Bế tắc

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề salander
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Em cám ơn thím, thím phân chính xác nỗi đau của em về bài toán lấy chồng, em cũng tìm kiếm và chọn lựa theo những tiêu chí trên, với không đủ tự tin để xây dựng 1 gia đình mới trong hiện tại nên việc tìm kiếm đối tượng kết hôn em sẽ để qua một bên.

Về phần em, em cũng thích cs ở Tp hơn là ở quê, dù đã thuyết phục rất nhiều lần nhưng cụ nhà em nhất quyết ko về Sg, với điều kiện sống ở Tp đông đúc nhà cửa ngột ngạt, cụ nhà e không thoải mái nên em cũng không có cách nào hơn việc phải ở gần để chăm nom cụ. Chưa kể nhà e nuôi nhiều chó to, không thể mang về Sg hết được, bảo bán hay cho thì em ko làm được.

Bds cắt lỗ nhưng chưa bán được, em cũng đang apply thêm mấy chỗ có thể làm remote để qua giai đoạn này. Ngoài ra em chưa nghĩ được thêm gì thím ah.
Ưng quá gái ơi :sweet_kiss:
 
nếu muốn lấy chồng, thì tốt nhất bạn càng phải giải tán mấy cái nỗi bận tâm hiện thời của bạn về cả tài chính và chỗ ở chính thức. Chỉ khi tình cảm đã sâu đậm, thì ng ta mới có thể tình nguyện cam tâm san sẻ với bạn cs và cả những khó khăn trong cs. Chứ bây giờ bạn đặt địa vị mình vào ng đối diện, mới có ý định tìm hiểu ban đầu, tình cảm chưa đi đến đâu thì chả ai muốn ôm rơm ôm nợ với bạn cả, cũng ko ai muốn vì bạn mà có thể phải thay đổi cả cv, cả môi trường sống. Ng ta sẽ chạy ngay ở cái bước đầu tiên đến với bạn. Tóm lại, hoàn cảnh của bạn ngăn cản khả năng bạn sẽ có ng y, chưa nói đến việc lấy chồng
Mình cũng có ya kiến vs bạn nhưng không biết trình bày sao. Nghĩ sao nhiều ông trên này kêu lập gia đình, trừ khi người ta có tình cảm đậm sâu với thớt mới san sẻ với thớt, mà những người như vậy chắc tuỳ duyên thoii khi nào đến sẽ đến. Gặp người yêu của mấy ổng như thớt, có khi giờ này đã vác d*i chạy mất rồi
 
Cuộc sống ai cũng có những lúc bế tắc... nếu tuổi đã già mà vào sg ồn ào sống thì không hợp lắm , ko có người bầu bạn lại càng cô đơn
 
Rất cám ơn mọi người cho em nhiều góc nhìn và lời khuyên chân thành, về việc cắt lỗ bds em đã rao 8 tháng nay chấp nhận lỗ 30% nhưng chưa thể thoát hàng.

như comment trên kia thì cụ nhà em không thể vào SG, nhà ít người nên nuôi 3 con chó to, giờ chuyển vào SG cũng khó nhà ở quê khá rộng rãi có vườn tược nên khả năng cụ theo em vào SG là bằng 0.

Mình rất muốn lấy chồng luôn thím, mẹ mình thì buồn rầu mãi việc mình chưa có ck, nhưng ở tuổi này tìm 1 người phù hợp với điều kiện có thể về gần nhà mình rồi cùng nhau làm ăn cực khó, trai quê mình không chê, nhưng bạn bè mình không nhiều, đều đã lấy vợ hoặc 2 đời vợ rồi. Mình lại khá bị động trong việc tìm hiểu yêu đương. Năm nay cũng đã xách mông lên chủ động đi tìm, nhưng đến giờ với tình trạng hiện tại của mình, với quan điểm không muốn người ta cùng khổ, thì mình cũng không thiết tha gì việc tìm chồng nữa.
Thật ra chuyện lấy chồng của e, lấy người chấp nhận cùng qua giai đoạn khó khăn còn dễ. Khó là 1 người có lối tư duy, chí hướng đồng điệu như e, nếu ko sau này cuộc sống hôn nhân sẽ thấy rất lệch. Nhất là nếu lấy trai quê bình thường. Tuýp người phụ nữ giỏi và năng động như e, ít nhất phải lấy 1 ng bằng không thì hơn e mới có sự đồng cảm và thấu hiểu.
Thế nên là chuyện chồng con thôi thì cứ kệ đó, ko suy nghĩ, nhưng cũng ko nên có ý định buông xuôi, "không tha thiết", cái gì đến thì cứ để nó đến, đón nhận. Việc người có ai đó chấp nhận cùng khổ với e hay ko là chuyện của ng ta, chứ ko phải của em, nên a ko đồng ý với câu này:
quan điểm không muốn người ta cùng khổ
 
