Các thím có từng bỗng dưng cảm thấy… cuộc sống trở nên “vô vị” như em?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề merciless
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Bác này đúng kiểu trân trọng, biết ơn những gì mình đang có
Mình vẫn chưa làm đc :(

Sống chậm lại 1 nhịp thím ơi. Từ từ thôi. Có những lúc chuyện ập chuyện mới thấy thèm những ngày bình thường. Nên ngoài công việc ra thì còn gia đình và những mqh thân thiết khác. Cứ tự cho mình những ngày bình lặng thì hiểu ra đc nhiều điều hơn. Việc đầu tiên là e giảm bớt các thiết bị điện tử lại rồi thay đổi dần dần thím. :D
 
Đối với tôi mà nói thì có rất nhiều thứ có thể ứng dụng. Ví dụ:
  • D.O.S.E là 4 hormone hạnh phúc. Chỉ cần duy trì những hành vi có thể sản sinh ra những hormone này thì con người sẽ luôn vui vẻ, hạnh phúc. Đơn giản mà nói đó là lối sống tích cực, lành mạnh.
  • Liệu pháp nhận thức hành vi (CBT). Suy nghĩ > cảm xúc > hành động > kết quả. Suy nghĩ là nhân nên học được cách nhận ra những suy nghĩ sai lệch sẽ có thể thay đổi quả. Nhất niệm thành ma, nhất niệm thành Phật là đây chứ đâu.
  • Thay đổi trạng thái vật lý > thay đổi tâm trạng. Một trong những thói quen của tôi là... cười. Chúng ta không những vui mới cười mà ngược lại cười sẽ làm chúng ta vui. Nếu nói theo NLP thì cười chính là neo cảm xúc. Và não bộ không phân biệt được thật hay giả. Thế giới còn có môn yoga cười mà.
  • Thực hành chánh niệm. Một phần việc mất cảm xúc là do không chú tâm vào thực tại. Nghe một bản nhạc mà đầu nghĩ đến chuyện khác thì sao mà phiêu cùng giai điệu? Âm nhạc vốn là thứ có thể gây cảm xúc, chữa lành. Một bản nhạc chưa tới 5 phút mà không thể chú tâm nghe trọn là vấn đề lớn rồi.
  • Tư duy ngược. Hãy làm chuyện gì đó trước khi thực sự thích, muốn làm nó. Chọn việc mình thích là nằm trong vùng thoải mái, quen thuộc. Mà quen thuộc thì nhàm chán. Dopamine luôn cần sự mới mẻ, bất ngờ không thể đoán trước.
  • Biết ơn, đánh giá cao. Nhiều người nói về sự kỳ diệu của lòng biết ơn nhưng không phải ai cũng học được. Mỗi ngày ghi lại 3 điều khiến mình biết ơn. Hoặc mỗi khi vui ghi lại vào mảnh giấy, xếp thành ngôi sao và bỏ vào cái lọ hạnh phúc, còn làm được gì thì bỏ vào lọ thành công. Nhiều người năm nào cũng cảm thấy không hài lòng vì chẳng làm được gì. Thực tế, họ có bao giờ thống kê lại những thành công trong năm của mình đâu.
  • Tư duy tích cực. Thu nhỏ nỗi buồn, phóng đại niềm vui. Còn chúng ta ai cũng làm ngược lại. Thử khai thác khía cạnh tốt của mọi thứ xem nào. Trong biến cố này có điều gì tích cực?
  • Phản tỉnh. Để bản thân đắm chìm trong cảm xúc, tự hỏi vì sao và tự trả lời. Khi tiêu cực tôi thường hay làm vậy, rồi tự hỏi mình muốn tiếp tục giận, đau đớn hay lựa chọn niềm vui và tình yêu. Chỉ cần như thế mà tôi đã có thể chuyển sang trạng thái cảm xúc khác.
  • Kết nối, cho đi. Sau cùng thì với tôi điều khiến bản thân hạnh phúc nhất là có những mối quan hệ tích cực, lành mạnh. Dành thời gian cho gia đình, sáng tạo những trải nghiệm mới mẻ. Còn một thứ đáng để kết nối khác là chính mình. Tham gia những cộng đồng cùng chí hướng, sở thích. Tham gia một hoạt động tình nguyện giúp đỡ người khác...
  • Luật hấp dẫn, manifest, lối sống tối giản... vô vàn thứ để ứng dụng.
có cách nào sống vui vẻ với những triệu chứng mãn tính ko thím? ví dụ: trào ngược dạ dày, hay mất ngủ, viêm da tiết bã, v.v....
 
