Bế tắc

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề salander
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Mình nữ sn90, 33 tuổi, vào SG học Dh từ năm 18 tuổi và lập nghiệp trong này. Nhà chỉ có 2 mẹ con, mẹ người bắc vào nam từ những năm 90 rồi sinh mình trong nam, bố thì mất sớm lúc mình chưa biết đi, mẹ ở vậy không đi bước nữa. Tuổi thơ cơ cực vất vả, mẹ mình ai thuê gì làm nấy để nuôi mình, đến năm 18 tuổi mình thi đậu DH, vì ước mơ học dh ( mẹ mình sinh mình khá trễ, đến năm mình 18 tuổi thì mẹ mình đã gần 60), nên mẹ gom góp vay mượn cho mình 2tr để đóng học, 1 tr để ổn định chỗ ở, mình xin việc làm thêm ngay khi vào SG, dù còn 10 ngày nữa mới đến ngày nhập học, với quyết tâm tự học và tự lo cs không phiền đến mẹ mình nữa. Mẹ mình lúc này gần 60 nhưng vẫn đi làm thêm để tự lo ăn uống ở quê.

Quãng thời gian sinh viên mình làm thêm đủ nghề, từ thu ngân, tiếp thị, phục vụ nhà hàng, gia sư, dịch thuật..để có tiền ăn ở và đóng học. Đến năm 3 mình được nhận vào làm chính thức của 1cty MP Hàn, lúc này mình đã khá hơn và trả góp mua miếng đất trước nhà, sau miếng đất đó mình đã xây nhà cho mẹ mình. Thời ấy đất rẻ, 200tr 1 miếng đất mặt đường nhựa liên xã ngang 10m,mình trả trong nửa năm. Thời gian ấy 1 năm mình chỉ về nhà có 2 lần, mẹ mình sống trong nam không bà con họ hàng thân thích, lúc trượt chân gãy tay cũng tự chăm . Điều này làm mình đến giờ vẫn ân hận rất nhiều, vì không thể ở bên chăm sóc mẹ.

Công việc kinh tế mình khá hơn chút mình nghỉ ngang để đi học tiếp, dù vẫn duy trì các cv bán thời gian, thị trường lúc ấy khá hơn và mình biết đến mmo, mày mò bán hàng dc 2 năm, năm 2016 mình mua trả góp 1 căn chung cư ở SG, 2018 trả xong, nhận nhà và bắt đầu cho thuê. Lúc này mình có thời gian về nhà nhiều hơn, cũng là lúc mình nhận ra mẹ mình đã già, và yếu.

Nỗi lo của mình cứ lớn dần, bà con họ hàng lại ở hết ngoài bắc, bên nội không qua lại, mình và mẹ chỉ có 2 mẹ con gần như cô lập và không thân thích với ai. Mẹ mình yếu đi nhiều, không còn thiết tha mỗi lần về bắc thăm họ hàng nữa, cuộc sống của mẹ mình chỉ quanh quanhh 1 mình với 1 con chó. Nỗi lo lắng một ngày nào đó mình mất đi chỗ dựa lớn nhất cứ mỗi ngày lớn dần, làm mình bất ổn, ở Sg có những đêm không ngủ được, nằm mơ những giấc mơ mất người thân dù tiền bạc có dư giả, công việc ổn, nhưng tâm lý luôn bất ổn. Mình nghĩ kiếm tiền nhiều cũng không có nghĩa gì nếu mình không còn ai. Nói thêm, mình khá hướng nội, ít bạn bè, chỉ biết đến công việc và ít tham gia hội nhóm. Ngoài công việc, gặp họp bạn bè vô bổ hầu như mình không tham gia, mình thấy thoải mái khi ở 1 mình, dù đã cố gắng để hưởng ra ngoài nhiều hơn nhưng mỗi lần như vậy mình lại thấy bị cạn kiệt năng lượng.

