Hồi ức thanh xuân mang tên hai người con gái

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề BichThuAiMe
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Xin chào tất cả các bác Voz, em là thành viên mới cũng như là thành viên cũ. Do ních cũ của em đã bị quên mk đúng lúc hôm nay tâm trạng em nhiều cảm xúc, em bèn cố gắng dùng nốt những sự tỉnh táo còn lại, lập ních mới này để vào đây kể truyện chia sẻ với các bác. Em dân khối A nên văn vẻ sẽ không được mượt mà cho lắm, mong các bác Voz giơ cao đánh khẽ cho em. Đây cũng chỉ là những hồi ức của em về thời cấp 3 mà thôi, hi vọng các bác đừng kỳ vọng nhiều quá vì đây cũng là lần đầu em viết truyện, mong nhận được sự ủng hộ từ các bác!

MỤC LỤC:

PHẦN I: CẤP 3

Chương 1: Rối bời

Chương 2: Không cố ý
Chương 3: Mái tóc đỏ
Chương 4: Chiếc bút bi có mảnh giấy ghi tên
Chương 5: Chiếc cầu thang ở góc bên phải

Chương 6: Chai nước và chiếc khăn mùi xoa
Chương 7: 2 luồng suy nghĩ và chiếc điện thoại
Chương 8: Buổi dọn vệ sinh bất ngờ
Chương 9: Thanh niên đi wave alpha
Chương 10: Giờ chủ nhiệm đáng quên
Chương 11: Buổi chào cờ đầu tiên
Chương 12: Buổi thể dục đau đớn
Chương 13: Cuộc gặp gỡ tình cờ
Chương 14: Cây bằng lăng bên góc bờ hồ
Chương 15: Lá thư của người bạn thân
Chương 16: Giọng hát hay và chồng ghế đỏ
Chương 17: Pha nghe lén tình cờ của Minh
Chương 18: Người bạn thân của Phương
Chương 19: Buổi khai giảng đầu tiên và sự mất tích của Phương
Chương 20: Ký ức nhỏ về Hiếu
Chương 21: Bài kiểm tra Toán và cô Dung
Chương 22: Khi "chó sói" chạm trán "mãnh hổ"

Chương 23: Trận hỗn chiến sau khi tạnh mưa
Chương 24: Viên kẹo làm dịu vết thương

Chương 25: Sau cơn mưa, liệu trời có nắng?
Chương 26: Chạy ngược hướng hoàng hôn
Chương 27: Hình phạt ban mai và khí thế buổi chiều
Chương 28: Những rắc rối bên ngoài đường biên
Chương 29: Trái bóng đi lạc
Chương 30: Hoàng hôn vẫn còn đó
Chương 31: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 1)
Chương 32: Nơi trái tim thôi phòng bị (Phần 2)
Chương 33: Mùa hoa sữa lặng im
Chương 34: Sự thật phía sau những lá thư của Hiếu
Chương 35: Bí mật đằng sau căn nhà không có cổng
Chương 36: Lời hứa đầu tiên
Chương 37: Ai là lớp phó học tập?
Chương 38: Ngày bình thường của tuổi 16
Chương 39: Cả lớp là một
Chương 40: Cây bút chì màu xanh
Chương 41: Tấm thiệp Noel sớm của Vân Anh
Chương 42: Hạt giống cây hoa sen
Chương 43: Thi 2 khối và bữa cơm gia đình
Chương 44: Gió Đông, Mùa Thi và Chinh
Chương 45: Bữa cơm đầu năm ở nhà bác Linh
Chương 46: Điểm số không quan trọng
Chương 47: Nỗi lo lắng trước khi nghỉ tết
Chương 48: Quả bí ngô khổng lồ
Chương 49: Hơi ấm giữa mùa đông
Chương 50: Món quà nhỏ của chị Liên
Chương 51: Rắc rối từ chiếc điện thoại mới và cô Huệ
Chương 52: May mắn đến từ số đông
Chương 53: Hành động kì lạ của Đông và trận chiến ác liệt cuối năm
Chương 54: Không khí tết và tin nhắn từ số lạ
Chương 55: Hẹn hò ngày mùng 3 Tết

Chương 56: 5 cuộc gọi nhỡ
Chương 57: Giấc mơ chẳng bao giờ thành sự thật
Chương 58: 3 thầy cô thực tập

Ngoại truyện đặc biệt:

Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 1)
Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 2)
Ngoại truyện đặc biệt 1: Huệ và Tâm (Phần 3)


Ngoại truyện đặc biệt 2: Chính và Huyền (Phần 1)

ChatGPT Image Jun 2, 2026, 03_31_06 PM.webp


Dẫn truyện:


- Cường ơi, đi ngủ đi con, học gì mà khuya thế!

Một giọng nói nhẹ nhàng ở dưới tầng 1, bất ngờ cất lên trong không gian vắng lặng của màn đêm đang lặng lẽ đi vào giấc ngủ. Hoá ra đó chính là mẹ của Cường, cậu liền vội vàng đáp lời:

- Vâng, tí nữa con ngủ, bố mẹ cứ ngủ trước đi.

Nghe thấy vậy, ánh mắt mẹ cậu lại nặng trĩu, thở dài, không nói gì nữa, đi vào trong phòng ngủ nhưng cậu biết mẹ vẫn đang rất lo lắng cho cậu, cậu thật sự thấu hiểu điều lo lắng đó của mẹ.

Từ ngày có kết quả trượt trường chuyên, cậu buồn bã tới mức cả ngày chỉ nhốt mình trên phòng ngồi học. Cậu ngồi đào đi đào lại những gì đã học, làm đi làm lại những bài tập mà cậu đã làm cả trăm lần, trong lòng vẫn không hết khuây khoả. Minh - cậu bạn thân chí cốt gần nhà, rủ đi đá bóng mà cậu cũng không chịu đi. Cậu chỉ muốn ở một mình, bởi vì cậu đã đặt hết tâm huyết, đặt hết sức lực, đặt hết niềm tin của mình vào kỳ thi này. Cậu luôn muốn đỗ được trường chuyên, không phải là để thể hiện bản thân, mà là để có thể vào được môi trường mà mình mơ ước. Vậy mà cậu lại bỏ lỡ, trong lòng cậu chưa bao giờ thất vọng về bản thân nhiều như thế.

Mặt trời đã lặn ở đằng Tây
Mà sao tôi vẫn còn ngồi đây
Đôi mi ướt lệ, tôi đã khóc
Nghe trong con tim sao đắng cay?


3 tháng hè lớp 9, chính là 3 tháng hè dài nhất mà cậu đã trải qua. Sự cẩu thả trong khi thi đã làm cậu trượt ngôi trường chuyên mơ ước. Sau khi phúc khảo, cậu mới phát hiện ra, không phải bản thân đã làm sai, mà là do bản thân đã thiếu sự tập trung, khi chỉ đánh số trang vào tờ thi đầu tiên, 3 tờ còn lại cậu đã quên không đánh và không ghi thông tin. Vì thế nhẽ ra được 17,5/20 thì cậu lại chỉ được 6,5/20. Cú vấp ngã đau đớn này, như tát thẳng vào mặt cậu. Bởi vì nếu không thể lên chuyên học, cậu sẽ phải học ở trường cấp 3 gần nhà, cách nhà có 50m. Nhưng sự trái ngoáy vẫn còn tiếp tục, khi đó do cứ nghĩ là sẽ đỗ chuyên rồi, cậu đã thi cấp 3 ở trường gần nhà một cách hời hợt, chỉ có mỗi môn Hoá là 9,75 còn Toán và Văn của cậu lại thấp. Điều đó khiến cậu chỉ vào được A6 - 10A6.

----------------------------------------------​

CHƯƠNG 1: Rối bời


Một buổi sáng như bình thường,

Sau khi có kết quả thi cấp 3 của ngôi trường gần nhà, Minh liền chạy tới khoe với tôi nó được vào A2. Luyn - người anh họ của tôi, kết quả còn thảm hơn tôi vào A7. Trong khi đó Công - người còn lại trong nhóm F4 thì vào được hẳn A1. F4 - là sau này bọn tôi hay gọi nhau thế, bởi vì 4 đứa bọn tôi gần nhà nhau, học cùng nhau từ lớp 7, nên 4 thằng hay chơi với nhau, có gì cũng nói với nhau. Sau khi biết được kết quả, tôi cứ thầm nghĩ:

"Chả nhẽ học tài thi phận là có thật sao? Càng giỏi thi lại càng tệ."

Rồi những suy nghĩ cứ trôi qua nhanh như một cơn gió, buổi chiều chủ nhật hôm đó, Minh lại rủ tôi ra bờ ruộng đá bóng. Hôm nay, tôi cũng đỡ buồn vì trượt trường chuyên, cũng đã chấp nhận việc mình sẽ phải học ở trường cấp 3 gần nhà. Khoảng 3h chiều, Jun - con chó nhà tôi nuôi, đã sủa “gâu gâu“ inh ỏi, lạc trong tiếng chó sủa đó là một giọng nói quen thuộc cất lên:

  • Tivi ơi, bóng bánh thôi, nay mát trời, đá sớm không muộn! - Tivi là biệt danh mà Minh hay gọi tôi
  • Đợi tao chút. - tôi ở trên tầng 2, trả lời vọng xuống!

Trong vòng chưa đầy 30s, tôi đã có mặt ở dưới cổng. Bọn tôi là 2 thằng thích đá bóng nhất trong F4, tuy đá cũng chỉ ở dạng tàm tạm, nhưng cũng có thể hành được mấy đứa tiểu học ở gần nhà.

Chúng tôi lần lượt gọi cả Hiển, Minh bảy, Hoàng Anh, rồi cả Toàn ra đá. Cứ 2 chấp 4, tôi với Minh nào là ban bật, đập nhả, giật gót, rê bóng, động tác giả rồi sút cứ như là Barca đương đại vậy. 2 thằng cứ thế tung hoành trên sân ruộng như không biết mệt, những quả chọc khe bổng của tôi cho Minh cứ như đặt vào chân hắn, những lúc như thế tôi lại mường tượng mình là Messi đang chọc khe cho David Villa vậy.

Sau khi đã mệt nhoài, tôi với Minh nằm thở dốc ở bãi cỏ., Nhìn lên bầu trời xanh ngắt ánh chút vàng vàng của nắng chiều tà. Minh bỗng cất giọng hỏi tôi:

- Tình hình là mai mấy giờ xuất phát nhỉ?

- 7 giờ, hôm trước không xem thông báo dán ở bảng à? - tôi ngạc nhiên.

- Không, xem làm gì, đằng nào hỏi mày chả biết rồi.

- Thế mai đi thì qua rủ tao?

- Không, tự mà tới trường, có gì gặp nhau ở đấy cho dễ. - Minh cười cười tỏ vẻ khoái chí.

- Vậy mà cứ tưởng bạn bè thế nào? - tôi đáp lại với ánh mắt khinh miệt.

- Lại làm sao? Không thích học A6 thì xin sang A2 học với tao. - Minh nghiêm túc.

- Không, làm thế để làm gì? Với cả bố mẹ tao cũng đâu có tiền mà xin được như mày. - Ánh mắt tôi kiên định có 1 chút sự gắt gỏng.

