[ Hồi ký ] [ No sẻ ] Sắc dục phủ đời trai

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề cherokee2
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Cảnh báo truyện chỉ dành cho lứa tuổi trưởng thành +25. Anh em đọc xong nhớ like để tôi có thêm động lực viết. Cái like không bổ béo gì nhưng mà nó cho tôi biết là có người vẫn đang đọc, hơn là tự thuật một mình.

Đây là phần chứa mục lục. Nội dung truyện sẽ được đăng ở các bài bên dưới.

Mục lục:

Chương 1 - Xuống núi
Chương 2 - Thuốc PREP - thần dược chống phơi nhiễm HIV
Chương 3 - Mộc Vân Các
Chương 4 - Huyền
Chương 5 - Người quen
Chương 6 - Bạn đến chơi nhà
Chương 7 - Massage Nuru
Chương 8 - Mai
Chương 9 - Sướng nửa cuộc đời
Chương 10 - Tập làm người có ích
Chương 11 - Bài ngửa
Chương 12 - Tình cô bán thuốc
Chương 13 - Chính nhân quân tử
Chương 14 - Kịch bản trật đường ray

(còn tiếp)

ChatGPT Image 14_03_25 25 thg 6, 2026.webp
 
Sửa lần cuối:

Chương 13 - Chính nhân quân tử​


Thằng Nam phá sản. Bao nhiêu tiền bạc mà vợ chồng nó thắt lưng buộc bụng tích cóp bỗng chốc tan thành mây khói. Cú sập của thị trường cuối năm 2023 làm nó gần như mất trắng. Thấy thị trường lên suốt năm 2023 ngon quá nên nó cắn răng cầm cố hết mấy miếng đất. Lại mang sẵn tâm lý cờ bạc muốn ăn to, nó all-in toàn bộ vào chứng quyền MWG, định bụng ăn một quả lớn thì đổi đời, một bước lên mây luôn. Chẳng ngờ chỉ vỏn vẹn hai tháng, MWG rơi gần 30%. Chứng quyền lại là loại phái sinh có đòn bẩy khốc liệt hơn nhiều lần. Gần 5 tỷ tiền chứng quyền của nó bỗng chốc bốc hơi, giá trị chỉ còn lại vài trăm triệu bạc cắc.

Tôi đã khuyên nó nhiều lần rằng đừng chơi mạo hiểm như vậy trên cái sòng bạc hợp pháp này, nhưng nó nhất quyết không nghe. Chứng quyền là bố của các loại rủi ro. Nó tàn nhẫn ở chỗ khác với chứng khoán cơ sở nếu trót đu đỉnh thì có thể tắt app kệ mẹ nó chờ ngày hồi sinh, chứng quyền là một loại chứng khoán có thời hạn tất toán. Cứ hết hạn là công ty chứng khoán tự động đóng lệnh. Nên một khi đã sát ngày tất toán mà thị trường không ngóc đầu lên được để chứng quyền phục hồi giá, thì coi như bản án tử đã được tuyên, cầm chắc cái chết.

Cũng may em Hoài vợ nó còn đủ tỉnh táo, sống chết không cho nó cầm cố luôn căn nhà hai vợ chồng đang ở, nếu không chắc giờ này cũng dắt díu nhau ra đê.

Tôi thì mang tư duy phòng thủ thực dụng, cứ gãy trendline và lỗ -7% là kiên quyết chặt tay thoát ra hết. Nên đợt đó cũng không tổn thất gì nhiều. Trước đây, ở những ngày tháng tuổi trẻ ngông cuồng, tôi cũng từng chơi bạt mạng giống hệt thằng Nam. Nhưng cú sập thảm khốc hồi 2022 chia đôi tài sản đã tát cho tôi một cú nổ đom đóm mắt, làm tôi tỉnh ngộ, dần dà đúc kết ra được thứ kỷ luật máu xương cho riêng mình.

Tôi luôn nghĩ rằng, giống loài chúng ta sẽ chẳng học hỏi được cái quái gì nếu cứ bước trên thảm đỏ thành công mãi. Chỉ có những cú ngã dập mặt, những lần thất bại tơi bời mới ném vào mặt chúng ta những bài học quý giá. Mỗi lần thất bại là một lần não bộ mở mang trí tuệ để đủ sức đón lấy những cơ hội lớn hơn ở tương lai. Nếu bạn đã từng nếm trải cảm giác bốc hơi 1 tỷ, thì những lần sau mất đi vài trăm triệu, bạn sẽ không còn cảm thấy trái tim bị bóp nghẹt đớn đau nữa. Nhìn chung, thất bại chính là quá trình rèn giũa, nâng ngưỡng chịu đựng nỗi đau của bạn lên một tầm cao mới. Khi ngưỡng chịu đau càng cao, thì sau này cơ hội để bạn đứng trên đỉnh vinh quang càng lớn. Nhưng, tất cả những triết lý đó chỉ có ý nghĩa với một điều kiện tiên quyết: bạn phải còn giữ lại đủ tiền để làm lại từ đầu.

Đó là lý do mà tôi luôn phải ngầm giữ lại một khoản tài sản bằng vàng, đưa cho mẹ tôi khóa két và cất thật kỹ. Vì tôi thừa hiểu, dẫu hiện tại bản thân có kiêu ngạo, tự tin về năng lực phân tích đến cỡ nào, thì ngoài kia vẫn luôn rình rập những thiên nga đen, những mối nguy mà cái tầm nhìn hạn hẹp hiện tại của tôi chưa thể mường tượng ra được. Và giả sử một ngày nào đó con tạo xoay vần, tôi bị dồn vào tình cảnh bi đát như thằng Nam thì ít nhất vẫn còn khoản tài sản đáy hòm đó để vực dậy.

Nhìn chung, trong mắt một thằng thực dụng như tôi, thất bại chưa bao giờ là một vết nhơ hay chuyện xấu xa. Quan trọng là sau khi bị vùi dập có chắt lọc được bài học gì găm vào não không. Còn nếu chỉ đơn thuần là mất tiền mà chẳng học được gì thì đó mới thực sự là một thảm họa. Sau này khi muốn hợp tác làm ăn với ai thì tôi thường hay hỏi về những trải nghiệm thất bại của họ trong quá khứ chứ không đặt nặng lắm chuyện họ đã thành công thế nào trong hiện tại.

Tôi cũng tin vào tử vi. Nhìn chung sau thời gian dài cắp tráp theo học mấy ông thầy Tàu, tôi cũng tự lĩnh hội được cách bóc tách lá số cho bản thân mình. Năm nào vận khí hanh thông tôi mạnh dạn bung tiền, năm nào sao xấu chiếu mệnh tôi thu mình phòng thủ. Cú ngã ngựa của thằng Nam kỳ thực tôi đã nhìn thấy manh mối hằn trên lá số của nó từ trước. Dẫu không thể chỉ mặt đặt tên chính xác là biến cố gì, nhưng tôi biết chắc chắn thằng này sẽ bị hạn phá tài to vào năm đó.

