Cuộc sống trung bình của đa số Voz bây giờ

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề concaran
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

concaran

Senior Member
Nay vừa tình cờ xem lại phim Tể tướng Lưu Gù. Chợt nảy trong đầu câu hỏi. Cuộc sống trung bình của đa số Voz bây giờ liệu có sướng hơn hay kém hơn một viên quan trung bình thời Thanh, quan tri huyện đi.
 
Nay vừa tình cờ xem lại phim Tể tướng Lưu Gù. Chợt nảy trong đầu câu hỏi. Cuộc sống trung bình của đa số Voz bây giờ liệu có sướng hơn hay kém hơn một viên quan trung bình thời Thanh, quan tri huyện đi.
Sướng hơn rất nhiều, ít nhất đủ ăn, thích ăn gì thì ăn đã hơn ối rồi. Nhưng khổ tâm, khổ khi so sánh không bằng ai.
 
Sướng hơn rất nhiều, ít nhất đủ ăn, thích ăn gì thì ăn đã hơn ối rồi. Nhưng khổ tâm, khổ khi so sánh không bằng ai.
Về ăn thì chẳng nhẽ quan huyện thời đó k đủ ăn á. Mình nghĩ về ăn thì quan huyện hơn đứt. Ăn sạch hơn. Nhiều của ngon vật lạ. Nhiều món chế biến cầu kỳ hơn. Mà quan huyện chỉ cần đến bữa là ngồi ăn, có kẻ hầu ng hạ. K như voz phải tự nấu, tự gắp.
 
Nay vừa tình cờ xem lại phim Tể tướng Lưu Gù. Chợt nảy trong đầu câu hỏi. Cuộc sống trung bình của đa số Voz bây giờ liệu có sướng hơn hay kém hơn một viên quan trung bình thời Thanh, quan tri huyện đi.
chắc chắn sướng hơn quan huyện về mặt vật chất, nhưng level cao trong tháp nhu cầu thì ko bằng
 
Sướng hơn nhiều
1784302759248.webp
 
Về ăn thì chẳng nhẽ quan huyện thời đó k đủ ăn á. Mình nghĩ về ăn thì quan huyện hơn đứt. Ăn sạch hơn. Nhiều của ngon vật lạ. Nhiều món chế biến cầu kỳ hơn. Mà quan huyện chỉ cần đến bữa là ngồi ăn, có kẻ hầu ng hạ. K như voz phải tự nấu, tự gắp.
1 huyện thời xưa ở Tàu chỉ khoảng 10.000 đến 40.000 dân, ở vn thì 15.000 đến 20.000 dân.
Về mặt thu nhập thì tri huyện trung bình là quan thất phẩm, bên tàu lương tầm 45 lạng bạc 1 năm, vn thì 40 quan cộng hết cả lương lẫn thưởng. 1 quan có thể mua đc 2 tạ gạo, tương đương tầm 10 củ bây giờ, lương tri huyện 7 phẩm là khoảng 800 củ 1 năm, hay 65 củ 1 tháng tôeng thu nhập.
Thua xa chuẩn voz, nhưng ko đến nỗi quá kém so với bây giờ.
Nhưng đòi ăn của ngon vật lạ thì miễn đi. Thời xưa trâu bò quý, muốn thịt phải làm đơn trình quan huyện cho phép mới đc thịt, cỗ đình cả làng to đùng cũng mới đc mổ heo, chứ bt ko có mấy mà ăn. Đồ đặc sản nơi khác về cơ bản ko có. Vd muốn cho quý phi ăn quả vải mà hoàng đế nhà Đường phải làm 800 dặm tốc mã mới có ăn được, quan hjyeejn vn ngoại trừ đồ ăn có sẵn ở địa phương thì miễn có chuyện ăn đc đẵ sản nới khadc, vd ở huyện ko có biển thì cá biển với ốc nọ kia là ko có, ở chỗ xa sông lớn thì chỉ ăn câ trê cá rô đồng đc thôi, ko ở chỗ có ruèng thì thịt rừng tươi cũng ko có đâu mà ăn, nên nhớ thời đó ko có tủ lạnh :)
Gia vị xịn sò mùi nọ mùi kia thì thời xưa nó quý hơn vàng, ngoài muối với đường với nc mắm nc tương với mấy cây rau mùi ngò phổ biến ra chả có j đâu.
 
