Biến cố đã làm thay đổi cuộc đời bạn

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề thietbixe
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
bỏ thuốc đi bạn, đến lúc bị nó chia tay lại đừng hỏi vì sao biển xanh lại mặn
dIcDoIX.png
Hút hết chai này là bỏ hẳn :D. Mà khó bỏ thật, bữa cai có 1 ngày mà nó vật vã, làm 1 hơi tỉnh hẳn

via vozForums for iPhone
 
Bố mẹ tôi chia tay nhau năm tôi đại học, cảm giác nó khác biệt hẳn. K còn nguồn cung cho đại học, tôi lại gà mờ ra đời vì không có kinh nghiệm. Chán nản tôi bỏ đi làm. 3 năm trời đủ nghề từ fuho bốc vác đổ betong đến grap shipper, và giờ là 1 chân văn phòng. Nhưng ý chí học hành vẫn còn vì từ bé đã nhận ra là chỉ có học mới giúp mình kiếm nhiều tiền đc. Nói chung bây giờ dọn ra ở 1 mình nhưng gánh nặng lại xé toạc 2 vai vì 1 bên cha, 1 bên mẹ nhưng cả 2 người k ai đi bước nữa hay quay lại với nhau. Họ cũng già dần đi còn mình thì mãi chập chững nhyư vâyk
 
Em cũng tính vậy nhưng chưa biết bao giờ mới hết dịch. Mấy hôm nay đêm ngủ buốt hết cột sống, phải tỉnh dậy mấy lần :stick:
Mnhf thì ổn rồi, giờ chỉ mỏi mỏi thôi mong hết dịch còn đi làm chứ ko công ăn vc làm thấy chán quá
 
Cưới vợ, 2 năm chưa có tin gì...lo vãi đái...
Đùng phát 2 vạch...lại thoải mái...siêu âm con gái
32 tuần vỡ ối dọa sinh non...đệch mợ lòi ra thằng cu thiếu tháng nằm hồi sức sơ sinh 2 tháng, là 2 tháng thức trắng từ 17h00 - 11h00 trưa hôm sau. Đúng nghĩa thức trắng ngồi canh nhịp tim, nhịp mạch của con, 30p đo nhiệt độ, 2h đút sữa...
Lâu lâu giao ban xong bác sỹ ra gặp riêng tâm sự chuẩn bị tâm lý thế này thế kia...
Giờ nó 6t nghịch như giặc con...
Từ đó, chợt nhận ra hạnh phúc gia đình là vô giá...
Cảm giác ngồi ngoài phòng, con nằm bên trong lồng kính dây nhợ đầy người..nó bất lực và vô vọng lắm...

Kể từ ngày đó từ work-man thành family-man...:sure:
 
Cưới vợ, 2 năm chưa có tin gì...lo vãi đái...
Đùng phát 2 vạch...lại thoải mái...siêu âm con gái
32 tuần vỡ ối dọa sinh non...đệch mợ lòi ra thằng cu thiếu tháng nằm hồi sức sơ sinh 2 tháng, là 2 tháng thức trắng từ 17h00 - 11h00 trưa hôm sau. Đúng nghĩa thức trắng ngồi canh nhịp tim, nhịp mạch của con, 30p đo nhiệt độ, 2h đút sữa...
Lâu lâu giao ban xong bác sỹ ra gặp riêng tâm sự chuẩn bị tâm lý thế này thế kia...
Giờ nó 6t nghịch như giặc con...
Từ đó, chợt nhận ra hạnh phúc gia đình là vô giá...
Cảm giác ngồi ngoài phòng, con nằm bên trong lồng kính dây nhợ đầy người..nó bất lực và vô vọng lắm...

Kể từ ngày đó từ work-man thành family-man...:sure:
Gj man
 
Mình từ hồi bé tới giờ thường hay trách xh bất công, mình hiền lành chẳng làm gì động chạm tới ai, chỉ mong được yên thân mà cũng không xong.

Mình đọc qua nhiều sách vở, thậm chí đi gặp chuyên gia tâm lý, cũng ko có câu trả lời tại sao.

Sau khi đọc bộ truyện tranh "Người Trong Giang Hồ" của Ngưu Lão thì mình ngộ ra nhiều thứ, ko còn thắc mắc hay than trách nữa.

Tiếc là không đọc bộ truyện này sớm hơn.