có cách nào sống vui vẻ với những triệu chứng mãn tính ko thím? ví dụ: trào ngược dạ dày, hay mất ngủ, viêm da tiết bã, v.v....
Vui vẻ, hạnh phúc là một trạng thái tinh thần, là cách chúng ta suy nghĩ và cảm nhận về cuộc sống. Hạnh phúc là có thể lựa chọn và rèn luyện. Các bạn có thể đọc “Đi Tìm Lẽ Sống” (Man’s Search for Meaning) của Viktor E. Frankl. Câu chuyện về sự sống sót, lời khẳng định mạnh mẽ rằng con người có thể tìm thấy ý nghĩa trong bất kỳ hoàn cảnh nào, kể cả trong đau khổ tột cùng.

Châm ngôn sống của mọi người là gì? Tôi đọc và sưu tầm được vô số câu hay nhưng tôi thích nhất là câu của Chung Gia Hân trong Truyền Tích Thần Kỳ "Miệng luôn mỉm cười, may mắn tự nhiên tới".
 
Một đêm như bao đêm khác. Nằm trên giường nhìn cái màn hình điện thoại sáng loá mà không biết mình đang tìm gì. Lướt vài cái videos tiktok, mở vài clips ngắn hài hài, vào voz đọc vài ba bài điểm báo rồi cười một mình với mấy cái cmt tổ lái đéo liên quan gì :oops: Chả biết từ bao giờ, chắc cũng lâu lắm rồi, em không còn nghe trọn một bài hát, không xem nổi hết một bộ phim :confused:

Không phải vì bận, cũng không phải vì nội dung không hay, mà chỉ là… không còn cảm giác gì nữa :(

Ngày này qua ngày khác, đời sống lặp đi lặp lại như một vòng xoay quen thuộc: dậy, đi làm, về, cơm nước, ngủ. Một cái guồng nghe tưởng ổn nhưng bản thân cảm thấy trống rỗng đến lạ :pudency: Công việc thì vẫn thế, không ghét nhưng cũng chẳng còn sự nhiệt tình. Không có đam mê, cũng chẳng còn là sở thích. Còn đâu cái ngày vùi đầu bào công việc, sáng bật máy lên, cảm giác chưa làm được gì mà thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng chưa gì đã tới giờ tan sở. Trước em từng rất cố chấp, khi đã làm gì phải làm cho xong, chạy cho mượt mới dừng tay, giờ thì bản thân cảm thấy không có mục tiêu nào khiến mình khi bắt đầu mà tự nhủ: Ừ, đây là thứ mình muốn làm.

Hồi trẻ tưởng sau này có gia đình, có công việc ổn định, trả hết nợ… là tự khắc sẽ thấy bình yên, thấy vui, thấy nhẹ lòng. Hồi trẻ tưởng sau này có một tương lai hay chí ít là hiện tại ổn định, có thể mang lại những thứ tốt nhất trong khả năng cho vợ con, gia đình là mãn nguyện…

Nhưng rồi một ngày, khi đạt được mấy điều nhỏ bé đó, khi cầm tờ giấy báo đã trả hết khoản nợ cuối cùng, khi đã an cư lạc nghiệp, khi có một mái nhà cùng gia đình mà người ngoài nhìn vào cũng nhiều người chỉ mong có vậy thì lòng lại trống hoác :confused:

Tưởng phải nhẹ nhõm, tưởng có thể làm những điều mình thích, tưởng sẽ có thời gian thực hiện những thứ mà tuổi trẻ từng mơ, ai ngờ lại thấy mình như cái xe chạy mãi mà quên mất điểm đến. Hết nợ rồi nhưng cũng hết luôn động lực từng giữ mình tiến về phía trước.

35 tuổi, không còn quá trẻ để liều, cũng chưa đủ già để buông. Ở giữa cái lưng chừng đời người, em cảm giác như đứng giữa ngã tư lộn xộn: muốn tiến tới nhưng không biết bước hướng nào :confused: muốn đổi đời mà chẳng còn năng lượng để bắt đầu, muốn tìm đam mê nhưng mở mắt ra mỗi sáng lại thấy tâm trí mệt mỏi, trống rỗng. Không còn sở thích, không có đam mê, cũng không tìm ra mấy cái niềm vui nhỏ nhặt ngày nào, sức khoẻ thì ngày càng đi xuống.