Ngẫm ra đúng thật. Tôi chẳng phải loại u mê thần thánh, không mê tín gì, nhưng tử vi thực sự là một bộ môn khoa học tâm linh kỳ lạ. Nếu bạn đã theo dõi dòng thời gian trong câu chuyện của tôi từ hồi tháng 4 năm 2026 (trước khi topic cũ bị xóa và thay bằng topic này), bạn sẽ biết rằng tôi đã phán từ hồi tháng 4 rằng thị trường đang rất xấu. Vì thế tôi rút quân ngồi ngoài, rảnh rang không biết làm gì nên lôi bàn phím ra viết hồi ký này. Kỳ thực tôi tự soi lá số và biết năm 2026 nếu vung tay đầu cơ ắt sẽ mất tiền to. Cộng thêm những chỉ báo kỹ thuật phân tích từ thị trường càng củng cố việc không nên xuống tiền, nên tôi đã ôm khư khư tiền mặt từ đó đến nay. Kết quả là mới vừa rồi thị trường sập mạnh, cổ phiếu đa phần chia hai chia ba, tôi lại tĩnh tại tránh được một đợt sóng thần tai họa. Nhưng chiếu theo lá số thì sang năm 2027 tôi lại thấy vận khí bản thân sẽ khởi sắc, cung tài bạch rực sáng, đánh đâu thắng đó. Nên năm sau tôi dự định sẽ vung tay đầu tư mạnh bạo hơn, không co cụm phòng thủ cẩn mật, dè dặt như năm nay nữa.

Tôi không thể áp đặt khuyên bạn hãy đi học xem tử vi và tin vào tử vi đi. Vì nói một cách trần trụi thì các mớ lý thuyết tử vi lưu truyền trôi nổi ở Việt Nam hiện tại đa phần là rác rưởi. Những bí kíp thực sự dùng để xoay chuyển thời vận sẽ đéo có ma nào rảnh rỗi đi chia sẻ miễn phí cả. Và một điều cốt lõi hơn, tử vi là tấm bản đồ mà chỉ chính bạn mới có thể tự dò đường cho cuộc đời bạn. Người khác xem cho bạn thì không thể nào chính xác được, vì họ đéo thể hiểu hết ngóc ngách bối cảnh, tâm lý của bạn, những lời khuyên họ đưa ra chỉ là sáo rỗng và trật nhịp. Chỉ có bạn mới là kẻ nắm rõ nhất những ám ngữ trên lá số muốn nói lên điều gì, và bản thân cần hành động ra sao để uốn nắn số phận theo dòng chảy đó. Đừng đi nhờ vả ông thầy nào xem hộ cả. Nếu họ không nắm rõ nền tảng gia thế, công việc, bối cảnh của bạn, họ sẽ chẳng đưa ra được cho bạn thông tin gì hữu ích lắm đâu. Tử vi không phải là đoán mệnh hù dọa, mà là ngọn hải đăng cho bạn biết với những tài nguyên hiện tại bạn đang nắm giữ, bạn nên đi nước cờ nào tiếp theo. Góc nhìn về tử vi của tôi đơn giản là vậy.


  • Anh Tuấn, có đang ở nhà không?
  • Anh có, sao vậy em?
Chiều muộn. Vừa vắt kiệt sức ở phòng gym về, cơ bắp rã rời còn chưa kịp lết tấm thân vào nhà thì tôi nhận được cuộc gọi từ Nga. Tôi nhếch mép, đinh ninh chắc lại bày trò rủ tôi tối nay đi lượn lờ lấp liếm sự cô đơn chứ gì.
  • Ngại quá, nhưng anh cho em ở nhờ mấy hôm được không? Em cãi nhau với đứa ở cùng phòng, giờ muốn chuyển ra mà chưa tìm được phòng ngay, em không có bạn bè gì cả nhờ được mỗi anh lúc này
Con mẹ nó, tìm không được phòng thì không biết thuê tạm cái nhà nghỉ nào à? Tôi chửi thầm trong bụng. Cái giống con gái con đứa vô duyên đến thế là cùng. Thân gái một mình, ai lại đường đột tới nhà một gã đàn ông độc thân xin ngủ nhờ bao giờ?
  • Ừm…cũng được, nhà anh còn một phòng trống, em ở tạm rồi tìm phòng trọ mới cũng được!
  • Dạ thế em cảm ơn anh nhiều lắm
  • Để anh chạy qua chuyển đồ cho
  • Dạ không có gì nhiều đâu anh, có mỗi hai cái vali em chất lên xe là được
  • Ừ, thế tới nơi báo anh nha anh xuống đón
Mặc dù trong đầu vẫn không ngừng chửi thầm, gợn lên chút khó chịu vì không muốn rước rắc rối phiền hà vào thân, nhưng khi đối thoại trực tiếp cái bản tính loser tốt bụng không nỡ phũ phàng từ chối khi người ta cất lời bi lụy nhờ vả lại trỗi dậy. Tôi đành thở dài đồng ý giúp Nga. Với lại nghĩ đi nghĩ lại thì tôi sống cô độc một mình nên cũng không vướng bận ai. Lịch sử tình trường cũng từng ngang nhiên dắt dăm ba cô gái về nhà qua đêm rồi, nên nay thêm Nga thì cũng đéo có gì đâu mà ngại với hàng xóm láng giềng tọc mạch.

Tôi lật đật chạy về nhà, vơ vội cái chổi quét dọn qua loa lớp bụi trong căn phòng trống. Gì thì gì, bày biện sạch sẽ, ngăn nắp một tí khi có người tới cũng là phép lịch sự tối thiểu của một gã đàn ông tử tế. Lại mang thân phận thầy giáo trên bục giảng, tôi không thể để cái hình tượng đạo mạo ấy sụp đổ trước con mắt của cô học viên này được.