Truyện này có gì mà thần thánh thế bác, tại em cũng lành nhát quá nên mong bác chia sẻ
Bố bị K, từ một thằng Hiikikomori giờ có thể tự bươn chải kiếm sống bằng nghề Grab. Đôi lúc cũng cảm ơn cuộc đời mang đến những biến cố, nhờ nó mà mình mạnh mẽ hơn và trưởng thành hơn. Bố em mà ko bị K chắc hơn 30 vẫn còn tự kỉ ở nhà :D
À cũng nhờ vào viện K mà em trị được luôn bệnh rối loạn lo âu, ám ảnh sợ xã hội luôn. Vô đây thấy nhiều hoàn cảnh, ở nhà sợ này sợ nọ vào viện K cái hết sợ luôn. Nhiều khi cũng thấy hay hay quy luật âm dương trong cuộc sống :)
Kể thêm về bệnh rối loạn lo âu với ám ảnh sợ xh luôn đi bác, tại em cũng bị , mong bác chia sẻ thêm

via vozForums for iPhone
 
Mình cũng từng làm nhiều cv đến IT: Coder, Networking, Security cũng tham gia một vài dự án lớn nhỏ, rồi làm thầy dạy học. Nhưng có một biến cố lớn đó là mình bị tai nạn giao thông và bị biến dạng hoàn toàn khuôn mặt. Mình trở về quê (dalat) vì với con người hiện tại không thể làm những cv trước đây. Về quê mình cũng ko thể làm "nông dân được" nên online tìm con đường sống. Bắt đầu với Website và Youtube Reup chết lên chết xuống nhưng cũng có chút $ nói chung là tạm sống. Và hiện tại mình sống hoàn toàn nhờ vào Website và Youtube Content và cũng bắt đầu lo 1 chút ít lo cho gia đình, mình thấy với mình vẫn còn hạnh phúc hơn rất nhiều người.

Tâm sự của 1 thằng FA 29 cái xuân hạ thu đông rồi
no.gif
, mới sáng ra mà sao nóng quá có lẽ Dalat đã sang thu rồi
tongue.gif
Chuẩn rồi chỉ có tai nạn hoặc bệnh tật thì mới đủ làm biến cố trong đời một người.còn ko tất cả là muỗi.
 
Biến cố lớn nhất của mình là ...năm 3 đại học nghiện Gunbound.
Bỏ mịa cả học chơi game, đến năm thứ 9 mới bò ra trường nhờ đám bạn hà hơi thổi ngạt.
Đám bạn toàn trâu bò nên thằng nào cũng thành công, đạt chuẩn vozer còn mình thì bị bỏ lại phía sau ko thể nào đuổi kịp. :confused:
 
ra trường đi làm 1 năm tưởng lấy vợ. việc sắp thành thì lăn ra ốm nằm nhà 1 năm, chia tay tình đầu, mất công việc mơ ước thủa sinh viên. Sau đó là chuỗi ngày đi làm culi. Cũng có nhà, có 4 bánh , 1 vợ, 1 con nhưng dịch bệnh nổ ra lại trở lại kiếp thất nghiệp, có thể đây lại là bước ngoặt tiếp theo, tốt hay xấu cũng chưa rõ!
 
Truyện này có gì mà thần thánh thế bác, tại em cũng lành nhát quá nên mong bác chia sẻ

Kể thêm về bệnh rối loạn lo âu với ám ảnh sợ xh luôn đi bác, tại em cũng bị , mong bác chia sẻ thêm

via vozForums for iPhone
Rối loạn lo âu đại loại kiểu như mình đi ra ngoài mình luôn sợ một điều gì đó chẳng hạn quên bóp tiền, phải kiểm tra lại thật kĩ 2-3 lần mới đi. Hay như khi mình trước khi ăn mình phải đổ nước sôi vào chén tô để rửa thật kĩ, hay phải rửa tay nhiều lần khi ăn. Sợ xã hội thì kiểu không thích nói chuyện với người khác, ngại tiếp xúc với mọi người, kiểu "người trong bao" í. Giờ thì hết bệnh rồi, biết xách xe chạy kiếm $ là đã biết suy nghĩ cho người khác :p
 
Tôi chả có biến cố gì lớn. Chỉ có lần thay đổi suy nghĩ làm thay đổi cả cuộc đời. Mà tôi mong muốn nhiều Mai fence ở đây cũng thay đổi cuộc đời, giàu có hơn, sống tốt hơn.
Tôi bây giờ khá già rồi.
Từ năm 18 đến 30 tôi 1 mình đi lang bạt khắp nơi, thích gì làm nấy, có gì ăn nấy, gặp gái nào xơi gái nấy. Nói chung cũng hào hùng đời trai lắm nhưng sống chỉ biết hôm nay, không biết đến mai.
30 đến 36 lấy vợ đẻ con nhưng cũng chỉ đắp đổi qua ngày.
Năm 36 chợt nghĩ douma, sao mình sắp già rồi mà nghèo quá? Giờ phải làm gì để giàu đây? (Cha mẹ anh em cũng đều nghèo, mà tôi sống riêng ít lui tới).
Nhất quyết phải làm giàu, dcm !!!
Đó là sự thay đổi suy nghĩ rất lớn của tôi. Tự nhiên hăng hái, quyết tâm, vì lúc đó không muốn tiếp chục nghèo đói đến chết.
Ra tiệm net gõ chữ "làm sao để giàu", nó đưa tới mấy nội dung sách "cha giàu cha nghèo" của Robert Kyosaki. Lúc ây đọc nhập tâm lắm. Rồi về, ra quán sách lề đường mua mẹ nguyên bộ (1 bộ lúc ấy có 2 cuốn, không phải mấy chục cuốn sau này xuất bản thêm). Về đọc và làm theo, quyết tâm và vấp ngã, lại quyết tâm, kiên trì. Trải qua 12 năm, bây giờ tôi 48 tuổi, đã có trong tay 8 tỷ.
Thành công của tôi không phải là lớn, tuổi của tôi người ta chục tỷ trăm tỷ đi đầy đường. Nhưng nếu không có sự thay đổi suy nghĩ, đến giờ này tôi vẫn ở trọ bán rong, phụ hồ vé số như cái đám cùng hội cùng thuyền ngày xưa. Khoảng cách giữa 8 tỷ và thuê phòng ở trọ là 1 khoảng cách rất lớn.
Quyển sách tôi đọc không phải là hay nhất, giờ đây có nhiều sách hay hơn. Nhưng nếu không nhờ những thay đổi tư duy lúc ấy (khoảng 2008), chắc đến giờ tôi vẫn thấy chữ "giàu có" thật xa vời viễn vông.
Cảm ơn chia sẻ của bác
 