Minh nó nhìn lại tôi với ánh mắt nghi kỵ, bĩu môi:

- Đây làm gì mất đồng nào. Bố tao quen thầy Thanh xin cho mà. Mày bảo bác mày xin cho ý, nghe Luyn kể là bác Lộc gì đó xin cho mày với Luyn vào A1 thây. Mày không biết chuyện đó à?

- Không, có chuyện đó sao, sao không thấy bố mẹ nói gì với tao? - tôi bật dậy ngạc nhiên.

- 2 anh em nhà mày không nói chuyện với nhau bao giờ à? - Minh cười khẩy.

- Thôi, kệ đi, không đỗ được chuyên, thì học lớp nào với tao cũng vậy thôi, không quan trọng! Tao sẽ bảo bác tao không cần chuyển tao sang A1 làm gì. - tôi lặng thinh trả lời bâng quơ, như cố giấu đi nỗi lòng cũng muốn vào A1.

- Học chuyên xa bỏ mẹ, học làm cái gì. Mày cứ nghĩ cho kỹ vấn đề kia đi không sau này hối hận, sang A1 anh em cho gần gặn, mày ở A6 ai mà qua đó chơi với mày được.

Tôi lặng người 1 lúc, lại nằm xuống nhìn lên bầu trời như đang cố giấu giếm mong muốn thật sự:

- Mày không qua tao thì tao qua mày chứ sao nữa. Thôi về đi, mai gặp nhau ở trường, chỗ chân cầu thang!

- Ok. Mai gặp. - nói xong cả hai cùng đứng dậy đi về.

Từng bước chân, bước từng bước trở về nhà trong sự nặng trĩu, lòng tôi bỗng chốc đầy âu lo khi ngày mai sẽ phải bước chân vào cấp 3. Một ngôi trường mới, 1 lớp học mới, rồi bạn bè mới, tập thể mới, tất cả đều mới, và tất cả sự âu lo đó như hiện rõ trên khuôn mặt của tôi. Không biết ngày mai tôi sẽ đối mặt với mọi chuyện thế nào? Tôi sẽ ngồi với ai? Cô giáo chủ nhiệm tôi sẽ là ai? Mọi câu hỏi cứ thế dồn dập khiến tôi chẳng thể tự mình thoát khỏi ra.

Trong sự băn khoăn đó, tôi trở về nhà đặt nồi cơm, rồi tắm rửa. Cũng chuẩn bị quần áo thật tinh tươm cho ngày mai, tuy có chút hào hứng nhưng tôi lại không mấy vui vẻ. Bởi vì làm gì có ai vui vẻ được khi không thể đạt được thứ mình muốn, nó giống như mọi thứ của hiện tại chỉ là tạm bợ mà thôi.

Bữa cơm hôm nay mẹ nấu rất thịnh soạn, như muốn tôi trút bỏ hết mọi chuyện không vui 3 tháng hè vừa qua. Có món tôm rang thịt, canh cua và cà muối, đúng những món tôi thích. Cả nhà đang ngồi ăn vui vẻ, thì chờ mẹ tôi có điện thoại. Mẹ tôi lủi thủi đi ra ngoài nghe, tôi nhìn theo đầy tò mò. Một lúc sau, mẹ tôi bước vào miệng có chút vui vẻ, ngập ngừng nói:

- Cường... ơi, bác Lộc xin cho con với anh Luyn sang A1 rồi đấy!

- Bác Lộc xin cho con thật á, nhưng sao không hỏi ý của con trước, bác làm vậy có vẻ hơi gượng ép quá, con không thích! - Khuôn mặt tôi vừa ngạc nhiên vừa hờ hững.

- Thế thì để mẹ điện lại bảo bác không cần xin cho con! - Khuôn mặt tôi có chút gì đó không vừa ý.

- Vâng, dù sao không đỗ chuyên thì đối với con học lớp nào cũng như vậy cả, A6 cũng như A1 thôi. Bác không phải xin làm gì cả cho mất công. - tôi nhanh chóng đáp lại mặc dù trong thâm tâm lại rất muốn sang A1. Bởi vì bên A1 có rất nhiều bạn bè cấp 2 của tôi. Nếu sang đó tôi sẽ không phải làm quen với nhiều bạn mới, có thể nhanh chóng hoà nhập.

Thế là 1 lúc sau, sau khi ăn cơm xong, mẹ tôi liền gọi nói chuyện lại với bác. Bác Lộc có vẻ cũng khá bất ngờ về mong muốn của tôi. Nhưng tôi thì rất kiên định. Tôi nghĩ rằng: “Nếu lúc nào cũng nhờ vả, không tự đi trên đôi chân của mình, thì về già, mình có cái gì“. Cho nên tôi đã kiên quyết từ chối ý tốt của bác, mặc cho bác rất thịnh tình, rất muốn giúp đỡ tôi.

Tối đến, tôi lại ngồi vào chiếc bàn học quen thuộc, mở quyển sách Ngữ Văn lớp 10 ra, mắt nhìn trong sách đọc, nhưng trong lòng lại nhiều suy tư. Năm nay tôi đã cao được thêm 5 phân 1m75, chiếc bàn học in đầy tên các cầu thủ được cậu viết bằng bút xoá, đã hơi chật so với đôi chân dài quá nhanh của tôi. Nhìn chiếc bàn học của chị Liên - chị gái tôi, mà tôi cứ thèm chảy cả nước miếng.

Trong ánh đèn vàng hiu hắt toả ra, giữa không gian tĩnh mịch quen thuộc ấy. Tay cầm một tờ giấy A4, lại bắt đầu vẽ hình Sakura - thủ lĩnh thẻ bài. Như một cách để bản thân tập trung, không còn những suy nghĩ rối bời nữa, một ánh mắt, 1 cây bút chì, 1 cục tẩy, chỉ vậy thôi. Mặc cho ngày mai có thể mưa to gió lớn hay nắng gắt cháy da thế nào thì hiện tại bản thân tôi vẫn đang cố gắng để có thể thoát ra được mọi chuyện. Có lẽ phải mất 1 khoảng thời gian nữa, nỗi đau trượt trường chuyên trong lòng tôi mới có thể nguôi ngoai.
 
Sửa lần cuối:

Chương 49: Hơi ấm giữa mùa đông


Cuối cùng buổi họp phụ huynh đã xong, thành công tốt đẹp. Cụ tôi ra về mà trên khuôn mặt tươi roi rói, lúc ra khỏi cửa lớp cụ còn không quên vẫy tôi lại, vỗ vào lưng tôi vài cái rồi nói: "học tốt lắm, cứ thế phấn đấu nhé con". Tôi mỉm cười đáp lại: "vâng cụ ạ" rồi nhìn cụ lặng lẽ ra về.

Có lẽ đây là lúc mà tôi cảm thấy cụ vui nhất sau bao nhiêu năm tôi ở cạnh cụ. Chắc là cụ nhìn thấy bóng dáng con trai duy nhất của cụ ở tôi, chắc cũng phải 2-3 năm rồi ông Việt, con trai của 2 cụ chưa về thăm cụ. Có lẽ công việc bên Châu Âu bận quá khiến ông Việt chưa sắp xếp được thời gian về. Cho nên hầu như có việc bê vác, rồi khiêng đồ, đóng đinh hay sửa cái gì đó,... là 2 cụ lại gọi tôi sang phụ giúp. Tôi gần như là con trai không chính thức của 2 cụ.

Trở về buổi họp phụ huynh, sau khi mọi người đã ra về hết, tôi với Phương đợi cho Tùng với Hằng về xong mới khóa cửa đi xuống nhà để xe lấy xe. Phương bảo Tùng về trước vì mình còn đợi anh họ tới đón. Chắc hẳn Tùng sẽ không ngờ được anh họ mà Phương bảo lại chính là tôi. Tôi cứ tự cười thầm trong bụng như thế.

Trong lúc đợi cho Tùng với Hằng về, tôi với Phương đứng trên lan can tầng 2 trước cửa lớp.

- Nhanh nhỉ, đã hết học kì 1 rồi. - Phương ánh mắt có chút xa xăm buột miệng cất tiếng.

- Sao thế, sao tự nhiên lại nói vậy. - tôi quay đầu sang trái, ánh mắt nhìn Phương tỏ vỏ bất ngờ, lưng vẫn đang dựa vào lan can.

- Tự nhiên thấy thời gian trôi nhanh quá thôi, chẳng mấy mà hết lớp 10. - Phương nhìn lại tôi đáp lại.

- Thời gian sẽ làm thay đổi mọi thứ trừ... - tôi xoay người lại, hai tay bám vào lan can, ra bộ dạng giống Phương.

- Trừ gì cơ? - Phương tò mò.

- Trừ những gì đã được lưu lại trong kí ức.

Phương chợt cười, nghiêng đầu không nghĩ là tôi lại sâu sắc như thế.

- Không ngờ bạn Cường chúng ta cũng không phải là người quá vô vị và nhạt nhẽo.

Tôi cũng bật cười, nhìn lại Phương, rồi khẽ chạm bàn tay lên bàn tay của Phương ở lan can nói.

- Sau này thời gian có thế làm chúng ta già đi, nhưng những lúc thế này sẽ còn mãi trong kí ức của tôi và bạn. - Phương nghe xong liền nhìn xuống bàn tay tôi rồi lại nhìn tôi mỉm cười, khuôn mặt bỗng chốc trở nên hồng hào đỏ rực hơn bình thường.

- Thôi, đi ăn chè đi, không muộn mất. - Phương nắm lại tay tôi rồi kéo tôi đi xuống cầu thang. Tôi bất giác chỉ kịp cười và chạy theo Phương. Cảm giác tuổi trẻ như dừng lại giữa bầu không khí này. Nó ấm áp bên trong làm cho cái lạnh lẽo bên ngoài như tan biến.

Khi 2 trái tìm cùng 1 nhịp đập, nó tạo ra nguồn năng lượng lớn đến mức làm ấm hết cả không khí xung quanh. Cái cảm giác đó giống như là dù có lạnh dưới 0 độ cũng sẽ vẫn cảm thấy nóng. Đó chính là sức mạnh của tình yêu, tuổi trẻ, sự nhiệt huyết với những cảm xúc đầu đời.

Cũng may mà lúc đó cả trường chỉ có cây Hoa Sữa chứng kiến cảnh đó, nếu không tôi chả biết sẽ phải giấu mặt mũi đi đâu. Sự ngượng ngùng cứ thế hiện rõ trên mặt tôi.

Tôi đèo Phương trên con xe đạp đã cũ, mua lấy 2 cốc chè ở quán gần trường, rồi đạp 1 mạch tới 1 nơi mà Phương thích. Phương bảo Phương rất thích ngồi ở đây, thi thoảng những lúc buồn buồn Phương toàn ra đây ngồi để giải khuây. Nghe vậy tôi cũng dần tò mò về nơi đó mà cố đạp nhanh 1 chút.

Tới nơi, khung cảnh hiện ra trước mắt tôi chính là 1 cái ao khá to ở cạnh 1 ngôi chùa trong làng của Phương. Mặt ao có rất nhiều hoa súng đang độ trổ bông nhìn rất đẹp. Bên cạnh còn có 1 lối đi xuống ao, chắc hẳn là lối các cụ ngày xưa hay dùng.

Đang ngó nghiêng thì Phương nhắc tôi dựng tạm xe đạp vào gốc cây đa, rồi 2 chúng tôi ngồi tạm xuống chiếc ghế đá ngay gần đó. Lúc này Phương mới bắt đầu lên tiếng.

