo éo của em Nhung chói chang dội vào phá hỏng tất cả. Khối thép nóng rực của tôi hoảng hồn, xìu đi co rúm lại thảm hại. Mẹ nó! Mất mẹ cả cái cảm giác hậu happy ending. Dòng tinh binh nóng hổi đứt đoạn trong quần tôi vẫn rỉ ra trào từng nhịp yếu ớt. Cũng may là phần lớn chất lỏng sền sệt đó chỉ vương vãi nhớp nhúa bên trong lớp quần sịp, chưa kịp ngấm loang lổ ra bên ngoài lớp vải chiếc quần mà quán cung cấp cho khách mặc. Nếu mà một mảng ướt sũng lồ lộ hiện ra ngay vị trí hạ bộ, để em Nhung dán mắt vào, chắc tôi chỉ còn nước đập đầu vào tường đéo biết giấu mặt đi đâu cho hết.
Tôi nghiến răng nhắm nghiền hai mắt lại, cố điều hòa nhịp thở dốc, vờ vịt sắm vai một vị khách đàng hoàng thanh lịch đang nằm tập trung tĩnh tâm để tận hưởng dịch vụ massage trị liệu thuần túy. Còn Mai, tôi ti hí mắt nhìn trộm, nể thật, khuôn mặt nàng biến sắc tích tắc rồi lập tức trở lại lạnh tanh, ráo hoảnh, nhịp nhàng xoa bóp hệt như chưa từng có bất kỳ chuyện mờ ám nào vừa xảy ra.
- Ở đây này, chị lấy giúp em với, em đang dở tay
Mai cất giọng bình thản trả lời Nhung, trong khi hai tay đang vờ vịt bận rộn bóp bóp, nhào nặn liên hồi phần bắp chân đầy lông lá của tôi.
Nhung lom khom nhặt lấy đồ nghề rồi lập tức lủi nhanh ra khỏi phòng, đóng sập cửa, cái bóng dáng tất bật như để cố ý lảng tránh, không muốn làm phiền đến không gian tĩnh tại, thư thái giả tạo của vị khách là tôi.
Bầu không khí căng như dây đàn nới lỏng. Chờ đến khi tiếng bước chân Nhung xa dần rồi mất hút ngoài hành lang, cánh cửa phòng khép kín hoàn toàn, tôi và Mai mới dám thở hắt ra. Hai đứa đưa mắt nhìn nhau rồi cả hai không ai bảo ai cùng phá lên cười nắc nẻ. Mai đưa tay luồn sâu trở lại vào trong lớp vải quần tôi, bàn tay mềm mại của nàng dịu dàng xoa nắn, tỉ mẩn vắt nốt những giọt nhựa sống trắng đục cuối cùng đang nhễu nhão rỉ ra khỏi đầu cự vật. Cái cảm giác vừa vỡ òa xuất tinh xong, dây thần kinh đang mẫn cảm tột độ lại tiếp tục được sự ẩm ướt của bàn tay nàng mơn trớn, nó kích thích râm ran đến mức làm tôi bủn rủn, co díu cả người lại.
- Khổ thân trai dâm của em!
(Còn tiếp)