Đôi lúc nhìn con cười lòng chợt ấm lại một chút. Nhìn vợ tất bật thấy mình vẫn cần phải cố gắng nhiều hơn. Nhưng sâu trong lòng vẫn còn một khoảng trống mà nhiều khi em cũng đéo biết diễn tả kiểu gì. Không phải trầm cảm, không phải tuyệt vọng. Chỉ là cảm thấy đời thật vô vị. Một kiểu vô vị âm thầm, không làm bản thân mình nản nhưng lại khiến mình mệt mỏi vcl. Cái vô vị đấy không làm mình suy sụp nhưng lại khiến mình muốn chững lại thật lâu.
Thật, đéo hiểu kiểu gì :pudency:
thế nên người ta tuổi bác hay đi chạy marathon đấy, để có cảm giác đang chinh phúc một cái gì đó mà sự kiểm soát nằm trong lòng bàn tay mình
 
Đối với tôi mà nói thì có rất nhiều thứ có thể ứng dụng. Ví dụ:
  • D.O.S.E là 4 hormone hạnh phúc. Chỉ cần duy trì những hành vi có thể sản sinh ra những hormone này thì con người sẽ luôn vui vẻ, hạnh phúc. Đơn giản mà nói đó là lối sống tích cực, lành mạnh.
  • Liệu pháp nhận thức hành vi (CBT). Suy nghĩ > cảm xúc > hành động > kết quả. Suy nghĩ là nhân nên học được cách nhận ra những suy nghĩ sai lệch sẽ có thể thay đổi quả. Nhất niệm thành ma, nhất niệm thành Phật là đây chứ đâu.
  • Thay đổi trạng thái vật lý > thay đổi tâm trạng. Một trong những thói quen của tôi là... cười. Chúng ta không những vui mới cười mà ngược lại cười sẽ làm chúng ta vui. Nếu nói theo NLP thì cười chính là neo cảm xúc. Và não bộ không phân biệt được thật hay giả. Thế giới còn có môn yoga cười mà.
  • Thực hành chánh niệm. Một phần việc mất cảm xúc là do không chú tâm vào thực tại. Nghe một bản nhạc mà đầu nghĩ đến chuyện khác thì sao mà phiêu cùng giai điệu? Âm nhạc vốn là thứ có thể gây cảm xúc, chữa lành. Một bản nhạc chưa tới 5 phút mà không thể chú tâm nghe trọn là vấn đề lớn rồi.
  • Tư duy ngược. Hãy làm chuyện gì đó trước khi thực sự thích, muốn làm nó. Chọn việc mình thích là nằm trong vùng thoải mái, quen thuộc. Mà quen thuộc thì nhàm chán. Dopamine luôn cần sự mới mẻ, bất ngờ không thể đoán trước.
  • Biết ơn, đánh giá cao. Nhiều người nói về sự kỳ diệu của lòng biết ơn nhưng không phải ai cũng học được. Mỗi ngày ghi lại 3 điều khiến mình biết ơn. Hoặc mỗi khi vui ghi lại vào mảnh giấy, xếp thành ngôi sao và bỏ vào cái lọ hạnh phúc, còn làm được gì thì bỏ vào lọ thành công. Nhiều người năm nào cũng cảm thấy không hài lòng vì chẳng làm được gì. Thực tế, họ có bao giờ thống kê lại những thành công trong năm của mình đâu.
  • Tư duy tích cực. Thu nhỏ nỗi buồn, phóng đại niềm vui. Còn chúng ta ai cũng làm ngược lại. Thử khai thác khía cạnh tốt của mọi thứ xem nào. Trong biến cố này có điều gì tích cực?
  • Phản tỉnh. Để bản thân đắm chìm trong cảm xúc, tự hỏi vì sao và tự trả lời. Khi tiêu cực tôi thường hay làm vậy, rồi tự hỏi mình muốn tiếp tục giận, đau đớn hay lựa chọn niềm vui và tình yêu. Chỉ cần như thế mà tôi đã có thể chuyển sang trạng thái cảm xúc khác.
  • Kết nối, cho đi. Sau cùng thì với tôi điều khiến bản thân hạnh phúc nhất là có những mối quan hệ tích cực, lành mạnh. Dành thời gian cho gia đình, sáng tạo những trải nghiệm mới mẻ. Còn một thứ đáng để kết nối khác là chính mình. Tham gia những cộng đồng cùng chí hướng, sở thích. Tham gia một hoạt động tình nguyện giúp đỡ người khác...
  • Luật hấp dẫn, manifest, lối sống tối giản... vô vàn thứ để ứng dụng.
Có sách nào nói về những cái này không bác?