sai lầm nhất của thớt là ko chịu lấy chồng, mẹ thớt lớn tuổi như thế đáng nhẽ phải ổn định gia đình trước, có con, cháu vui vầy thì mẹ thớt ổn hơn, lúc đó cũng dễ thuyết phục lên SG sống hơn, giờ khó quá, quá lứa lỡ thì rồi, giờ tìm người có tiền, giỏi giang thì người ta chỉ thích múi mít, tốt nhất ở voz này ế đầy ra á :D
 
Mình nữ sn90, 33 tuổi, vào SG học Dh từ năm 18 tuổi và lập nghiệp trong này. Nhà chỉ có 2 mẹ con, mẹ người bắc vào nam từ những năm 90 rồi sinh mình trong nam, bố thì mất sớm lúc mình chưa biết đi, mẹ ở vậy không đi bước nữa. Tuổi thơ cơ cực vất vả, mẹ mình ai thuê gì làm nấy để nuôi mình, đến năm 18 tuổi mình thi đậu DH, vì ước mơ học dh ( mẹ mình sinh mình khá trễ, đến năm mình 18 tuổi thì mẹ mình đã gần 60), nên mẹ gom góp vay mượn cho mình 2tr để đóng học, 1 tr để ổn định chỗ ở, mình xin việc làm thêm ngay khi vào SG, dù còn 10 ngày nữa mới đến ngày nhập học, với quyết tâm tự học và tự lo cs không phiền đến mẹ mình nữa. Mẹ mình lúc này gần 60 nhưng vẫn đi làm thêm để tự lo ăn uống ở quê.

Quãng thời gian sinh viên mình làm thêm đủ nghề, từ thu ngân, tiếp thị, phục vụ nhà hàng, gia sư, dịch thuật..để có tiền ăn ở và đóng học. Đến năm 3 mình được nhận vào làm chính thức của 1cty MP Hàn, lúc này mình đã khá hơn và trả góp mua miếng đất trước nhà, sau miếng đất đó mình đã xây nhà cho mẹ mình. Thời ấy đất rẻ, 200tr 1 miếng đất mặt đường nhựa liên xã ngang 10m,mình trả trong nửa năm. Thời gian ấy 1 năm mình chỉ về nhà có 2 lần, mẹ mình sống trong nam không bà con họ hàng thân thích, lúc trượt chân gãy tay cũng tự chăm . Điều này làm mình đến giờ vẫn ân hận rất nhiều, vì không thể ở bên chăm sóc mẹ.

Công việc kinh tế mình khá hơn chút mình nghỉ ngang để đi học tiếp, dù vẫn duy trì các cv bán thời gian, thị trường lúc ấy khá hơn và mình biết đến mmo, mày mò bán hàng dc 2 năm, năm 2016 mình mua trả góp 1 căn chung cư ở SG, 2018 trả xong, nhận nhà và bắt đầu cho thuê. Lúc này mình có thời gian về nhà nhiều hơn, cũng là lúc mình nhận ra mẹ mình đã già, và yếu.

