CHƯƠNG 35: NGÀY CUỐI
Sáu giờ mười lăm.
Tiếng chuông báo thức reo lên. Hùng mở mắt, nhìn chằm chằm vào khoảng tối trên trần nhà. Bên ngoài cửa sổ, Hà Nội vẫn đang chìm trong màn sương mờ đục, những vệt đèn đường cuối cùng vẫn hắt lên lớp kính cửa sổ.
Hôm nay là ngày cuối.
Ý nghĩ ấy xuất hiện trong đầu anh vô cùng bình thản. Không có sự hồi hộp của một kẻ sắp phiêu lưu, cũng chẳng có chút tiếc nuối nào. Chỉ là một cột mốc anh đã nhìn thấy từ nhiều tháng trước, hôm nay cuối cùng cũng chạm tới.
Bên cạnh anh, Đào vẫn đang say ngủ. Hùng ngồi dậy, cử động nhẹ nhàng để không làm cô thức giấc. Cơ thể anh tự động bước vào guồng quay của hơn mười năm đi làm: Đánh răng, pha một ly cà phê đen, ủi phẳng chiếc áo sơ mi. Mọi thao tác đều giống hệt như bất kỳ buổi sáng nào trong suốt mười năm qua. Chỉ có điều, đây là lần cuối cùng.
Tám giờ.
Hùng bước vào văn phòng, không khí đã bắt đầu ồn ào. Một vài đồng nghiệp đã có mặt, họ nhìn anh, ánh mắt thoáng chút ngập ngừng. Không ai nhắc tới chuyện hôm nay, nhưng ai cũng biết.
Lâm đang ngồi ở bàn làm việc cũ của anh. Màn hình máy tính mở đầy những biểu đồ dashboard phức tạp. Bên cạnh là chồng tài liệu bàn giao cao ngất. Lâm ngẩng đầu lên, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi của một đêm thức trắng.
"Anh."
Hùng gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. "Sao rồi?"
"Đêm qua em ngồi rà lại hết settlement flow. Chắc ổn."
Lâm nói xong thì tự bật cười, một cái cười chua chát. "Chắc ổn" – đó là câu trả lời mà trước đây chính cậu ghét nhất khi nghe Hùng nói. Giờ đến lượt mình nói ra mới hiểu: có những thứ rà cả đêm cũng chẳng dám nói là chắc chắn.
Hai người tiếp tục rà soát những mục cuối cùng. Tài khoản root, quyền truy cập cấp cao, các kênh cảnh báo lỗi tự động, thông tin liên hệ khẩn cấp của các vendor bên ngoài. Những việc nhỏ nhặt đến mức không ai buồn để ý, nhưng nếu thiếu một mảnh ghép nhỏ vào lúc ba giờ sáng, nó có thể trở thành một thảm họa hệ thống.
Mười giờ ba mươi. Buổi review cuối cùng khép lại. Lâm đóng laptop, quay sang nhìn Hùng. Lần đầu tiên sau nhiều tuần, cậu không hỏi thêm bất cứ câu hỏi chuyên môn nào. Không phải vì cậu đã biết hết, mà vì cậu hiểu rằng đã đến lúc cậu phải tự mình đi tiếp trên con đường của chính mình.
Mười một giờ. Điện thoại nội bộ rung lên, tiếng thư ký vang lên đều đều: "Anh Hùng, ông Quang gọi anh."
Hùng đứng dậy. Căn phòng quản lý của ông Quang vẫn như ngày nào. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ, mùi trà sen thoang thoảng, và khung cửa kính rộng lớn nhìn xuống đường phố Hà Nội đang hối hả bên dưới. Ông Quang đang đứng bên cửa sổ, nghe tiếng cửa mở thì quay lại.
"Ngồi đi."
Hùng kéo ghế. Hai người im lặng vài giây. Khác với những cuộc họp căng thẳng trước đây, hôm nay không có KPI, không có deadline, cũng chẳng có báo cáo hay phê bình. Chỉ là hai người đàn ông ngồi đối diện nhau. Ông Quang chậm rãi rót trà.
"Cậu có dự định gì chưa?"
Hùng cười, một nụ cười nhẹ nhõm. "Em cũng chưa có kế hoạch chi tiết."
"Nghe nói cậu về quê khởi nghiệp à?"
"Vâng."