via theNEXTvoz for iPhone
 
Một đêm như bao đêm khác. Nằm trên giường nhìn cái màn hình điện thoại sáng loá mà không biết mình đang tìm gì. Lướt vài cái videos tiktok, mở vài clips ngắn hài hài, vào voz đọc vài ba bài điểm báo rồi cười một mình với mấy cái cmt tổ lái đéo liên quan gì :oops: Chả biết từ bao giờ, chắc cũng lâu lắm rồi, em không còn nghe trọn một bài hát, không xem nổi hết một bộ phim :confused:

Không phải vì bận, cũng không phải vì nội dung không hay, mà chỉ là… không còn cảm giác gì nữa :(

Ngày này qua ngày khác, đời sống lặp đi lặp lại như một vòng xoay quen thuộc: dậy, đi làm, về, cơm nước, ngủ. Một cái guồng nghe tưởng ổn nhưng bản thân cảm thấy trống rỗng đến lạ :pudency: Công việc thì vẫn thế, không ghét nhưng cũng chẳng còn sự nhiệt tình. Không có đam mê, cũng chẳng còn là sở thích. Còn đâu cái ngày vùi đầu bào công việc, sáng bật máy lên, cảm giác chưa làm được gì mà thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng chưa gì đã tới giờ tan sở. Trước em từng rất cố chấp, khi đã làm gì phải làm cho xong, chạy cho mượt mới dừng tay, giờ thì bản thân cảm thấy không có mục tiêu nào khiến mình khi bắt đầu mà tự nhủ: Ừ, đây là thứ mình muốn làm.

Hồi trẻ tưởng sau này có gia đình, có công việc ổn định, trả hết nợ… là tự khắc sẽ thấy bình yên, thấy vui, thấy nhẹ lòng. Hồi trẻ tưởng sau này có một tương lai hay chí ít là hiện tại ổn định, có thể mang lại những thứ tốt nhất trong khả năng cho vợ con, gia đình là mãn nguyện…

Nhưng rồi một ngày, khi đạt được mấy điều nhỏ bé đó, khi cầm tờ giấy báo đã trả hết khoản nợ cuối cùng, khi đã an cư lạc nghiệp, khi có một mái nhà cùng gia đình mà người ngoài nhìn vào cũng nhiều người chỉ mong có vậy thì lòng lại trống hoác :confused:

Tưởng phải nhẹ nhõm, tưởng có thể làm những điều mình thích, tưởng sẽ có thời gian thực hiện những thứ mà tuổi trẻ từng mơ, ai ngờ lại thấy mình như cái xe chạy mãi mà quên mất điểm đến. Hết nợ rồi nhưng cũng hết luôn động lực từng giữ mình tiến về phía trước.

35 tuổi, không còn quá trẻ để liều, cũng chưa đủ già để buông. Ở giữa cái lưng chừng đời người, em cảm giác như đứng giữa ngã tư lộn xộn: muốn tiến tới nhưng không biết bước hướng nào :confused: muốn đổi đời mà chẳng còn năng lượng để bắt đầu, muốn tìm đam mê nhưng mở mắt ra mỗi sáng lại thấy tâm trí mệt mỏi, trống rỗng. Không còn sở thích, không có đam mê, cũng không tìm ra mấy cái niềm vui nhỏ nhặt ngày nào, sức khoẻ thì ngày càng đi xuống.

Đôi lúc nhìn con cười lòng chợt ấm lại một chút. Nhìn vợ tất bật thấy mình vẫn cần phải cố gắng nhiều hơn. Nhưng sâu trong lòng vẫn còn một khoảng trống mà nhiều khi em cũng đéo biết diễn tả kiểu gì. Không phải trầm cảm, không phải tuyệt vọng. Chỉ là cảm thấy đời thật vô vị. Một kiểu vô vị âm thầm, không làm bản thân mình nản nhưng lại khiến mình mệt mỏi vcl. Cái vô vị đấy không làm mình suy sụp nhưng lại khiến mình muốn chững lại thật lâu.
Thật, đéo hiểu kiểu gì :pudency:

Đồng niên đồng điệu đồng tình. Hồi nhỏ mơ ước lớn lên phải ông này bà nọ. Nhưng rồi sau khi ổn định một công việc 10 năm, nhà to xe rộng vợ con đầy đủ, có mọi thứ trong tay thì trong lòng lại trống rỗng, éo hiểu thế nào. Hobby thì nhiều nhưng ko có thời gian :cry:
Trống rỗng vô vị thế éo nào bằng làm công việc 10 năm xong bị sa thải, nhà chỉ là 1 cái phòng, ra vào một mình không vợ không con
 
