Hồi ức thanh xuân mang tên hai người con gái

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề BichThuAiMe
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Xin chào tất cả các bác Voz, em là thành viên mới cũng như là thành viên cũ. Do ních cũ của em đã bị quên mk đúng lúc hôm nay tâm trạng em nhiều cảm xúc, em bèn cố gắng dùng nốt những sự tỉnh táo còn lại, lập ních mới này để vào đây kể truyện chia sẻ với các bác. Em dân khối A nên văn vẻ sẽ không được mượt mà cho lắm, mong các bác Voz giơ cao đánh khẽ cho em. Đây cũng chỉ là những hồi ức của em về thời cấp 3 mà thôi, hi vọng các bác đừng kỳ vọng nhiều quá vì đây cũng là lần đầu em viết truyện, mong nhận được sự ủng hộ từ các bác!

MỤC LỤC:

PHẦN I: CẤP 3

Chương 1: Rối bời

Chương 2: Không cố ý
Chương 3: Mái tóc đỏ
Chương 4: Chiếc bút bi có mảnh giấy ghi tên
Chương 5: Chiếc cầu thang ở góc bên phải

Chương 6: Chai nước và chiếc khăn mùi xoa
Chương 7: 2 luồng suy nghĩ và chiếc điện thoại
Chương 8: Buổi dọn vệ sinh bất ngờ
Chương 9: Thanh niên đi wave alpha
Chương 10: Giờ chủ nhiệm đáng quên
Chương 11: Buổi chào cờ đầu tiên
Chương 12: Buổi thể dục đau đớn
Chương 13: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương 14: Cây bằng lăng bên góc bờ hồ
Chương 15: Lá thư của người bạn thân
Chương 16: Giọng hát hay và chồng ghế đỏ
Chương 17: Pha nghe lén tình cờ của Minh
Chương 18: Người bạn thân của Phương
Chương 19: Buổi khai giảng đầu tiên và sự mất tích của Phương
Chương 20: Ký ức nhỏ về Hiếu
Chương 21: Bài kiểm tra Toán và cô Dung
Chương 22: Khi "chó sói" chạm trán "mãnh hổ"

Chương 23: Trận hỗn chiến sau khi tạnh mưa
Chương 24: Viên kẹo làm dịu vết thương

Chương 25: Sau cơn mưa, liệu trời có nắng?
Chương 26: Chạy ngược hướng hoàng hôn
Chương 27: Hình phạt ban mai và khí thế buổi chiều
Chương 28: Những rắc rối bên ngoài đường biên
Chương 29: Trái bóng đi lạc
Chương 30: Hoàng hôn vẫn còn đó
Chương 31: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 1)
Chương 32: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 2)
Chương 33: Mùa hoa sữa lặng im
Chương 34: Sự thật phía sau những lá thư của Hiếu
Chương 35: Bí mật đằng sau căn nhà không có cổng
Chương 36: Lời hứa đầu tiên
Chương 37: Ai là lớp phó học tập?
Chương 38: Ngày bình thường của tuổi 16
Chương 39: Cả lớp là một
Chương 40: Cây bút chì màu xanh
Chương 41: Tấm thiệp Noel sớm của Vân Anh
Chương 42: Hạt giống cây hoa sen
Chương 43: Thi 2 khối và bữa cơm gia đình
Chương 44: Gió Đông, Mùa Thi và Chinh
Chương 45: Bữa cơm đầu năm ở nhà bác Linh
Chương 46: Điểm số không quan trọng
Chương 47: Nỗi lo lắng trước khi nghỉ tết
Chương 48: Quả bí ngô khổng lồ
Chương 49: Hơi ấm giữa mùa đông
Chương 50: Món quà nhỏ của chị Liên
Chương 51: Rắc rối từ chiếc điện thoại mới và cô Huệ
Chương 52: May mắn đến từ số đông
Chương 53: Hành động kì lạ của Đông và trận chiến ác liệt cuối năm
Chương 54: Không khí tết và tin nhắn từ số lạ
Chương 55: Hẹn hò ngày mùng 3 Tết

Chương 56: 5 cuộc gọi nhỡ
Chương 57: Giấc mơ chẳng bao giờ thành sự thật
Chương 58: 3 thầy cô thực tập

Ngoại truyện đặc biệt:

Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 1)
Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 2)
Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 3)


Ngoại truyện đặc biệt 2: Chính và Huyền (Phần 1)

ChatGPT Image Jun 2, 2026, 03_31_06 PM.webp


Dẫn truyện:


- Cường ơi, đi ngủ đi con, học gì mà khuya thế!

Một giọng nói nhẹ nhàng ở dưới tầng 1, bất ngờ cất lên trong không gian vắng lặng của màn đêm đang lặng lẽ đi vào giấc ngủ. Hoá ra đó chính là mẹ của Cường, cậu liền vội vàng đáp lời:

- Vâng, tí nữa con ngủ, bố mẹ cứ ngủ trước đi.

Nghe thấy vậy, ánh mắt mẹ cậu lại nặng trĩu, thở dài, không nói gì nữa, đi vào trong phòng ngủ nhưng cậu biết mẹ vẫn đang rất lo lắng cho cậu, cậu thật sự thấu hiểu điều lo lắng đó của mẹ.

Từ ngày có kết quả trượt trường chuyên, cậu buồn bã tới mức cả ngày chỉ nhốt mình trên phòng ngồi học. Cậu ngồi đào đi đào lại những gì đã học, làm đi làm lại những bài tập mà cậu đã làm cả trăm lần, trong lòng vẫn không hết khuây khoả. Minh - cậu bạn thân chí cốt gần nhà, rủ đi đá bóng mà cậu cũng không chịu đi. Cậu chỉ muốn ở một mình, bởi vì cậu đã đặt hết tâm huyết, đặt hết sức lực, đặt hết niềm tin của mình vào kỳ thi này. Cậu luôn muốn đỗ được trường chuyên, không phải là để thể hiện bản thân, mà là để có thể vào được môi trường mà mình mơ ước. Vậy mà cậu lại bỏ lỡ, trong lòng cậu chưa bao giờ thất vọng về bản thân nhiều như thế.

Mặt trời đã lặn ở đằng Tây
Mà sao tôi vẫn còn ngồi đây
Đôi mi ướt lệ, tôi đã khóc
Nghe trong con tim sao đắng cay?