Nỗi lo của mình cứ lớn dần, bà con họ hàng lại ở hết ngoài bắc, bên nội không qua lại, mình và mẹ chỉ có 2 mẹ con gần như cô lập và không thân thích với ai. Mẹ mình yếu đi nhiều, không còn thiết tha mỗi lần về bắc thăm họ hàng nữa, cuộc sống của mẹ mình chỉ quanh quanhh 1 mình với 1 con chó. Nỗi lo lắng một ngày nào đó mình mất đi chỗ dựa lớn nhất cứ mỗi ngày lớn dần, làm mình bất ổn, ở Sg có những đêm không ngủ được, nằm mơ những giấc mơ mất người thân dù tiền bạc có dư giả, công việc ổn, nhưng tâm lý luôn bất ổn. Mình nghĩ kiếm tiền nhiều cũng không có nghĩa gì nếu mình không còn ai. Nói thêm, mình khá hướng nội, ít bạn bè, chỉ biết đến công việc và ít tham gia hội nhóm. Ngoài công việc, gặp họp bạn bè vô bổ hầu như mình không tham gia, mình thấy thoải mái khi ở 1 mình, dù đã cố gắng để hưởng ra ngoài nhiều hơn nhưng mỗi lần như vậy mình lại thấy bị cạn kiệt năng lượng.

Cuối 2018 mình quyết đinh nghỉ việc ở SG, chuyển hẳn về quê sống và bắt đầu cv ở đây, để được gần mẹ. Mình bắt đầu kinh doanh ở quê, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, tưởng yên ổn, dù chưa hoàn vốn, thì COVID ập tới, vì kinh doanh ngành du lịch nên bắt buộc mình phải đóng cửa và trả mặt bằng, khoản lỗ đầu tiên gần 1 tỉ. Mình cũng bắt đầu buôn bds ở quê, vay ngân hàng, cùng số tiền tích luỹ được để lướt sóng, mọi việc cũng khá suôn sẻ để đập vào khoản lỗ đầu tư kia.

Những năm này, mình ở nhà thường xuyên tương tác với mẹ nhiều hơn, cũng tạm yên lòng, nhưng thời gian trôi nhanh quá, đầu năm nay mẹ mình đã làm thượng thọ 70 tuổi.

Nhưng đời không như mơ, mình mua đi bán lại bds cho đến đầu năm ngoái thì thị trường đóng băng, tài sản của mình đều nằm trong bds, hàng tháng vẫn trả lãi ngân hàng. 2 năm mình bắt đầu chật vật về tài chính, căn hộ trong SG cũng bán đi để đầu tư vào bds, hiện tại chưa thấy ngày về, mỗi tháng cả gồng lãi ngân hàng và chi tiêu cho gia đình cỡ 25-30m, tiền dự trữ sắp cạn kiệt, bds đắp chiếu không bán được.

Cách đây nửa tháng mình có nhận dc lời mời quay lại Sg làm việc, nhưng mẹ mình đã 70, mình rơi vào bế tắc, nỗi lo lúc trước lại xuất hiện : đi làm để có tiền trang trải, hay ở gần mẹ để tiện chăm sóc, mình biết mình ở SG và để mẹ mình ở quê thì không thể yên tâm ( sk mẹ mình tạm ổn, bị xoang nhẹ, mắt đã mổ đục thuỷ tinh thể, nhưng ăn uống hơi kém), nhưng nếu không đi làm thì mình không gồng nổi lãi nợ+ chi tiêu đến hết năm nay. Nỗi lo của mình như cái rìu trên đầu, không biết khi nào bổ xuống đầu mình. Chia sẻ với các thím, hy vọng mỗi người cho mình một góc nhìn để có thể vượt qua được bế tắc này.
cố lên thôi fen gái, fen gồng gánh phấn đấu giỏi phết rồi. Buông bỏ ít đi cho đời thảnh thơi
 
Đưa mẹ vào SG luôn, đó là giải pháp tốt nhất hiện nay. Chỉ có làm việc ở tp lớn thì mới đủ tiền trang trải cuộc sống giữa suy thoái kinh tế
1 vấn đề nữa mà mẹ thớt lớn tuổi sớm muộn gì cũng bệnh và khi đó lại cất công vào SG để khám, người lớn thường bảo thủ nhưng 1 khi vào SG ở đôi khi lại quen với cuộc sống mới như th của mình.
 