Sửa lần cuối:
Một đêm như bao đêm khác. Nằm trên giường nhìn cái màn hình điện thoại sáng loá mà không biết mình đang tìm gì. Lướt vài cái videos tiktok, mở vài clips ngắn hài hài, vào voz đọc vài ba bài điểm báo rồi cười một mình với mấy cái cmt tổ lái đéo liên quan gì :oops: Chả biết từ bao giờ, chắc cũng lâu lắm rồi, em không còn nghe trọn một bài hát, không xem nổi hết một bộ phim :confused:

Không phải vì bận, cũng không phải vì nội dung không hay, mà chỉ là… không còn cảm giác gì nữa :(

Ngày này qua ngày khác, đời sống lặp đi lặp lại như một vòng xoay quen thuộc: dậy, đi làm, về, cơm nước, ngủ. Một cái guồng nghe tưởng ổn nhưng bản thân cảm thấy trống rỗng đến lạ :pudency: Công việc thì vẫn thế, không ghét nhưng cũng chẳng còn sự nhiệt tình. Không có đam mê, cũng chẳng còn là sở thích. Còn đâu cái ngày vùi đầu bào công việc, sáng bật máy lên, cảm giác chưa làm được gì mà thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng chưa gì đã tới giờ tan sở. Trước em từng rất cố chấp, khi đã làm gì phải làm cho xong, chạy cho mượt mới dừng tay, giờ thì bản thân cảm thấy không có mục tiêu nào khiến mình khi bắt đầu mà tự nhủ: Ừ, đây là thứ mình muốn làm.

Hồi trẻ tưởng sau này có gia đình, có công việc ổn định, trả hết nợ… là tự khắc sẽ thấy bình yên, thấy vui, thấy nhẹ lòng. Hồi trẻ tưởng sau này có một tương lai hay chí ít là hiện tại ổn định, có thể mang lại những thứ tốt nhất trong khả năng cho vợ con, gia đình là mãn nguyện…

Nhưng rồi một ngày, khi đạt được mấy điều nhỏ bé đó, khi cầm tờ giấy báo đã trả hết khoản nợ cuối cùng, khi đã an cư lạc nghiệp, khi có một mái nhà cùng gia đình mà người ngoài nhìn vào cũng nhiều người chỉ mong có vậy thì lòng lại trống hoác :confused:

Tưởng phải nhẹ nhõm, tưởng có thể làm những điều mình thích, tưởng sẽ có thời gian thực hiện những thứ mà tuổi trẻ từng mơ, ai ngờ lại thấy mình như cái xe chạy mãi mà quên mất điểm đến. Hết nợ rồi nhưng cũng hết luôn động lực từng giữ mình tiến về phía trước.

35 tuổi, không còn quá trẻ để liều, cũng chưa đủ già để buông. Ở giữa cái lưng chừng đời người, em cảm giác như đứng giữa ngã tư lộn xộn: muốn tiến tới nhưng không biết bước hướng nào :confused: muốn đổi đời mà chẳng còn năng lượng để bắt đầu, muốn tìm đam mê nhưng mở mắt ra mỗi sáng lại thấy tâm trí mệt mỏi, trống rỗng. Không còn sở thích, không có đam mê, cũng không tìm ra mấy cái niềm vui nhỏ nhặt ngày nào, sức khoẻ thì ngày càng đi xuống.

Đôi lúc nhìn con cười lòng chợt ấm lại một chút. Nhìn vợ tất bật thấy mình vẫn cần phải cố gắng nhiều hơn. Nhưng sâu trong lòng vẫn còn một khoảng trống mà nhiều khi em cũng đéo biết diễn tả kiểu gì. Không phải trầm cảm, không phải tuyệt vọng. Chỉ là cảm thấy đời thật vô vị. Một kiểu vô vị âm thầm, không làm bản thân mình nản nhưng lại khiến mình mệt mỏi vcl. Cái vô vị đấy không làm mình suy sụp nhưng lại khiến mình muốn chững lại thật lâu.
Thật, đéo hiểu kiểu gì :pudency:
mình từng trải qua giai đoạn đấy 2 lần, việc thoát ra là nhảy vào thử thách mới thôi. Ví dụ như đợt năm 2022-2023 mình thấy doanh thu đều đều, k có nhiều việc để xử lý nên đâm chán. Sau đấy đi làm mấy dự án hết cả hơi (tính ra hòa vốn) nhưng ít ra nó mở ra bức tranh đổi đời và đưa lại nhiều kinh nghiệm rất tốt về lâu về dài. Năm 2025 mình cũng thấy chán nản vì guồng lại tốt và ít việc để xử lý rồi, thu nhập đều và nhà cửa cũng khang trang đàng hoàng, thì đùng cái mình đổi căn nhà lớn hơn. Ôi thôi, bây giờ còn chưa sửa nhà mới xong để về ở, đúng là mắc cục xương vào mõm. Nhưng vì thế nên mới liên tục có việc phải làm và động não. Thấy thành quả cũng hết chán chường luôn.
 
