



Hay :vKhoảng 25 năm trước, giữa trưa, trời hè nắng chang chang, oi bức khó chịu. Tôi buồn ị nên phải xách đít ra cầu tiêu mãi bên ngoài ngõ trông ra đường đi ( cầu tiêu ngày xưa hay làm xa xa nhà).
Nóng quá ị mãi ko đc, đang bực mình thì thấy thằng X đi ngang qua, đầu trần, chân đất, miệng dẩu lên húyt sáo. Thằng này chắc ko ngủ trưa mà trốn bố mẹ chuồn đi chơi.![]()
Lúc nó đi gần ngang, tôi mới ngứa mồm thốt ra : X ....ơi iiii, giọng làm bộ hơi run run, rên rên chút.
Cu X nghe thấy mới giật mình khựng lại, dáo dác nhìn xung quanh. Khổ nỗi giữa trưa nắng, đường vắng, tôi thì ngồi khuất nên nó nào thấy ai đâu.
Đợi X quay qua chỗ khác, tôi lại rên rỉ bồi thêm : X ...ơi iii, điii...thô ôi iii...
Thằng X lúc này mặt tái mét, mắt trợn ngược, mồm há hốc. Nó thét lên Maaaaaa...rồi co giò phi nước đại. Tiếng Maaa...maaa nhỏ dần theo tốc độ đôi chân X.
Từ đó người ta đồn ầm lên chỗ đường qua nhà tôi có ma các thím ạ.![]()
Thói quen, có j lạMất điện nhưng mà có người gọi là ra bật công tắc điện))))))))))
Mình vốn chẳng sợ ma, trong lòng còn nghĩ nếu có thì cho gặp 1 lần thật sự rồi sợ cũng chả sao thế nhưng có 1 chuyện không giải thích nổi mà mỗi lần nhớ lại thì hơi nổi da gà:
Trước đây mình có thói quen đi bơi đêm, một là do hồ đêm vắng-mát và hai là do đi làm nên chỉ bơi được xuất đêm. Cái hồ bơi mình hay đi là hồ Lam Sơn bên An Dương Vương quẹo qua. Tối đó mình nhớ là bơi suất cuối cùng nên hồ bơi cũng rất vắng người. Thay đồ-tắm sơ trên bờ xong mình bắt đầu chạy 5 vòng quanh hồ để làm nóng cơ tránh bị chuột rút. Xong xuôi rồi thì trên bờ nhảy xuống hồ và mình lặn sát đáy hồ (sâu 2m hay 2,5m gì đấy) bỗng nhiên nghe tiếng cười của 1 đứa con gái và 1 câu nói rõ ràng là "Anh này bơi kiểu gì ngộ thế!?". Mà mọi người biết là dưới đáy hồ 2m thì chẳng thể nào nghe được tiếng người nói nhưng mình vẫn nghe rõ rệt giọng cười và câu nói đó. Bản thân mình thì bơi 1 vòng (lên-xuống) thì vẫn còn đủ sức bơi tiếp nhưng bữa đó vừa nghe xong câu nói là không thể nào bơi tiếp được, cố gắng đạp chân đập tay cỡ nào cũng không đi, cơ thể thì nặng như đeo chì. Phát hoảng mình chỉ còn cách dừng lại và chìm xuống đáy hồ xong đạp đáy hồ mà búng người ngoi lên mặt nước để từ từ trôi vào thành hồ. Bữa đó bị như thế xong là về luôn, bỏ luôn suất bơi và chưa bao giờ quay lại hồ đó bơi đêm thêm 1 lần nào nữa.
Người mẹ mặc áo khoác đỏ, đứa bé thì tầm 5, 6 tuổi, không rõ là trai hay gái. Dáng vẻ hai người cũng bình thường thôi.
. Hai mẹ con vẫn đi cùng hướng với xe chạy (quay lưng). Xe đêm thì chạy rất nhanh cho nên tui cũng chỉ thấy thoáng qua!... Một lần nữa, họ không có vẻ gì là 'creepy' cả, kiểu quần áo này cũng rất phổ biến ở địa phương đó. 

Có 1 lần đi Đà Lạt chuyến xe đêm. Lúc đó là tầm 2h sáng, xe tới khúc Di Linh gần Đức Trọng thì thấy bên kia đường có hai mẹ con dắt nhau đi cùng hướng với xe tui (nghĩa là hai mẹ con quay lưng).Người mẹ mặc áo khoác đỏ, đứa bé thì tầm 5, 6 tuổi, không rõ là trai hay gái. Dáng vẻ hai người cũng bình thường thôi.
Xe chạy một đoạn nữa, tầm 10 phút gì đó thì thấy ... cũng một bà mẹ mặc áo khoác đỏ dắt theo đứa nhỏ đi ở lề đường phía bên kia. Hai mẹ con vẫn đi cùng hướng với xe chạy (quay lưng). Xe đêm thì chạy rất nhanh cho nên tui cũng chỉ thấy thoáng qua!... Một lần nữa, họ không có vẻ gì là 'creepy' cả, kiểu quần áo này cũng rất phổ biến ở địa phương đó.
Tới bây giờ vẫn 50% không biết họ chỉ là những người dân đi đón xe, hay là thứ gì đó khác ...
nghe chuyện của thím tự nhiên nhớ hồi mới đi làm, hồi năm 2015, 4h sáng đi xe máy từ nhà ra thành phố, trời mưa tầm tã, qua đoạn đường nọ cũng khá vắng vẻ, chỉ có mấy nóc nhà ở mãi tận dưới đường xa tít, mà giờ đấy thì làm gì có đèn đường , chỉ có đèn xe máy leo lét, tự nhiên nhìn theo đèn xe thấy 1 người (là đàn ông) ngồi thu lu ở bên vệ đường, mà bình thường ra nếu ngồi ở đó thì phải bật đèn pin hoặc chí ít là đèn điện thoại lên cho sáng, đằng này không, cứ ngồi thu lu ở đó trong màn đêm tĩnh mịch. Mình không hiểu sao lúc đấy cứ lướt qua, có lúc nghĩ hay quay lại xem là người hay là ma, mà lúc sau đó cũng đi tiếp luôn. Đến giờ vẫn còn thắc mắcLại còn cố tình không mở được cổng. Thứ hàng xóm pội pạchàng xóm đi bộ về hậm hực nghĩ xin cái nến mà nhà nó đ thức để mượn.
Vãi lozzzzzzzztheo kinh nghiệm đọc tryện ma của mình thì có thể tiếng gọi ngoài cổng thật sự là tiếng của bố bạn, và người cha bạn gặp trong nhà thực chất là...