3 tháng hè lớp 9, chính là 3 tháng hè dài nhất mà cậu đã trải qua. Sự cẩu thả trong khi thi đã làm cậu trượt ngôi trường chuyên mơ ước. Sau khi phúc khảo, cậu mới phát hiện ra, không phải bản thân đã làm sai, mà là do bản thân đã thiếu sự tập trung, khi chỉ đánh số trang vào tờ thi đầu tiên, 3 tờ còn lại cậu đã quên không đánh và không ghi thông tin. Vì thế nhẽ ra được 17,5/20 thì cậu lại chỉ được 6,5/20. Cú vấp ngã đau đớn này, như tát thẳng vào mặt cậu. Bởi vì nếu không thể lên chuyên học, cậu sẽ phải học ở trường cấp 3 gần nhà, cách nhà có 50m. Nhưng sự trái ngoáy vẫn còn tiếp tục, khi đó do cứ nghĩ là sẽ đỗ chuyên rồi, cậu đã thi cấp 3 ở trường gần nhà một cách hời hợt, chỉ có mỗi môn Hoá là 9,75 còn Toán và Văn của cậu lại thấp. Điều đó khiến cậu chỉ vào được A6 - 10A6.

----------------------------------------------​

CHƯƠNG 1: Rối bời


Một buổi sáng như bình thường,

Sau khi có kết quả thi cấp 3 của ngôi trường gần nhà, Minh liền chạy tới khoe với tôi nó được vào A2. Luyn - người anh họ của tôi, kết quả còn thảm hơn tôi vào A7. Trong khi đó Công - người còn lại trong nhóm F4 thì vào được hẳn A1. F4 - là sau này bọn tôi hay gọi nhau thế, bởi vì 4 đứa bọn tôi gần nhà nhau, học cùng nhau từ lớp 7, nên 4 thằng hay chơi với nhau, có gì cũng nói với nhau. Sau khi biết được kết quả, tôi cứ thầm nghĩ:

"Chả nhẽ học tài thi phận là có thật sao? Càng giỏi thi lại càng tệ."

Rồi những suy nghĩ cứ trôi qua nhanh như một cơn gió, buổi chiều chủ nhật hôm đó, Minh lại rủ tôi ra bờ ruộng đá bóng. Hôm nay, tôi cũng đỡ buồn vì trượt trường chuyên, cũng đã chấp nhận việc mình sẽ phải học ở trường cấp 3 gần nhà. Khoảng 3h chiều, Jun - con chó nhà tôi nuôi, đã sủa “gâu gâu“ inh ỏi, lạc trong tiếng chó sủa đó là một giọng nói quen thuộc cất lên:

  • Tivi ơi, bóng bánh thôi, nay mát trời, đá sớm không muộn! - Tivi là biệt danh mà Minh hay gọi tôi
  • Đợi tao chút. - tôi ở trên tầng 2, trả lời vọng xuống!

Trong vòng chưa đầy 30s, tôi đã có mặt ở dưới cổng. Bọn tôi là 2 thằng thích đá bóng nhất trong F4, tuy đá cũng chỉ ở dạng tàm tạm, nhưng cũng có thể hành được mấy đứa tiểu học ở gần nhà.

Chúng tôi lần lượt gọi cả Hiển, Minh bảy, Hoàng Anh, rồi cả Toàn ra đá. Cứ 2 chấp 4, tôi với Minh nào là ban bật, đập nhả, giật gót, rê bóng, động tác giả rồi sút cứ như là Barca đương đại vậy. 2 thằng cứ thế tung hoành trên sân ruộng như không biết mệt, những quả chọc khe bổng của tôi cho Minh cứ như đặt vào chân hắn, những lúc như thế tôi lại mường tượng mình là Messi đang chọc khe cho David Villa vậy.

Sau khi đã mệt nhoài, tôi với Minh nằm thở dốc ở bãi cỏ., Nhìn lên bầu trời xanh ngắt ánh chút vàng vàng của nắng chiều tà. Minh bỗng cất giọng hỏi tôi:

- Tình hình là mai mấy giờ xuất phát nhỉ?

- 7 giờ, hôm trước không xem thông báo dán ở bảng à? - tôi ngạc nhiên.

- Không, xem làm gì, đằng nào hỏi mày chả biết rồi.

- Thế mai đi thì qua rủ tao?

- Không, tự mà tới trường, có gì gặp nhau ở đấy cho dễ. - Minh cười cười tỏ vẻ khoái chí.

- Vậy mà cứ tưởng bạn bè thế nào? - tôi đáp lại với ánh mắt khinh miệt.

- Lại làm sao? Không thích học A6 thì xin sang A2 học với tao. - Minh nghiêm túc.

- Không, làm thế để làm gì? Với cả bố mẹ tao cũng đâu có tiền mà xin được như mày. - Ánh mắt tôi kiên định có 1 chút sự gắt gỏng.

Minh nó nhìn lại tôi với ánh mắt nghi kỵ, bĩu môi:

- Đây làm gì mất đồng nào. Bố tao quen thầy Thanh xin cho mà. Mày bảo bác mày xin cho ý, nghe Luyn kể là bác Lộc gì đó xin cho mày với Luyn vào A1 thây. Mày không biết chuyện đó à?

- Không, có chuyện đó sao, sao không thấy bố mẹ nói gì với tao? - tôi bật dậy ngạc nhiên.

- 2 anh em nhà mày không nói chuyện với nhau bao giờ à? - Minh cười khẩy.

- Thôi, kệ đi, không đỗ được chuyên, thì học lớp nào với tao cũng vậy thôi, không quan trọng! Tao sẽ bảo bác tao không cần chuyển tao sang A1 làm gì. - tôi lặng thinh trả lời bâng quơ, như cố giấu đi nỗi lòng cũng muốn vào A1.

- Học chuyên xa bỏ mẹ, học làm cái gì. Mày cứ nghĩ cho kỹ vấn đề kia đi không sau này hối hận, sang A1 anh em cho gần gặn, mày ở A6 ai mà qua đó chơi với mày được.

Tôi lặng người 1 lúc, lại nằm xuống nhìn lên bầu trời như đang cố giấu giếm mong muốn thật sự:

- Mày không qua tao thì tao qua mày chứ sao nữa. Thôi về đi, mai gặp nhau ở trường, chỗ chân cầu thang!

- Ok. Mai gặp. - nói xong cả hai cùng đứng dậy đi về.