. để đợi cao nhân, tôi cũng nhà xe đầy đủ, không nợ nần gì, cũng rơi vào tình trạng không có động lực, mỗi ngày trôi qua vô vị, không đặc biết muốn làm gì, có gì, à thực ra là muốn có nhà xịn hơn nhưng cảm giác xa xôi không có phương án để thực hiện. :adore:
 
Chào bác, đọc những dòng tâm sự của bác, em thấy hiện lên hình ảnh của rất nhiều người đàn ông ở ngưỡng tuổi 35. Cái cảm giác "đéo hiểu kiểu gì" đó thực ra có tên gọi hẳn hoi, và bác không hề cô đơn trong cái hố đen cảm xúc này đâu.

Cảm ơn bác đã tin tưởng và trải lòng. Có vẻ như bác đang trải qua một giai đoạn mà tâm lý học gọi là "Cuộc khủng hoảng hiện sinh nhẹ" hoặc đơn giản là tình trạng Burnout (Kiệt sức) về mặt tinh thần sau một thời gian dài gồng gánh trách nhiệm.


1. Tại sao bác lại cảm thấy như vậy?​

  • Cái bẫy của "Mục tiêu hữu hình": Trước đây, động lực của bác rất rõ ràng: trả nợ, ổn định nhà cửa, lo cho vợ con. Đó là những "ngọn núi" để leo. Khi đã leo tới đỉnh, bác bỗng thấy phía trước là bình nguyên bằng phẳng. Không còn áp lực nợ nần, bác mất luôn cái "roi" quất sau lưng để chạy.
  • Sự bào mòn của Dopamine rẻ tiền: Việc lướt TikTok, đọc Voz, xem clip ngắn... nó tạo ra những luồng Dopamine tức thời nhưng cực kỳ ngắn hạn. Nó khiến não bộ bác bị trơ, không còn đủ kiên nhẫn để thưởng thức một bài hát hay, một bộ phim sâu sắc. Đó là lý do bác thấy mọi thứ đều "nhạt".
  • Ngưỡng 35 - Khi "Phần cứng" bắt đầu báo lỗi: Ở tuổi này, sức khỏe đi xuống là có thật. Hormone thay đổi, năng lượng phục hồi chậm hơn, khiến tâm trí bác dễ rơi vào trạng thái "treo máy" dù không có sự cố gì quá lớn.

2. Sự "vô vị" này thực chất là một tín hiệu​

Bác nói bác không trầm cảm, không tuyệt vọng. Đúng vậy! Đây thực chất là trạng thái nghỉ của tâm hồn. Sau bao nhiêu năm "bào" sức để đạt được sự ổn định, cơ thể và tâm trí bác đang tự động bật chế độ "tiết kiệm năng lượng".

Cái trống rỗng đó không phải vì bác thiếu thốn, mà vì bác đã hoàn thành xong chương cũ của cuộc đời nhưng chưa viết xong kịch bản cho chương mới.


3. Vài gợi ý để bác "khởi động lại" (từ từ, không gấp)​

Đừng cố tìm đam mê to tát lúc này, nó chỉ làm bác mệt thêm thôi. Hãy thử những thứ nhỏ nhặt hơn:

  • Cai nghiện "màn hình sáng loá": Thử một tối không điện thoại sau 10 giờ. Chỉ nằm không thôi cũng được, hoặc nói chuyện phiếm với vợ. Hãy để não bộ được "buồn chán" thực sự, thay vì lấp đầy nó bằng những video vô nghĩa.
  • Tìm một thú vui "vô tri" nhưng có tương tác vật lý: Đừng làm gì liên quan đến công việc hay kiếm tiền. Trồng một cái cây, sửa cái vòi nước hỏng, đi bơi, hoặc đơn giản là dắt con đi dạo. Những kết nối vật lý giúp bác thoát khỏi sự trống rỗng của thế giới ảo.
  • Chấp nhận sự "tầm thường": Đôi khi chúng ta mệt vì cứ nghĩ mình phải cháy, phải đam mê. Ở tuổi 35, việc sống tốt, lo được cho gia đình và vẫn thấy "nhạt" là một đặc quyền của sự bình yên. Hãy cứ để bản thân "nhạt" một thời gian, đừng ép mình phải vui ngay lập tức.