Sửa lần cuối:
Mình cũng có 1 thời gian bế tắc như thím, rất may là nó đến sớm hơn. Nhà mình cũng 2 mẹ con từ nhỏ, lúc học đh mình quyết tâm vào nam học và lập nghiệp trong này. Công việc ổn định tuy nhiên thuyết phục mẹ vào mẹ không vào, và 1 lần mẹ ốm nặng mình quyết tâm là về quê. 1 thời gian ngụp lặn rồi giờ cũng ổn. Mình mới cưới vợ năm trước thôi.
Về thớt, theo mình thì lúc này mẹ đang khỏe thớt hãy thuê lấy 1 người ở cùng mẹ thớt, vào sg làm gồng gánh qua giai đoạn bds chững lại. Môi trường làm việc tốt biết đâu thím lại tìm được người dàn ông của đời mình.
Nếu mẹ thớt quá ốm đau thì thớt hãy về bên mẹ chăm sóc cho mẹ, cắt lỗ bds nào lỗ ít nhất. Trước mình mua 3 lô dưới bình phước giờ bán cũng ko ai mua đành chịu. hic
 
33 tuổi rồi mà không lấy chồng đi my fen
X1TbX3N.png
. Giờ bán cắt lỗ bớt bds đi, có mảnh nào ngon ngon hộp t nhé
fV52X2Y.gif
 
Nhiều anh comment tâm huyết thế, có tý gái vào là mất chất ngay, đọc như vào nhầm diễn đàn webtretho

via theNEXTvoz for iPhone
chất là chất của vozer gốc, như b thì biết làm sao được chất của vozer gốc nó như nào. Join date như t ngày trước nhìn join date 2k7 2k6 còn ko dám nói chất với chả ko chất nữa là 2018 =))
 
Mình nữ sn90, 33 tuổi, vào SG học Dh từ năm 18 tuổi và lập nghiệp trong này. Nhà chỉ có 2 mẹ con, mẹ người bắc vào nam từ những năm 90 rồi sinh mình trong nam, bố thì mất sớm lúc mình chưa biết đi, mẹ ở vậy không đi bước nữa. Tuổi thơ cơ cực vất vả, mẹ mình ai thuê gì làm nấy để nuôi mình, đến năm 18 tuổi mình thi đậu DH, vì ước mơ học dh ( mẹ mình sinh mình khá trễ, đến năm mình 18 tuổi thì mẹ mình đã gần 60), nên mẹ gom góp vay mượn cho mình 2tr để đóng học, 1 tr để ổn định chỗ ở, mình xin việc làm thêm ngay khi vào SG, dù còn 10 ngày nữa mới đến ngày nhập học, với quyết tâm tự học và tự lo cs không phiền đến mẹ mình nữa. Mẹ mình lúc này gần 60 nhưng vẫn đi làm thêm để tự lo ăn uống ở quê.

Quãng thời gian sinh viên mình làm thêm đủ nghề, từ thu ngân, tiếp thị, phục vụ nhà hàng, gia sư, dịch thuật..để có tiền ăn ở và đóng học. Đến năm 3 mình được nhận vào làm chính thức của 1cty MP Hàn, lúc này mình đã khá hơn và trả góp mua miếng đất trước nhà, sau miếng đất đó mình đã xây nhà cho mẹ mình. Thời ấy đất rẻ, 200tr 1 miếng đất mặt đường nhựa liên xã ngang 10m,mình trả trong nửa năm. Thời gian ấy 1 năm mình chỉ về nhà có 2 lần, mẹ mình sống trong nam không bà con họ hàng thân thích, lúc trượt chân gãy tay cũng tự chăm . Điều này làm mình đến giờ vẫn ân hận rất nhiều, vì không thể ở bên chăm sóc mẹ.

Công việc kinh tế mình khá hơn chút mình nghỉ ngang để đi học tiếp, dù vẫn duy trì các cv bán thời gian, thị trường lúc ấy khá hơn và mình biết đến mmo, mày mò bán hàng dc 2 năm, năm 2016 mình mua trả góp 1 căn chung cư ở SG, 2018 trả xong, nhận nhà và bắt đầu cho thuê. Lúc này mình có thời gian về nhà nhiều hơn, cũng là lúc mình nhận ra mẹ mình đã già, và yếu.