Từng bước chân, bước từng bước trở về nhà trong sự nặng trĩu, lòng tôi bỗng chốc đầy âu lo khi ngày mai sẽ phải bước chân vào cấp 3. Một ngôi trường mới, 1 lớp học mới, rồi bạn bè mới, tập thể mới, tất cả đều mới, và tất cả sự âu lo đó như hiện rõ trên khuôn mặt của tôi. Không biết ngày mai tôi sẽ đối mặt với mọi chuyện thế nào? Tôi sẽ ngồi với ai? Cô giáo chủ nhiệm tôi sẽ là ai? Mọi câu hỏi cứ thế dồn dập khiến tôi chẳng thể tự mình thoát khỏi ra.

Trong sự băn khoăn đó, tôi trở về nhà đặt nồi cơm, rồi tắm rửa. Cũng chuẩn bị quần áo thật tinh tươm cho ngày mai, tuy có chút hào hứng nhưng tôi lại không mấy vui vẻ. Bởi vì làm gì có ai vui vẻ được khi không thể đạt được thứ mình muốn, nó giống như mọi thứ của hiện tại chỉ là tạm bợ mà thôi.

Bữa cơm hôm nay mẹ nấu rất thịnh soạn, như muốn tôi trút bỏ hết mọi chuyện không vui 3 tháng hè vừa qua. Có món tôm rang thịt, canh cua và cà muối, đúng những món tôi thích. Cả nhà đang ngồi ăn vui vẻ, thì chờ mẹ tôi có điện thoại. Mẹ tôi lủi thủi đi ra ngoài nghe, tôi nhìn theo đầy tò mò. Một lúc sau, mẹ tôi bước vào miệng có chút vui vẻ, ngập ngừng nói:

- Cường... ơi, bác Lộc xin cho con với anh Luyn sang A1 rồi đấy!

- Bác Lộc xin cho con thật á, nhưng sao không hỏi ý của con trước, bác làm vậy có vẻ hơi gượng ép quá, con không thích! - Khuôn mặt tôi vừa ngạc nhiên vừa hờ hững.

- Thế thì để mẹ điện lại bảo bác không cần xin cho con! - Khuôn mặt tôi có chút gì đó không vừa ý.

- Vâng, dù sao không đỗ chuyên thì đối với con học lớp nào cũng như vậy cả, A6 cũng như A1 thôi. Bác không phải xin làm gì cả cho mất công. - tôi nhanh chóng đáp lại mặc dù trong thâm tâm lại rất muốn sang A1. Bởi vì bên A1 có rất nhiều bạn bè cấp 2 của tôi. Nếu sang đó tôi sẽ không phải làm quen với nhiều bạn mới, có thể nhanh chóng hoà nhập.

Thế là 1 lúc sau, sau khi ăn cơm xong, mẹ tôi liền gọi nói chuyện lại với bác. Bác Lộc có vẻ cũng khá bất ngờ về mong muốn của tôi. Nhưng tôi thì rất kiên định. Tôi nghĩ rằng: “Nếu lúc nào cũng nhờ vả, không tự đi trên đôi chân của mình, thì về già, mình có cái gì“. Cho nên tôi đã kiên quyết từ chối ý tốt của bác, mặc cho bác rất thịnh tình, rất muốn giúp đỡ tôi.

Tối đến, tôi lại ngồi vào chiếc bàn học quen thuộc, mở quyển sách Ngữ Văn lớp 10 ra, mắt nhìn trong sách đọc, nhưng trong lòng lại nhiều suy tư. Năm nay tôi đã cao được thêm 5 phân 1m75, chiếc bàn học in đầy tên các cầu thủ được cậu viết bằng bút xoá, đã hơi chật so với đôi chân dài quá nhanh của tôi. Nhìn chiếc bàn học của chị Liên - chị gái tôi, mà tôi cứ thèm chảy cả nước miếng.

Trong ánh đèn vàng hiu hắt toả ra, giữa không gian tĩnh mịch quen thuộc ấy. Tay cầm một tờ giấy A4, lại bắt đầu vẽ hình Sakura - thủ lĩnh thẻ bài. Như một cách để bản thân tập trung, không còn những suy nghĩ rối bời nữa, một ánh mắt, 1 cây bút chì, 1 cục tẩy, chỉ vậy thôi. Mặc cho ngày mai có thể mưa to gió lớn hay nắng gắt cháy da thế nào thì hiện tại bản thân tôi vẫn đang cố gắng để có thể thoát ra được mọi chuyện. Có lẽ phải mất 1 khoảng thời gian nữa, nỗi đau trượt trường chuyên trong lòng tôi mới có thể nguôi ngoai.
 
Sửa lần cuối:

Chương 42: Hạt giống cây hoa sen


Ngày hôm sau,

Gió lạnh vẫn thổi đều đặn từ sáng cho tới chiều, đôi bàn tay của tôi sau mỗi lần đi giặt giẻ lau giường như bị cứng đơ. Các cô giáo cũng bắt đầu mặc những bộ quần áo ấm áp hơn, nhưng trong lớp vẫn còn 1 vài thành phần da dày, vẫn chỉ đóng mỗi chiếc áo cộc trắng đi học. Tôi nhìn mà rét run hộ những bạn ấy.

Tan học hôm nay Phương phải về nhà sớm có việc, cho nên tôi liền đi bộ cùng Minh cho đỡ buồn. Về tới cổng nhà tôi, thì chưa gì đã thấy Vân Anh ngồi chễm trệ ở ghế đá cạnh cây sung từ bao giờ không biết. Tôi giật mình có chút lo lắng. Hôm nay Vân Anh không mặc áo khoác trường mà mặc 1 chiếc áo khoác màu nâu hạt dẻ, đầu đội 1 chiếc mũ lông, 2 má đỏ lên chắc vì những cơn gió rét thổi qua.

Thấy tôi và Minh đi tới, Vân Anh nở 1 nụ cười, đứng dậy, 2 má núm đồng tiền sâu hoắm hiện ra rõ nét.

- Vân Anh? Sao mày lại ở đây thế - Minh có chút ngạc nhiên.

- Cường mời tao về nhà ăn cơm mà. - Vân Anh tinh nghịch đáp lại.

Minh liền nhìn tôi ra vẻ mặt không tin, sau đó lại quay sang nhìn Vân Anh cười nham hiểm.

- À, biết rồi nhá, mai tao sang tao mách Hiếu.