Cuối 2018 mình quyết đinh nghỉ việc ở SG, chuyển hẳn về quê sống và bắt đầu cv ở đây, để được gần mẹ. Mình bắt đầu kinh doanh ở quê, mọi thứ dần đi vào quỹ đạo, tưởng yên ổn, dù chưa hoàn vốn, thì COVID ập tới, vì kinh doanh ngành du lịch nên bắt buộc mình phải đóng cửa và trả mặt bằng, khoản lỗ đầu tiên gần 1 tỉ. Mình cũng bắt đầu buôn bds ở quê, vay ngân hàng, cùng số tiền tích luỹ được để lướt sóng, mọi việc cũng khá suôn sẻ để đập vào khoản lỗ đầu tư kia.

Những năm này, mình ở nhà thường xuyên tương tác với mẹ nhiều hơn, cũng tạm yên lòng, nhưng thời gian trôi nhanh quá, đầu năm nay mẹ mình đã làm thượng thọ 70 tuổi.

Nhưng đời không như mơ, mình mua đi bán lại bds cho đến đầu năm ngoái thì thị trường đóng băng, tài sản của mình đều nằm trong bds, hàng tháng vẫn trả lãi ngân hàng. 2 năm mình bắt đầu chật vật về tài chính, căn hộ trong SG cũng bán đi để đầu tư vào bds, hiện tại chưa thấy ngày về, mỗi tháng cả gồng lãi ngân hàng và chi tiêu cho gia đình cỡ 25-30m, tiền dự trữ sắp cạn kiệt, bds đắp chiếu không bán được.

Cách đây nửa tháng mình có nhận dc lời mời quay lại Sg làm việc, nhưng mẹ mình đã 70, mình rơi vào bế tắc, nỗi lo lúc trước lại xuất hiện : đi làm để có tiền trang trải, hay ở gần mẹ để tiện chăm sóc, mình biết mình ở SG và để mẹ mình ở quê thì không thể yên tâm ( sk mẹ mình tạm ổn, bị xoang nhẹ, mắt đã mổ đục thuỷ tinh thể, nhưng ăn uống hơi kém), nhưng nếu không đi làm thì mình không gồng nổi lãi nợ+ chi tiêu đến hết năm nay. Nỗi lo của mình như cái rìu trên đầu, không biết khi nào bổ xuống đầu mình. Chia sẻ với các thím, hy vọng mỗi người cho mình một góc nhìn để có thể vượt qua được bế tắc này.
Sao lúc có căn chung cư không dắt mẹ lên SG ở, mà phải bán chung cư về lại quê buôn đất?

Giờ bán hết đất ở quê xong lên SG mua căn nhà vùng ven hoặc căn chung cư 2 mẹ con ở, rồi làm việc kiếm tiền, trong time đó kiếm tấm chồng đi, độ tuổi của nữ 33t là ko phải nhỏ, khi mất mẹ thì bạn chơi vơi lắm đấy, rất nhiều đứa con chọn buông xuôi tử tự theo vì giờ ko còn người thân nào trên cõi đời này.

Gấp gấp gấp là kiếm chồng cưới ngay khi quá trễ, như Hồng Loan con của NS Vũ Linh cũng một mình nên đẻ liền tù tì 5 đứa.

Đến lúc mẹ bạn lớn tuổi hơn tí thì ai chăm mẹ cho bạn đi làm?, phải mướn người chăm đấy, rồi 2 mẹ con bế tắc quá lại chọn cách tiêu cực nữa, nhà quá neo người cũng mệt mỏi.
 
Cùng tuổi nhưng rất phục thớt. Thường thì những người khổ trước mà có ý chí sẽ vươn lên rất mạnh.
giờ 2 mẹ con thì dựa vào nhau thôi. nếu lên sg làm thì đón mẹ lên cùng. còn không thì cắt lỗ bds dồn lại xoay sở.
gồng thít cơ đít bds cũng ko hồi lại trong 3-5 năm tới đâu.
 