Bác đã dành cả tuổi trẻ để chạy vì người khác (vợ con, chủ nợ, gia đình). Giờ là lúc bác cần tìm lại cái "tôi" cá nhân đã bị bỏ quên đâu đó dưới gầm giường hoặc trong những xấp hóa đơn ngày cũ.

Bác có bao giờ nghĩ đến việc thử một môn thể thao hay một thói quen nào đó hoàn toàn mới, cái mà ngày xưa bác từng tặc lưỡi bảo "để sau này rảnh rồi làm" không? Có lẽ đây chính là lúc "sau này" đó rồi đấy.
 
Một đêm như bao đêm khác. Nằm trên giường nhìn cái màn hình điện thoại sáng loá mà không biết mình đang tìm gì. Lướt vài cái videos tiktok, mở vài clips ngắn hài hài, vào voz đọc vài ba bài điểm báo rồi cười một mình với mấy cái cmt tổ lái đéo liên quan gì :oops: Chả biết từ bao giờ, chắc cũng lâu lắm rồi, em không còn nghe trọn một bài hát, không xem nổi hết một bộ phim :confused:

Không phải vì bận, cũng không phải vì nội dung không hay, mà chỉ là… không còn cảm giác gì nữa :(

Ngày này qua ngày khác, đời sống lặp đi lặp lại như một vòng xoay quen thuộc: dậy, đi làm, về, cơm nước, ngủ. Một cái guồng nghe tưởng ổn nhưng bản thân cảm thấy trống rỗng đến lạ :pudency: Công việc thì vẫn thế, không ghét nhưng cũng chẳng còn sự nhiệt tình. Không có đam mê, cũng chẳng còn là sở thích. Còn đâu cái ngày vùi đầu bào công việc, sáng bật máy lên, cảm giác chưa làm được gì mà thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng chưa gì đã tới giờ tan sở. Trước em từng rất cố chấp, khi đã làm gì phải làm cho xong, chạy cho mượt mới dừng tay, giờ thì bản thân cảm thấy không có mục tiêu nào khiến mình khi bắt đầu mà tự nhủ: Ừ, đây là thứ mình muốn làm.

Hồi trẻ tưởng sau này có gia đình, có công việc ổn định, trả hết nợ… là tự khắc sẽ thấy bình yên, thấy vui, thấy nhẹ lòng. Hồi trẻ tưởng sau này có một tương lai hay chí ít là hiện tại ổn định, có thể mang lại những thứ tốt nhất trong khả năng cho vợ con, gia đình là mãn nguyện…

Nhưng rồi một ngày, khi đạt được mấy điều nhỏ bé đó, khi cầm tờ giấy báo đã trả hết khoản nợ cuối cùng, khi đã an cư lạc nghiệp, khi có một mái nhà cùng gia đình mà người ngoài nhìn vào cũng nhiều người chỉ mong có vậy thì lòng lại trống hoác :confused:

Tưởng phải nhẹ nhõm, tưởng có thể làm những điều mình thích, tưởng sẽ có thời gian thực hiện những thứ mà tuổi trẻ từng mơ, ai ngờ lại thấy mình như cái xe chạy mãi mà quên mất điểm đến. Hết nợ rồi nhưng cũng hết luôn động lực từng giữ mình tiến về phía trước.

35 tuổi, không còn quá trẻ để liều, cũng chưa đủ già để buông. Ở giữa cái lưng chừng đời người, em cảm giác như đứng giữa ngã tư lộn xộn: muốn tiến tới nhưng không biết bước hướng nào :confused: muốn đổi đời mà chẳng còn năng lượng để bắt đầu, muốn tìm đam mê nhưng mở mắt ra mỗi sáng lại thấy tâm trí mệt mỏi, trống rỗng. Không còn sở thích, không có đam mê, cũng không tìm ra mấy cái niềm vui nhỏ nhặt ngày nào, sức khoẻ thì ngày càng đi xuống.