- Mách thoải mái, tao với Hiếu chia tay rồi - Vân Anh dứt khoát nói.

- Ai biết được, hôm trước vẫn thấy tình cảm với nhau ở chỗ cầu thang lắm. - Minh cố hỏi dò.

- Lúc nào đấy, tao không nhớ nữa, tóm lại là giờ chỉ là bạn bè với Hiếu thôi. - Vân Anh bước sát lại về phía tôi.

Minh cười cợt nhả rồi nhìn tôi mà trêu trọc:

- Ngày xưa lớp 7 mày với Hiếu đánh nhau vì Huyền, giờ lại đánh nhau vì Vân Anh đấy à?

- Vân Anh nó tới tìm tao có chút việc riêng thôi, chứ ăn cơm gì. - tôi lấy tay bóp lấy sau cổ Vân Anh.

- Có phải thế không Vân Anh nhỉ? - tôi cười cười hỏi, tay bóp chặt thêm 1 tí.

- Đau thế, bỏ tao ra đi - Vân Anh cố gắng rụt cổ lại.

Tôi liền buông nhẹ tay ra, sau đó Vân Anh tát tôi 1 cái.

- Cứ thích bóp cổ người khác.

Minh thấy thế thì cũng cười cười, rồi không nghi ngờ gì nữa.

- Thôi tao về đây, mai gặp lại. - Minh lại hướng mắt về phía tôi, rồi giơ tay tạm biệt tôi và Vân Anh.

Một lúc sau, bóng lưng Minh đã khuất xa, tôi mới bắt đầu lên tiếng.

- Sao mày tát tao đau thế? D*, tát đ*o gì mà đau kinh!

- Cho mày chừa cái tội bắt nạt tao.

- Tại mày cứ bốc phét trước mặt Minh đấy.

- Bốc phét gì?

- Thì mày bảo tao mời mày ăn cơm.

- Thì hôm nay tao tới nhà mày ăn cơm thật mà!


Tôi trợn tròn 2 mắt ra vẻ không tin.

- Cái gì cơ, sao lại tới nhà tao ăn cơm?

- Thì nãy tao ngồi đây, cụ Trác mày bảo tao vào nhà cụ ăn cơm mà. - Vân Anh chỉ tay về phía nhà cụ Trác.

- Mày hấp thật đấy, cụ tao lâu không gặp mày, mời cho có thôi. - Tôi thở dài.

- Cho có gì, tao đồng ý rồi. Cụ vui vẻ lắm, không như mày đâu. - Vân Anh lè lưỡi ra lêu lêu tôi.

Tôi dù bực mình mà cũng không làm gì được.

- Kệ mày đấy, đồ mặt dày - tôi cau có nói lại.

- Mà mày hái tao ít sung đi. - Vân Anh chỉ tay lên phía trên cây sung cao vút.

Tôi ngỡ ngàng, hơi có chút bất ngờ.

- Cao lắm, ai mà hái được. - tôi từ chối ngay tức khắc.

- Nhưng tao thích ăn sung.

- Hóa ra mày tới đây chủ yếu là vì quả sung này à? -
tôi thắc mắc.

- Chứ sao nữa! Hái cho tao đi mà, đi mà! - Vân Anh cứ thế làm lũng, ánh mắt cứ trung xuống năn nỉ, tự dưng lại khiến tôi mềm lòng.

- Thôi, được rồi, hái vài quả thôi đấy.

Một lúc sau, Vân Anh tay cầm mấy chùm sung cười tươi như hoa, 2 má núm đồng tiền lại hiện ra.

- Vào lấy cho bổn công chúa gói bột canh đi - Vân Anh ngồi trên chiếc xe đạp đá vào mông tôi.

Tôi quay lại nhăn nhó nhìn, rồi mới chịu vào trong nhà lấy. Vân Anh vừa rắc bột canh lên quả sung, vừa khen ngon. Miệng nhai nhóp nhép hết quả này tới quả khác. Tôi thì chỉ biết cười trừ, không biết nói gì.

- Mày không ăn à? Ăn cùng tao đi. - Vân Anh chủ động mời.

- Không, để bụng tối còn ăn cơm. Mà mày không về đi à? - tôi thắc mắc.

- Đã bảo là ăn cơm nhà cụ mày thật mà, cứ không tin nhỉ!

- Thật á, sao cụ tao lại mời m ở lại ăn cơm thế nhỉ? Lạ thật.

- Vì tao đáng yêu chứ sao, không như mày đáng ghét!


- Mày đáng ghét thì có, đồ mặt dày - tôi cau có mắng lại Vân Anh.

Đang nói qua nói lại thì cụ tôi ở đâu tự dưng xuất hiện.

- Cường về rồi đấy hả? Nay qua cụ ăn cơm! Bố mẹ con điện cho cụ rồi - Cụ tôi gọi.

- Sao thế cụ, bố mẹ con làm sao à?

- Bác Linh với bố mẹ con hôm nay đi ăn cỗ, gọi bảo cụ nấu cơm cho con rồi! (Giải thích chỗ này 1 chút, Bác Linh chính là bố của ông anh họ tôi Luyn)


- Thế hả cụ, vâng thế tí nữa con sang! - tôi mới chỉ kịp dứt lời, thì cụ đã lại tiếp lời.

- Vân Anh tí qua cùng Cường nhé con.

- Vâng cụ ạ! Có cần nấu gì thì con phụ cho.

- Không cần đâu, cụ bà nấu xong hết rồi, giờ đợi nồi cơm chín thôi.

- Vâng, có gì tí con với Cường qua.
- Vân Anh lễ phép trả lời cụ tôi. Cụ tôi cũng vui vẻ rồi đi sang nhà ông Bích chơi.

Tôi đứng bên cạnh ngẩn người ra, ngày trước hồi lớp 8 lớp 9, Vân Anh cũng qua nhà tôi chơi nhiều, nhưng chưa lần nào ở lại ăn cơm nhà cụ tôi. Không hiểu sao lần này cụ tôi lại chủ động như vậy, không hiểu có vấn đề gì không?

Mãi tới khi ngồi ăn cơm cùng cụ, 2 cụ mới kể lại cho tôi nghe. Hóa ra bố Vân Anh ngày xưa là học trò của cụ bà 3 năm cấp 3. Tết năm nào bố Vân Anh cũng đưa Vân Anh tới nhà cụ chúc tết, cho nên 2 cụ rất là quý Vân Anh. Bảo sao hồi cấp 2, lần nào thấy Vân Anh, 2 cụ cũng cười tươi hỏi thăm. Không ngờ lại có cơ sự như vậy.

