Chương 17. Không thể chối bỏ
Ba ngày sau, kết quả được trả về.
Khi Phong bước vào phòng làm việc của vị bác sĩ trưởng khoa, không khí trong phòng tĩnh mịch đến kỳ lạ. Vị bác sĩ già nhìn anh qua cặp kính, nét mặt ông không giấu nổi sự kinh ngạc, hoài nghi xen lẫn một sự bối rối khó tả. Ông đặt tờ kết quả xuống bàn, khẽ gõ ngón tay vào các dòng chỉ số được in đậm:
- Cậu Phong này, kết quả xét nghiệm mẫu máu và tủy của cậu... hoàn toàn tương thích với cô Vy. Không chỉ là phù hợp thông thường, mà các chỉ số HLA gần như trùng khớp tuyệt đối.
Phong nghe xong, lồng ngực như trút được một tảng đá lớn. Một nụ cười nhẹ nhõm vừa chực nở trên môi. Nhưng ngay khi anh định kéo ghế đứng dậy, câu nói tiếp theo của vị bác sĩ đã ghim chặt anh lại.
- Chỉ có điều là... kết quả này… khá bất thường.
Phong hơi chột dạ, chân mày nhíu chặt.
- Đứng trên góc độ y học, tôi phải hỏi cậu một chuyện. Cậu và cô Vy thực sự chỉ là quan hệ yêu đương, là người dưng nước lã thôi sao?
- Vâng, thưa bác sĩ. Chúng tôi không có quan hệ gì khác. Có vấn đề gì sao?
Vị bác sĩ tháo kính xuống, thở dài, ánh mắt nhìn Phong đầy dò xét:
- Tỷ lệ tương thích HLA tuyệt đối thế này ở hai người hoàn toàn xa lạ, không cùng dòng máu là cực kỳ hiếm, gần như là không thể. Thông thường, chỉ có những người có cùng huyết thống trực hệ, hoặc anh chị em ruột thịt trong cùng một gia đình mới có thể cho ra kết quả trùng khớp hoàn hảo như vậy.
Phong như choáng váng. Cả căn phòng quay cuồng, đảo lộn. Câu nói của bác sĩ giống như một tiếng sét giữa trời quang, đánh thẳng vào đại não anh.
“Cùng huyết thống? Anh chị em ruột?”
Bước ra khỏi phòng bác sĩ, Phong như kẻ mất hồn.
Tờ kết quả xét nghiệm bị anh siết chặt trong lòng bàn tay đến nhăn nhúm.
Giữa hành lang bệnh viện ngập mùi thuốc sát trùng và tiếng còi xe cấp cứu xa xa vọng lại, Phong như chết lặng.
Một dải quá khứ mờ mịt. Những câu chuyện về nguồn cội mà anh chưa bao giờ thắc mắc. Cùng một giả thuyết kinh hoàng bỗng chốc hiện hình, bóp nghẹt cổ họng anh.
Nếu anh và Vy thực sự có chung một dòng máu... vậy thì mối quan hệ của họ từ trước đến nay là gì?
Sự chấp nhận dạo gần đây, những cái ôm siết từ phía sau của cô... bỗng chốc trở thành một tấn bi kịch ghê gớm.
Không.
Không thể nào.
Chắc chắn là có nhầm lẫn nào đó.
Phải xét nghiệm lại.
Anh bỗng nhớ lại đêm định mệnh hôm đó...
Căn phòng ngủ.
Mái tóc xõa.
Bờ vai trần.
Những mảnh quần áo rơi vung vãi.
Không khí như bị rút cạn, anh không thở được.
***
Sáng hôm sau, Phong quay trở lại bệnh viện. Tờ kết quả xét nghiệm hôm qua đã bị anh vò nát đến nhăn nhúm. Nhưng từng con số vẫn như đang in hằn trong đầu.
Anh không ngủ suốt cả đêm. Chỉ cần nhắm mắt lại, câu nói của vị bác sĩ già lại vang lên như một lời nguyền.
"Chỉ những người có cùng huyết thống..."
Anh không tin.
Không thể tin.