- Sao? Thấy chỗ này được không? - Phương quay sang hỏi tôi.

- Được, phong cảnh hữu tình quá. - tôi mải nhìn không gian xung quanh toàn cây cối đáp lại.

- Từ bé tôi đã hay ra đây chơi rồi, đây là ao làng tôi đấy, đẹp không? Nước ao cũng sạch lắm luôn. - Phương nói với giọng tự hào.

- Cả những bông hoa súng bên dưới nhìn cũng đẹp nữa. - tôi cố gắng cúi người xuống nhìn cho rõ những bông hoa súng đang nở.

- Mỗi cái là cách đây 3 năm có 1 đứa trẻ con bị chết đuối ở đây, nên giờ ao này dân làng xây cao thành với cấm trẻ con tụ tập ở đây rồi. - Phương có chút tiếc chia sẻ.

- Tội nghiệp thế, mong đứa trẻ đấy siêu thoát. - tôi tự dưng nổi lên lòng thương cảm.

- Năm nào chùa ở đây cũng tụng kinh cho đứa trẻ đó. - Phương chỉ tay về phía ngồi chùa nhỏ bên cạnh.

- Ngôi chùa này cũng cổ kính nhỉ, chắc cũng lâu đời rồi.

- Đúng rồi, từ lúc tôi còn bé tí đã có chùa này rồi, mẹ tôi kể là chùa cổ nhất trong huyện mình đấy.

- Ừm, tôi mãi lớp 7 mới ra đây, nên không biết nhiều chùa ở đây.


- Không sao, sau này sẽ biết hết thôi, mà ăn chè đi nhỉ. - Phương với lấy 2 cốc chè để trên lồng xe đạp ra, rồi đưa cho tôi 1 cốc.

- Đây, để tôi bóc cho. - tôi nhanh nhẹn bóc lấy cốc trong tay cho Phương, rồi mới lấy cốc còn lại trong tay Phương tự bóc cho mình.

- Cám ơn nhá, mời bạn. - Phương mỉm cười.

Tôi cũng vui vẻ dật đầu rồi cũng mời lại Phương. Hai đứa cứ thế vừa ăn vừa kể những chuyện trong lớp. Tâm sự hết chuyện này tới chuyện khác. Nhưng tuyệt nhiên lại chẳng nói chuyện gì liên quan đến tình yêu cả.

Ăn xong, đột nhiên Phương ngưng lại 1 nhịp, đặt cốc chè đã ăn hết vào túi bóng rồi mới liếc nhìn sang tôi, có chút ngại ngùng, mãi 1 lúc sau mới nói thành lời.

- Cường ơi..., bạn.. nói thật chuyện.. này được không?

Tôi ra vẻ bất ngờ, cũng để cốc chè ăn xong vào túi rồi buộc chặt lại hỏi.

- Nói thật chuyện gì vậy?

- Chuyện bạn định xin sang A1 ấy!
- Phương 2 tay cứ vò vào nhau.

- À, chuyện đó tôi cũng không biết sao nữa, hiện tại cũng không biết phải làm sao, nên tôi định ra tết rồi tính.

- Ra tết á, ra tết thì có kịp không?


- Cũng không rõ nữa, chắc tôi chỉ viết 1 cái đơn rồi mang lên gặp thầy Hiệu Trưởng để xin thôi. - tôi ngửa mặt lên trời, có chút bất định.

- Thế là cũng không chắc chắn 100% là bạn sang A1 phải không?

- Đúng vậy, làm gì có gì để đảm bảo đâu!
- tôi thở dài 1 tiếng.

- Vậy thì hay... bạn ở... lại A6 đi, được.. không? - Phương quay sang nhìn tôi, có chút ngập ngừng.

- Dù sao cũng không chắc chắn mà, thế thì không nên xin, sẽ mất công nếu không được, mà sau bạn cũng khó xử với cô Huệ chủ nhiệm. - Phương phân tích cho tôi nghe thêm.

Tôi lặng người đi 1 lúc, nhìn Phương rồi lại nhìn ra xung quanh, ánh mắt đang cực kỳ nhiều suy nghĩ.

- Sao thế, hay là... bạn không muốn học cùng tôi nữa à? - Phương cúi mặt xuống, 2 má cứ thế đỏ bừng, 2 tay không ngừng kị vào chiếc ghế đá.

- Không, không, không phải thế, bạn đừng hiểu nhầm tôi vậy! Dù tôi có sang A1 thì tôi vẫn muốn học cùng bạn mà. - tôi vội vàng giải thích.

- Thế làm sao mà bạn phân vân như vậy! - Phương không hiểu.

- Vì trước khi quen bạn, đây là mục tiêu duy nhất của tôi. Vì thế bây giờ tôi vẫn muốn thử xem thế nào. Nếu được sang A1 thật thì tôi cũng sẽ xin ở lại A6 để học, còn nếu không được sang A1 thì vốn dĩ tôi vẫn A6 học. Tôi chỉ là muốn chứng minh 1 điều là tự bản thân tôi có thể sang A1 mà không cần nhờ ai giúp đỡ.

Phương nghe tôi nói mà không chớp mắt, vẻ mặt không khỏi bất ngờ.

- Thế là vì tôi mà bạn thay đổi ý định à? - Phương có hơi chút lo lắng hỏi lại.

- Thật ra không hẳn là vì bạn 100%, còn là vì A6 làm cho tôi có cảm giác đoàn kết, tình cảm, dù chỉ mới học cùng nhau 1 kì, nhưng tôi cảm giác A6 cũng không tệ như ban đầu tôi nghĩ. Với cả là vì A6 còn có bạn nữa, nên...là tôi không nỡ...rời xa A6 này.

- Bạn nói thật chứ? - Phương nhìn tôi ánh mắt đăm chiêu.

- Thật, dù có học ở đâu tôi cũng sẽ không bỏ rơi bạn. - tôi cười nhẹ rồi nhìn lại Phương.

Phương liền ôm chầm lấy tôi, 2 mắt có chút rưng rưng, giữa cái thời tiết lạnh lẽo của mùa đông. Cái ôm như 1 lò sưởi khiến cả cơ thể của tôi trở nên ấm áp 1 cách kỳ lạ. Lúc này tôi không biết phải làm gì, chỉ khẽ chạm hờ tay vào người Phương, xoa xoa nhẹ nhàng mái tóc đỏ, đã có chút nhạt đi.

Phương cứ thế áp mặt vào vai tôi, 2 tay càng lúc càng siết chặt hơn, làn hơi ấm áp mỗi lúc càng thêm nóng. Khiến cho cơ thể của tôi cũng dần nóng bừng theo, hai má cứ thế đỏ lên, kèm theo những tiếng thở gấp gáp theo nhịp đập liên hồi của con tim.

Mãi 1 lúc sau, Phương mới thay đổi tư thế sang dựa vào vai tôi, lúc này bàn tay phải của Phương khép chặt vào bàn tay trái của tôi không 1 kẽ hở. Tay trái của Phương thì khẽ đặt lên má tôi. Ánh mắt Phương nhìn lên theo.

- Ấm thế, 2 má bạn ấm quá! - ánh mắt Phương như phát hiện ra 1 điều mới mẻ.

- Cả tay bạn cũng ấm áp nữa, người ta bảo con trai có bàn tây ấm áp là chung tình lắm, không biết có thật thế không? - Phương tiếp tục hỏi 2 má cứ thế lại càng đỏ thêm.

Tôi không biết trả lời sao, chỉ cười cười, rồi lấy tay phải nắm lấy tay trái của Phương. Ánh mắt tôi cứ thế chạm vào ánh mắt Phương, cả hai cứ thế ngại ngùng mà rút ánh mắt lại. Lúc này Phương cũng không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh ôm lấy cả người của tôi. Tôi cũng không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ đưa tay trái ra ôm lại Phương, rồi đan 2 bàn tay của mình vào, khiến Phương lọt thỏm vào người tôi.

Lúc này tôi cảm giác như không còn biết trời đất là gì nữa, thời gian là gì nữa, mọi thứ như chỉ có tôi và Phương mà thôi. Cứ thế không kiểm soát được mà hôn nhẹ lên chán Phương 1 cái, Phương cũng không phản ứng gì, chỉ lặng lẽ cười, tôi cũng vậy, lặng lẽ cười mà chả hiểu tại sao.

Chính sự đơn giản đó đã tạo nên 1 trong những cảm xúc đầu đời sâu sắc nhất của tôi. Đôi khi chẳng cần phải những món quà to thật to, hay những bó hoa thật nhiều màu sắc. Đơn giản là ngồi cạnh nhau lắng nghe những câu chuyện của nhau vậy là đủ rồi.

Và có lẽ lúc này đây, chỉ có những cây hoa súng mới được chứng kiến tình cảm của chúng tôi lặng lẽ như thế nào.

Lúc này về phản xạ học môn Sinh, Lý thì khẩu súng chắc cũng ngóc lên rồi.
 

Chương 53: Hành động kì lạ của Đông và trận chiến ác liệt cuối năm


3 ngày sau...

Buổi học cuối cùng trước khi nghỉ tết, lớp tôi trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Con gái là ngồi buôn dưa lê với nhau cả tiết học, còn đám con trai thì cứ ra chơi là hì hục ngồi chơi 3 cây ở góc lớp. Thi thoảng cô giáo bộ môn nhắc nhở, lớp tôi mới yên lặng được 1 chút.

Tôi thì cứ tranh thủ giờ ra chơi lại mượn điện thoại Phương chơi rắn ăn mồi. Từ ngày cầm hộ điện thoại của bố, tối nào tôi cũng nhắn tin với Phương tới tận 12h đêm. Chẳng hiểu sao bộ môn nhắn tin này lại cuốn đến thế. Cảm giác nhắn xong 1 tin và đợi chờ tin nhắn rep lại nó cứ hồi hộp không tả được. Nếu như Phương mà rep chậm 1 chút là tự dưng trong lòng lại cảm thấy bứt dứt, cái cảm giác này thực sự là đê mê đến kì lạ. Nhiều lúc đọc tin nhắn của Phương mà tôi cười cứ như được mùa, phấn khích đến kì lạ.

Rồi tới lúc mà hộp thư đến đầy, phải xóa bớt tin nhắn đi thì mới nhận được tin nhắn mới. Lúc đó tôi loay hoay không biết nên xóa tin nhắn nào, tin nhắn nào cũng muốn giữ, để về sau có thể đọc lại. Mỗi lần phải xóa tin nhắn là 1 lần đấu tranh với nội tâm, nhiều lúc rất thích tin nhắn đó, nhưng vẫn phải xóa nó đi. Cảm giác luyến tiếc trong lòng cứ thế xuất hiện, chỉ mong có được chiếc điện thoại có thể lưu trữ được nhiều tin nhắn đến hơn.

Mà không chỉ có Phương, có cả Lê Hiên, Tâm cũng nhắn tin cho tôi, nhưng toàn hỏi bài tập là chính. Nhưng chả hiểu sao tôi lại rep lại 1 cách không bỏ xót, mà còn rep 1 cách chi tiết đến kì lạ, hướng dẫn đâu ra đấy, khác hẳn với sự lạnh lùng ở trên lớp, khiến cho cả Tâm với Lê Hiên đều bất ngờ.