1 huyện thời xưa ở Tàu chỉ khoảng 10.000 đến 40.000 dân, ở vn thì 15.000 đến 20.000 dân.
Về mặt thu nhập thì tri huyện trung bình là quan thất phẩm, bên tàu lương tầm 45 lạng bạc 1 năm, vn thì 40 quan cộng hết cả lương lẫn thưởng. 1 quan có thể mua đc 2 tạ gạo, tương đương tầm 10 củ bây giờ, lương tri huyện 7 phẩm là khoảng 800 củ 1 năm, hay 65 củ 1 tháng tôeng thu nhập.
Thua xa chuẩn voz, nhưng ko đến nỗi quá kém so với bây giờ.
Nhưng đòi ăn của ngon vật lạ thì miễn đi. Thời xưa trâu bò quý, muốn thịt phải làm đơn trình quan huyện cho phép mới đc thịt, cỗ đình cả làng to đùng cũng mới đc mổ heo, chứ bt ko có mấy mà ăn. Đồ đặc sản nơi khác về cơ bản ko có. Vd muốn cho quý phi ăn quả vải mà hoàng đế nhà Đường phải làm 800 dặm tốc mã mới có ăn được, quan hjyeejn vn ngoại trừ đồ ăn có sẵn ở địa phương thì miễn có chuyện ăn đc đẵ sản nới khadc, vd ở huyện ko có biển thì cá biển với ốc nọ kia là ko có, ở chỗ xa sông lớn thì chỉ ăn câ trê cá rô đồng đc thôi, ko ở chỗ có ruèng thì thịt rừng tươi cũng ko có đâu mà ăn, nên nhớ thời đó ko có tủ lạnh :)
Gia vị xịn sò mùi nọ mùi kia thì thời xưa nó quý hơn vàng, ngoài muối với đường với nc mắm nc tương với mấy cây rau mùi ngò phổ biến ra chả có j đâu.
T nói luôn là vua ngày xưa chưa chắc sướng bằng dân bây h đâu. Giải trí ăn uống bây h thứ gì cũng có
Mà tuổi thọ bây h cũng hơn nhiều. Ngày xưa Khải Định sống tới được 40 tuổi thì mừng quá làm cái Tứ Tuần Đại Khánh to oạch, đục 2 lỗ chỗ Điện Thái Hoà làm cái ô chữ Thọ, vậy mà mấy tháng sau thì oẳn
Còn bây h thì người sống 60 70 tuổi là thường

via theNEXTvoz for iPhone
 
T nói luôn là vua ngày xưa chưa chắc sướng bằng dân bây h đâu. Giải trí ăn uống bây h thứ gì cũng có
Mà tuổi thọ bây h cũng hơn nhiều. Ngày xưa Khải Định sống tới được 40 tuổi thì mừng quá làm cái Tứ Tuần Đại Khánh to oạch, đục 2 lỗ chỗ Điện Thái Hoà làm cái ô chữ Thọ, vậy mà mấy tháng sau thì oẳn
Còn bây h thì người sống 60 70 tuổi là thường

via theNEXTvoz for iPhone
bữa lướt voz đen thấy clip 1 cụ đâu cỡ 70 tuổi đục chị kia hùng hục
 
các friend chỉ nghĩ đến ăn(bỏ vào miệng)-thôi sao?
of course 1 đứa dân quèn(đủ ăn,đủ mặc) ở city thế kỉ 21 phải ăn đứt 1 nông dân (đủ ăn) ở thế kỉ 17,18,19 đời mãn thanh(tóc đuôi sam) rồi!
còn so với quan tri huyện thì thị dân thế kỉ 21 nhiều cái vẫn thua xa!
oLkDO02.gif
 