Ăn xong, 2 cụ còn bảo tôi kèm Vân Anh về, vì nhà Vân Anh cũng khá xa đây. Tôi không định đồng ý, nhưng vì hôm nay 2 cụ đã nấu cơm cho tôi ăn rồi, nên tôi đành tặc lưỡi mà cho qua. Thế là tôi vào nhà lấy chiếc xe đạp cũ, rồi cùng với Vân Anh cứ thế đi song song cùng nhau trên con đường lập lòe ánh đèn đường.

- Mày với Hiếu dừng lại thật rồi đó hả? - tôi hỏi cho có chuyện để nói.

- Mày đừng hỏi những lời thừa thải có được không? - Vân Anh lại quay ra cáu với tôi.

- Lần trước thấy mày với Hiếu ở cổng phụ, cứ tưởng là bọn mày lại làm lành quay về với nhau.

- Ơ, sao mày thấy được thế, theo dõi tao đấy à?

- Hâm à, vô tình thôi, đúng lúc tao từ sân bóng đi ra.


- Ờ, hôm đó Hiếu muốn quay lại với tao, nhưng tao đã từ chối rất lịch sự rồi, mà Hiếu vẫn không hiểu.

- Còn ôm tao nữa, tao mới tức quá tát Hiếu 2 phát.

- 2 phát đấy của mày còn chẳng bằng 1 phát tát tao hôm nay đâu.
- tôi hậm hức ôm má.

- Đó là lẽ dĩ nhiên, bởi vì tao vẫn còn chút tình cảm với Hiếu. Chứ với mày thì không! - Vân Anh cười lớn rồi vô tư đáp lại.

- M* mày, đồ hám trai, chia tay rồi còn đòi vẫn còn tình cảm. Mày dở thật. - Tôi nghiến răng mà coi thường.

- Mày có người yêu đi rồi biết, loại không có người yêu như mày, thì tính gì - Vân Anh tỏ vẻ dè bỉu tôi.

- Kệ mày thôi, tao có hướng đi riêng của tao.

- Thì chả kệ mày.

- Nhưng mà hôm nay tới gặp tao chỉ là vì muốn hái sung thôi à?
- tôi tò mò.

- Dở à, nếu chỉ vì mấy quả sung, tao tới làm gì?

- Thế là vì chuyện gì vậy! - tôi thắc mắc.

- Tao mang cho cụ mấy hạt giống hoa sen với hoa súng mà bố tao kiếm được. Cụ nhận được vui quá, nên giữ tao ở lại ăn cơm mới cho về.

- Ờ, ra là vậy, bảo sao chứ bình thường cụ tao không mời ai ở lại ăn cơm đâu. Chỉ có tao là con cháu thôi.

- Xí, thôi đi, cứ làm như cụ quý mày lắm ý.

- Mà mày cũng tâm cơ thật đấy, tao không lại được.


- Tâm cơ gì, chỉ là tao thấy bố tao định vứt mấy hạt đó đi thì phí, nên tao gợi ý bố tao cho cụ thôi.

- Mày quả thật không đơn giản
- tôi tặc lưỡi nhìn sang Vân Anh.

- Dở à, tao quá đơn giản, chỉ có mày mới phức tạp thôi, tặng thiệp Noel cho còn định không nhận! D*, nếu không phải ở cửa sổ lớp mày là mày ăn 1 cái tát của tao rồi đấy.

- Hay là mày thích ai trong lớp rồi, nên ngại không dám nhận quà của tao.

- Dở à, thích ai đâu. - như bị nói trúng tim đen, tôi đỏ mặt từ lúc nào không biết. Cũng may trời tối, chỉ có ánh đèn đường lập lòe nên Vân Anh cũng không thấy rõ.

- Mày là bạn thân tao đấy, có người yêu phải thông qua tao đã biết chưa? - Vân Anh ánh mắt hiển nhiên nhìn tôi.

- Làm như là bố mẹ tao vậy, nào có hẵng tính - tôi gõ nhẹ 1 cái vào đầu Vân Anh. Ánh mắt Vân Anh tỏ vẻ không vui đòi đánh lại tôi.

Cứ như thế, quãng đường tới nhà Vân Anh khá xa nhưng sau 1 lúc nói chuyện thì lại hóa thành gần. Sau khi đã nhìn thấy Vân Anh vào nhà, tôi mới yên tâm, bắt đầu đi về nhà. Nhưng cứ nghĩ về chuyện mà Vân Anh mang hạt giống sen cho cụ tôi mà tôi cứ rợn hết cả lông tay lên. Mới chỉ có lớp 10 thôi, mà không ngờ Vân Anh đã sâu sắc như vậy rồi. Không biết sau này Vân Anh còn trở thành như thế nào nữa đây.
 
Sửa lần cuối:
- Tình cờ qua cái voz truyện này, bình thường toàn bên điểm báo đọc tin tức, nay thế nào ở cty rảnh quá lướt voz truyện đọc phát từ sáng tới đây. Cũng mong bạn Phương kia tình đầu cũng là tình cuối. Mh với vợ hiện tại cũng là tình đầu của nhau cái thời hs cấp 3 ngày nào, sóng gió để mà tới nhau tới giờ cũng dài để viết hồi ký cơ mà Văn dốt haha. Hóng bác ra tiếp để đọc, cảm giác đúng như trở về cái ngày thuở đó, cũng được ghép chỗ ngồi cạnh vợ mh, cũng đã từng ghét ra mặt và để rồi thương... Giờ có 2 đứa con, tình cảm không còn như thuở ban đầu nhưng cũng đã từng 1 thời như bác haha. Giờ cho quay lại cái ngày đó mh vẫn lựa chọn đó vẫn quyết định đó.
 