Có lẽ bệnh viện đã nhầm.
Có lẽ mẫu máu bị tráo.
Hoặc đơn giản chỉ là một sai số hiếm gặp.
Bằng bất cứ giá nào, anh cũng phải biết sự thật.
…
Vừa bước vào phòng, anh nhìn thẳng vị bác sĩ trưởng khoa.
- Bác sĩ. Cháu muốn xét nghiệm lại.
Vị bác sĩ không tỏ ra bất ngờ. Ông chỉ lặng lẽ nhìn chàng trai trước mặt. Ánh mắt ấy như đã đoán trước được anh sẽ quay lại.
Sau một lúc im lặng, ông mới cất tiếng.
- Cậu nghĩ kết quả có sai sót?
Phong gật đầu.
- Cháu nghĩ có thể mẫu máu bị nhầm. Hoặc có sai sót trong quá trình xét nghiệm. Cháu muốn làm lại.
Vị bác sĩ khẽ gật đầu.
- Chúng tôi sẽ lấy lại mẫu máu của cả hai. Đối chiếu lại mẫu tủy và thực hiện toàn bộ quy trình xét nghiệm HLA một lần nữa.
Ông chậm rãi nói tiếp.
- Tuy nhiên… Tôi muốn làm thêm một xét nghiệm khác.
Phong ngẩng lên.
- Xét nghiệm gì ạ?
- ADN.
Vị bác sĩ giải thích:
- Hôm qua tôi nói với cậu rằng mức độ tương thích HLA giữa cậu và cô Vy là cực kỳ hiếm. Điều đó không thay đổi.
- Nhưng HLA chỉ được dùng để đánh giá khả năng ghép tủy. Nó không phải là bằng chứng để khẳng định hai người có quan hệ huyết thống.
Ông dừng lại vài giây.
- Nếu kết quả HLA lần thứ hai vẫn giữ nguyên...
- Thì ADN sẽ cho chúng ta câu trả lời.
Phong im lặng.
Trong lòng anh vẫn còn một tia hy vọng rất nhỏ. Biết đâu… tất cả chỉ là một sự trùng hợp hiếm gặp.
Anh hít sâu rồi khẽ gật đầu.
- Được. Cháu đồng ý.
Máu được lấy thêm một lần nữa. Mẫu tủy được đối chiếu lại từ đầu. Lần này, bệnh viện còn gửi sang phòng xét nghiệm độc lập để loại trừ mọi sai sót.
Ba ngày.
Phong sống như ba năm.
Ban ngày, anh ở cạnh Vy. Ban đêm, anh ngồi một mình ở cuối hành lang bệnh viện.
Mỗi lần nhìn Vy ngủ thiếp đi vì thuốc giảm đau, anh lại thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.
Anh vừa cầu mong kết quả sẽ thay đổi. Lại vừa sợ nó thay đổi.
Nếu không tương thích...
Vy sẽ mất đi cơ hội sống.
Nhưng nếu đúng như lời bác sĩ nói...
Thì cuộc đời anh sẽ sụp đổ.
...
Ngày trả kết quả, vị bác sĩ đặt 2 tập hồ sơ xuống bàn.
Ông nhìn anh rất lâu rồi khẽ nói:
- Cậu ngồi đi.
Phong chậm rãi ngồi xuống.
Ông mở tập hồ sơ đầu tiên.
- Đây là xét nghiệm HLA. Kết quả giống hệt lần trước. Chúng tôi đã đối chiếu lại toàn bộ quy trình. Không có bất kỳ sai sót nào.
Phong nhắm mắt. Tia hy vọng cuối cùng trong anh dường như vừa vụt tắt một nửa.
Vị bác sĩ lặng lẽ đặt tập hồ sơ ấy sang một bên. Rồi ông mở tập hồ sơ còn lại.
Không khí trong căn phòng bỗng trở nên nặng nề đến nghẹt thở.
Ông nhìn Phong rất lâu, giọng nói chậm và trầm.
- Còn đây... là kết quả xét nghiệm ADN.
Một khoảng im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Phong nhìn ông, giọng anh khản đặc.