Vẫn còn tài sản thì lo gì nhỉ. Cắt lỗ ít ko ra đc thì cắt lỗ nhiều xem sao
Mà thấy mấy anh chị bể nợ toàn chơi tất tay luc đi vay ko
Phải nhắm xem kinh tế xuống mình trã lại đc ko chứ
Tui cũng đi vay full nè, như bds tôi cho thuê đc nên mỗi tháng trả lãi + gốc chỉ 1/3. Cứ mua mấy nhà dân xung quanh sống thì sao ế đc
 
Rất thích suy nghĩ của thím #1 nhiều khi nghĩ con người có số má vận mệnh hết rồi, cố mấy cũng chỉ đến thế, cầu toàn như mình lại hỏng nhiều thứ, chi bằng nhắm mắt đưa chân kiếm đại 1 người sinh con đẻ cái cho cụ nhà yên tâm, biết đâu lấy chồng sẽ an bài, nhưng hôn nhân mình k muốn trở thành 1 ván bài như vậy.
Mình cũng nghiêm túc trong các mối quan hệ, rõ ràng luôn từ đầu hoàn cảnh của mình, đa phần đều vì đk địa lý mà mình dừng ngay từ đầu đỡ mất thời gian của đôi bên.
Mà thím #3 nói siêu chuẩn, càng nhiều tuổi càng ngại lấy ck, nhưng nếu mình chọn lấy ck sớm thì mình có thể không đi tới được như bây giờ, không lo được cho mẹ mình và đang lặn ngụp con cái đâu đó có khi còn bết hơn.
b đang có tư duy tương tự theo kiểu con cá hụt là con cá lớn. Cái đã xảy ra thì đã xảy ra, nó là duy nhất, ko có cơ sở nào nói là có thể thế này thế kia. Nếu nói có thể, nhỡ tốt số, cưới được ng đủ các yếu tố hợp m, lại có điều kiện, thì có phải ngon hơn giờ ko? Sống mà bớt cái biết thế, giá mà đi thì mới nhẹ đầu và có tgian làm việc khác. Kể cả đầu tư, cắt lỗ chốt lời cũng thế, ko có ch nhỡ thế này nhỡ thế kia, biết vậy . . .
 
b đang có tư duy tương tự theo kiểu con cá hụt là con cá lớn. Cái đã xảy ra thì đã xảy ra, nó là duy nhất, ko có cơ sở nào nói là có thể thế này thế kia. Nếu nói có thể, nhỡ tốt số, cưới được ng đủ các yếu tố hợp m, lại có điều kiện, thì có phải ngon hơn giờ ko? Sống mà bớt cái biết thế, giá mà đi thì mới nhẹ đầu và có tgian làm việc khác. Kể cả đầu tư, cắt lỗ chốt lời cũng thế, ko có ch nhỡ thế này nhỡ thế kia, biết vậy . . .
Bạn mình lấy chồng sớm thì có đến 8/10 người đã li dị, số còn lại do gia đình hai bên đã có nền tảng trợ lực sẵn lấy nhau về chỉ việc làm ăn. Con mình quãng 2x vẫn đang tự bơi không đủ tự tin vừa lấy chồng lo cho gia đình nhỏ, vừa chăm mẹ, vừa làm kinh tế được đâu thím. Nếu được như thím nói thì phần trăm quá ít, tất nhiên không phải không có, nhưng mình cũng chưa bao giờ ân hận việc không lấy chồng sớm và chọn con đường như hiện tại
 