Nga xuất hiện dưới sảnh chung cư cùng hai cái vali cỡ lớn cồng kềnh và nặng nề. Bên trong chắc chắn là nén chặt toàn bộ gia tài của nàng. Vốn mang cái tính cách ương bướng, lại khắc khẩu khó hợp với gia đình nên Nga mới hậm hực bỏ nhà, dạt về Hải Dương sống vất vưởng một mình. Giờ đây lại đụng chạm, khó hợp cách ăn ở của con bạn cùng phòng trọ nên nông nổi dọn ra ngoài. Cái thói vùng vằng, bốc đồng bất chấp mọi hậu quả chỉ để giữ bo bo cái thể diện mỏng manh... nói nàng là một phiên bản loser nữ thì cũng chẳng có gì là sai lệch.
  • Nhà anh còn một phòng này, em ở tạm nhé
Tôi lịch thiệp dắt Nga vào căn phòng trống không, lạnh lẽo chỉ trải đúng mỗi cái nệm mút bọc ga, rồi xắn tay giúp nàng bê hai cái vali ịch xuống, đặt ngay ngắn vào góc phòng.
  • Dạ em cảm ơn anh nhé, may mà có anh không tối nay em ngủ ngoài đường mất
Nga cười hihi, đôi mắt kẻ viền tít lại, lộ rõ vẻ hồn nhiên vô tư lự.
  • Ở đây là phải dọn dẹp trả công đấy nhé. Thôi em nghỉ xíu đi rồi tí đi ăn. Anh cũng chưa ăn gì
  • Dạ, hihi


Cánh cửa phòng tắm mở hé, Nga bước ra. Hơi nước nóng nghi ngút cuộn theo gót chân nàng, mang theo một mùi sữa tắm ngào ngạt của đàn bà tỏa ra tràn ngập, chiếm lĩnh toàn bộ không khí lạnh lẽo của căn nhà. Tôi hít một hơi sâu, cũng đéo hiểu vì sao bọn con gái luôn có biệt tài tìm ra được mấy loại sữa tắm ướp hương nồng nàn, êm ái đến thế. Nó kích thích khứu giác tột độ, đéo giống cái cục xà bông Dove khô khốc, công nghiệp mà tôi vẫn qua quýt chà lên người hàng ngày.

Nàng khoác trên người một bộ đồ lụa màu xanh da trời sẫm. Dạng đồ ngủ chuyên mặc hờ hững ở nhà. Đôi bàn tay trắng muốt còn bận rộn cẩm chiếc khăn bông nhỏ, nghiêng đầu vò xoa mái tóc ướt đẫm cho ráo nước. Bộ đồ lụa mỏng manh cọ xát vào da thịt, dẫu được thiết kế rộng thùng thình vẫn đéo thể che đậy đi được những đường cong mĩ miều, rực lửa đang ẩn giấu. Khuôn ngực vốn dĩ đẫy đà của nàng nay bị nén lại, hằn lên rõ mồn một đường viền ren của chiếc xu chiêng bên trong. Trượt mắt xuống dưới, cặp mông tròn trịa nảy nở cũng lằn lên vết hằn hờ hững của chiếc quần lót chữ V qua lớp vải lụa ướt át. Một cảnh tượng gọi mời đến nhức nhối làm tôi phải nuốt nước bọt ừng ực. Lén lút lướt ánh nhìn rà soát cơ thể Nga một lượt từ đầu xuống tận gót chân, khối nam tính đang ngủ yên dưới đũng quần tôi bất giác cựa quậy, rồi không ngần ngại vươn mình thức giấc, ngổng dậy căng tức cứng đơ. Cũng may, lớp vải dày dặn của chiếc quần sịp nam đã kịp thời phong ấn sự bành trướng tội lỗi ấy lại.

Tôi dám lấy nhân phẩm ra thề là khi gật đầu nhận lời cưu mang Nga, đầu óc tôi hoàn toàn trong sạch tĩnh tại, không hề nhen nhóm bất kỳ ý đồ đen tối nào cả. Nhưng thói đời, khi bị ném vào cái hoàn cảnh ngột ngạt này, đối diện với xác thịt mỡ màng của ả đàn bà vừa bước ra từ làn nước ấm, đầu óc tôi lập tức bị xâm chiếm, vằn lên những tia dâm dục, thèm khát khó tả bằng lời.

Nga bắt gặp ánh mắt tôi, nàng mỉm cười lúng liếng rồi điệu đà ngồi ịch xuống ghế sofa, với tay cắm điện, bận rộn dùng chiếc máy sấy hong cho khô mái tóc. Còn tôi, để che giấu đi sự ngượng ngùng và cơn rạo rực bất chợt đang sôi sục dưới hạ bộ, vội vàng vơ lấy bộ quần áo thun rồi lách người lẩn nhanh vào phòng tắm.

Bên trong, hơi nước thơm ngào ngạt mùi da thịt đàn bà vẫn còn nồng nàn chưa kịp tan hết. Đảo mắt nhìn lên thanh móc treo tường, đập ngay vào mắt tôi là bộ quần áo lót mà Nga vừa cởi vứt lại chưa kịp dọn dẹp. Khớp nối thần kinh của một gã mang tâm lý biến thái ngầm lập tức chập lại. Như một bản năng nguyên thủy khó kìm nén, tôi vội vã đưa tay chốt chặt cửa phòng tắm. Thoát y, cởi phăng mọi thứ vứt xuống sàn trần truồng như nhộng. Ánh mắt tôi dán chặt, soi mói đầy thèm khát vào chiếc quần lót ren màu mận chín của Nga. Bàn tay hư hỏng vô thức nắm lấy cự vật đang căng cứng, tấy đỏ như muốn nổ tung, từ từ vuốt dọc.

Con mẹ nó, cái vũ khí khiêu gợi nhất của bọn đàn bà chính là đồ lót ren. Cái kiểu nửa kín nửa hở, da thịt vùng cấm địa lấp ló đầy khiêu khích qua từng khe hở mỏng manh của những vòng đan. Thứ hai là cái kiểu lọt khe. Đứng trước những món đồ mỏng dính gợi tình đó, đéo có một thằng đàn ông nào có thể giữ nổi sự điềm tĩnh.

Cầm chiếc quần lót mỏng tang lên tay, mắt tôi dán chặt vào lớp vải lót dưới đáy quần. Ở đó hằn lên một vệt trắng mờ mờ đã se khô. Đó là dấu vết của nhựa sống, là thứ dâm thủy từ nụ hoa huyệt rỉ ra và ướt đẫm suốt một ngày dài. Trong đầu tôi văng ra một tiếng chửi thề. Đúng là cái loại đàn bà dâm đãng từ trong máu, chỉ đi lại nhởn nhơ thôi mà vùng cấm địa cũng tiết ra mật ngọt nhầy nhụa đến vậy sao?