Nỗi lo của mình cứ lớn dần, bà con họ hàng lại ở hết ngoài bắc, bên nội không qua lại, mình và mẹ chỉ có 2 mẹ con gần như cô lập và không thân thích với ai. Mẹ mình yếu đi nhiều, không còn thiết tha mỗi lần về bắc thăm họ hàng nữa, cuộc sống của mẹ mình chỉ quanh quanhh 1 mình với 1 con chó. Nỗi lo lắng một ngày nào đó mình mất đi chỗ dựa lớn nhất cứ mỗi ngày lớn dần, làm mình bất ổn, ở Sg có những đêm không ngủ được, nằm mơ những giấc mơ mất người thân dù tiền bạc có dư giả, công việc ổn, nhưng tâm lý luôn bất ổn. Mình nghĩ kiếm tiền nhiều cũng không có nghĩa gì nếu mình không còn ai. Nói thêm, mình khá hướng nội, ít bạn bè, chỉ biết đến công việc và ít tham gia hội nhóm. Ngoài công việc, gặp họp bạn bè vô bổ hầu như mình không tham gia, mình thấy thoải mái khi ở 1 mình, dù đã cố gắng để hưởng ra ngoài nhiều hơn nhưng mỗi lần như vậy mình lại thấy bị cạn kiệt năng lượng.

Cuối 2018 mình quyết đinh nghỉ việc ở SG, chuyển hẳn về quê sống và bắt đầu cv ở đây, để được gần mẹ. Mình bắt đầu kinh doanh ở quê, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, tưởng yên ổn, dù chưa hoàn vốn, thì COVID ập tới, vì kinh doanh ngành du lịch nên bắt buộc mình phải đóng cửa và trả mặt bằng, khoản lỗ đầu tiên gần 1 tỉ. Mình cũng bắt đầu buôn bds ở quê, vay ngân hàng, cùng số tiền tích luỹ được để lướt sóng, mọi việc cũng khá suôn sẻ để đập vào khoản lỗ đầu tư kia.

Những năm này, mình ở nhà thường xuyên tương tác với mẹ nhiều hơn, cũng tạm yên lòng, nhưng thời gian trôi nhanh quá, đầu năm nay mẹ mình đã làm thượng thọ 70 tuổi.

Nhưng đời không như mơ, mình mua đi bán lại bds cho đến đầu năm ngoái thì thị trường đóng băng, tài sản của mình đều nằm trong bds, hàng tháng vẫn trả lãi ngân hàng. 2 năm mình bắt đầu chật vật về tài chính, căn hộ trong SG cũng bán đi để đầu tư vào bds, hiện tại chưa thấy ngày về, mỗi tháng cả gồng lãi ngân hàng và chi tiêu cho gia đình cỡ 25-30m, tiền dự trữ sắp cạn kiệt, bds đắp chiếu không bán được.

Cách đây nửa tháng mình có nhận dc lời mời quay lại Sg làm việc, nhưng mẹ mình đã 70, mình rơi vào bế tắc, nỗi lo lúc trước lại xuất hiện : đi làm để có tiền trang trải, hay ở gần mẹ để tiện chăm sóc, mình biết mình ở SG và để mẹ mình ở quê thì không thể yên tâm ( sk mẹ mình tạm ổn, bị xoang nhẹ, mắt đã mổ đục thuỷ tinh thể, nhưng ăn uống hơi kém), nhưng nếu không đi làm thì mình không gồng nổi lãi nợ+ chi tiêu đến hết năm nay. Nỗi lo của mình như cái rìu trên đầu, không biết khi nào bổ xuống đầu mình. Chia sẻ với các thím, hy vọng mỗi người cho mình một góc nhìn để có thể vượt qua được bế tắc này.
Có cái chuyện đơn giản là rước mẹ vào sg ở thôi mà có gì mà phức tạp vậy?

SG mà sống ở Khu Bình Chánh nhà bè thì cũng như ở quê thôi, hàng xóm chan hòa vui vẻ không khí mát mẻ trong lành. Mẹ ở quê mà ko bà con họ hàng thân thích thì có gì mà quyến luyến?
ghXpJrI.png


Tôi cũng dân quê đây vô vợ chồng anh em vô ở đi làm bt, con cái thì thuê người trông.