Ông Quang gật đầu, khuôn mặt ông trầm ngâm. Một lúc sau, ông mới lên tiếng: "Thế này đi. Cứ giữ VPN, giữ mail. Cậu làm remote cho tôi."
Anh hơi bất ngờ. Ông Quang tiếp tục: "Chủ yếu là cố vấn chuyên môn. Khi nào hệ thống có sự cố lớn không xử lý được thì cậu hỗ trợ. Tôi chưa yên tâm giao hết cho Lâm."
Hùng im lặng. Ông Quang nói tiếp: "Mười triệu một tháng. Nếu có phát sinh khối lượng công việc lớn thì sẽ tính thêm."
Ngoài cửa kính, những đám mây xám đang trôi lững lờ. Hùng nhìn xuống ly trà trong tay.
Mười triệu không nhiều. Nhưng lúc này, nó đủ để những bước đầu tiên không quá chênh vênh.
Anh ngẩng đầu lên: "Em cảm ơn anh."
Ông Quang gật đầu, không nói thêm lời nào. Một lúc sau ông mới mỉm cười: "Tôi không giữ cậu nữa, vì tôi biết giữ cũng không được. Chúc may mắn."
"Vâng."
Đó là lời chia tay duy nhất giữa hai người.
Buổi chiều trôi qua nhanh chóng. Những email cuối cùng được gửi đi, những quyền truy cập cuối cùng được thu hồi, những cuộc họp bàn giao cuối cùng kết thúc. Khoảng bốn giờ, Hùng bắt đầu dọn bàn. Một chậu cây nhỏ, vài quyển sách kỹ thuật, một chiếc cốc sứ đã sứt một mảnh ở miệng, và mô hình server mini mà Lâm tặng cách đây hai năm. Hết. Hơn mười năm ở đây, đồ của anh chỉ vừa một thùng carton.
Anh kéo ngăn bàn cuối cùng ra. Chiếc thẻ nhân viên nằm cô độc ở đó. Tấm nhựa đã cũ, ảnh chụp từ nhiều năm trước. Gương mặt trong ảnh trẻ hơn, mỏng hơn và... nhiều tóc hơn. Hùng bật cười, anh cầm nó trên tay vài giây, rồi bỏ vào túi áo.
Năm giờ ba mươi. Cả phòng kéo nhau đi ăn liên hoan chia tay. Quán quen, người quen, những câu chuyện quen.
Mấy ly bia đầu tiên vẫn xoay quanh hệ thống. Những lần thức trắng đêm fix bug, những lần hệ thống sập vào đúng đêm giao thừa. Những chuyện từng khiến người ta đau đầu đến mất ngủ, giờ kể lại chỉ còn là chuyện cười.
Lâm uống nhiều hơn mọi khi. Đến ly thứ ba, cậu mới ngập ngừng: "Anh đi thật à?"
"Ừ."
Một cậu ngồi cạnh cười:"Anh Hùng xem có cô nào bàn giao nốt cho thằng Lâm đi."
Cả bàn cùng cười. Một lúc sau cậu lại cụng ly: "Chúc anh thành công."
Hùng gật đầu: "Chúc mày sống sót."
Cả bàn lại cười lớn, nhưng lần này có chút gì đó nghẹn lại.
Tám giờ tối. Hùng quay lại văn phòng. Mọi người đã về gần hết. Diamond Tower tầng 15 yên lặng như tờ. Những màn hình vẫn sáng, những biểu đồ transaction vẫn chạy đều đặn như hàng triệu ngày trước đó. Thế giới không dừng lại vì một người nghỉ việc.
Hùng đứng trước bàn làm việc thêm vài giây, rồi tháo chiếc thẻ nhân viên khỏi dây đeo, đặt vào phong bì và đóng lại. Bảo vệ tầng nhận phong bì, ký xác nhận. Mọi thứ chỉ mất chưa đầy một phút.
Bước qua cửa xoay ở tầng một, anh bất giác ngoái đầu nhìn lại. Tòa nhà vẫn sáng đèn, vẫn bận rộn, vẫn tiếp tục vận hành. Giống như nó chưa từng cần đến anh. Hùng nhìn tòa nhà thêm vài giây. Rồi anh thấy nhẹ cả người. Cuối cùng, anh cũng được là một người bình thường.
Mười giờ. Căn hộ tĩnh lặng. Đào đang ngồi trước chiếc laptop, bảng tính Excel mở kín màn hình với hàng trăm ô số. Hùng đặt thùng carton xuống sàn nhà.