Có lẽ là do tôi không nhẫn tâm nhìn sự nỗ lực của người khác bị lãng phí, vì thế là tôi lại không nhịn được mà giúp đỡ họ. Dù họ có cảm ơn nhưng tôi vẫn luôn giữ chừng mực, không để sự giúp đỡ đó đi xa hơn.

Đang mải chơi rắn ăn mồi thì bên ngoài cửa sổ có 1 giọng nói hơi ồm ồm.

- Bạn ơi, bạn gọi Đông giúp mình được không?

Giọng nói đó liền làm tôi bị phân tâm, con rắn chạm phải đuôi, game over. Khuôn mặt tôi tỏ ra hơi cáu cáu, nhìn ra phía cửa sổ, đập vào mắt tôi là 1 bạn nữ tóc ngang vai, mặt tròn, da hơi ngăm ngăm, đeo kính, hơi lùn và béo. Đứng cạnh bạn ấy là 1 bạn nữ mặt hơi nhiều mụn, nhưng mắt sáng, người cao ráo, trắng trẻo.

- Đông á - tôi nhìn quanh 1 vòng trong lớp - Đông không có trong lớp bạn à? - tôi dù có hơi cáu nhưng vẫn giữ thái độ bình thường trả lời.

- Vậy à, - cả 2 người đều ngó vào lớp tôi như muốn xác nhận Đông không có ở trong lớp - cảm ơn bạn nhé.- bạn nữ mặt tròn đáp lại rồi quay người dời đi, còn bạn nữ mặt mụn vẫn cố gắng liếc vào trong lớp để xem Đông có thực sự không có ở trong không.

Thì bất chợt Đông ở ngày dưới gầm bàn của tôi ló mặt ra, tôi giật hết cả mình, đang định gọi 2 bạn kia lại, thì Đông giờ ngón tay lên miệng, ra giấu đừng lên tiếng. Tôi không rõ có vấn đề gì, nhưng cũng không muốn mọi chuyện thêm rắc rối bèn im lặng.

Một lúc sau, sau khi 2 bạn nữ kia đi mất, Đông mới chịu đứng dậy.

- Friend làm tốt lắm, chút nữa +1 kiến tạo cho friend ghi bàn nhé. - Đông vỗ vỗ vào vai tôi.

- Không cần cảm ơn, nhưng mà đấy là ai vậy?

- Là 2 người yêu không bao giờ cưới thôi.
- Đông cười cười ra vẻ giễu cợt rồi bỏ ra ngoài hành lang.

Tôi có hơi chút ức chế, định chửi Đông 1 trận, mà đúng lúc đó Phương đi đâu ở bên ngoài về, nên tôi cũng ngưng suy nghĩ đó lại.

- Làm sao mà thất thần thế? - Phương ngồi xuống bên cạnh, giờ tay ra lấy lại điện thoại hỏi.

- Không có gì, nãy có 2 đứa nào kiếm Đông, 1 đứa béo lùn, 1 đứa mặt nhiều mụn. Không biết là có chuyện gì. - tôi thắc mắc.

- Béo lùn với mặt nhiều mụn á? - Phương hỏi lại như để chắc chắn 1 điều gì đó.

- Đúng rồi, nhìn lạ hoắc, tôi chưa gặp bao giờ.

- Thế chắc là cái Hoa béo với cái Hà rồi.
- Phương như chắc nịch khẳng định.

- Bạn quen 2 đứa đó à?

- Học cùng cấp 2, Hà là người yêu Đông đấy, còn Hoa béo là bạn thân của cả Đông với Hà. - nghe tới đây tôi hơi bất ngờ rồi hỏi lại.

- Đông có người yêu từ cấp 2 cơ á?

- Tôi cũng không rõ, nhưng hình như thi cấp 3 xong mới yêu nhau hay sao ý. - Phương từ tốn trả lời.

- Ờ, ra là vậy, thế chắc 2 đứa nó tìm Đông có việc gì rồi.

- Chắc vậy, mà kệ bọn nó đi, bạn quan tâm làm gì nhiều.


- Đâu, tại nãy Đông nó trốn ở dưới gầm bàn bàn mình này, thế nên 2 đứa kia mới không tìm thấy.

- Tính thằng Đông khó lường, bạn cứ cẩn thận đấy, đừng có tin những gì nó nói.

- Ờ, tôi cũng không rảnh nghe nó trình bày mà.


- Thế thì là tốt đấy. - Phương nén nhìn ánh mắt xạm đen lại vì chơi rắn ăn mồi của tôi rồi bật cười.

- Mà bạn chơi rắn ăn mồi cho lắm vào, đen hết mắt kìa, như gấu trúc. - Phương cười to hơn 1 chút lại liếc nhìn vào mắt tôi.

- Tại bạn đấy, hôm qua 1h sáng mới trả lời, làm tôi không ngủ được.

- Haha, xin lỗi mờ, không cố ý thật, ngủ quên mất, lúc tỉnh đã 1h rồi. - Phương cười trừ rồi nhỏ nhẹ giải thích.

- Thôi tối nay tôi đi ngủ sớm. - tôi giả vờ nói với giọng hơi dỗi dỗi

Phương liền bật cười, đánh 1 cái vào vai tôi, rồi ghé sát vào tai tôi.

- Nói bé thôi, muốn cho cả lớp nghe thấy à?

Lúc đấy tôi nghĩ trong đầu, chả nhẽ lại hét lên cho cả trường biết giờ ý chớ, nhưng nghĩ lại thì lại chẳng dám làm điều đó. Chỉ biết cười khổ mà im im, rồi rủ Phương tí hết tiết 4 đi ra sân trường xem đá bóng.

Cứ tưởng Phương sẽ từ chối, nhưng ai dè lần này Phương lại đồng ý ngay. Phương bảo hôm nay ở nhà cũng không có việc gì nhiều nên ở lại xem bạn đá chút cũng được. Nghe tới đây, tự dưng tim tôi cứ thế đập thình thịch,nuốt mãi nước bọt mới trôi xuống.

Trong lòng tự dưng lại có hứng thú đến kì lạ, mong muốn được ghi bàn của tôi cứ thế x3 x4. Trong đầu thì tưởng tượng tới cảnh ghi 4-5 bàn, rồi Phương đứng ngoài nhìn thấy, thật sung sướng biết bao.

Cứ thế cho tới hết tiết 4...

Tiếng trống trường lại vang lên, học sinh các lớp khác bắt đầu ra về, còn lớp tôi, anh em con trai cứ thế hò nhau ra sân bóng của trường. Tôi đi bộ nên gần như là ra đầu tiên của lớp, những anh em khác đi lấy xe đạp trước nên mãi sau mới ra sân.

Lúc này quay ra thì khiếp thật, không phải chỉ có mỗi mình Phương mà gần như toàn bộ con gái lớp tôi ra xem. Khiến tôi giật mình mà ngơ ngác hỏi Hưng.

- Hưng ơi, mày huy động lắm chị em ra cổ vũ thế.

- Tại thằng Phi đấy, nó bảo với mấy chị em là, trận này thắng anh em khao chị em ăn chè, thế là giờ thành thế này đây. - Hưng cười khổ mà nhảy lên khởi động.

- Có cốc chè đơn giản thôi mà. - Chính vỗ vai tôi cười cười nói.

- Tao có biết đâu, cứ tưởng chị em tự ra cổ vũ ấy chứ. - tôi thật thà đáp lại.

- Thì cứ cho là thế đi. - Chính hào hứng đáp lại.

- Bọn mày tập trung vào khởi động đi, cứ mải nhìn gái đi, tí thua thì ê mặt, chị em cười cho. - Hưng chưa đá đã răn tôi và Chính.

- A7 thì chấp 3 quả nhé. - Chính cười tít cả mắt vào có vẻ coi thường.

- Chấp hẳn 10 quả đi, nay tao đang có cảm hứng ghi bàn. - tôi được đà nóng máu hô to.

- Xin mày đấy Cường. - Hưng nghiêm túc đưa 2 tay vào chắp, Chính thì ở 1 bên cười sặc sụa.

- Ơ kìa 2 thằng mày, tí nữa cứ dồn bóng cho tao. - tôi cũng nghiêm túc mà đáp lại.

- Thôi mày đá hậu vệ với Đông đi, cho chắc chắn đã, hiệp 2 ổn hơn thì cho mày lên ghi bàn. - Chính không còn cười nữa nói.

- Đúng rồi đấy. - Hưng cũng tỏ vẻ đồng ý.

- Ơ kìa, mấy khi tao có hứng ghi bàn, 2 thằng mày lại bắt tao đá trung vệ thế này.

- Vì mày cao chứ còn sao nữa, bọn tao lùn chống thế méo nào đc bóng bổng.
- Chính cứ thế phân bua.

Đang bàn bạc thì Phi vẫy tôi, Chính, Hưng vào sân. Cả lũ cứ thế quây vòng tròn khởi động, bên ngoài sân, con gái xếp thành 1 hàng xe đạp dài chỗ biên rồi ngồi lên những chiếc xe đạp đó coi, một vài người còn ngồi hẳn xuống dưới mặt cỏ.

- Anh em hôm nay là đá giao hữu, nên là quả nào khó bỏ nhé. - Phi dõng dạc nói.

- Nay anh Cường với Đông vẫn đá trung vệ nhé, Quý với Hòa đá 2 cánh, em với Hưng đá giữa, bên trên vẫn là Chính, Tùng, Thịnh và Văn đá cao nhất nhé.

- Nay Phú béo bận nên Mạnh Thắng bắt gôn, nhớ bắt gôn thì đấm quả bóng ra, đừng dùng 5 đầu ngón tay không gãy ngón đấy.

Sau khi sắp xếp đội hình với dặn dò xong, lớp chúng tôi bắt đầu về đúng vị trí, một vài người dự bị cũng ra chỗ đội con gái ngồi để xem. Tôi cũng liếc qua 1 chút để xem Phương đang ở đâu, thì thấy Phương đang ngồi cạnh Huệ với Tâm, còn có cả Lê Hiên ở cùng nữa, 4 người cứ cười cười nói nói khiến tôi có 1 chút lo lắng. Nhưng rồi tôi bèn tặc lưỡi mà nghĩ, chắc là Phương không để lộ ra đâu, hi vọng thế.

Rồi 1 khắc trận bóng cũng đã bắt đầu, bên A7 thì nguy hiểm nhất là thanh niên Hậu đá tiền đạo cắm, với chiều cao 1m85, to cao hơn hẳn so với lớp tôi. Vì thế Chính cứ bắt tôi phải theo sát thanh niên này 1-1 như hình với bóng. Tôi thì cũng chưa ngán ai bao giờ, nhất là những thành phần to cao, có phần vụng về.

Bắt đầu giao bóng, Văn chuyền thẳng về cho Đông, Đông cầm bóng, dắt lên, ban bật cho Phi, Phi khéo léo nhận bóng rồi bật sang cho tôi. Chế độ tikitaka của lớp tôi cứ thế bắt đầu được bật. Dù cho A7 có tiền đạo cao to, nhưng với lối đá kĩ thuật, lớp tôi gần như không để A7 có bóng mà chơi.