Nghe chị kể kiếm tiền đi làm đầu tư kinh tế dư dả thoải mái không biết gió máy gì hay không mà chuyện đó cũng không sắp xếp được thì ảo quá
Xv0BtTR.png
Chung cư cho thuê lấy tiền ăn dư dả còn có tiền đầu tư BDS mà để mẹ già lủi thủi 1 mình ở quê ??
BdgiW7R.png


Tôi cùng thời với bạn đây, mới ra trường đi làm mà góp miếng đất 200tr trong 6 tháng thì khủng khiếp đấy.
V092S5K.gif


Cơ mà lòi ra là cò đất, đáng đời quân gian ác
FqPSFPf.gif
 
Đọc chia sẻ của thím làm mình nghĩ nhiều. Mình cũng sợ một ngày nào đó cuộc sống trở nên vô nghĩa như vậy. Nhiều lúc suy nghĩ giá như có thêm anh chị em hay còn ông bô thì mình đỡ lo lắng, yên tâm làm việc hơn.
mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mà. đâu ai giống ai đâu ạ.
bố mẹ mình mất vào giữa đợt dịch, còn chẳng có cơ hội gặp mặt lần cuối. =((
 
Có cái chuyện đơn giản là rước mẹ vào sg ở thôi mà có gì mà phức tạp vậy?

SG mà sống ở Khu Bình Chánh nhà bè thì cũng như ở quê thôi, hàng xóm chan hòa vui vẻ không khí mát mẻ trong lành. Mẹ ở quê mà ko bà con họ hàng thân thích thì có gì mà quyến luyến?
ghXpJrI.png


Tôi cũng dân quê đây vô vợ chồng anh em vô ở đi làm bt, con cái thì thuê người trông.

Nghe chị kể kiếm tiền đi làm đầu tư kinh tế dư dả thoải mái không biết gió máy gì hay không mà chuyện đó cũng không sắp xếp được thì ảo quá
Xv0BtTR.png
Chung cư cho thuê lấy tiền ăn dư dả còn có tiền đầu tư BDS mà để mẹ già lủi thủi 1 mình ở quê ??
BdgiW7R.png


Tôi cùng thời với bạn đây, mới ra trường đi làm mà góp miếng đất 200tr trong 6 tháng thì khủng khiếp đấy.
V092S5K.gif


Cơ mà lòi ra là cò đất, đáng đời quân gian ác
FqPSFPf.gif
mình đồng ý với ý kiến thích quê thì có bình chánh, long an, củ chi, bình dường rìa sát saigon quê khỏi nói cần đi đâu xa tp, mỗi ngày đi làm hơi xa tí nhưng được cái gần saigon, mình mà có điều kiện như chủ thớt sắm xe cỏ mua miếng vườn ở củ chi đi hơi cực nhưng cần cái gì cũng có lại không quá xa saigon.
 
mình đồng ý với ý kiến thích quê thì có bình chánh, long an, củ chi, bình dường rìa sát saigon quê khỏi nói cần đi đâu xa tp, mỗi ngày đi làm hơi xa tí nhưng được cái gần saigon, mình mà có điều kiện như chủ thớt sắm xe cỏ mua miếng vườn ở củ chi đi hơi cực nhưng cần cái gì cũng có lại không quá xa saigon.
mình đồng ý với ý kiến thích quê thì có bình chánh, long an, củ chi, bình dường rìa sát saigon quê khỏi nói cần đi đâu xa tp, mỗi ngày đi làm hơi xa tí nhưng được cái gần saigon, mình mà có điều kiện như chủ thớt sắm xe cỏ mua miếng vườn ở củ chi đi hơi cực nhưng cần cái gì cũng có lại không quá xa saigon.
Rất khó để mọi người hiểu được tư tưởng bám víu của các cụ. Mảnh đất đã ở gắn bó mấy chục năm, giờ có chết các cụ cũng không muốn chuyển môi trường mới ạ. Ví như các thím 3x 4x 5x đang ổn định cv mà bảo các thím nhảy việc đã ngại rồi nói gì đến thế hệ ông bà. Ai cũng có tâm dính mắc cả. Ở quê em thì được thời tiết khí hậu mát mẻ quanh năm, nhà cách bách hóa xanh và chợ 200m nên thuận tiện, ăn uống y tế cũng đủ cả.
Chính vì em rất hiểu và thông cảm nên em cũng xác định thay đổi và cân nhắc các phương án từ phía mình thôi.
 