Tôi từ từ đưa mảnh vải mỏng manh ấy lên ngang mặt, nhắm nghiền mắt lại, áp mũi vào rồi hít hà thật sâu. Cái mùi ngai ngái nồng nồng đặc trưng của vùng tam giác mật xộc thẳng, cuộn xoáy vào khứu giác. Thứ hương vị kích dục nguyên thủy ấy tàn phá mọi lý trí, làm cho khối thép của tôi vốn dĩ đang trướng phồng muốn nổ tung nay lại càng thêm căng tức, giật giật đến điên dại. Hơi thở tôi gấp gáp, tôi thậm chí bắt đầu đắm chìm trong ảo giác, mơ màng mường tượng ra viễn cảnh thân xác tôi và Nga quấn lấy nhau, mây mưa vò xé nhau ngay trong đêm nay…



Khổ nhục lắm tôi mới tự tát vào mặt mình, kìm nén lại được cơn dục vọng đang sôi sùng sục để bước ra khỏi cái nhà tắm ngập tràn mùi hương mê hoặc ấy. Khoác áo vào, tôi và Nga thong dong thả bộ đi xuyên qua khu công viên nội khu để sang quán phở bò gần đó lót dạ. Buổi tối đầu đông tĩnh lặng ít người ra đường, đôi lúc tôi cố tình rảo bước đi chậm lùi lại phía sau lưng Nga. Ánh mắt tôi như thiêu như đốt, dán chặt đánh giá cái bờ mông căng tròn, nảy nở đẫy đà cứ lắc lư rung lên bần bật theo từng nhịp bước chân gõ guốc của nàng. Con mẹ nó, lắm lúc thần kinh bị kích thích tôi chỉ muốn vươn tay ra vò xé, bóp mạnh vào khối thịt ấy một cái để kiểm chứng xem độ đàn hồi, mềm mại của nó đến đâu. Tự nhiên tôi thấy Nga quyến rũ, khêu gợi lạ lùng.

Ăn uống xong xuôi, hai đứa lại sóng bước dạo một vòng trong công viên. Sắm vai một gã chủ nhà hiếu khách, tôi hào phóng khua tay múa chân giới thiệu cho Nga nghe khu này buổi tối yên bình, tĩnh mịch ra sao, lúc có sự kiện gì đó thì nhộn nhịp thế nào. Bon mồm, tôi chê bai cả đám cư dân hãm tài quanh đây hay lấn chiếm, chiếm dụng vỉa hè để đặt chậu cây cảnh tràn ra lối đi, rồi đỗ xe nghênh ngang vô ý thức ra sao.

Thật ra, bản chất dân cư khu chung cư này ý thức cũng ruồi bu cứt sắt, phèn chua chứ chẳng khá khẩm văn minh gì cho cam. Cũng toàn gốc gác dân quê tứ xứ, phất lên tí rồi dạt tới mua nhà để ở, nên nếp sống bám rễ đa phần vẫn vô ý thức và tạp nham lộn xộn. Cứ thấy cái kẽ hở nào bấu víu được, có lợi cho cá nhân mình thì mặt dày làm tới. Nhưng tuyệt nhiên đéo có ai buồn đứng ra lên tiếng phản đối. Vì đơn giản thằng nào cũng tham lam y như thằng nào, cá mè một lứa cả. Nhìn chung, dưới lăng kính phán xét của tôi thì dân sống quanh khu này vẫn nằm ở tầng lớp dân trí thấp, ý thức đa phần là lũ kém văn minh.

Nghe tôi càm ràm, Nga cũng cong cớn đanh đá phụ họa hùa theo nói xấu. Nàng vừa nhăn mặt lầm bầm khi vô tình đang bước trên vỉa hè lại phải lách người bước xuống lòng đường để né cái chậu cây cảnh chình ình của thằng chết mẹ nào đó đặt lấn ra. Gì chứ cái khoản kết bè nói xấu sau lưng người khác rồi tự huyễn hoặc khoác lên mình cái vỏ bọc của những kẻ văn minh nề nếp thì sóng não của tôi và Nga lại bắt nhịp khá hợp nhau.

Cứ thế thả bộ miên man, bóng tối dẫn lối đến gần sát khu của Mộc Vân Các thì não tôi sực nhớ ra một điều chí tử. Mẹ nó, lỡ như xui rủi để Mai bắt gặp cảnh tôi và gái lạ ngồn ngộn đang vờn nhau đi dạo thẩn thơ trong công viên vào buổi tối thế này, thì mặt mũi tôi còn ra cái thể thống gì nữa?

Kể từ sau cái lần chớp nhoáng vuốt ve giải tỏa trong Mộc Vân Các, ranh giới giữa tôi và Mai đã hoàn toàn bị phá vỡ. Hai đứa tự nhiên lao vào nhau hơn, không còn màn kịch gượng gạo hay e dè đoan trang gì nữa. Thi thoảng, tôi lấy cớ rủ Mai qua phòng ăn cơm trưa, rồi sau đó lột sạch nhau ra, cuồng nhiệt mây mưa ân ái trên giường. Hoặc có hôm máu dồn lên não nứng sảng, tôi chạy qua Mộc Vân Các, kéo nàng vào phòng tối, lén lút bắt bàn tay điêu luyện của nàng tuốt dọc, chiều chuộng hạ bộ cho tôi. Cái đặc quyền nhục dục ấy đang quá trơn tru. Giờ mà lòi cái đuôi tôi đèo bòng vớ vẩn với Nga thì nguy cơ bị Mai cắt đứt những đãi ngộ ướt át ấy là hoàn toàn có thật.
  • Anh mỏi chân rồi, quay lại về đi
  • Dạ, em cũng hơi lạnh lạnh rồi í
Nga chớp mắt, dường như đầu óc giản đơn của nàng hoàn toàn không mường tượng được cái thâm ý điếm thúi của tôi nên gật đầu đồng ý lia lịa. Chỉ chờ có cái cớ ấy, tôi lập tức xoay gót, kéo tay Nga quay ngoắt lại đường cũ, sải bước đi thẳng về nhà.
  • Anh này! nam nữ thụ thụ bất thân…
  • Anh tưởng nam nữ cọ cọ mất 500k
  • Haha…
Kể ra, phân tích kỹ thì Nga thuộc tuýp con gái mong manh, dễ rước lấy tổn thương nhất trong cái xã hội chộp giật này. Đầu óc thì ngu ngơ, suy nghĩ một chiều giản đơn, lại dễ dãi hay tin người. Trong khi đó cơ thể thì phồn thực, ngồn ngộn ra đầy khiêu khích. Cũng may đêm nay nàng rơi vào tay một gã có kiểm soát như tôi. Chứ lọt vào hang của mấy thằng thợ săn đói khát khác thì có khi giờ này nàng đã bị lột sạch, nằm banh háng rên rỉ vỡ òa trên giường nhà nó rồi, chứ lấy đâu ra cái đặc ân thong dong đi dạo thẩn thơ, nói đạo lý trong công viên thế này.

