Đừng dọa cho vào quây khi con khóc, vì làm như thế sẽ biến quây trở thành nơi trừng phạt, trong khi đó nó vốn dĩ là nơi an toàn (để chơi 1 mình khi bố mẹ bận làm việc chẳng hạn). Cũng đừng để cho con khóc chán đi thì thôi (dễ làm con hiểu nhầm thành muốn được bố mẹ yêu thương thì phải k đc khóc), mà phải giúp con nhận biết được nó khóc vì cái j, từ đấy đáp ứng nhu cầu của nó thì nó k khóc nữa. Tầm tuổi này bọn trẻ con chưa biết nói thì thím phải quan sát nó, xem nó hay đòi bế lúc nào, ví dụ như vừa đi học về (có thể do nhớ bố mẹ?), vừa chơi chạy nhảy rất mạnh (đau chân? đói?). Hoặc con sợ cái j đó ở dưới đất (ví dụ sợ con chuột do nhà hàng xóm dọa? do cô giáo dọa?). Hoặc đang chơi vui thì bố mẹ bắt phải đi tắm... Biết được nguyên nhân rồi thì bắt đầu điều chỉnh dần dần, ôm ấp nó 1 chút cũng được, tỉ tê tâm sự với nó, rằng con đói đúng k, bố mẹ biết con đói, đợi 1 chút mẹ nấu cơm rồi mình cùng ăn... rằng con muốn chơi tiếp à, cũng được nhưng chơi 5 phút nữa là phải đi tắm nhé... Ngày xưa con bé nhà mình lúc 1 tuổi đi bộ nhiều quá bị đau chân, tối về khóc phải bóp chân cho nó, giờ 5 tuổi tối nào mà chơi vật lộn với bố thì đêm nó sẽ mơ rồi giãy giụa tay chân... những cái đấy mình phải để ý vì nhiều khi nguyên nhân thực tế nó nằm lẩn khuất đâu đó.
Đêm cũng thế. Quan sát xem con khóc đêm thì như nào? Có mối liên hệ j với hoạt động ban ngày không? Con mình ngày xưa về sáng khóc rất kinh nhưng k mở mắt, sáng ra tỉnh táo k giống kiểu thức khuya, giống kiểu hoảng sợ khi ngủ thì cũng phải chấp nhận thôi chứ đánh thức hoặc tra hỏi nó thì cũng có làm đc j đâu. Hoặc tuổi con thím nó bắt đầu mơ nhưng không biết đấy là mơ thì phải hỏi han để gợi mở cho nó. Hoặc nó bị viêm tai giữa k ngủ được. Hoặc nghẹt mũi, táo bón... Hoặc trời nóng quá k chịu được. Hoặc như con mình đấy, chơi nhiều quá bị đau chân?
Tóm lại cứ giữ bình tĩnh, tìm hiểu và xử lý thôi.
Với cả ôm ấp con thì k sai đâu. Đừng nên quá bắt chước bọn Tây mà xa cách con quá. Ôm ấp thì không có điều kiện, nhưng đáp ứng yêu cầu thì có giới hạn.