- Tình cờ qua cái voz truyện này, bình thường toàn bên điểm báo đọc tin tức, nay thế nào ở cty rảnh quá lướt voz truyện đọc phát từ sáng tới đây. Cũng mong bạn Phương kia tình đầu cũng là tình cuối. Mh với vợ hiện tại cũng là tình đầu của nhau cái thời hs cấp 3 ngày nào, sóng gió để mà tới nhau tới giờ cũng dài để viết hồi ký cơ mà Văn dốt haha. Hóng bác ra tiếp để đọc, cảm giác đúng như trở về cái ngày thuở đó, cũng được ghép chỗ ngồi cạnh vợ mh, cũng đã từng ghét ra mặt và để rồi thương... Giờ có 2 đứa con, tình cảm không còn như thuở ban đầu nhưng cũng đã từng 1 thời như bác haha. Giờ cho quay lại cái ngày đó mh vẫn lựa chọn đó vẫn quyết định đó.
ôi ông bạn cũng 96 à, bảo sao ông bạn đọc truyện của tôi đồng cảm thế, đúng là đồng niên vẫn dễ cảm nhận hơn...
Thế hệ anh em mình là vậy mà nhỉ, ông bạn mà rảnh thì lên bài thôi, tôi cũng muốn lắng nghe câu chuyện của ng khác như ông bạn, chắc hẳn cũng hay lắm.
Mà chúc mừng ông bạn đi với mối tình đầu được lâu như vậy, ngưỡng mộ nhiều đấy ông bạn à.
 
ôi ông bạn cũng 96 à, bảo sao ông bạn đọc truyện của tôi đồng cảm thế, đúng là đồng niên vẫn dễ cảm nhận hơn...
Thế hệ anh em mình là vậy mà nhỉ, ông bạn mà rảnh thì lên bài thôi, tôi cũng muốn lắng nghe câu chuyện của ng khác như ông bạn, chắc hẳn cũng hay lắm.
Mà chúc mừng ông bạn đi với mối tình đầu được lâu như vậy, ngưỡng mộ nhiều đấy ông bạn à.
Chuẩn bro 96 nhé ha ha. Nãy cũng đoán bro cỡ giữa 9x vì cái bài Hoa Sữa nó khoảng lứa đó mà. Mà bảo viết ra thì cũng khó, giờ thời gian công việc vs con cái chiếm nhiều quá. Thôi cứ follow chuyện của bác. Rảnh lại vào hóng chap
 
Chuẩn bro 96 nhé ha ha. Nãy cũng đoán bro cỡ giữa 9x vì cái bài Hoa Sữa nó khoảng lứa đó mà. Mà bảo viết ra thì cũng khó, giờ thời gian công việc vs con cái chiếm nhiều quá. Thôi cứ follow chuyện của bác. Rảnh lại vào hóng chap
oki nha ông bạn, đợi lúc nào ông bạn có hứng thì viết cho mọi người cùng đọc nhé, chắc chắn có tôi theo dõi ;v
 
Hôm nào rảnh úp tiếp nhé thớt. Truyện này êm đềm nhưng thấy cuốn đấy
vâng, em cảm ơn bác đã động viên và theo dõi truyện của em, em hi vọng sự chậm rãi trong câu chuyện của em sẽ khiến cho mọi người lắng đọng được nhiều hơn. Chứ đọc 1 tác phẩm hay bất kì 1 cái gì đó mà không để lại được trong lòng người đọc 1 cái điều gì đó, thì đó chính là điều em áy náy nhất, vì như thế sẽ mất cả thời gian cũng như cảm xúc người đọc. Cho nên tuy em không phải nhà văn chuyên nghiệp nhưng vẫn luôn luôn cố gắng không để người đọc bị mất thời gian quý báu của mình. Đó chính là con người của em, cũng như phong cách sống, phong cách làm việc của em. Cho nên hi vọng sẽ luôn được các bác đón nhận sự chân thành này, mặc dù giữa em với các bác chỉ là những người xa lạ.
 
2 ngày cuối tuần rảnh ngồi đọc cũng đọc được đến đây, mình thích văn phong gần gũi như này của chủ thớt, không cần phải trau chuốt như mấy nhà văn làm gì đâu :v. Đọc xong hồi tưởng về năm tháng cấp 3 thấy hồi đó vô lo vô nghĩ mà trong trẻo ghê, mà câu chuyện của bác là 100% hay có thêm thắt gì k? :D
 
2 ngày cuối tuần rảnh ngồi đọc cũng đọc được đến đây, mình thích văn phong gần gũi như này của chủ thớt, không cần phải trau chuốt như mấy nhà văn làm gì đâu :v. Đọc xong hồi tưởng về năm tháng cấp 3 thấy hồi đó vô lo vô nghĩ mà trong trẻo ghê, mà câu chuyện của bác là 100% hay có thêm thắt gì k? :D
Cảm ơn bác đã đọc truyện của em :D em xin ghi nhận những lời động viên chân thành của bác!
Truyện của em thì là thật 100% đấy bác à, cái này mà bịa thì bác đọc sẽ nhận ra ngay, có những chỗ em không nhớ rõ thì trong truyện em sẽ đánh dấu đảm bảo tính đúng sự thực nha bác :D
 

Chương 43: Thi 2 khối và bữa cơm gia đình


Tuổi trẻ mang theo nhiều khát vọng, nông nổi, giống y như câu "Ngựa non háu đá". Tuy nhiên tôi lại không nghĩ là như thế, tôi cho rằng tuy ngựa non thì háu đá, nhưng nếu không đá thì ngựa sẽ chẳng biết được mình đá được tới đâu. Vì thế tôi không chỉ đăng ký thi định kỳ khối A Toán Lý Hóa, mà tôi còn đăng ký thi định kỳ cả khối C Văn Sử Địa nữa. Tôi tin rằng bản thân thừa khả năng có thể thi cả 2 khối mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.

Nhưng cũng vì mục tiêu lớn như vậy, nên thời gian của tôi gần như dành toàn bộ cho việc học. Với thi học kỳ cũng chỉ sau thi định kỳ có 1 tuần thôi, cho nên việc tôi thi cả Toán Lý Hóa Văn Sử Địa coi như cũng là 1 mũi tên trúng 2 đích. Vừa ôn để thi định kỳ, cũng coi như ôn để thi học kỳ luôn.

Phương thấy tôi đăng ký cả khối C, cũng rất ngạc nhiên, còn cố gắng khuyên tôi bỏ đi, thi 1 khối A thôi. Nhưng lúc đó tôi chỉ cười đáp lại Phương là "bạn không hiểu được tôi đâu" một cách thần bí. Phương thấy vậy cũng tặc lưỡi mà mặc kệ tôi.

Nhưng không chỉ có Phương mà gần như các bạn khác trong lớp cũng đều bất ngờ với quyết định của tôi. Có lẽ mọi người đều nghĩ tôi có vấn đề, nhưng tôi cứ mặc kệ cho những lời đàm tiếu ấy xôn xao. Tự bản thân tôi vẫn tin vào quyết định của chính mình.