Rồi điều gì đến cũng phải đến, tôi nhận bóng từ Đông, rồi đột nhiên dâng cao, ra hiệu cho Phi để tôi dẫn, rồi tôi tung cho đường chọc khe bằng chân trái như đặt cho Chính, Chính cứ thế băng xuống cứa lóng nhẹ nhàng. 1-0 cho lớp tôi, con gái lớp tôi cứ thế ào ra sân ăn mừng hò hết, khí thế của lớp tôi bỗng dưng tăng lên gấp bội. Nhung lớp tôi đứng ở ngoài cứ hô "A6 vô địch, A6 vô địch, A7 tuổi tôm, A7 tuổi tôm", tôi nghe mà ngượng hết cả mặt, nhưng không sao cả vì lớp tôi đang dẫn trước mà. Còn cầu thủ bên A7 thì cứ thế đứng khoanh tay đổ lỗi cho nhau mà không làm gì được.

1 nửa hiệp 1 cứ thế dần trôi qua, lớp tôi vẫn đá nhàn nhã, ru ngủ đối thủ, rồi đột ngột đẩy nhanh tốc độ kết liễu đối thủ. Nhưng Văn hôm nay có vẻ tâm lý, 3-4 pha đối mặt với thủ môn đều sút ra ngoài. Bỏ lỡ nhiều cơ hội như thế, chắc sang hiệp 2 tôi xin lên đá tiền đạo thay Văn lại có vẻ khả thi. Còn ở dưới tôi với Đông như 1 bức tường thành sắt, 2 thằng bọc lót cho nhau khá tốt. Gần như thanh niên Hậu bên kia không có bóng mà chơi, trong 1 pha theo kèm Hậu, Đông bị đẩy sau ngã, tôi lập tức lao đến đẩy thanh niên Hậu kia ra, thanh niên Hậu thấy thế thì đẩy ngược lại tôi. Phi thấy thế cũng lao vào, Đông cũng đứng dậy nổi máu nóng lên. Đúng là lớp có đông con gái đi cổ vũ có khác, anh em chúng tôi đá giao hữu mà như kiểu đá sinh tử.

Một lúc sau, va chạm mới được giải quyết ổn thỏa, trận đấu lại quay về quỹ đạo ban đầu. Lớp chúng tôi vẫn là đội cửa trên, A7 muốn cướp lại bóng nhưng gần như là không thể. Trong 1 tình huống tấn công cuối hiệp 1, tôi chọc khe cho Hưng, Hưng cầm bóng lách qua Chung A7, thấy thế Chung cố gắng dướn người, đuổi theo, nỗ lực của Chung khiến đầu gối Chung va mạnh vào chân sau của Hưng, Hưng liền mất trụ, tay dập mạnh xuống đất, đau đớn la lên.

Cả lũ chúng tôi thất thần xúm lại, Hưng bị đau bả vai do tiếp đất. Thế là tất cả đều đồng ý ra sân nghĩ giữa hiệp luôn, không đợi hết hiệp 1 nữa. Đám con gái lớp tôi cũng đứng ngồi không yên trước chấn thương của Hưng, nhất là Hương, Hương mặt rất lo lắng, cứ ngỏng lên nhìn về phía Hưng. Còn Hưng thì đau đơn đến mức chả để ý được thứ gì nữa.

- Tình hình Hưng chấn thương vai nặng rồi không đá được nữa. Mà hiệp 1 lớp mình bỏ lỡ nhiều cơ hội quá, nhất là Văn, mấy quả ngon ăn toàn sút ra ngoài. Hiệp 2 này Chính xuống đá giữa với tao, để Quang vào sân đá tiền đạo cắm, còn Văn đá lệch sang tiền đạo trái đi, xem có khác không. - Phi động viên anh em nói, cả Văn, Quang đều gật đầu mà đồng ý.

Tôi đứng bên cạnh Phi, đang định lên tiếng xin lên đá tiền tạo, mà thấy Phi phân chia thế, thì cũng rén, tự dưng cũng ngại không muốn lên tiếng nữa, thì Đông ở đâu tự dưng nói.

- Khả năng hiệp 2 này tao không đá được rồi, nãy Hậu va vào tao bị choáng, giờ vẫn chưa tỉnh hẳn, nãy cố đá. Có gì hiệp 2 cho Chiến vào đá thay tao, cuối hiệp 2 tao đỡ hơn tao lại vào đá lại vậy.

Phi thấy thế, suy nghĩ mất 1 lúc, rồi mới nói.

- Thế thì Chiến vào thay 1 lúc cho Đông, Đông cố mà hồi phục nhanh vào, không anh Cường 1 mình không kèm nổi Hậu đâu, Chiến thì đá không được khôn bóng.

- Oke, cho nghỉ tí rồi vào lại. - Đông quả quyết.

Thấy tình hình vậy, tôi cũng không biết nói gì nữa, bèn lên tiếng.

- Hay cho Quý vào đá cặp với tôi đi Phi ơi, Quý cao với chuyền chắc chân hơn Chiến, đẩy Chiến ra biên, mà có khi cho Chiến đá tiền vệ phòng ngự, kèm Hậu từ xa, còn Chính ra biên đá gần tôi phối hợp cho dễ.

- Cũng được, thế Quý vào với anh Cường nhé, Chính về biên, còn Chiến đá dưới bọc lót cho tao. - Phi căn dặn lần cuối, Chính, Quý với Chiến cũng đều đồng thành "oke"

Thế là mong muốn được đá tiền đạo của tôi trong trận này tan thành mây khói. Nhìn Phương ngồi thẫn thờ ở đó, tôi không biết phải làm gì nữa. Ban đầu định thể hiện tí cho Phương nhìn, mà với tình hình này chắc phải đợi lần sau mới thể hiện được rồi. Có lẽ chiến thắng của tập thể vẫn quan trọng hơn là mục tiêu cá nhân. Nghĩ vậy, nên tôi bèn cắn răng mà chấp nhận việc vẫn phải đá trung vệ trong hiệp 2 này.

10 phút sau, hiệp 2 cuối cùng cũng bắt đầu. Hiệp 2 này không biết A7 ở đâu ra 2 thanh niên, 1 thanh niên tóc hoe vàng, 1 thanh niên đầu trọc lạ hoắc vào đá giữa và tiền đạo. Tôi với Phi nhìn nhau cảm giác không ổn, nhưng Phi cũng không nói gì, chỉ bảo anh em tập trung vào trận đấu.

Bên A7 giao bóng, thanh niên đầu trọc đá tiền đạo bên A7 chuyền cho cho thanh niên tiền vệ tóc hoe vàng kia. A7 bắt đầu triển khai bóng có vẻ nhịp nhàng hơn, tôi với Quý phải khá vất vả mới xử lý được bóng ở dưới sân. Rất nhiều lần, cứ mỗi khi tôi hay Quý bật cho Chiến thì Chiến lại để thanh niên tóc vàng hoa cướp mất, khiến tôi với Quý bở hơi tay mới có thể thu hồi. Cũng may mà Mạnh Thắng bắt gôn phản xạ tốt, không có lẽ lớp tôi đã thua hơn 2 bàn rồi.

Thấy tình hình thế, Phi liền kéo Thịnh xuống đá giữa cùng, để Chiến lên đá tiền đạo cánh. Lúc này lớp tôi mới có vẻ nhịp nhàng hơn, nhưng đúng lúc nhịp độ mới lấy lại được, thì Quý chuyền bóng nhẹ quá, chưa tới chỗ tôi, thanh niên đầu trọc kia thấy vậy dướn người lên cướp, tôi không kịp phản xạ, liền ôm luôn người thanh niên đầu trọc đó lại. Thế là lỗi, lớp tôi bị thôi 1 quả pen, tôi buồn bã mà không nói lên lời, tự dưng cảm thấy bản thân giống như tội đồ. Nhìn về phía Phương, ánh mắt Phương trở lên lo lắng, cả Huệ, Tâm cũng thế.

Thanh niên đầu trọc cũng không bỏ qua cơ hội, sút quả pen tung lóc lưới. Bọn con gái lớp tôi, trở nên thất thần khi bị gỡ hòa, có lẽ tất cả đều đang nghĩ rằng "khả năng mất bữa chè hôm nay rồi". Còn tôi thì lặng lẽ thở dài đứng chống 2 tay với nhau, không nói lên lời. Lúc này Quý mới chạy tới chỗ tôi.

- Làm lại mày ơi, nãy lỗi quá.

- Ừ.
- tôi đáp lại mà trong lòng vẫn không hết cảm giác lỗi do mình gây nên.

- Anh Cường không sao cả, tập trung đá, quả đấy lỗi chung tất cả rồi. - Phi an ủi tôi.

- Oke. - tôi đáp lại nhẹ nhàng nhưng trong tôi có 1 áp lực vô hình như đang kìm nén đôi chân của tôi, mặc cho tôi cố gắng bỏ nó ra khỏi tâm trí.

Cứ như vậy, tôi với đôi chân không còn uyển chuyển nữa vì tâm lý, bắt đầu triển khai bóng lại, nhưng do mất Hưng ở giữa nên lớp tôi triển khai bóng không còn quá mượt mà quá. Cũng may mà ở bên trên Quang với Văn làm tốt nên dần dần ép lại được thế trận. 2 thanh niên mới vào kia sau 1 lúc chạy, cũng đã đi bộ nhiều hơn, lúc này Phi mới ra hiệu cho tôi đẩy cao hơn nữa. Tôi với Quý, Hòa, Chính liền dâng cao đội hình hơn, áp sát sớm hơn, quả nhiên có hiệu quả. Một lần thanh niên tóc vàng kia có bóng, bị Quý đọc bài rồi cướp bóng luôn khi chưa kịp xử lý bước 2, Quý liền chuyền cho Phi, Phi nhấp 1 nhịp rồi thả sang cho Chính. Chính thì đá hậu vệ, nhưng vẫn cứ nghĩ mình là tiền đạo, dốc 1 mạnh lên tít trên, làm tôi phải chạy theo sau để có người chuyền. Nhưng Chính thì không nghĩ thế, kệ cho có thể chuyền cho Chiến, Chính dốc hẳn vào trong rồi sút, bóng chạm cột dọc văng ra ngoài. Chính ôm đầu tiếc nuối, còn tôi ở cách đó không xa hối "về nhanh về nhanh".

Trận đấu cứ vậy mà giằng co mãi không sau, nhất là khu vực giữa sân, thanh niên tóc vàng quả là cũng có kĩ năng, Phi khá khó khăn để theo kèm, còn Thịnh gặp thanh niên đấy như bố gặp con. Thấy thế, tôi liền gọi Thịnh lại "bạn đổi vị trí cho tôi đi, để tôi cho thanh niên tóc vàng kia khỏi dê dắt".

Thế là tôi di chuyển lên đá giữa với Phi, và đúng như tôi nghĩ, thanh niên tóc vàng vẫn có ý định săn qua tôi, nhưng tôi đâu phải kiểu người mà dễ bị qua thế. Tôi tì người kéo lại quả bóng rồi giật gót cho Phi, Phi bật lại cho tôi luôn, thoát ngoài trong đúng 2s. Rồi tôi tỉa bóng ngay sang cho Chính, Chính lần này rất quyết tâm, bứt tốc rồi lấy đà sút. Cú sút bằng má ngoài chân phải, lực đi không mạnh nhưng bóng đi khá hiểm, thủ môn A7 chỉ biết đứng nhìn bóng bay vào lưới. "vào", con gái lớp tôi nhảy cẫng lên ăn mừng sung sướng, Hưng với Đông ngồi bên ngoài cũng đập tay ăn mừng, còn tôi thì như vỡ òa sau cú sút đó của Chính, những áp lực tôi phải chịu từ lúc gây ra quả pen đến giờ bỗng dưng tan biến không còn nữa. Có lẽ sau bàn thắng này, đôi chân của tôi sẽ không còn căng cứng vì lỗi biếu cho đội bạn quả pen nữa.