Nói đi thì cũng phải nói lại, tôi vốn dĩ chẳng phải loại chính nhân quân tử tử tế gì cho cam. Nhưng quy tắc của tôi là không thích nhân lúc người khác sa cơ lỡ bước khó khăn mà nhảy vào lợi dụng bú liếm. Mà đúng hơn là tôi đéo thích cái cảnh lên giường cày ải đã đời xong rồi phải cõng thêm cục nợ trách nhiệm. Nói gì thì nói, Nga xách theo cả đống vali đồ đạc như dọn nhà. Lỡ may nổi máu dâm đè nàng ra giao hoan một trận tơi bời, sáng dậy nàng lại hoang tưởng đóng đinh rằng hai đứa đã xác lập quan hệ yêu đương mặn nồng, rồi vứt vali ở lì lại nhà tôi đéo chịu dọn đi nữa thì đúng là khốn nạn thân tôi. Mà cái tòa án lương tâm vớ vẩn của tôi lại ngắc ngoải không cho phép cái việc ăn nằm, vò xé con gái nhà người ta chán chê xong, sáng hôm sau lại lạnh lùng kéo quần lên phũ phàng chỉ tay bảo "Em cuốn xéo đi đi". Nhưng nhắm mắt khách sáo giả vờ giữ lại thì cũng đéo êm xuôi được. Với cái đầu óc giản đơn, tưng tửng vô ý tứ của Nga, tôi mà ngỏ lời giữ lại có khi nàng bám rễ ở lại luôn đéo thèm ngại ngần gì.

Thế nên, bài toán này đưa ra đáp án tối ưu nhất là nghiến răng giữ chặt khối nam tính trong quần, đéo đụng vào là an toàn hơn hết. Cái giá phải trả sau một cú rùng mình xả bọt đôi khi lại tương đối lớn, dính chặt vào tương lai. Mà tôi thì lại đéo hề sẵn sàng trả cái giá ấy. Nhìn bề ngoài xôi thịt của Nga thì ngon nghẻ kích thích thật đấy, nhưng suy cho cùng cũng đéo phải chân ái gu của tôi. Đàn bà mà não ngắn quá, ngu ngơ quá thì dù cơ thể có bốc lửa rực rỡ đến cỡ nào tôi cũng chê.



Biết Nga cũng rệu rã, vất vả sau cả một ngày dài ôm vali lang bạt, nên về đến nhà tôi sắm vai người tử tế, xua tay giục Nga vào nghỉ ngơi sớm cho đỡ mệt. Bản thân Nga dường như cũng thấm mệt sau chuỗi giờ lê lết nên ngoan ngoãn gật đầu, lủi thẳng vào phòng.

Tôi vốn tôn sùng chủ nghĩa sống tối giản. Không gian trong nhà chẳng có đồ đạc gì thừa thãi ngoài cái chăn Sông Hồng siêu nhẹ chuyên lôi ra đắp khi trời trở gió se lạnh, cộng với hai cái gối bông lúc mua chăn được người ta tặng kèm. Thông thường ngủ một mình tôi chỉ dùng kê đầu một cái. Cái còn lại là công cụ chuyên dụng để kê lót dưới mông, đẩy hông các nàng lên cao tạo góc độ sâu nhất mỗi lần vắt sức ân ái, mây mưa kịch liệt với Mai hoặc Huyền. Lâu rồi bận rộn nên chưa quẳng vào máy giặt, tôi cũng đéo biết trên bề mặt chăn gối có còn vương vãi loang lổ mùi ngai ngái của tinh trùng và cái thứ dâm thủy ướt át của đàn bà hay không. Mà vắt tay lên trán suy đoán thì tôi chắc mẩm là có. Nhưng cầm lên hít thử thấy vẫn còn lưu lại chút hương nước xả vải thơm tho nên tôi cũng chép miệng lười biếng, chẳng buồn giặt giũ gì.

Có khách nữ đến nhà, dĩ nhiên tôi không thể hèn mọn để nàng nằm co ro lạnh lẽo trên mỗi cái nệm mút trần truồng được. Tôi đành ôm chiếc chăn yêu quý và một cái gối êm ái sang cho Nga dùng tạm. Tôi giữ vẻ mặt thản nhiên, bốc phét bịp bợm rằng trong tủ mình vẫn còn dư một cái dự phòng, để nàng yên tâm nhận lấy mà đỡ phải ngại ngùng nhường nhịn.
  • Em cảm ơn nhé!...khiếp, toàn mùi đàn ông!
Nga đón lấy chiếc chăn. Vừa ôm vào ngực, nàng đã vội chun mũi khịt khịt ngửi, khuôn mặt nhăn nhó làm ra vẻ kỳ thị.
  • Đây là cái chăn thơm nhất của nhà anh rồi đấy, dùng tạm đi
Tôi hắng giọng, nhe răng cười cười chống chế đầy ngượng ngùng, rợn gai ốc đéo biết khứu giác nhạy bén của nàng có đánh hơi ra được cái mùi vị mờ ám gì không. Nhưng cái kim trong bọc kiểu gì cũng có mùi. Chắc chắn là có. Vì chỉ mới ngót nghét gần một tuần trước, thân xác tôi và Mai còn trần truồng quằn quại, rên rỉ vò xé nhau ngay trên chiếc giường này. Lúc lên đỉnh, dâm thủy của nàng và nhựa sống đục ngầu của tôi bắn tung tóe tơi bời, nhầy nhụa cả ra ga gối, chùi rửa qua loa thì khó mà không để lại thứ tàn dư bám mùi dục vọng cho được.
  • Em đùa thôi hihi
  • Đùa vui quá nhỉ, hừmm
Liếc mắt nhìn kim đồng hồ treo tường, mới chỉ nhích qua hơn chín rưỡi tối. Vẫn còn sớm, tôi cũng trăn trở không biết làm gì để đốt thời gian chờ đến giờ mí mắt sụp xuống đi ngủ. Bình thường vào những buổi tối chán chường thế này kiểu gì tôi cũng chạy sang Mộc Vân Các chơi đùa với Mai. Mà trớ trêu hôm nay nhà lại có khách, vứt nhà đi hoang thì kể cũng mất lịch sự không hay ho cho lắm. Cực chẳng đã, tôi đành ngả lưng ngồi khểnh trượt trên ghế sofa, rồi buồn tay vươn người mở nắp laptop lên lạch cạch soạn bài. Thôi thì đằng nào mai cũng có tiết đứng lớp, mở giáo án ra rà soát xem có cần đẽo gọt, chỉnh sửa gì bài giảng không. Cái đám học viên ở lớp vừa dốt nát lại vừa lười biếng chây ì nên tôi cứ phải đau đầu vắt óc thay đổi phương pháp, nhào nặn cách truyền đạt liên tục để mong vớt vát lại chúng nó, bám sát cái phương châm “không ai bị bỏ lại phía sau”. Gì thì gì, nếu dẹp cái thói đểu cáng sang một bên thì trên bục giảng tôi luôn là một người làm việc với tinh thần trách nhiệm cực cao. Đã đéo nhận làm thì thôi, chứ đã bắt tay vào làm mà kết quả học hành của tụi nó không đạt mốc 100% thì trong lòng bức bối, khó chịu vô cùng.

