NegasusVN
Senior Member
Tôi tán rồi fen ơi, ngày nào nghỉ trưa cũng mua nước cho nó. Rủ đi chơi thì nó ko chịu, nói ko còn tâm trí.những lúc như này tán mới dễ vào, đại loại "chúng mình cùng nhau vượt qua khó khăn này, anh một ít em một ít...v...v..." => mỗi tháng mỗi người góp 2tr5 thành 5tr => 2 năm là xong thôi, trong lúc đó thì thím có gấu để chịch, sau này có vợ luôn, có khi miễn cho khoản sính lễ cưới hỏi, vợ thím sẽ yêu thím trọn đời
hoặc là giám đốc, trưởng phòng nào đó biết cảnh này => bung 250tr ra cho em nó => em nó mang ơn nghĩa => thành rau miễn phí cho đến lúc chán thì thôi...v...v...
hoặc viễn cảnh tăm tối hơn nữa là "mình có em này làm công nhân, kẹt nợ nên muốn kiếm thêm, em chỉ làm 1 thời gian đủ tiền trả nợ rồi thôi, pass là ..."
Xong nó có hỏi bây giờ bạn bè, họ hàng thấy nó thiếu nợ thì né như né hủi tại sao tôi cứ quan tâm nó vậy.
Ông già nó bị ung thư trị hết tiền, phải vay nóng mà cuối cùng cũng đi. Nó có nói bây giờ chỉ trả dc lãi thôi, tiền gốc ko biết khi nào hết. Tôi có xúi nó quịt nợ mà nó sợ ko dám. Càng ngày tôi càng nghĩ viễn cảnh thứ 3 anh nói có thể thành sự thật. Nhìn mấy anh dịch tôi nghĩ thằng bồ trước nghe thiếu nợ cũng vác dái chạy rồi.

