Bạn nói rõ ra như đang ở đâu, làm IT được bao lâu thì tư vấn được. Tỉnh bang có cái gọi là PNP-EE, tức là dựa theo pool EE và nhu cầu tỉnh bang mà chọn người, xong gửi NOI (notification of interest), và xét duyệt. Mỗi tỉnh bang có nhu cầu riêng, nhưng đòi hỏi thường thấp hơn liên bang và hay ưu tiên người đang sinh sống tại Canada. Tóm lại PR có nhiều dạng, dạng nào cũng có thông tin rõ ràng trên website chính phủ và các forum di cư như canadavisa, chỉ là lười không chịu tìm hiểu, tôi nói thẳng là vậy, chứ chẳng có gì lờ mờ khuất tất. Tôi tóm gọn lại như sau (trừ Quebec tôi không biết):
https://www.canada.ca/en/immigration-refugees-citizenship/services/immigrate-canada.html
- Tàu nhanh Express Entry, có 3 dạng:
+ Federal Skilled Worker dành cho các anh tài thuộc Noc O,A (giờ gọi là TEER 0, 1), điểm cao anh văn giỏi trẻ khỏe như gấu, có bằng đại học, có thêm kinh nghiệm và học tập tại Can là lợi thế. Đặc biệt dạng này có thể apply ngoài Canada.
+ Federal Skilled Trade: Những người thợ lành nghề như bếp, thợ mộc, thợ điện (TEER 2, 3), cần ít nhất bằng cao đẳng hay có huấn luyện 2 năm, dạng này điểm thấp tẹt tầm 100 điểm cũng có nhưng cần có tài năng, đam mê. Giờ kiếm giám đốc thì cả tấn chứ kiếm 1 ông đầu bếp hay thợ sửa xe khó phết, không đùa được, nói gì tới thợ làm bánh hay chặt thịt.
+ Canada Experience Class: Dành cho người đã có kn làm việc tại Can 1 năm. Hết. Kn có thể là TEER 0,1 hay 2. Tùy trường hợp mà họ có thể được đề cử theo dạng FST hay CEC, vì vậy nếu ai có exp Noc B thì ráng kiếm nhiều bằng cấp càng nhiều càng tốt.
- Đề cử tỉnh bang:
+ Tàu nhanh: Mỗi tỉnh bang có tiêu chí riêng, họ sẽ vào EE pool, chọn ứng viên phù hợp và gửi thư mời.PNP lấy khá nhiều case thuộc dạng mém đậu EE, nên ai có bằng cấp và kinh nghiệm Can có thể dựa vào đây đi tàu nhanh nếu điểm thấp hơn FSW 1 tẹo. Thẳng ra đây có thể coi là EE CEC, có điều bị phụ thuộc vào tỉnh bang thôi.
Ngoài ra, những người không đi tàu nhanh được do ngành nghề thuộc NOC C,D hay là TEER 4, 5 có thể dựa vào tỉnh bang để apply. Đang cần nhất là lái xe tải, làm farm, y tá, nói chung là nghề nặng nhọc. Thông thường dạng này toàn có LMIA mà đang làm ở Canada nữa nên dễ trúng tuyển tỉnh bang họ đang ở. Ngoài Canada cũng được mà nói thẳng đã làm mấy nghề này có ai chịu nâng cấp tiếng Anh với bằng cấp, toàn nghĩ kiểu có tiền là nhanh hay qua làm chui bán sức lao động, nên nô hốp.
+ Tàu chậm: Dành cho các thành phần có kinh nghiệm, có bằng cấp tại CAN nhưng éo trẻ (hoặc quá trẻ) và AV cũng éo cao bằng bọn FSW, đây là chuyến tàu chậm. Tùy tỉnh bang, nhưng đa số là ưu tiên cho vua nghề, dân học Master,Ph.D và du học sinh mới tốt nghiệp. Những tay thuộc dạng này thường chọn trước tỉnh bang sẽ đi, có kế hoạch và có chiến lược dài hạn. Có tính toán thì tầm 50 vẫn có PR được, chứ nghĩ có tài công ty giữ mình lại thì còn khướt, trừ phi anh có khả năng network siêu đẳng hoặc tài năng top quốc tế. Còn du học sinh thì hên xui 50/50, do du học sinh mà thuộc dạng trẻ + giỏi thì hay nhắm đến EE hơn. Đi thì đi nhanh chứ ai đi chậm.
- Đề cử ngách (thường là chậm):
+ Vùng sâu vùng xa hay còn gọi là RNIP: Chịu đến mấy vùng xa hay mấy vùng phía bắc thì được ưu tiên. Dạng này tùy theo yêu cầu của từng vùng, từng thành phố nên cũng phải tính mới được. Do tùy vùng nên thợ mỏ, hướng dẫn viên du lịch thậm chí phụ bếp hay dọn phòng đều được, miễn đang làm việc hay sinh sống tại mấy vùng đó
+ Caregivers: Dạng điều dưỡng, chăm trẻ. Dạng này cũng kén, thấy đa số Philippin làm.
+ Agri-Farm Pilot: Đây là dành cho làm farm. Thường dân châu Á Phi làm farm nhiều nhưng không có lợi thế do farm chủ yếu mướn người vùng Trung Mỹ hay Nam Mỹ, do họ có cộng đồng ở đây (tiếng Tây Ban Nha) và do nông dân mấy vùng này dễ quen với cách làm nông sản ở Can rồi. Ngoài ra đã nông dân thì chuyện học AV hay chuẩn bị giấy tờ là chuyện khó như lên trời, ai cũng nói lớn tuổi rồi học không vô, dù mới 30.
+ Atlantic Immigration Program: Tương tự như RNIP nhưng phải đến mấy tỉnh bang phía Đông như New Brunswich, Nova Scotia .. các kiểu. Mấy vùng này job hay thiên về các job vùng biển như thủy hải sản logistics các kiểu.
+ Start-Up: Bỏ tiền làm start-up tạo công ăn việc làm.
+ Self-employed: Cái này mình ít thông tin, đoán là cho mấy người nổi tiếng trong văn hóa nghệ thuật như vận động viên, ca sĩ, nhạc sĩ, đạo diễn,họa sĩ, cầu thủ bóng đá đồ các kiểu. Nhưng phải ở level quốc tế, tức là có giải thưởng quốc tế. Đây mới là dạng tài năng cho nhập tịch.
Nhìn chung dân có tiền hay dùng dịch vụ thường nhắm đến các loại như AIP, Start-Up và sau này là Agri-Farm với lời hứa là có job, và sau đó là bảo kê cho có thường trú. Dịch vụ uy tín thì không sao, dịch vụ úp bô đồng bào thì qua cày trả nợ sặc máu. Ngoài ra còn 1 dạng là dịch vụ cho du học sinh, với lời tư vấn chọn tỉnh bang và hứa hẹn lên trời. Thường mấy dịch vụ này chọn case dễ để dễ đậu mà dễ quảng cáo, còn case khó thì tư vấn đi theo kiểu có tiền có quyền (chứng minh tài chính). Nói chung xui gặp trúng úp bô thì tiền mất tật mang, còn không thì tốn tiền hầu như là gấp đôi cho visa, nên tùy người dùng.
Cái này tôi chỉ nhìn trên website canada với tham khảo mấy người bạn + website canadavisa, có gì mù mờ đâu