"Anh về rồi à."
Đào ngẩng lên, nhìn anh vài giây rồi kéo chiếc ghế trống bên cạnh: "Ngồi đây."
Hùng ngồi xuống. Trên màn hình là bảng chi tiêu gia đình chi tiết đến từng ngàn đồng. Đào chỉ vào từng dòng: Mười bảy triệu tiền nợ gốc lãi nhà và xe. Phí gửi xe ở chung cư. Tiền học, Tiền điện, tiền internet, tiền bảo hiểm.
Không ai nói gì. Ánh sáng từ màn hình hắt lên gương mặt cô. Một lúc sau, Đào mới hỏi, giọng đều đều:
"Anh định xử lí mấy chỗ này thế nào?"
“Tiền học tạm thời chưa tính. Anh đang tính rút tiết kiệm tất toán tiền xe. Giảm được khoản lãi hàng tháng thì dòng tiền sẽ đỡ căng hơn.”
Đào nhíu mày. "Rút bao nhiêu?"
"Chắc một nửa."
Cô im lặng. Không một cái gật đầu, cũng chẳng một lời phản bác. Chỉ lặng lẽ kéo con trỏ chuột, nhấp từng dòng thu nhập cũ, xóa đi, rồi thay bằng những con số mới.
"Với cả..." Hùng nói tiếp, nhớ lại cuộc hội thoại với ông Quang chiều nay. "Anh nhận làm remote cho công ty."
Đào ngẩng lên, nhìn thẳng vào anh: "Bao nhiêu?"
"Tháng mười triệu."
Đào gật đầu, vẻ mặt không chút đổi khác. Cô hỏi tiếp, giọng vẫn bình thản: "Làm tới bao giờ?"
Hùng im lặng vài giây. Anh nhìn vào khoảng không phía sau lưng cô, rồi khẽ lắc đầu: "Anh không biết. Chắc cũng phải một thời gian"
Đào gật đầu. Cô không biểu lộ sự vui mừng, nhưng đôi vai đang căng cứng bỗng chùng xuống một nhịp. Ít nhất, nó không còn là con số không.
Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người, chỉ còn tiếng quạt máy chạy rì rầm ngoài phòng khách. Đào lưu file, rồi khép laptop lại. Tiếng gài khóa vang lên khô khốc trong căn phòng vắng. Hùng ngồi dựa lưng vào ghế, đưa tay day nhẹ sống mũi, cố xua đi cảm giác mệt mỏi đã tích tụ từ sáng tới giờ.
"Bên em giờ sao rồi?"
Đào cười nhạt: "Vẫn ngập việc. Ngày nào cũng tưởng sắp xong, hôm sau lại lòi ra thêm một đống."
Hùng gật đầu. "Chắc phải mất mấy tháng nữa?"
Đào xoay xoay chiếc cốc trong tay, đôi mắt nhìn vào khoảng không vô định: "Chắc thế."
Căn hộ lại yên xuống. Ngoài ban công, tiếng xe dưới đường vọng lên thành từng lớp âm thanh mơ hồ, buồn bã. Hùng nhìn sang phía căn phòng tối om của bọn trẻ, lòng chợt chùng xuống.
"Em còn phép không?"
Đào ngẩng lên: "Còn ba ngày."
Hùng im lặng vài giây rồi mới nói: "Cuối tuần về quê thăm bọn trẻ đi."
Đào nhìn anh chằm chằm. Câu hỏi bật ra nhanh đến mức chính cô cũng không ngờ tới: "Anh... còn ra không?"
Hùng quay đầu nhìn ra ban công. Những ánh đèn vàng hắt lên lớp kính cửa sổ thành những vệt sáng loang lổ, cắt ngang gương mặt anh. Anh mất một lúc rất lâu mới trả lời, giọng trầm xuống:
"Tạm thời... chắc không."
Đào cúi xuống nhìn mặt bàn, đôi vai như trĩu nặng. Một lúc rất lâu sau, cô khẽ nói:
"Vậy để em sắp xếp."
Cô đứng dậy, cầm chiếc laptop lên rồi nhìn anh, ánh mắt thoáng chút dịu lại: "Mai em qua công ty bàn giao một chút. Cuối tuần mình về."
Đêm Hà Nội bên ngoài ban công vẫn ồn ã, nhưng trong căn hộ này, mọi thứ bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Ngày mai, mọi thứ sẽ thực sự bắt đầu.