Bạn mình lấy chồng sớm thì có đến 8/10 người đã li dị, số còn lại do gia đình hai bên đã có nền tảng trợ lực sẵn lấy nhau về chỉ việc làm ăn. Con mình quãng 2x vẫn đang tự bơi không đủ tự tin vừa lấy chồng lo cho gia đình nhỏ, vừa chăm mẹ, vừa làm kinh tế được đâu thím. Nếu được như thím nói thì phần trăm quá ít, tất nhiên không phải không có, nhưng mình cũng chưa bao giờ ân hận việc không lấy chồng sớm và chọn con đường như hiện tại
m chỉ đang ví dụ để b hiểu cái lối tư duy nhỡ thế này nhỡ thế kia nó là ko hợp lý. Còn theo ví dụ như b, đám bạn con gái chơi thân vs m gần 10 đứa từ cấp 3 thì cũng 90% đã ly dị chồng, nhưng tính tỉ lệ rộng ra nó vẫn là con số ít, vấn đề ở đây là chúng nó chơi với nhau, truyền cho nhau cái tư duy của ng bỏ chồng, đúng ra nếu 1 đám tích cực chơi với nhau, mọi thứ xảy ra vẫn có thể nhịn, mỗi ng vì nhau 1 tí, tiếp tục thì mọi sự sẽ khác. "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng" cũng ko sai trong trường hợp này.Nên ko thể lấy cái tỉ lệ mà thực tế nó ko hề cao kiểu đó ra rồi suy nghĩ theo, nó sẽ kéo b xuống theo thôi. Nghĩ tích cực thì cuộc sống tích cực, nghĩ tiêu cực thì cuộc sống tiêu cực.
Nếu b tham gia nhiều hội nhóm trên fb sẽ thấy, cùng 1 chuyện, đôi khi rất đơn giản nhưng có những con ẩm ương nó đã khuyên bỏ chồng này nọ, đôi khi chuyện nghiêm trọng hơn, nhưng có ng có cách nhìn tốt hơn, kinh nghiệm hơn thì thay vì khuyên bỏ, ng ta khuyên tìm gốc rễ nguyên nhân, giải quyết nó.
Cái việc b có ân hận hay ko có khi vài năm nữa nhìn lại mới biết. Cuộc sống xảy ra như hiệu ứng cánh bướm vậy, từ những chuyện nhỏ, qua 1 quãng tgian đủ dài thì mới có kết quả.
Trước đây đã có nhiều ch t cũng ân hận, sao mình lại làm như thế, có những chuyện than thân trách phận, sao cuộc đời mình lại như thế, nhưng giờ nhìn lại, cả 1 quá trình mười mấy năm, chiệm nghiệm ra, đúng là mọi thứ nên xảy ra như thế, cho dù hiện tại chưa như mình mong muốn nhưng nó là kết quả của nhiều vấn đề, thời điểm này thấy nó đúng hóa ra nó lại sai, thời điểm này nghĩ nó sai hóa ra nó lại đúng.
Cái thớt với cái tiêu đề "bế tắc" của b thì nó đã thể hiện kết quả của 1 quá trình sai rồi, chí ít là với cách suy nghĩ như bây giờ.
 
Hướng đi tiếp theo, đưa mẹ lên SG sống cùng. Kiếm chồng.
lấy thì chỉ lấy mấy thằng dưới, chứ có cẹc lấy ngang tầm hoặc hơn, vì chủ thớt 4x r, éo có thằng nào trình như vậy mà bập vào cả
g5Ete0g.gif
 
lấy thì chỉ lấy mấy thằng dưới, chứ có cẹc lấy ngang tầm hoặc hơn, vì chủ thớt 4x r, éo có thằng nào trình như vậy mà bập vào cả
g5Ete0g.gif
chuẩn, quả tư duy này thì ế là do mình thôi. công ty tôi trước cũng có 1 đứa ngon lành cành đào, toàn các a giám đốc với phi công tán mà ko chịu, giờ ế nhe răng phải lấy thằng ck trẻ trâu ko công ăn việc làm
 
chuẩn, quả tư duy này thì ế là do mình thôi. công ty tôi trước cũng có 1 đứa ngon lành cành đào, toàn các a giám đốc với phi công tán mà ko chịu, giờ ế nhe răng phải lấy thằng ck trẻ trâu ko công ăn việc làm
nên bác thấy đấy, như lệ quyên thì có tiền + địa vị = auto mấy thằng phi công vip bập vào, còn ck lệ quyên doanh nhân đức huy thì bập mấy con múi mít thì thơm phức.
g5Ete0g.gif
 
Tham thì thâm thôi. Tôi mới mua đất đáng nhẽ miếng đất tôi mua 5đ thôi, mà vì tụi đầu cơ như cô từ 5đ lên 10đ. Phải vay ngân hàng thêm 5đ để mua..
 