Thứ 7 - 24/12/2011

Cả lớp ầm ĩ vui đùa, còn tôi thì lặng lẽ ngồi 1 góc ôn Văn Sử Địa để mai còn thi định kỳ, Phương thấy tôi học chăm chú quá cho nên cũng không làm phiền mà xuống chơi cùng với Tùng. Mọi người trong lớp ai cũng đều vui cười tận hưởng ngày Noel. Người thì viết thiệp tặng cho nhau, người thì vẽ cây thông lên bảng, người thì rủ nhau đi ăn kem, ăn chè, người thì rủ đi nhà thờ chơi,... Nhưng dĩ nhiên là không ai rủ tôi cả, sâu trong lòng tôi cũng có hơi chút chạnh lòng thật, nhưng vốn dĩ đó là hậu quả mà tôi xứng đáng phải nhận.

Thời điểm đó, lớp tôi cũng đã bắt đầu có 1 vài bạn dùng facebook. Mọi người rủ nhau lập ních face, rồi kết bạn nói chuyện với nhau qua face cho đỡ tốn tiền điện thoại. Phương cũng hồ hởi lập ních face với đội con gái ở dưới như Tùng, Thương, Huệ, Tâm, Trang, Hương, Vân,... Vì chỉ có mỗi Huệ, Tâm, Trang có điện thoại vào được mạng nên gần như tụi con gái đều xúm vào xung quanh Huệ, Tâm, Trang. Tôi thấy vậy cũng chỉ tặc lưỡi mà làm thinh, không biết facebook là gì mà khiến mọi người mê mệt thế.

Lúc đó tuy nhà tôi có máy tính và có mạng, nhưng tôi lại chủ yếu dùng để lên mạng tìm bài tập để học, chứ không có dùng facebook gì cả. Dù cho lúc đó facebook đang hot hơn bao giờ hết, nhưng cũng chẳng thể làm tôi có 1 chút lay động. Ai không hiểu chắc đều nghĩ tôi là 1 thằng tối cổ, nhà quê, không biết cập nhật thời đại.

Con trai lớp tôi thì dạo này càng ngày càng chểnh mảng học tập, trừ những anh em không chơi game bao giờ như Hưng, Phi,... Còn lại những thanh niên như Đông, Quang, Hoàn, Mạnh Thắng,... hầu như lúc nào cũng thấy điểm danh đều ở quán nét gần trường trong những buổi đi học thêm. Nhất là Quang, sau vụ đầu năm thì Quang ngày càng thân thiết với đội Đông và Hoàn. Chắc có lẽ chơi game cùng đội đấy nhiều làm Quang bắt đầu thay đổi.

Tan học hôm đấy, khi mà cả lớp chỉ còn lại tôi và Phương. Trước khi về, Phương liền tranh thủ chúc tôi ngày mai thi thật tốt. Tôi vui vẻ mỉm cười, rồi cũng chúc lại Phương thi tốt. Nhưng trong lòng tôi lại buồn, âm thầm cảm thấy có lỗi, bởi vì hôm nay là ngày Noel mà lại không thể đưa Phương đi đâu chơi được.

Nếu hôm nay chị Liên tôi không về, có lẽ tôi cũng sẽ cố gắng dành 1 chút thời gian ngồi với Phương ở sân bóng rồi. Đúng là nhiều khi có những việc mình rất muốn làm nhưng lại tuyệt nhiên không biết ở đâu có 1 việc quan trọng khác xen ngang, làm cho chính bản thân chúng ta bối rối, không thể không bỏ rơi việc muốn làm kia được.

Cũng may Phương không phải kiểu con gái tính tiểu thư, Phương rất hiểu chuyện, tuy tôi không nói ra nỗi buồn đó, nhưng Phương như hiểu được trong lòng tôi nghĩ gì nói "chị gái lâu lâu với về mà, đợi thi xong học kỳ tôi với bạn ngồi với nhau sau". Lúc đó tôi biết thừa trong lòng Phương cũng rất buồn, nhưng chỉ vì không muốn tôi rơi vào cảnh khó nghĩ, mới bèn chịu thiệt thòi mà nói ra như vậy.

Tôi lúc đó chỉ muốn ôm Phương thật chặt thay lời cảm ơn vì sự thấu hiểu này, nhưng lại không đủ dũng khí làm điều đó, 1 phần vì sợ người lớp khác nhìn thấy, 1 phần vì cũng ngại sợ Phương không thích. Thế là tôi chỉ đành đưa tay móc nghéo với Phương 1 cái hứa rằng thi học kỳ xong sẽ đưa Phương lên công viên trên thành phố chơi. Phương mỉm cười vui vẻ gật đầu mà đồng ý. Khiến tâm trạng tôi lúc đó cực kỳ thoải mái vì mọi việc diễn ra quá suôn sẻ, thuận lợi.

Trên đường về nhà, tôi vui vẻ hát vu vơ bài hát yêu thích "Chiếc khăn gió ấm".

"Gửi cho em đêm lung linh, và tiếng sóng nơi biển lớn
Gửi em những ngồi sao trên cao, tặng em chiếc khăn gió ấm

..."

Nếu có tiền nhất định tôi sẽ mua tặng cho Phương 1 chiếc khăn - chiếc khăn gió ấm. Dù chả hiểu sao lại là gió ấm, vì vốn dĩ gió thổi thì sẽ rất lạnh, có lẽ ấm ở đây chính là tình cảm đặt vào trong đó ấm áp chăng?

Hát vu vơ 1 lúc, thì đã về gần tới nhà, lúc này mùi thơm từ phía nhà của tôi từ đâu bay ra. Tôi hít lấy hít để thầm vui mừng "chị Liên về rồi, chị Liên về rồi, hôm nay không phải nấu cơm rồi". Tôi vui sướng mừng rỡ, chạy vội về nhà. Cổng đã mở, jun cũng đi ra đón tôi. Tôi chạy thẳng vào trong bếp thì đã thấy chị Liên đang nấu canh khoai, 1 bếp còn lại thì đang làm đậu rang thịt đúng món tôi thích.

- Ngon thế chị, chị về nghỉ tết dương chứ, chị về lâu chưa, được nghỉ lâu không? - những câu hỏi dồn dần như không cho chị tôi 1 giây nào suy nghĩ cứ thế vang lên.