các friend chỉ nghĩ đến ăn(bỏ vào miệng)-thôi sao?
of course 1 đứa dân quèn(đủ ăn,đủ mặc) ở city thế kỉ 21 phải ăn đứt 1 nông dân (đủ ăn) ở thế kỉ 17,18,19 đời mãn thanh(tóc đuôi sam) rồi!
còn so với quan tri huyện thì thị dân thế kỉ 21 nhiều cái vẫn thua xa!
oLkDO02.gif
để t nói tiếp thêm.
Thời nay thích thì lên tàu bay nhắm mắt tí là bay tới mẽo đế mà thời xưa phải có hạm đội Trịnh Hòa đi chưa chắc nổi.
800 dặm đường của vua thì mất vài tiếng ngồi tàu điện. Cả đời vua ko ra nổi đô thành là có thật.
Thích học gì, đọc gì lên mạng mà tải có khi thời đó chỉ có quan lớn mới động đc vào thư viện quốc gia và quyền in ấn phẩm trong tay triều đình. Lên mạng mới coi vú đít chứ thời đó chỉ có loanh quanh các bà vợ thôi.
Ngoài sách giấy và giải trí dân gian vớ vẩn ra thì cũng ko có gì nhiều, chả âm thanh ánh sáng.
Nóng thì có cả điều hòa mà dùng như thứ bình dân chứ thời đó chịu chết thôi.
Có khi hẹo hết vì bệnh thời tuổi trẻ (hoặc là đại dịch) hoặc tỷ lệ sinh thành công cực thấp vì hẹo hết vì nhiễm trùng.
Ngày mai mà lũ lụt đê hoặc biến cố chính trị như ngoại xâm, triều đình sụp vỡ dẫn tới đói kém là quan bị dân đem ra treo cổ trước hoặc bị cướp bóc sạch.
Tất nhiên vải vóc và trang sức vào hàng xa xỉ phẩm.
 
@AnThitHeo :nhờ chủ nghĩa tư bản nên ngày nay 1 người tật nguyền cụt tay/chân ở Âu Mỹ- vẫn có tiền đi taxi,có mobile phone 5G mà lướt,có tv ở nhà xem phim,thể thao(tất nhiên phải tốn phí tr h cáp),biết lên utube,fb,tiktok,instagram, có xe lăn điện mà di chuyển,có thể viết/xuất bản sách,hay tạo kênh youtube để nổi tiếng,có tay/chân giả mà xài tạm,có job,vẫn có dịp/cơ hội cầm cây golf chơi thử vài đường...và tất nhiên sức mạnh của quốc tịch nước tiên tiến là 1 lợi thế!
bởi thế sanh ra ở nước giàu là 1 điểm cộng rồi!
R48eVW3.gif
kFPjUeG.gif
 
các friend chỉ nghĩ đến ăn(bỏ vào miệng)-thôi sao?
of course 1 đứa dân quèn(đủ ăn,đủ mặc) ở city thế kỉ 21 phải ăn đứt 1 nông dân (đủ ăn) ở thế kỉ 17,18,19 đời mãn thanh(tóc đuôi sam) rồi!
còn so với quan tri huyện thì thị dân thế kỉ 21 nhiều cái vẫn thua xa!
oLkDO02.gif
Đ hiểu thua cái gì luôn.

Trung lưu bây giờ hơn cả vua thời nhà Thanh.
Thời đấy vua chơi gái thì xấu, gái thời đấy 7*7 quy tắc lễ nghi đ' biết bj, cưỡi ngựa.
Đau đầu đau đít toàn thuốc lởm uống có khi đau đớn tật nguyền cả đời. Sống tới 4-50 là làm lễ to mừng thọ.

Đi xe ngựa thì xóc, tối ngủ đ' có điều hòa. Giờ đi otô mát đít, thích thì đi nước này nước kia. Đồ ăn nhập đồ ăn nội ê hề, nước giải khát thì vô số.

Trừ khoản có người hầu hạ sai khiến ra t đ' thấy vua thời trước hơn được gì trung lưu ở 2026 cả
 
Ko liên quan chứ giờ nếu 1 cá nhân muốn lưu danh thì pháp luật vn có cho phép cá nhân viết /xuất bản sách kể về cuộc đời mình - ko nhỉ?
Thầy tôi xuất bản 1 tập thơ ngắn- cũng phải chạy đôn chạy đáo xin giấy phép!
A! Hay là tự tạc tượng của mình đi ha?
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
concaran,
Người trả lời cuối
azbinhaz,
Trả lời
28
Lượt xem
2.963
Quay lại
Lên đầu trang