Từ kẽ hở của cánh cửa phòng Nga, tiếng video Tiktok xập xình loáng thoáng dội ra. Chắc mẩm nàng lại đéo chịu ngủ mà đang nằm chổng mông lướt Tiktok dạo. Con mẹ nó, đúng là cái bản mẫu điển hình của loại con gái vừa lười biếng lại vừa dốt nát. Kêu đi làm việc thì than vãn rên rỉ đau lưng mỏi mệt, nhưng cứ ôm chầm lấy cái điện thoại vuốt vuốt thì thần kinh lại tỉnh táo, mắt sáng như sao.

Bàn tay gõ phím, nhưng một nửa bán cầu não lại mải mê trôi dạt vào những liên tưởng dâm đãng vớ vẩn, làm khối thép dưới hạ bộ tôi lại dần đội vải lều lên biểu tình. Con mẹ nó, trong cùng một mái nhà chật hẹp, cách một vách tường có một ả đàn bà da trắng thịt mềm, ngực mông ngồn ngộn đang nằm hớ hênh mà mình lại đéo dám lao vào đụng chạm, cái cảm giác kìm nén, bức bối này làm đầu óc tôi đông cứng, khó tập trung vãi ***. Tôi cứ dập bàn phím lạch cạch trong vô thức, còn sâu trong tiềm thức lại tự vẽ ra đủ thể loại kịch bản kích thích, bạo liệt, bệnh hoạn đến mức ngột ngạt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cũng đéo biết phải làm thế nào. Chẳng lẽ đứng dậy, hùng hổ đẩy toạc cửa phòng xông vào rồi trơ trẽn bảo em nằm dang chân ra cho anh đâm lút cán một nhát, anh bức bối quá rồi à? Điên thật. Đành cắn răng chịu trận chứ biết làm sao.

Cơn rạo rực bùng lên thiêu đốt tâm trí làm tôi vã mồ hôi, không tài nào ngồi yên chịu nổi. Định bụng rón rén chạy tọt vào trong nhà tắm, vớ tạm chiếc quần lót ren màu mận chín đầy mê hoặc của Nga ban nãy để xoa dịu, tự thỏa mãn giải tỏa áp lực. Ai dè, nhòm vào máy giặt, Nga đã dọn dẹp sạch sẽ, vo tròn đống quần áo ném mẹ nó vào lồng giặt từ đời nào rồi.
  • Cạch!
Tiếng chốt cửa lách cách khô khốc từ phòng Nga vang lên, cắt phăng đứt luôn dòng suy nghĩ tội lỗi của tôi. Nga lò dò bước ra khỏi phòng, lê dép lẹp xẹp đi thẳng vào nhà vệ sinh. Chắc là đi đánh răng chuẩn bị ngủ.


  • Thầy giáo chăm chỉ ghê cơ đấy, chưa đi ngủ mà còn ngồi làm việc thế này!
Nga bước ra, tự nhiên điệu đà tiến tới ngồi ghé sát mông lên thành tay nắm của chiếc ghế sofa tôi đang ngồi. Nàng nghiêng đầu, mắt tò mò nhìn ngó chằm chằm vào cái màn hình máy tính chi chít chữ của tôi, miệng liến thoắng tấm tắc khen ngợi cho cái tinh thần cống hiến hết lòng vì sự nghiệp trồng người của tôi.

Tôi mỉm cười gượng gạo, mắt dán chặt vào màn hình giả vờ cao ngạo, tập trung cao độ làm việc, nhưng con ngươi thì liên tục liếc trộm sang bên cạnh. Máu mũi chực trào. Nàng đã lột bỏ bộ đồ lụa ban nãy, thay bằng chiếc váy ngủ hai dây mỏng tang màu trắng chấm bi từ bao giờ. Chiếc váy lụa trễ nải, hờ hững bồng bềnh, để lấp ló ngay sát tầm mắt tôi là sự ngồn ngộn, rung rinh của hai bầu sữa trắng muốt. Ánh mắt tôi sắc như dao, quét nhanh qua và cá chắc 100% rằng nàng đang đéo thèm mặc áo lót ngực. Đéo có một vết hằn hay sợi dây vướng víu nào bảo hộ bên trong cả. Con mẹ nó, tình huống này có phải là muốn lấy mạng tôi không?

Nga dường như bỏ quên khái niệm ý tứ. Nàng cứ vô tư uốn éo, nghiêng hẳn nửa người, ghé sát mặt nhìn sâu vào màn hình xem tiến độ bài giảng ngày mai dài ngắn thế nào. Bờ môi đỏ mọng bĩu ra, nàng cất giọng nũng nịu than thở rằng bài học ở trung tâm dạo này càng ngày càng lê thê và khó nhằn, cứ cái đà này thì có mà giết chết đám học viên.

Còn tôi tai thì như ù đi, đầu óc trống rỗng tê liệt đéo thể tập trung làm được cái gì nữa. Hơi thở nóng hổi của nàng phả sát bên tai, mùi hương đàn bà quyện với mùi kem đánh răng bạc hà xộc thẳng vào khứu giác. Thi thoảng tôi lại đê hèn liếc trộm mắt cắm sâu vào cái khe ngực hun hút đang phập phồng lấp ló của nàng. Chao ôi, ở đúng điểm trũng nhất giữa khe ngực trắng ngần ấy, ngự trị một nốt ruồi đen láy, nhìn ma mị và kích dục đéo thể nào tả nổi bằng lời. Tôi cắn nát cả lưỡi, tự thề với lòng mình ngay khoảnh khắc ngột ngạt ấy tôi chỉ muốn hất tung cái laptop, vồ lấy đè ngửa thân hình Nga xuống mặt ghế sofa mà nhào nặn, vò xé, đâm rút điên cuồng cho vơi đi cơn rạo rực điên dại đang tích tụ từ tối tới giờ.

