meochemo
Senior Member
chia buồn với bác. Cố gắng chạy chữa nhé. Dính K thì khổ lắm luônĐang tính lập thớt giống thế này để hỏi cảm giác mn ntn vì ba t cũng mới phát hiện K, k đại trạng di căn 4c thì còn đc bao lâu các bác
via theNEXTvoz for iPhone
chia buồn với bác. Cố gắng chạy chữa nhé. Dính K thì khổ lắm luônĐang tính lập thớt giống thế này để hỏi cảm giác mn ntn vì ba t cũng mới phát hiện K, k đại trạng di căn 4c thì còn đc bao lâu các bác

Nghe buồn nhỉ, thấy mấy người xung quanh họ lớn tuổi họ mất nghĩ là lẽ thường tình, đám tang cũng ko ai khóc nhưng chắc cũng buồn trong lòngTôi mất mẹ dc hơn 1 năm, Buồn vô cùng. Mấy tuần đầu thì cảm giác trống rỗng, vắng vẻ, nhưng dần cũng lại bị cuốn vào cơm áo gạo tiền, gia đình nhỏ mà quên đi. Nhưng những lúc rảnh, 1 mình hoặc gặp lại những kỷ vật, những không gian mẹ hay lui tới là lại nhớ mẹ, nước mắt lăn dài, đôi khi cả những lúc đang lái xe trên đường tự nhiên lại nhớ mẹ xg khóc....
Nói chung không bao giờ quên dc, chỉ là tạm giấu trong 1 góc nào đó lâu lâu lại ngồi thẫn thờ nhớ lại, hoặc trong những bữa cơm gia đình, trong những lần giỗ chạp lại kể cho con cháu nghe"ngày xưa bà còn sống là phải thế này, thế kia,..."
Đồng cảm cùng bác, bố tôi mất khi tôi vào lớp 6 do tai nạn, còn nhỏ nên có lẽ lúc đó tôi ít cảm giác được mất mát, chỉ thấy mẹ tôi khóc và xỉu lên xỉu xuống. Sau này lớn thì tôi cũng quen với việc không có bố. Nhưng ở độ tuổi 15-20 tủi thân kinh khủng, đôi khi tôi nhớ bố phát điên, cố gắng ghi nhớ những lời bố tôi dạy khi còn bé để không bao giờ quên được.Vậy là bố tôi đã mất được tròn một tuần, cảm giác mọi thứ trôi qua như một giấc mơ vậy chứ không phải sự thật. Cảm xúc bây giờ vẫn rất chênh vênh, dù biết là dần dần mọi thứ sẽ nguôi ngoai nhưng thực sự chưa hình dung được quãng thời gian sắp tới mình sẽ sống như thế nào khi không còn bố bên cạnh. Mọi người ai đã trải qua cảnh mất đi người thân thì vào chia sẻ nhé!
Bác sướng vc, tôi thèm được 1 lần mơ thấy bố mà không được, cả nhà cũng chỉ mỗi vợ tôi là mơ thấy 1 lần về chơi với cháu.Ông già tôi thăng còn nửa năm nữa là mãn tang rồi.Coi vậy chứ dần cũng quen hết thôi.Lúc sống mình mới có giá trị,lúc chết họa hoằn năm ngta nhắc vài lần.Hồi xưa khi mới học đạo,tôi thường được nhắc mỗi ngày phải quán tưởng xem người xung quanh tôi chết tôi sẽ thế nào,bản thân mình đau ốm rồi chết tôi sẽ phải làm gì...Coi vậy chứ lợi hại lắm,cái gì mà làm được tôi đã làm hết,không còn gì để hối hận.
Tôi thậm chí không cần cúng kiếng linh đình,vì tôi thấy ba tôi chết vậy thì 3 cái đồ tầm thường cõi này ổng ko thèm xài,chỉ có hàng cô hồn vất vưởng hoặc lúc sống giống như ngạ quỷ súc sinh,đói ăn khát uống thì mới bị đói khổ.
Mơ thấy ổng hoài mặc dù trong nhà tôi ít thương ổng nhất,ngoài tôi ra chẳng ai mơ thấy ổng cả.Chuyện mộng mị sao tin là thật được,nhưng có nhiều cái cũng khó mà bác bỏ.
Mấy tuần đầu này bác thớt nhớ động viên họ hàng tới chơi nhé,cho không khí u buồn nó nhanh tản mác đi.![]()
rất chia sẻ với bạnĐồng cảm cùng bác, bố tôi mất khi tôi vào lớp 6 do tai nạn, còn nhỏ nên có lẽ lúc đó tôi ít cảm giác được mất mát, chỉ thấy mẹ tôi khóc và xỉu lên xỉu xuống. Sau này lớn thì tôi cũng quen với việc không có bố. Nhưng ở độ tuổi 15-20 tủi thân kinh khủng, đôi khi tôi nhớ bố phát điên, cố gắng ghi nhớ những lời bố tôi dạy khi còn bé để không bao giờ quên được.
Xin chia buồn với anh, nhanh ổn định cảm xúc lại để lo cho cs sau này vì giờ anh em chúng ta thành trụ cột rồi. Em thì được các phụ huynh còn mà hơi như không tý nên từ lâu em đã kiểu tự sinh tự diệt rồi. Anh như thế chắc đc bác nhà yêu thương lắmVậy là bố tôi đã mất được tròn một tuần, cảm giác mọi thứ trôi qua như một giấc mơ vậy chứ không phải sự thật. Cảm xúc bây giờ vẫn rất chênh vênh, dù biết là dần dần mọi thứ sẽ nguôi ngoai nhưng thực sự chưa hình dung được quãng thời gian sắp tới mình sẽ sống như thế nào khi không còn bố bên cạnh. Mọi người ai đã trải qua cảnh mất đi người thân thì vào chia sẻ nhé!
xin chia buồn cùng gia đình bạn,Vậy là bố tôi đã mất được tròn một tuần, cảm giác mọi thứ trôi qua như một giấc mơ vậy chứ không phải sự thật. Cảm xúc bây giờ vẫn rất chênh vênh, dù biết là dần dần mọi thứ sẽ nguôi ngoai nhưng thực sự chưa hình dung được quãng thời gian sắp tới mình sẽ sống như thế nào khi không còn bố bên cạnh. Mọi người ai đã trải qua cảnh mất đi người thân thì vào chia sẻ nhé!