- Bác sĩ… kết quả thế nào?
Vị bác sĩ khẽ tháo cặp kính xuống. Ông day nhẹ sống mũi rồi ngẩng lên nhìn Phong. Ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối.
- Tôi rất mong mình có thể nói với cậu rằng những gì chúng ta lo lắng chỉ là một sự trùng hợp.
Ông dừng lại, như thể chính ông cũng cần thêm vài giây để nói tiếp.
- Nhưng... kết quả ADN đã xác nhận.
Phong cứng người.
Vị bác sĩ chậm rãi đẩy tập hồ sơ về phía anh.
- Hai mẫu ADN có quan hệ huyết thống theo dòng cha.
- Nói cách khác... Cậu và cô Vy là anh em cùng cha khác mẹ.
Rời khỏi bệnh viện, Phong đứng rất lâu dưới mái hiên. Anh rút điện thoại, ngón tay dừng rất lâu trước số của mẹ. Suốt hai mươi năm, đây là lần đầu tiên anh gọi về quê chỉ để hỏi một câu.
Điện thoại đổ chuông rất lâu.
- Mẹ nghe đây.
- Mẹ...
- Sao thế con?
- Bố con là ai?
Đầu dây bên kia bỗng im bặt. Tiếng quạt máy vẫn đều đều quay.
Không ai lên tiếng.
Một lúc rất lâu sau, mẹ anh mới cười gượng.
- Chẳng phải bố con đã đi biển và mất 5 năm trước rồi sao?.. Sao tự nhiên con hỏi thế?
Phong siết chặt điện thoại.
- Mẹ, con muốn biết sự thật. Việc này rất quan trọng.
Lần này, sự im lặng kéo dài hơn. Đến mức Phong nghe thấy cả tiếng nấc rất nhỏ.
Cuối cùng, ở đầu dây bên kia, tiếng khóc của mẹ cũng bật ra.
- Mẹ xin lỗi... Đáng lẽ mẹ phải nói với con từ lâu rồi... nhưng mẹ không dám…
- Bố mẹ... không phải bố mẹ đẻ của con."
Phong nhắm chặt mắt.
Dù đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khoảnh khắc ấy, hai đầu gối anh vẫn mềm nhũn. Anh dựa lưng vào bức tường lạnh ngắt của bệnh viện. Mãi mới đứng vững được.
...
Mẹ anh nghẹn ngào kể.
“Ngày ấy…
Gia đình mình sống ở một bản nhỏ trên vùng núi Tây Bắc…
Nhà bên cạnh có một cô gái hiền lành, đẹp người, đẹp nết…
Năm ấy, dưới Hà Nội có một người đàn ông lên khảo sát để đầu tư…
Anh ta ở lại bản gần nửa năm, rồi đem lòng yêu cô gái ấy…
Hai người từng hứa hẹn sẽ cưới…
Nhưng gia đình người đàn ông kịch liệt phản đối…
Ít lâu sau, anh ta trở về Hà Nội…
Bặt vô âm tín…
Đến khi cô gái phát hiện mình mang thai…
Cô tìm xuống Hà Nội…
Mang theo chút hy vọng cuối cùng.
Nhưng khi đến nơi…
Thứ cô gặp...
Lại là một đám cưới…
Chú rể...
Chính là người đàn ông ấy…”
...
Phong lặng người. Ở đầu dây bên kia, mẹ anh vẫn nói trong tiếng nấc.
"Cô ấy trở về…
Không khóc.
Không nói.
Mấy tháng sau sinh con.
Được vài tháng thì mất…
Bố mẹ lúc ấy chưa có con…
Thấy đứa bé đỏ hỏn không ai chăm nên mang về nuôi…
Ban đầu, dân bản còn thương…
Nhưng khi con được 1 tuổi, họ bắt đầu nói…
Nói con là đứa trẻ không cha…
Nói con là con hoang…
Nói sau này kiểu gì cũng phải đi tìm bố…
Bố con không chịu nổi…
Ông bán hết nhà, dắt cả nhà xuống miền biển…
Chỉ mong con được lớn lên như những đứa trẻ bình thường…"