Sửa lần cuối:
"Bạn là một phụ nữ sinh năm 1990, hiện nay 33 tuổi. Bạn đã từng đến Sài Gòn để học đại học từ năm 18 tuổi và lập nghiệp ở đó. Gia đình bạn chỉ có bạn và mẹ, và bạn đã trải qua nhiều khó khăn trong cuộc sống. Mẹ bạn đã làm nhiều công việc để nuôi bạn, và bạn đã làm việc thêm để tự lo cho bản thân. Sau khi đã có công việc ổn định, bạn đã mua đất và xây nhà cho mẹ. Tuy nhiên, bạn gặp khó khăn về tài chính sau khi thị trường bất động sản gặp vấn đề. Gần đây, bạn đứng trước sự lựa chọn giữa đi làm ở Sài Gòn để kiếm tiền hoặc ở gần mẹ để chăm sóc. Bạn muốn được chia sẻ ý kiến để vượt qua khó khăn hiện tại."

Tóm tắt, vcl năm 3 nghỉ học kiếm tiền tỷ, đỉnh.
 
Rất khó để mọi người hiểu được tư tưởng bám víu của các cụ. Mảnh đất đã ở gắn bó mấy chục năm, giờ có chết các cụ cũng không muốn chuyển môi trường mới ạ. Ví như các thím 3x 4x 5x đang ổn định cv mà bảo các thím nhảy việc, tầm ấy đã ngại rồi nói gì đến thế hệ ông bà. Ở quê em thì được cái thời tiết khí hậu mát mẻ quanh năm, nhà cách bách hóa xanh và chợ 200m nên thuận tiện, ăn uống y tế cũng đủ cả.
Chính vì em rất hiểu và thông cảm nên em cũng xác định thay đổi và cân nhắc các phương án từ phía mình thôi.
mình cũng tầm tuổi bạn đây mình hiểu về người già sẽ khác suy nghĩ người trẻ. Trong cuộc sống này mỗi quyết định thực hiện xong khi nhìn lại đều thấy nó không đúng, nó chỉ đúng khi ta cảm thấy nó phù hợp ở thời điểm đó, nên mọi quyết định nào đó được chọn thì mình nên chọn hối hận hơn là hối tiếc. Và bạn vẫn đang lựa chọn cay đắng nhất là không được lựa chọn. Cố lên bạn nhé
 
Rất khó để mọi người hiểu được tư tưởng bám víu của các cụ. Mảnh đất đã ở gắn bó mấy chục năm, giờ có chết các cụ cũng không muốn chuyển môi trường mới ạ. Ví như các thím 3x 4x 5x đang ổn định cv mà bảo các thím nhảy việc, tầm ấy đã ngại rồi nói gì đến thế hệ ông bà. Ai cũng có tâm dính mắc cả. Ở quê em thì được cái thời tiết khí hậu mát mẻ quanh năm, nhà cách bách hóa xanh và chợ 200m nên thuận tiện, ăn uống y tế cũng đủ cả.
Chính vì em rất hiểu và thông cảm nên em cũng xác định thay đổi và cân nhắc các phương án từ phía mình thôi.
hối hận ở đây là khi bạn 40 50 bạn hối hận biết vậy khi xưa không về quê cuộc sống khó khăn tuổi 50 nhìn lại. vậy còn hối tiếc thì sao là khi bạn ở thành phố sống trong căn nhà sa hoa mà tiếc là tiếc khi xưa không về với mẹ. và ngược lại bạn đảo 2 vế lại thì bạn thấy cái nào bạn chấp nhận dc thì nó là hối hận và nó là hối tiếc. nên khó có sự lựa chọn nào vẹn toàn cả.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
salander,
Người trả lời cuối
cugiai69,
Trả lời
205
Lượt xem
23.831
Quay lại
Lên đầu trang