Cuộc đời mình xảy ra 2 biến cố lớn nhất chắc là thất nghiệp và bị cắm sừng
Năm 2014 mẹ về hưu đc 4 tháng thì ba bị tai biến. Phải nói lúc đó gia đình mình sống trong sự nghèo khổ, ăn ko dám ăn, đó giờ mình sống trong sự bao bọc, ba mẹ đều đi làm, đủ lo cho mình đi học ăn xài, đùng 1 cái mất đi 2 trụ cột. Mình chán ko muốn học hành gì, có ý định bỏ học nhưng nghĩ lại gần ra trường, giờ bỏ thì làm gì
2015 mình xin vào 1 bv thử việc 3 tháng ko lương. Sau đó là tạch hẳn. Mấy bác cứ nghĩ bao nhiêu ước mơ, bao nhiêu hy vọng mình đều dồn vào cv này để gia đình đỡ vất vả thì mất hết. Mình tự kỷ ở nhà 6 tháng, thời gian đó mình ko xài tiền, mẹ mình do lúc trước đi làm cũng tich góp dc 125tr cho cô ruột rồi lấy tiền lời 4tr mỗi tháng nên cũng đủ sống. Sau này mới biết là bả quỵt lun. Sau đó mình đọc báo thấy chỗ viện mồ côi tuyển ktv vật lý trị liệu nên mình xin vô nhưng muộn rồi, họ nói còn tuyển lao công thôi. Mình cũng làm đc 1 thời gian, giờ thì tắm em, cho bú, lau dọn mình biết hết
2016 bv kêu mình vô thử việc lại, lần này mình đc nhận. Lương đầu tiên dc 3tr6 mà vui lắm, mình biết lúc đó mình có thể lo cho ông bà đc rồi
Làm được 3 tháng thì mình quen ng kia. 2 đứa lúc đầu rất hp, mình cố gắng làm thật nhiều để lo tương lai. Có thời gian mình đi làm thêm từ 5h sáng, sau đó 7h vô bv làm rồi chiều 4h30 lại đi làm tới 8h tối. Tiền lúc đó phải nói là tiêu xài ko cần nghĩ ngợi. Được 1 năm chung sống thì nó cắm cho cái sừng tổ bố. Ban đầu mình buồn lắm, còn ý định nghỉ việc nữa vì mình và nó làm chung. Mình hút thuốc và nghiện từ đó
Thế rồi mình gặp dc ng yêu hiện tại, ẻm kêu mình bỏ thuốc nên mình chuyển qua vape và nghiện lun. Giờ 2 đứa ko nc vs nhau, ẻm ko muốn mình hút nữa. Nản quá nhưng mình chắc phải bỏ thôi. Vì ẻm là ng mình muốn đi đến cuối cuộc đời

via vozForums for iPhone
Bỏ đi thím, em cũng vape được 1 năm... muốn bỏ là bỏ. Mục đích ban đầu em chơi vape chỉ để chứng minh cho bố em biết thuốc lá ko gây nghiện, muốn bỏ lúc nào cũng được. Mà chưa kịp chứng minh cho bố biết thì bố em bị K rồi, từ khi bị K bố em bỏ luôn thuốc là và em cũng bỏ vape.
 
Bỏ đi thím, em cũng vape được 1 năm... muốn bỏ là bỏ. Mục đích ban đầu em chơi vape chỉ để chứng minh cho bố em biết thuốc lá ko gây nghiện, muốn bỏ lúc nào cũng được. Mà chưa kịp chứng minh cho bố biết thì bố em bị K rồi, từ khi bị K bố em bỏ luôn thuốc là và em cũng bỏ vape.
Mấy thằng nghiện mà ko gặp biến cố cũng khó bỏ lắm bạn. Gần chỗ mình có ông kia hút thuốc phì phèo, mồm lúc nào cũng bô bô có làm sao đâu, đùng 1 ngày đau phổi đi khám ra ung thư. Thế là xanh mặt phải bỏ. Ko biết còn trụ được bao lâu.
4mX6ZeE.png
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
thietbixe,
Người trả lời cuối
MesQueUnClub,
Trả lời
655
Lượt xem
159.021
Quay lại
Lên đầu trang