Chính sau đó chạy ngay tới ăn mừng với tôi, tay chỉ chỉ vào đầu tôi như kiểu muốn nói tôi là người kiến tạo. Nhưng tôi chỉ cười, xoa đầu Chính rồi khiếm tốn quay về đúng vị trí trung vệ, đảo lại cho Thịnh lên trên. Lúc này Đông cũng đã đỡ, Chiến liền ra sân cho Đông vào, Đông đá luôn cánh phải. Lớp tôi cứ thế tiếp đà triển khai tikitaka, nhưng do thời gian không còn nhiều, chưa kịp ghi thêm bàn thứ 3 thì thời gian hiệp 2 đã hết. Kết thúc trận đấu, tôi nằm bệt xuống sân nhìn lên trời, mỉm cười. Dù cho hôm nay chưa thể ghi bàn để ra oai với Phương, nhưng chiến thắng này cũng đủ làm tôi vui vẻ đến tết rồi. Chính với Hưng cứ thế bước đến bên cạnh ôm tôi ăn mừng, làm bất giác trong lòng tôi có 1 sự hạnh phúc đến kì lạ. Tình bạn chẳng phải là từ những lúc như này mà ra hay sao? Tôi cứ nghĩ thế mà thầm mỉm cười, không biết rằng từ xa xa, Phương với Huệ cũng cùng mỉm cười khi nhìn thấy tôi đã hòa đồng với lớp hơn rất nhiều.
 
Xem tệp đính kèm 3754414
bonus thêm cho các bác xem trước, bảng điểm học kì 1 hồi lớp 10 của em! không cao lắm nhưng cũng vừa khít HSG các bác ạ :v
Ngày xưa điểm các môn học cấp 3 khá là khó, không dễ 9, 10 như bây giờ. Bây giờ nhìn học bạ đứa em họ em toàn 9 với 10 mà em sốc ngang, 1 lớp 45-46 đứa thì 40 41 đứa HSG :v lạm phát HSG đúng nghĩa đen luôn @@! Khác hẳn ngày xưa, được HSG không hề dễ dàng gì!
96 à bác ơi :v
 

Người ơi đừng giấu cho yêu thương kia mờ phai
Nguyện lòng bên em anh xây thêm những lâu đài
Tình yêu nhỏ bé theo con sóng ra ngoài khơi
Nguyện cầu đại dương anh yêu em nhất trên đời....
 
bác lại sai rồi ;v hình trái tim có 2 con hạc mới chính là Huệ gấp đấy bác, nên em cất giữ rất cẩn thận, làm gì có chuyện bị bẩn ;v chỉ là tờ 500 đồng Huệ dùng để gấp ngày đó nó hơi cũ thôi. Còn tờ 500 đồng trái tim bị bẩn kia là em gấp 1 nửa, Huệ gấp 1 nửa, lúc nào em cũng để trong ví tới nỗi nó dính cả cái nhựa ở ví vào nên mới bị bẩn đấy.
yêu e Phương nhưng lại để trái tim em Huệ gấp trong ví , xứng đáng trảm
 

mỗi lần nhớ em là 1 ngày mưa
tìm hoài mắt môi hôm nào đón đưa
mình từng ở bên nhưng giờ thì thành xa lạ, thôi mà nhìn người ta dang tay ôm lấy em trao nhành hoa

chỉ vì nhớ em nên 1 lần nữa
chạm vào trái tim trăm lần vẫn chưa lành
chuyện gì cũng qua nhưng lòng này thật k đành, k thành, này bình yên cho anh theo với, con tim mỏng manh...
 

Ngày dài đêm trôi, viết lên giấy trắng một màu đơn côi,
Viết ký ức nơi đây chỉ anh thôi, tiếc thương lắm nét dịu dàng đôi môi
Biết em có nhớ gì mình nên thôi, nên thôi, một mình đến mất khôn
Mất em như bán đi linh hồn…
 

Chương 54: Không khí tết và tin nhắn từ số lạ


Sau trận bóng hôm đó, tôi chính thức bước vào kì nghỉ tết. Nói là kỳ nghỉ tết thôi, nhưng chưa hôm nào tôi được nghỉ ngơi ra hồn. Hết quét nhà, lau nhà, tới dọn vườn chuối sau nhà, rồi dọn dẹp sân thềm, lau bàn lau ghế, lau tủ, rồi còn cả lau cầu thang,... Ti tỉ thứ việc cứ thế dồn lên đầu của 1 học sinh lớp 10 như tôi, cảm giác những ngày lễ này tôi còn bận hơn cả ngày thường mất.

Mãi tới 30 tết, tôi mới rảnh rang được 1 chút, thì mẹ liền dẫn tôi đi mua vài chiếc áo mới. Trong lòng tôi rất vui, được mẹ mua cho đúng chiếc áo đã thích từ lâu, trong lòng cứ thế mà cười suốt cả ngày, không uổng công mấy hôm vừa rồi vất vả dọn nhà.

Lúc về tới nhà, thì đúng lúc ông Việt cũng vừa về tới đây, tôi chạy tới hớn hở chào ông, vẻ mặt nhìn ông rất đỗi tự hào. Ông như kiểu là thần tượng của tôi, ông học giỏi, thi đại học 3 môn Toán Lý Hóa toàn tự luận mà vẫn được 10 tròn, được đi du học ở bên Ba Lan, rồi giờ còn ở lại đó làm việc nữa. Những gì ông đã làm và cố gắng khiến cho tôi, đứa trẻ mới lớp 10 nhìn điều đó thật là vĩ đại và to lớn. Vì thế trong mắt tôi, ông Việt không chỉ là người nhà, mà còn là thần tượng bí mật trong lòng tôi.

Ông Việt thấy tôi niềm nở, cũng vui vẻ đáp lại, hỏi han tôi học hành sao rồi. Rồi ông cũng rủ tôi đánh cầu lông, đá cầu, không khí lúc ấy đúng là còn hơn cả 1 gia đình.

Bữa cơm đêm 30 tết đấy, không chỉ có mình gia đình tôi, mà cả gia đình cụ cũng cùng chung mâm cơm với nhau. Năm nay cụ Trác rất phấn khởi vì ông Việt đã về ăn tết, còn bà Hà thì cũng đã tìm được việc ưng ý trên Hà Nội. 2 cụ chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, và cả gia đình tôi cũng mang thêm đồ ăn sang nhà cụ cùng nhau ăn uống. Tiếng cười cười nói nói rôm rả, những câu chuyện, những kỉ niệm cứ thế được mọi người tâm sự. Không gian thật là yên bình, khiến cho tôi không sao mà quên được.

Sau bữa cơm, cả nhà tôi ở lại dọn dẹp phụ cụ mãi xong mới về. Chương trình Táo quân cũng đã chiếu được hơn nửa tiếng. Tôi với chị Liên bỏ ra tiếc hùi hụi vì không kịp xem từ đầu. Vừa ngồi vừa căn hạt bí vừa xem Táo quân, 2 chị em tôi cứ thế mà cười khúc khích.

Hết táo quân, thì cũng là lúc trời vào đêm, tiếng dế đằng trước nhà tôi bắt đầu kêu to hơn. Bố mẹ cũng kêu 2 chị em tôi đi ngủ đi, lúc nào giao thừa thì bố mẹ gọi. Tôi thì cũng mệt mỏi nên liền đi ngủ mà không suy nghĩ, còn bà chị gái tôi vẫn cứ thao láo 2 mắt dán vào điện thoại.

Đúng lúc giao thừa...

Bố mẹ lên gọi 2 chị em tôi dậy...

Cả nhà lại xuống quây quần ở phòng khách với nhau, rồi bố mẹ bắt đầu lì xì chúng tôi. Đang mải bóc lì xì, thì chiếc điện thoại của tôi rung lên liên tục báo tin nhắn mới.

¸,•¤•,¤•,Tiền đầy túi,•¤•,¸.,•¤*•,
•,¸.¸,•¤•,¤•,Tim đầy tình,•¤•,¸.,•¤•,
•,¸.¸,•¤•,¤•,Xăng đầy bình,•¤•,¸.,•¤•,
•,¸.¸,•¤•,¤•,Gạo đầy lu,•¤•,¸.,•¤•, *•,¸.
¸,•¤•,¤•,Muối đầy hủ,•¤•,¸.,•¤*•,
•,¸.¸,•¤•,¤•,Vàng đầy tủ,•¤•,¸.,•¤•,
•,¸.¸,•¤•,¤•Sức khỏe đầy đủ,•¤•,¸
.,•¤ ¤•,¤•,HAPPY NEW YEAR 2012,•¤*•


...

, •¤•,¸.CHÚC MỪNG NĂM MỚI,•¤•,¸

Nghe vẻ nghe ve ░♥░ Nghe vè Tết đến ░♥░ Bạn bè thân mến ░♥░ Cùng nhau sum vầy ░♥░ Sức khỏe tràn đầy ░♥░ Gia đình hạnh phúc ░♥░ Nhà nhà sung túc ░♥░ Mừng đón xuân sang ░♥░ Một nhành mai vàng ░♥░ Bên mâm ngũ quả ░♥░ Tiếng cười rộn rã ░♥░ Vang khắp mọi nhà ░♥░ Đây đó gần xa ░♥░ Tiếng cười trẻ nhỏ ░♥░ Rộn ràng ngoài ngõ ░♥░ Mừng tuổi ông bà ░♥░ Kính chúc mẹ cha ░♥░ Sống lâu hạnh phúc ░♥░ Cháu con xin chúc ░♥░ Làm ăn phát tài ░♥░ An khang thịnh vượng.Happy New Year 2012


...

╔════════════════════╗
║ ✿ CHÚC MỪNG ✿ ║
║ NĂM MỚI 2012 ║
║ ║
║ ♥♥♥ HẠNH PHÚC ♥♥♥ ║
║ ★★★ PHÁT TÀI ★★★ ║
║ ♫♫♫ MAY MẮN ♫♫♫ ║
╚════════════════════╝


...

.•°”˜˜”°•.¸☆¸.•°”˜˜”°•.

★ HAPPY NEW YEAR ★
2012

♥ Chúc bạn ♥
♥ Một năm mới ♥
♥ Tràn đầy hạnh phúc ♥

.•°”˜˜”°•.¸☆¸.•°”˜˜”°•.


...

.:!|!:._.:!|!:.
":::chüc:::"
"-!|!-"

.:!|!:._.:!|!:.
":::mung :::"
"-!|!-"

.:!|!:._.:!|!:.
":::nam ::"
"-!|!-"

.:!|!:._.:!|!:.
":: moi .::"
"-!|!-"

.:!|!:..:!|!:..:!|!:.
"::.HAPPY2012.::"
'-!|!-""-!|!-'

...
......
.........