Nếu không vì cái tính toán căn ke thiệt hơn, sợ cái bẫy trách nhiệm lằng nhằng sau khi mây mưa không biết nên tống cổ nàng ra đường hay cắn răng giữ lại sống chung, thì chắc chắn tôi đã đéo để cho nàng được toàn mạng đêm nay rồi. Cái kiểu thả thính, lả lơi phơi bày xác thịt mời gọi sỗ sàng ngay trước mắt thế này, bố thằng đàn ông nào mà ngồi im chịu nổi?
  • Em không đi ngủ đi mai còn đi làm?
  • Mai em xin nghỉ một hôm để đi tìm phòng rồi, với lại có khi mai thầy cho em xin nghỉ một buổi học í
  • Học đã lười nhất lớp lại còn suốt ngày đòi xin nghỉ
  • Cũng không biết nữa, mai mà không bận thì em cố đi học
  • Uhm…
Tôi vội vã tìm cách dập tắt cuộc nói chuyện đầy mùi nguy hiểm này. Giả vờ gõ lạch cạch vài phím kết thúc bài giảng, vờ lăn chuột qua lại như thể đang chăm chú kiểm tra lỗi chính tả lần cuối rồi dứt khoát đưa tay gập rụp máy lại.
  • Anh tối chỉ ở nhà làm việc à, không đi đâu chơi à?
  • Anh thì làm gì có chỗ nào chơi
  • Thế mà không kiếm cô người yêu cho vui
  • Người như anh thì ai người ta thèm hả em
  • Điêu vừa thôi, anh kiểu gì cũng có người yêu, để em kiểm tra kiểu gì cũng có dấu vết
Nga vừa liến thoắng, đôi mắt lúng liếng vừa vờ đảo quanh rồi lật tung vài món đồ trang trí trên bàn phòng khách, ra chiều thám tử tư đi lục lọi xem có tìm ra manh mối, sợi tóc hay món đồ nào của ả con gái khác từng xuất hiện ở nhà tôi không. Nhịp tim tôi đánh thót một cái. Tôi cũng đéo biết trí nhớ mình có lú lẫn mà lỡ quăng bừa cái vỏ bao cao su dùng dở, hay vứt tuýp kem Emla, hay cái vỏ VinX nào ngoài hộc tủ phòng khách không nên hơi chột dạ toát mồ hôi. Nàng mà lôi ra được mấy thứ đồ nghề trụy lạc ấy thì có mà muối mặt, rúc đầu xuống đất. Căn phòng này trước giờ ngoài Huyền và Mai ra vào để ân ái thì cũng chỉ toàn mấy thằng bạn khố rách áo ôm đực rựa qua nhậu, chứ tôi cũng hạn chế dắt gái vãng lai về nhà.
  • Thôi cô đi ngủ đi cho tôi nhờ!
Tôi đanh giọng, cố vờ khoác lên mình cái vỏ bọc của một vị tổng tài lạnh lùng vô cảm, xua tay đuổi khéo Nga lùi về phòng.
  • Thế em lại đi ngủ đây, thầy cũng ngủ sớm đi ạ
Nga bĩu môi nhe răng cười hihi rồi quay gót lủi về phòng. Nhìn từ phía sau, cặp mông nảy nở cứ đánh thắt qua trái rồi lại lắc mạnh qua phải, rung lên tưng tưng qua lớp váy mỏng của Nga làm tôi căng tức hạ bộ muốn xịt máu mũi. Thâm tâm lúc ấy gào thét, chỉ muốn lao tới như một con thú đói ôm choàng lấy lưng nàng rồi quật ngã ra mà vò xé cho thỏa mãn con quái thú đang gầm gừ trong lòng.

Tôi uể oải, nặng nề đứng dậy vươn vai cởi nốt áo rồi đi thẳng vào nhà tắm. Mở vòi đánh răng, rồi bật sen vòi tắm gội thêm một lượt nữa cho sảng khoái, dập tắt lửa. Cái thói quen của tôi là vậy, một ngày cứ phải xối nước hai ba bận. Lúc bình minh vừa mở mắt, lúc tối nhễ nhại đi tập gym về và một lần tẩy trần trước khi đặt lưng xuống giường. Hôm nào ở bẩn không tắm là bứt rứt, da thịt ngứa ngáy trằn trọc không sao ngủ được.

Dòng nước xối xả làm cơn rực lửa dưới đũng quần tôi dần dần dịu xuống. Nhưng rồi bản năng nguyên thủy lại phản chủ, trỗi dậy mãnh liệt mỗi khi tôi chĩa thẳng vòi sen xịt nước massage vào thân cự vật của mình. Tính ra cũng gần một tuần ròng rã chưa được vắt cạn nhựa sống, làm tôi bức bối, tinh hoàn tức anh ách khó chịu vãi. Theo lịch trình sinh lý bình thường thì tầm này là tôi hoặc nhắn tin gọi Huyền, hoặc tìm Mai, hoặc phải đeo khẩu trang lang thang ở một xó xỉnh tăm tối nào đó để vung tiền giải tỏa. Mà hôm nay rơi vào cái hoàn cảnh oái oăm đụng mặt gái lạ thế này, tình thế tiến thoái lưỡng nan, thật dở khóc dở cười cho tôi quá. Chắc mẩm ngày mai kiểu gì cũng phải kiếm chỗ nào đó kín đáo xả bớt đạn dược đang ứ đọng đầy kho ra. Gì chứ em Nga ngoài kia thì bộ não tôi đã chốt sổ nhất quyết là đéo đụng vào, tránh xa cho lành.

Lý trí nghĩ kiên quyết là thế, nhưng mà cơ thể sinh học thì đéo chịu nổi sự tra tấn, tôi đành rón rén lẻn mở hé cửa phòng tắm, nhón gót chạy nhanh như chớp ra tủ đồ phòng ngủ để lôi cái máy hút chân không chuyên dụng, cầm vào tính úp vào hạ bộ hút cho dị vật tập thể dục tí. Gì thì gì, đang trong tình trạng máu dồn ứ tắc thế này mà đéo có tí vật lý trị liệu hỗ trợ thì đéo thể nào nằm yên chịu nổi. Mà nhựa sống của đàn ông là thứ tinh hoa quý giá, đéo thể bạ đâu cứ tự tuốt dọc vung vãi phung phí ra tay được. Nên thôi thì rà máy vuốt ve khối thịt đang biểu tình cho hạ nhiệt tí rồi ngậm ngùi ôm cục tức đi ngủ, mọi chuyện mai tính sau.

Dưới áp lực của máy hút, cự vật của tôi bị hút chặt trương lên đỏ au, to phồng lên trong chiếc máy tập dương vật. Đi kèm với cảm giác căng kéo là một luồng điện nhột nhạt, khoan khoái chạy dọc sống lưng. Nhìn chung mỗi một kiểu kích thích lại đẻ ra một cảm giác khoái lạc riêng biệt. Phút chốc tôi lại chép miệng tiếc rẻ, giá mà vớ được cái quần lót ren có mùi dâm thủy của Nga còn sót lại ở đây, một tay ấp lên mũi hít hà, một tay kéo xi lanh tập thì có phải là đẩy hiệu quả lên gấp nhiều lần không.