- Chị nghỉ được mấy ngày thôi, qua tết dương lại lên thi cuối kỳ.

- Vâng, cho em miếng thịt. - chị Liên liền gắp lấy cho 1 miếng ba chỉ vàng óng được rang xém cạnh rất bắt mắt, mùi thơm tỏa ra khiến tôi suýt thì chảy nước rãi.

Vừa nhai nhồm nhoàm, tôi vừa khen lấy khen để chị Liên nấu ăn ngon, khác hẳn với hồi 2 chị em ở với nhau, cãi nhau chí chóe suốt ngày. Đúng là xa thơm gần thối, lâu lâu không gặp, tự dưng tôi lại thấy quý chị Liên hơn.

Một lúc sau bố mẹ tôi cũng về, mẹ tôi còn mang về thêm 1 túi thịt chó luộc, 1 túi xương măng. Chắc hẳn là mua của nhà Minh về rồi, vì chỉ cần nhìn cách đóng gói túi xương là tôi nhận ra ngay. Tôi vội vàng cầm túi xương, túi thịt luộc cho mẹ bỏ ra mâm, rồi nhanh nhẹn đi tắm rửa.

Một lúc sau, cơm cũng chín, cả nhà 4 người lại cùng ngồi ăn cơm với nhau. Hôm nay ngoài đậu rang thịt, canh khoai, còn có xương măng, đĩa thịt chó luộc và 1 ít rau sống. Bố tôi cao hứng lấy ra chai rượu quý, thưởng thức ngay 1 chén nhỏ. Cả nhà vui vẻ nói hết chuyện này chuyện khác.

Chị Liên thì kể về ngồi trường Đại Học Nông Nghiệp mà chị ấy đang theo học. Ngôi trường đó qua lời tả của chị ấy thì rất đẹp, ngoài 4 hồ sen ra thì còn có thư viện, rồi khu quảng trường, sân đá cầu, khu chợ, còn có cả khu nghiên cứu, trồng cây,... Tôi chỉ nghe không mà cũng thấy tò mò, trong lòng rất háo hức muốn được đến trường của chị gái 1 lần.

Bố mẹ tôi thì kể về việc tết năm nay sẽ tới sớm, cho nên năm nay sẽ sắp xếp về quê ăn tết muộn hơn so với mọi năm. Tôi nghe vậy tự dưng lại hụt hẫng, bình thường mọi năm 26-27 tết là tôi sẽ về quê trước ở nhà ông bà, chơi với mấy đứa em họ, rồi phụ giúp ông bà, còn cả vụ gói bánh chưng nữa chứ. Nếu năm nay 28-29 mới về khéo tôi sẽ không kịp cùng ông nội gói bánh chưng nữa.

Sơ qua về ông nội tôi, thì ông cũng trạc tuổi cụ Trác, ngày trước ông được cụ nội tôi truyền lại cho nghề y gia truyền, nhưng vì lúc đó chiến tranh, ông phải ra trận chống giặc Pháp, nên đành gác lại việc nhận truyền thừa của các cụ mà lên đường chiến đấu. Sau chiến dịch Điện Biên Phủ, ông trở về với 1 đôi tay không còn lành lặn, đôi vai của ông thì vẫn còn xót lại mảnh bom không kịp gắp ra. Nhưng ông tuyệt đối không cho ai biết, ông giấu kín, ông cứ cố gắng chịu đau đớn 1 mình như vậy suốt bao nhiêu năm tháng, cứ hễ trở trời là vai và tay ông lại bị nhức.

Mãi về sau, khi Đảng và Nhà nước ra chương trình khám sức khỏe cho thương binh, thì ông nội tôi mới được đi khám lại. Kết quả trả về là thương tật 84%, lúc cầm giấy chứng nhận thương binh và được nhận trợ cấp hàng tháng ông đã khóc. Khóc không phải vì nhận được tiền mừng quá, mà khóc vì những hi sinh của bản thân dành cho đất nước, dân tộc, cuối cùng đã được tổ quốc, đảng, nhà nước nhớ đến.

Sau đó ông nội tôi tiếp tục kế thừa y bát của cụ tôi, làm hội trưởng hội đông y của Huyện. Tôi thật sự rất hãnh diện vì có 1 người ông vừa yêu nước, vừa yêu truyền thống gia đình như thế. Nhờ có ông nội mà những gì tinh túy nhất của cụ tôi đã được tiếp nối một cách hoàn hảo.

Sau đó tới lượt tôi, tôi nói về việc ngày mai sẽ thi định kỳ. Chị Liên thấy vậy không nỡ để tôi rửa bát, bắt tôi lên phòng ôn bài mai còn thi. Bố mẹ thì cũng không có ý kiến gì về việc thi cử của tôi, chỉ nói tôi là "bố mẹ bận rộn, con cố gắng học". Dù không nói nhiều, nhưng tôi vẫn luôn hiểu tình thương của bố mẹ dành cho tôi và chị tôi không phải ở những lời nói hoa mỹ, mà nằm ở chính những ngày tháng đi mưa về gió, chịu thương chịu khó ngược xuôi, có hôm chỉ ăn tạm bát cơm nguội muối vừng trộn với nước mà đi làm. Đến thịt hay cá cũng ăn ít lại mà để phần cho tôi. Dù tôi cũng không nói ra là thương bố mẹ rất nhiều, nhưng tôi vẫn luôn cố gắng để bố mẹ có thể yên tâm đi làm, không phải nghĩ ngợi nhiều.

Sau bữa cơm, màn đêm cũng dần buông xuống, những tiếng gió lạnh lại bắt đầu vang lên phái trên mái tôn phòng của tôi. Tôi hôm nay dù ăn no nhưng cũng không biết từ lúc nào thiếp đi trên bàn học. Lúc tỉnh dậy đã là 10h tối rồi, tôi vội vàng đi ngủ, không nghĩ tới gì nữa. Trong đầu chẳng có 1 chút áp lực nào, mà thay vào đó là sự thoải mái vì mọi thứ đã được chuẩn bị kỹ càng. Tôi cứ thế chìm sâu vào giấc ngủ trong chiếc chăn màu vàng quen thuộc từ lúc nào không biết.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
BichThuAiMe,
Người trả lời cuối
Sangsmurf,
Trả lời
558
Lượt xem
41.298
Quay lại
Lên đầu trang