Những tin nhắn chúc mừng năm mới từ Lê Hiên, Tâm, rồi Chính, Hưng,... liên tục nhắn tới. Tôi chưa kịp rep lại thì chợt có tin nhắn từ Phương.

"Happy New Year bạn iu dấu ♥
♥ 1.1.2012 có nghĩa là:
♥ 1 Vợ
♥ 1 Chồng
♥ 2 trái tim
♥ 0 bao giờ lỗi nhịp
♥ 1 nhịp đập để tạo nên sự yêu thương
♥ 2 Vợ chồng hạnh phúc.

P/s. Năm mới ấm áp yêu thương nhé bạn iu.<3
"

Tôi đọc mà cười, sướng không ngậm được mồm, không biết nhắn lại thế nào, tôi bèn copy tạm tin nhắn của Chính gửi cho tôi dùng tạm.

"
Năm mới vui vẻ mạnh khỏe nhé!
.•°”˜˜”°•.¸☆¸.•°”˜˜”°•.

★ HAPPY NEW YEAR ★
2012

♥ Chúc bạn ♥
♥ Một năm mới ♥
♥ Tràn đầy hạnh phúc ♥

.•°”˜˜”°•.¸☆¸.•°”˜˜”°•.
Mùng 3 gặp nhau.

"

Sự ngại ngùng hiện rõ trên mặt tôi lúc đó, không biết Chính có gửi gửi cho Phương không? Không lại trùng tin nhắn với Chính thì ngại lắm, tôi cứ thế mà thầm hi vọng điều đó không xảy ra. Một lúc sau Phương lại rep gửi cho tôi thêm 1 trái tim, rồi để kí hiệu >< như biết rằng tôi copy nhắn đó.

Rồi 2 chúng tôi cứ thế lại nhắn tin với nhau cả tiếng đồng hồ. Bọn tôi hẹn nhau 8h sáng mùng 3 ở cổng làng của Phương. Hôm đó chúng tôi sẽ đi chùa ở gần đó rồi tiện vào hội làng gần chùa đó chơi luôn. Tôi hào hứng đến mức cười tít cả mắt, vì đây là lần đầu tiên đưa Phương đi chơi riêng thế này. Hi vọng hôm đó thời tiết sẽ ủng hộ.

Đang nằm mơ mộng về buổi đi chơi sắp tới thì điện thoại tôi báo có 1 tin nhắn từ 1 số lạ. +841677840***

"Chúc Cường năm mới nhiều sức khỏe, luôn vui vẻ và học thật tốt nha!"

Lúc này thấy số lạ, tôi không biết là ai chúc nên cũng không rep lại, chỉ tiện tay mà clear đi, vì hộp thư đến cũng đã đầy rồi. Lúc đó tôi thật sự không nghĩ nhiều, không nghĩ tới người số lạ kia lại đang nằm trên giường chờ 1 tin nhắn phản hồi từ tôi.

***

Ở 1 nơi nào đó cách nhà Cường 10 cây, Huệ đang nằm ngủ mà cứ trằn trọc mãi không ngủ được, hết vào hộp thư đến, rồi lại vào thư đã gửi xem lại xem tin nhắn bản thân gửi có vấn đề gì không mà mãi không thấy Cường phản hồi. 5 phút, rồi 10 phút, rồi 30 phút, ánh mắt Huệ cũng dần tỏ ra thất vọng, có chút buồn bã, liền nhắm mắt vào ngủ mà không còn hi vọng vào việc nhận được tin nhắn phản hồi từ Cường nữa.

- Không cả thèm chúc lại mình, kiêu thật sự - Huệ thầm nghĩ trong lòng, mà tỏ ra có chút không vui.

- Không biết bận rộn nhắn tin với ai rồi chăng?

- Hay là thấy số mình lạ nên không trả lời.

- Nhưng đọc tin nhắn phải nhận ra giọng của mình chứ?


Huệ cứ tự nghĩ rồi tự mình giải thích cho những điều khó hiểu đó. Huệ vẫn không hề biết ở bên kia, tin nhắn đã bị Cường clear đi từ bao giờ.

***

Sáng hôm sau, cả nhà tôi khởi hành về quê chúc tết ông bà, tôi háo hức mong chờ được gặp lại ông nội, bởi vì năm nào ông nội cũng lì xì cho tôi rất nhiều quà bánh. Với cả được gặp lại ông, được nghe ông kể chuyện đối với tôi là 1 điều quý giá.

Về tới quê, khung cảnh ở quê thật bình yên. Vẫn căn nhà 3 gian cũ, vẫn căn bếp khói tỏa ra, vẫn là đống rơm bao năm, vẫn cây hồng ở góc bếp. Mọi thứ dưỡng như chẳng thay đổi gì, chỉ có tóc và râu của ông nội thêm phần bạc hơn.

Thấy tôi, ông nội nở nụ cười rất tươi. Năm nay ông lên lão 80, nên mặc áo dài đỏ đẹp lắm. Ông sinh năm 1932, bằng tuổi với cụ Trác, tuổi trẻ của ông gắn liền với chiến dịch Điện Biên Phủ. Trên người ông đã bị găm không biết bao nhiêu mảnh bom đạn nơi đó. Ý chí, nghị lực của ông khiến cho tôi lúc nào cũng cảm thấy hổ thẹn về bản thân.

Nhìn ông cười thế thôi, chứ cứ mỗi khi trời trở lạnh ông lại đau hết cả người. Dù làm thuốc học thuốc bắc nhưng những cơn đau do chiến tranh để lại quá nặng, nên cũng không đễ dàng mà chữa khỏi được. Dù cố gắng chữa trị, ông cũng không thể cắt hết hẳn những cơn đau đó. Di chứng sau trận Điện Biên Phủ đúng là đi theo ông đến cuối đời.

Nhìn những lúc ông đau, tôi càng thấy thương ông, khâm phục nghị lực của ông. Ông đẻ 10 người con, 7 nam 3 nữ, bố tôi là anh hai chỉ sau bác cả trong nhà. Bằng Long Phượng Quý Quyền Lực Lượng là tên của 7 người con trai ông đặt. Có lẽ ông mong muốn đặt vào 7 người con sau này có thể trở thành người có chức có quyền rồi có thể vinh quy mà bái tổ.

Sau khi chụp ảnh với ông, cả nhà liền quây quần ăn bữa cơm mùng 1, nhìn ông khỏe mạnh cười nói với cả 7 người con trai đông đủ. Tôi rất hãnh diện về ông, 1 mình ông đã nuôi dạy cả 7 người con trai thành người.

Ăn trưa xong, cả nhà dọn dẹp xong xuôi rồi bắt đầu hành quân đi chúc tết. Dẫn đoàn là bác Bằng, bác cả trong nhà, tất cả anh chị em, các cháu đi theo Bác đi chúc tết 1 vòng quanh làng. Không khí tết năm nay thật ấm áp, hoa đào nở rực rỡ, vào nhà nào cũng nhận được những lời chúc vô cùng thân mật.

Nét văn hóa đi chúc tết đầu năm này đúng là 1 nét văn hóa đặc trưng của nông thôn miền Bắc. Nó thực sự mang tính chiều sâu, và mang cho thế hệ con cháu sự tự hào, niềm vui khi được giữ gìn truyền thống này. Chính những văn hóa thế này mới có thể thấy rằng người Việt chúng ta thực sự rất gắn bó với nhau, không ai là bị bỏ lại ở ngoài.

Càng phát triển, xã hội càng văn minh, hiện đại, thì truyền thống này càng phải giữ gìn. Nó là bản sắc là văn hóa là tinh hoa dân tộc mà sự phát triển của xã hội không thể nào sánh được. Dù giàu hay nghèo, dù đói hay no, dù khổ hay sướng, nó vẫn sẽ nằm mãi trong tiềm thức người Việt chúng ta.
 
Ở 1 nơi nào đó cách nhà Cường 10 cây, Huệ đang nằm ngủ mà cứ trằn trọc mãi không ngủ được, hết vào hộp thư đến, rồi lại vào thư đã gửi xem lại xem tin nhắn bản thân gửi có vấn đề gì không mà mãi không thấy Cường phản hồi. 5 phút, rồi 10 phút, rồi 30 phút, ánh mắt Huệ cũng dần tỏ ra thất vọng, có chút buồn bã, liền nhắm mắt vào ngủ mà không còn hi vọng vào việc nhận được tin nhắn phản hồi từ Cường nữa.
Tội Huệ thế :)))
 

Chương 55: Hẹn hò ngày mùng 3 Tết


5h sáng mùng 3 tết,

Những tiếng lộp bộp bắt đầu xuất hiện, từng hạt mưa nhỏ cứ thế rơi tí tách lên trên mái tôn trong một không gian yên ắng, khi mà mọi người vẫn còn đang chìm vào giấc ngủ. Tôi có chút lo lắng đưa tay ra hứng lấy những giọt nước mưa, mặc dù mưa không to, chỉ là mưa phùn, nhưng cũng khiến cho tôi có cảm giác lo sợ.

Nhưng như hiểu được tấm lòng của tôi, trời vừa sáng, cũng là lúc mà mưa bắt đầu tạnh, chỉ còn sót lại những vũng nước nhỏ dưới sân thềm. Tôi hào hứng thức dậy vươn mình, rồi mò lấy cái túi nhỏ bên trong có 1 cái ví đã bạc màu.

Mấy ngày tết vừa rồi quả là có không ít thu nhập, tiền lì xì của tôi cũng được tổng gần 1 triệu. Tôi đưa lại cho bố mẹ 500 nghìn, lén lút giấu lại gần 500 nghìn, cộng thêm tiền thưởng học sinh giỏi, thì cũng được gần 800 nghìn. Cầm 800 nghìn trên tay, tôi cười thầm nghĩ bụng hôm nay thế là đủ tiền bao Phương ăn no mọi thứ ở hội.

Vui vẻ bước xuống nhà, tôi khẩn trương xin phép bố mẹ hôm nay đi chúc tết thầy cô với bạn, rồi lặng lẽ dắt chiếc xe đạp quen thuộc ra khỏi cổng, không quên chào Jun. Chiếc xe đạp bắt đầu lăn bánh, tốc độ mỗi lúc dần một nhanh thêm.

***

Trong khi đó, ở 1 nơi nào đó dưới gốc cây vú sữa có tiếng nói chuyện điện thoại giữa 2 người con gái.

- Nay xuống nhà tao chơi đi, ăn trưa xong ra hội chơi. - 1 giọng nói hơi thô, có phần mau mắn, đích thị là giọng của Tâm.

- Hội á, hội gì đấy, làng tao hôm nay cũng có hội này. - giọng nói dịu dàng có phần ngập ngừng chưa dám khẳng định, chính xác là giọng của Huệ.

- Thì hội làng K** L* ấy, hội to lắm luôn. Năm nay xuống đây đi, năm nào mày chả đi hội làng mày rồi còn gì. - Tâm cố gắng tìm 1 lý do, Huệ thì vẫn ngập ngừng.

- Haha để xem đã, có gì tao bảo lại. - Huệ không từ chối cũng không đồng ý ngay.

- Oke luôn đi chứ còn gì nữa, hội chỗ tao lắm trai đẹp lắm, đi đi để tao còn nấu cơm. - Tâm bắt đầu đánh vào điểm yếu của Huệ.