Tham thì thâm thôi. Tôi mới mua đất đáng nhẽ miếng đất tôi mua 5đ thôi, mà vì tụi đầu cơ như cô từ 5đ lên 10đ. Phải vay ngân hàng thêm 5đ để mua..
 
"Một phụ nữ sinh năm 1990, mất bố từ nhỏ, sống với mẹ. Cô vào Sài Gòn học đại học, làm nhiều việc để tự trang trải. Sau đó, cô làm việc cho một công ty mỹ phẩm, mua đất và xây nhà cho mẹ. Về quê kinh doanh du lịch, nhưng COVID-19 khiến cô thất bại. Chuyển sang buôn bán bất động sản, cô gặp khó khăn khi thị trường đóng băng. Gần đây, cô nhận được lời mời quay lại Sài Gòn làm việc nhưng lo lắng cho mẹ già 70 tuổi ở quê. Cô bế tắc giữa việc kiếm tiền và chăm sóc mẹ." Chat GPT chất lượng ghê :D
 
qqó duyên quá 🤣

@thớt: quê bạn ở đâu? Xa saigon ko?

Theo mình thì bạn lên sg kiểu gì cũng phải thuê chỗ ở, dưới quê ko vướng bận gì thì đưa mẹ lên sg luôn,ở quê cho thuê lấy chi phí trang chải ở sg
quê mình cách sg mấy trăm km. cũng k gọi là xa. như tình hình thì bà cụ nhà mình chỉ thích ở quê thôi nên tạm thời đâu vẫn ở đấy
 
thớt giờ sao rồi nhỉ
cám ơn mọi người đã quan tâm,
cập nhật tình hình năm nay thì mình sau đó quyết định về lại SG, 3 tuần ở SG, 10 ngày thì ở quê với cụ già, mình cũng hay đưa cụ đi khám sk, trộm vía hiện tại sức khoẻ cụ khá ổn nên cũng yên tâm.

từ dạo lên bài tới giờ mình tập trung làm kiếm tiền, phần nợ ngân hàng tất toán 75% còn lại 25% mình dự tất toán nốt trong tháng 6 này. Thật ra đối với mình ở thời điểm này nhìn lại, giải quyết dc gần hết số nợ ngân hàng trong 1 năm cũng gọi là kì tích :)

đất mình vẫn ôm, vài chỗ mình đầu tư cũng có rục rịch nhưng nếu xả bây giờ vẫn lỗ nên mình ôm tiếp, đợi thêm 1 vài năm nữa thì bán ra thôi
bồ bịch vẫn chưa có, năm rồi chỉ đi làm rồi về nhà nên k quen ai, tuổi mình càng lớn càng ngại giao tiếp hẹn hò, dự sang năm ổn ổn thì tìm mối nào phù hợp là cưới, nếu khó quá thì mình đã trữ trứng sau thì sinh 1 đứa con thôi
có nhiều cụ bảo lỡ cỡ tuổi như mình, lại ở hoàn cảnh mình tìm người kém hơn lại k vừa mắt, cao hơn thì ng ta không để mình vào mắt cũng đúng,nhưng với mình tiền bạc gia cảnh hay công việc, ngoại hình chỉ là thứ yếu,quan trọng là quan điểm sống, định hướng hoặc nhưng nhận thức về nhận sinh quan phải tương đồng.
 
Sửa lần cuối:

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
salander,
Người trả lời cuối
cugiai69,
Trả lời
205
Lượt xem
23.838
Quay lại
Lên đầu trang