Chừng mười lăm phút hì hục cày ải, khi khối nam tính đã trướng to lồng lộn như cái bắp chuối vì áp suất của máy chân không và đã đôi ba lần suýt thì đê mê mất kiểm soát vọt mẹ nó nhựa sống ra sàn gạch, tôi thở dài ngậm ngùi thu dọn lại đồ nghề. Nói gì thì nói, tắm rửa mây mưa một mình vào lúc đêm hôm khuya khoắt nhiều lúc nghĩ cũng sợ chết mẹ. Đọc báo mạng nhiều vụ đột quỵ, thấy lắm thằng đang tắm táp thủ dâm thì lăn quay ra sàn ú ớ sùi bọt mép. Lại thêm cái không khí trời đêm đầu đông lạnh thế này, chẳng may chôn chân trong nhà tắm ướt át lâu quá lại dính quả trúng gió độc, méo xệch mồm thì đúng là cái kết khốn nạn cho thân tôi. Cứ đề phòng cẩn thận giữ mạng thì hơn.

Sống cô độc một mình lâu năm nên tôi đéo bao giờ có cái thói quen rườm rà mang theo quần áo sạch vào tận phòng tắm. Cứ tắt vòi sen, lau người qua loa xong là ở trần truồng đi nghênh ngang quanh nhà. Đúng cái khoảnh khắc vặn nắm đấm cửa, đầu óc lú lẫn của tôi mới giật mình sực nhớ ra tối nay trong nhà không chỉ có mình tôi, mà còn có cả Nga đang tá túc làm khách. Lúc nãy cuống cuồng tụt quần quên mẹ mất không vơ theo bộ đồ nào vào. Nhưng một giây sau bộ não chủ quan của tôi lại nghĩ bụng giờ này khuya khoắt thế rồi, chắc mẩm Nga cũng đang cuộn tròn yên vị ngủ say trong phòng của nàng rồi. Tôi tặc lưỡi kệ mẹ, cứ thế vặn chốt đẩy cửa rồi với bộ dạng trần như nhộng, tồng ngồng bước thẳng ra ngoài.
  • Ối!
Tiếng thét sắc lẹm của Nga xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Nàng đứng chết trân ở đó, một tay cầm ly nước thủy tinh, một tay vội vàng nâng lên che mặt, ngoảnh ngoắt đầu đi tránh cái ánh nhìn chấn động.

Con mẹ nó, tôi mua vé số Vietlott ròng rã bao nhiêu lần đéo trúng lấy một nghìn, mà ngay cái lúc hớ hênh buông lỏng cảnh giác, chắc mẩm đéo sao đâu thì lại đụng mặt ngay Nga đang đứng lù lù cạnh cây nước nóng lạnh rót nước uống. Máu từ mặt rút cạn, tôi sốc điếng người rồi lập tức ngượng chín mặt rụt cổ phi thẳng một mạch như ma đuổi vào phòng ngủ, đóng sập cửa. Khối thịt tồng ngồng vừa được bơm hút xong còn chưa kịp xìu xuống, cứ thế dựng ngược, lắc lư lao đi theo từng bước chạy như một mũi tên. Tôi cũng đéo biết trong vài giây định mệnh ấy, ánh mắt Nga có kịp quét trúng và ghi nhận hình ảnh quái đản đó không. Thật là một nỗi nhục nhã, mất mặt vãi ***.


  • Anh ngủ chưa?
Hơn 12 giờ đêm. Tôi đang nằm trằn trọc lật qua lật lại, một tay lướt Tiktok một tay vẫn không kìm được tự mân mê hạ bộ đang sưng tấy thì màn hình sáng lên. Tin nhắn Zalo của Nga.
  • Anh chưa, em còn chưa ngủ đi cơ à
  • Em lạ nhà cứ nằm mãi mà không ngủ được, hi
  • Thế bỏ cái điện thoại xuống cố nằm ngủ đi, không mai lại không dậy được
Tôi vừa gõ phím trả lời vừa bặm môi chửi thầm. Mẹ nó, anh cũng đang trừng mắt đéo ngủ được đây, vừa co ro lạnh ngắt đéo có cái chăn nào để đắp, vừa rực lửa bức bối dục vọng đây này.
  • Mà anh tắm khuya như thế nguy hiểm lắm đấy
  • Uh anh biết, mà cũng quen rồi không tắm không ngủ được
Tôi gõ phím thật thà, lờ tịt đi cái màn chạm trán kinh hoàng ban nãy.
  • Con trai mà sạch sẽ hơn cả con gái, em thích hihi
  • Haha…
Mẹ nó, tôi đã cố tình gõ phím cộc lốc để chấm dứt, vỗ về mình nằm ngủ rồi mà em Nga còn cứ không buông tha, năm lần bảy lượt đong đưa gợi đòn. Lắm lúc tâm ma trỗi dậy, tôi chỉ muốn bật dậy, lao ra đá bay mẹ cái cửa mỏng manh kia mà xông vào đè ngửa, chà đạp em nó cho rách nát mọi thứ. Gì thì gì, sức chịu đựng tâm lý của một thằng đàn ông chân chính nhịn nhục cũng có giới hạn của nó thôi. Đéo có gã tu hành nào mà trơ như đá, chịu đựng được sự vờn bắt này mãi.
  • Ngực em không hiểu sao cứ cứng tức hết lên khó chịu không ngủ được
  • Dược sĩ mà lại để bị bệnh thế à, thôi cố chịu đi mai kiếm thuốc mà uống, haha
(Sau này xâu chuỗi lại mọi thứ tôi mới ngộ ra em Nga thốt ra câu đó là hoàn toàn có chủ đích. Thân xác bọn con gái khi trào dâng rạo rực, mật ngọt tiết ra thì đỉnh nụ hoa hai bên ngực nó sẽ tự động se cứng lại, căng phồng lên. Nhưng thú thật là cái vốn kiến thức y học và sinh lý về con gái của tôi thời đó đéo có nhiều, nên cái bộ não của tôi hoàn toàn đéo giải mã được tín hiệu cầu hoan trắng trợn của em Nga phát ra. Mãi sau này tôi mới thấu hiểu được ngụ ý ướt át đằng sau câu nói của em nó).
  • Dạ, hihi
(Còn tiếp)
 
Sửa lần cuối:
bố khỉ đồng hương có quả văn phong ko có cảnh chịch choạc gì mà vẫn làm các con dời nổ card , bữa nào phải lấy lí do họp lớp trốn vợ phi về eco nắc chơi tí xem saooooo
 

Chủ đề tương tự

  • Bài viết dạng bài báo Bài viết dạng bài báo
Trả lời
56
Lượt xem
6K
  • Bài viết dạng bài báo Bài viết dạng bài báo
Trả lời
29
Lượt xem
4K
  • Bài viết dạng bài báo Bài viết dạng bài báo
Trả lời
3
Lượt xem
664
  • Bài viết dạng bài báo Bài viết dạng bài báo
Trả lời
558
Lượt xem
42K
  • Bài viết dạng bài báo Bài viết dạng bài báo
Trả lời
17
Lượt xem
3K

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
cherokee2,
Người trả lời cuối
nyxar13,
Trả lời
152
Lượt xem
58.614
Quay lại
Lên đầu trang