- Haha ừ, oke thì oke, mệt mỏi ghê, nấu gì ngon ngon cho bạn ăn nhé. - Huệ không nỡ từ chối nữa.

- Đơn giản, phải thế chứ, giờ xuống luôn đi nhá! - Tâm bật dậy đi thẳng vào bếp đáp lại.

- Oke, 30 phút nữa có mặt.

Cứ như vậy, Tâm hào hứng vào bếp nhặt nhặt nấu nấu, nhưng có 1 điều cả Tâm với Huệ đều không hề hay biết, hôm nay Cường với Phương cũng tới chính hội làng K** L* chơi.

***

8h30ph sáng, ở cổng làng M* Đ***, 1 thiếu nữ 16, dáng người cao cao, mặc 1 chiếc quần dài màu đen, chiếc áo thun màu trắng, và 1 chiếc áo khoác da màu đen, mái tóc màu hạt dẻ óng ánh có chút vàng có vẻ như vừa mới nhuộm được vài ngày, đang đứng ngó nghiêng, ánh mắt cứ hướng về phía những người đi xe đạp.

Không ai khác, chính là Phương đang đứng chờ Cường tới. Bỗng kít 1 tiếng, chiếc xe đạp quen thuộc của Cường ở đâu dừng ngay trước mặt Phương.

- Chúc mừng năm mới, lên xe thôi bạn.
- Cường nở 1 nụ cười, liếc 1 chút về phía gốc cây gần cổng làng, tay vội kéo lấy cánh tay của Phương như muốn xóa bỏ khoảng cách.

- - Phương hơi ngỡ ngàng vì hôm nay Cường lại chủ động kéo tay mình thế, nên cũng vội vàng ngồi lên xe luôn.

Vừa lên xe rời khỏi cổng làng, thì bỗng nhiên 1 ánh mắt khác ở gốc cây gần đó lộ ra, 1 bạn nữ khác, tóc dài tới gần mông, khuôn mặt trái xoan, cũng tầm 16 vẻ mặt bất ngờ, kèm ánh mắt nghi ngờ, nhìn về hướng Cường với Phương vừa đi, miệng thầm lẩm bẩm.

- Hóa ra 2 người này yêu nhau trong bóng tối. - miệng nhếch mép cười, rồi quay đầu đi lại vào trong làng.

Một lúc sau, sau khi đã đi xa khỏi cổng làng, Cường mới chợt lên tiếng.

- Nãy bạn đứng đợi tôi lâu chưa? - Cường vừa đạp xe vừa quay đầu lại hỏi

- Lâu rồi, hơi bị mỏi chân đấy! - Phương có ý dỗi dỗi, sờ vào phía đầu gối.

- Đâu, để tôi xoa cho bạn. - Cường lấy tay cúi nhẹ người ra sau định xoa vào chỗ đầu gối.

- Thôi, không sao đâu, tập trung nhìn đường đi, cứ nhìn ra sau thôi. - Phương cười đánh nhẹ vào tay Cường 1 cái, khiến Cường giật mình mà rút tay lại.

Cường thấy Phương thế thì cũng cười khổ mà bỏ tay lên, tập trung đi đường. Cứ thế Phương với Cường rong ruổi trên chiếc xe đạp, cả hai cùng kể cho nhau nghe đủ thứ truyện, từ ăn tết thế nào, tới được những ai lì xì, rồi những chuyện xoay quanh dịp tết như đi chúc tết, rồi nướng khoai, rồi đánh bài,... Chẳng mấy chốc mà cả hai đã đi tới chân ngôi chùa gần chỗ hội.

***

- Chùa này to nhỉ? - tôi xuống xe 2 mắt ngạc nhiên, nhìn về phía ngôi chùa cổ.

- To mà, đã bảo chùa to nhất Huyện này mà lại. - Phương cũng xuống xe, cười rồi bước cùng tôi vào.

- Lần đầu tiên tôi tới chùa này đấy. - tôi cứ đảo mắt xung quanh nhìn tất cả mọi thứ, ở đây mọi thứ đều cổ kính từ gốc cây tới những mái ngói của ngôi chùa.

- Bạn đúng là kiểu nhà quê ra tỉnh. - Phương cười trừ rồi chỉ tay vào chỗ gửi xe đạp. Tôi cứ thế gửi xe rồi đi bộ cùng Phương vào chùa.

Ngôi chùa quy mô khá lớn với 1 chùa chính và vô số chùa nhỏ ở xung quanh, để đi hết cũng mất khoảng 1-2 tiếng đồng hồ. Tôi hứng khỏi bấy nhiêu thì Phương có vẻ thở dốc bấy nhiêu. Có lẽ Phương đã đi chán nơi này rồi, nhưng tôi vẫn động viên mà kéo Phương đi. Tay tôi cứ thế nhân cơ hội mà nắm lấy tay Phương.

Phương có vẻ như cũng hơi ngại, nhưng tôi nắm chặt quá nên cũng không làm thế nào được mà phải nắm lại tay tôi. Cứ như vậy, chúng tôi cứ thế ở chỗ đông người nắm tay nhau, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thoải mái năm tay Phương mà không có 1 chút lo lắng hay đề phòng nào.

Có lẽ vì đây là ở chùa, tỉ lệ gặp các bạn học ở đây không cao, thứ 2 là nơi này đông người, người ra người vào tấp lập, nên cũng chẳng mấy ai để ý tới 2 đứa trẻ 16 tuổi nắm tay nhau làm gì.

Đi hết 1 vòng chùa, tôi với Phương mệt bở hơi tai mà ngồi luôn quán nước ở gần cổng chùa nghỉ. Gọi lấy 2 cốc nước sấu cùng với vài quả trứng và 2 cái ngô nướng. Tôi với Phương cứ thế vừa ăn vừa cười nhau, cả hai cứ nhìn nhau mà chẳng nói gì. Bỗng Phương đột nhiên lên tiếng.

- Chút nữa ăn xong trên đường về qua hội làng K** L* chơi tí nhé.


- Được, hôm nay bạn muốn đi đâu, tôi đưa bạn đi đấy. - tôi bóc quả trứng đưa cho Phương rồi đáp lại.

- Haha, cho bạn nổ 1 chút đấy. - Phương cười nhẹ, cắn 1 miếng trứng rồi đưa lại cho tôi.

Tôi cứ thế cầm lấy mà cắn thêm vào 1 miếng trứng, cứ vậy 2 chúng tôi ăn chung hết thứ này tới thứ khác cùng nhau, 1 cây xúc xích, rồi 1 cái bò bía, 1 cốc nước mía,... Một lúc sau.

- No ghê. - Phương xoa xoa bụng.

- Đâu, để xem nào. - tôi giả vờ xoa xoa vào bụng Phương - Vẫn xẹp lép mà. - mặt tôi nghệt ra như thật.

- Xẹp lép đâu mà, bạn đã sờ vào đâu mà cứ kêu thế. - Phương liền nắm lấy tay tôi rồi dí vào chiếc bụng đang no căng của cô ấy. Tôi vậy mà lại rụt rè, đỏ hết mặt, mới chạm vào 1 tí đã giãy đòi bỏ tay ra.

- Ờ thì bụng chỉ hơi căng căng thôi mà. - tôi ngại ngùng cố gắng lấp liếm

- Hơi gì, đang no quá đây, thôi sang bên chỗ hội chơi đi, qua đó chơi phóng phi tiêu cho bớt no. - Phương cười hào hứng nắm tay kéo tôi ra chỗ để xe.

Tôi giật mình, rồi cũng bước theo, ánh mắt nhìn Phương càng lúc càng tình cảm.

***

Trong khi đó, ở 1 góc của hội làng, 1 người phụ nữ chạc 32-33 tuổi đang mang bụng bầu 5 tháng, tóc ngắn ngang vai, mắt đeo kính, đang nhìn về phía khu trò chơi, nơi có 1 người đàn ông cũng tầm 36-37 tuổi đang cùng cô con gái 3-4 tuổi vui đùa. Không sai được, đó chính là cô giáo của lớp A6, cô Huệ, còn người đàn ông và cô con gái nhỏ chính là thầy Thanh và Hồng, con gái đầu của cô Huệ.

- Anh ơi, anh trông con nhé, em sang bên này xem đá bóng. - cô Huệ lên tiếng nhắc thầy Thanh.

- Ừ, em qua đó trước đi, anh cho Hồng chơi nốt trò này rồi qua. - thầy Thanh mỉm cười đáp lại, cô Huệ cũng gật đầu rồi tiến qua khu đá bóng của hội làng trước.

Đang bước đi, thì đột nhiên cô Huệ nghe thấy giọng nói quen thuộc ở phía khu đồ ăn vặt. Nhìn sang hóa ra là Huệ và Tâm đang ngồi ăn mấy xiên thịt và 1 vài cái bánh. Thấy Huệ với Tâm đang tập trung ăn, nên cô Huệ cũng không muốn làm phiền, cứ thế thẳng bước tới sân bóng.

***

Giữa cái lạnh của đầu xuân năm mới, những cơn gió rét nhè nhẹ thổi, khiến cho không khí hội làng càng thêm vui vẻ. Mọi người kéo tới hội càng lúc càng đông, nhất là những cô cậu đang tuổi mới lớn 15-16, 1 là để xem đá bóng hội làng, 2 là để dịp này xem có thể tình cờ bắt gặp được ai đó ý trung nhân của mình không?

Huệ với Tâm cũng thế, cũng hí hửng ra hội để xem xem có thể tình cờ gặp được anh nào giống như người trong mộng không? Trong lúc Huệ đang mải ăn xiên thịt, thì Tâm bỗng réo lên.

- Huệ ơi, nhìn anh bên kia thế nào? - Tâm nháy mắt Huệ

- Ơ, sao cơ, anh nào? - Huệ bỏ xiên thịt xuống nhìn về phía Tâm.

- Ở ngay sau lưng ý. - Tâm che mặt lại, ngẩng đầu tỏ ý hướng ra sau Huệ.

Huệ liền quay đầu ra sau, thì chạm ngay phải ánh mắt của thanh niên đó cũng cùng lúc nhìn lại. Huệ liền đỏ mặt quay người lại, mỉm cười, lừ Tâm 1 cái rồi đánh nhẹ vào người Tâm 1 cái nữa vì biết mình bị lừa. Còn Tâm thì cười cười hả hê vì mới lừa được Huệ xong.

- Thôi nhá, lần sau thế người ta tưởng thật đấy. - Huệ nhéo tay Tâm.

- Nhìn đằng sau cứ nghĩ đẹp trai, ai dè... - Tâm phân bua.

- Thôi đi, rõ ràng là biết rồi, cố ý mà. - Huệ vẫn còn dỗi.

- Thôi, đừng giận nữa, tí ra sân bóng đền bù cho 1 anh khác. - Tâm cười tít mắt lại ra vẻ bí hiểm.

- Thôi đi, con mắt của Tâm đểu lắm, Tâm ạ - Huệ cười khổ lắc đầu ra vẻ không tin, rồi lại cầm xiên thịt lên căn 1 miếng.

Cả 2 cứ thế ngồi nói với nhau đủ thứ chuyện, không để ý rằng Cường với Phương cũng vừa mới đi qua ngay chỗ họ ngồi.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
BichThuAiMe,
Người trả lời cuối
Sangsmurf,
Trả lời
558
Lượt xem
41.510
Quay lại
Lên đầu trang