Chia buồn nhé fen. Mẹ mình cũng mất được 5 năm rồi, bị tai biến đột ngột rồi qua đời luôn. Giờ nhiều lúc ngồi nghĩ lại vẫn rớt nước mắt, 2 năm sau đó mất ngủ luôn. Sau này gặp được vợ mới cân bằng được tinh thần cảm xúc. Chúc thớt sớm vượt quaVậy là bố tôi đã mất được tròn một tuần, cảm giác mọi thứ trôi qua như một giấc mơ vậy chứ không phải sự thật. Cảm xúc bây giờ vẫn rất chênh vênh, dù biết là dần dần mọi thứ sẽ nguôi ngoai nhưng thực sự chưa hình dung được quãng thời gian sắp tới mình sẽ sống như thế nào khi không còn bố bên cạnh. Mọi người ai đã trải qua cảnh mất đi người thân thì vào chia sẻ nhé!

Cảm ơn bạn, gia đình tôi từ xưa tới giờ may mắn là rất hòa thuận, thương yêu nhau, bố mẹ là tấm gương chị em tôi học tập để dần trưởng thành trong cuộc sống. Vậy nên khi bố mất đi thực sự là một nỗi đau quá lớn.Xin chia buồn với anh, nhanh ổn định cảm xúc lại để lo cho cs sau này vì giờ anh em chúng ta thành trụ cột rồi. Em thì được các phụ huynh còn mà hơi như không tý nên từ lâu em đã kiểu tự sinh tự diệt rồi. Anh như thế chắc đc bác nhà yêu thương lắm
Đối với người ngoài thì 1 người già mất đi là lẽ thường tình. Nhưng với con cái thì là 1 mất mát to lớn dù người mất có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa. Một người luôn hiện hữu từ lúc ta sinh ra đến khi họ mất đi, là như tâm hồn ta bỗng dưng mất đi một nửa, trống rỗng vô cùng. Mọi vị trí trong căn nhà, ngoài sân, từng ngóc ngách, gốc cây, ... Mọi thứ đều có ký ức về mẹ. Những thói quen sinh hoạt hằng ngày, những lúc đi làm xa về dc gặp lại mẹ, giờ chỉ còn trong ký ức, tất cả bỗng dưng biến mất, đổi thay,... Ai mà chả hụt hẫng,Nghe buồn nhỉ, thấy mấy người xung quanh họ lớn tuổi họ mất nghĩ là lẽ thường tình, đám tang cũng ko ai khóc nhưng chắc cũng buồn trong lòng