Đôi lúc nhìn con cười lòng chợt ấm lại một chút. Nhìn vợ tất bật thấy mình vẫn cần phải cố gắng nhiều hơn. Nhưng sâu trong lòng vẫn còn một khoảng trống mà nhiều khi em cũng đéo biết diễn tả kiểu gì. Không phải trầm cảm, không phải tuyệt vọng. Chỉ là cảm thấy đời thật vô vị. Một kiểu vô vị âm thầm, không làm bản thân mình nản nhưng lại khiến mình mệt mỏi vcl. Cái vô vị đấy không làm mình suy sụp nhưng lại khiến mình muốn chững lại thật lâu.
Thật, đéo hiểu kiểu gì :pudency:
Bác thớt dạo này sao rồi? :)
 
. để đợi cao nhân, tôi cũng nhà xe đầy đủ, không nợ nần gì, cũng rơi vào tình trạng không có động lực, mỗi ngày trôi qua vô vị, không đặc biết muốn làm gì, có gì, à thực ra là muốn có nhà xịn hơn nhưng cảm giác xa xôi không có phương án để thực hiện. :adore:
đặt ra thêm những mục tiêu nhỏ, vi dụ học tiếng trung, v.v...
 
này giống với triết lý trong phim soul của pixar, nhân vật trong phim đam mê làm nhạc công nhưng không được sống với đam mê của mình, cho đến khi được chết đi sống lại và được thỏa mãn với đam mê và tưởng rằng đó là sự viên mãn, nhưng cuối cùng sau khi đạt được cũng chỉ còn lại sự trống rỗng. Hóa ra sự an lạc lại đến từ những thứ rất bình thường hàng ngày: ngồi trên vỉa hẻ, quan sát cuộc sống, được hít thở, được sống đã là 1 điều hạnh phúc. 1 bộ phim rất ý nghĩa
Phim hoạt hình à
Để xem
 
Một đêm như bao đêm khác. Nằm trên giường nhìn cái màn hình điện thoại sáng loá mà không biết mình đang tìm gì. Lướt vài cái videos tiktok, mở vài clips ngắn hài hài, vào voz đọc vài ba bài điểm báo rồi cười một mình với mấy cái cmt tổ lái đéo liên quan gì :oops: Chả biết từ bao giờ, chắc cũng lâu lắm rồi, em không còn nghe trọn một bài hát, không xem nổi hết một bộ phim :confused:

Không phải vì bận, cũng không phải vì nội dung không hay, mà chỉ là… không còn cảm giác gì nữa :(

Ngày này qua ngày khác, đời sống lặp đi lặp lại như một vòng xoay quen thuộc: dậy, đi làm, về, cơm nước, ngủ. Một cái guồng nghe tưởng ổn nhưng bản thân cảm thấy trống rỗng đến lạ :pudency: Công việc thì vẫn thế, không ghét nhưng cũng chẳng còn sự nhiệt tình. Không có đam mê, cũng chẳng còn là sở thích. Còn đâu cái ngày vùi đầu bào công việc, sáng bật máy lên, cảm giác chưa làm được gì mà thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng chưa gì đã tới giờ tan sở. Trước em từng rất cố chấp, khi đã làm gì phải làm cho xong, chạy cho mượt mới dừng tay, giờ thì bản thân cảm thấy không có mục tiêu nào khiến mình khi bắt đầu mà tự nhủ: Ừ, đây là thứ mình muốn làm.

Hồi trẻ tưởng sau này có gia đình, có công việc ổn định, trả hết nợ… là tự khắc sẽ thấy bình yên, thấy vui, thấy nhẹ lòng. Hồi trẻ tưởng sau này có một tương lai hay chí ít là hiện tại ổn định, có thể mang lại những thứ tốt nhất trong khả năng cho vợ con, gia đình là mãn nguyện…

Nhưng rồi một ngày, khi đạt được mấy điều nhỏ bé đó, khi cầm tờ giấy báo đã trả hết khoản nợ cuối cùng, khi đã an cư lạc nghiệp, khi có một mái nhà cùng gia đình mà người ngoài nhìn vào cũng nhiều người chỉ mong có vậy thì lòng lại trống hoác :confused:

Tưởng phải nhẹ nhõm, tưởng có thể làm những điều mình thích, tưởng sẽ có thời gian thực hiện những thứ mà tuổi trẻ từng mơ, ai ngờ lại thấy mình như cái xe chạy mãi mà quên mất điểm đến. Hết nợ rồi nhưng cũng hết luôn động lực từng giữ mình tiến về phía trước.

35 tuổi, không còn quá trẻ để liều, cũng chưa đủ già để buông. Ở giữa cái lưng chừng đời người, em cảm giác như đứng giữa ngã tư lộn xộn: muốn tiến tới nhưng không biết bước hướng nào :confused: muốn đổi đời mà chẳng còn năng lượng để bắt đầu, muốn tìm đam mê nhưng mở mắt ra mỗi sáng lại thấy tâm trí mệt mỏi, trống rỗng. Không còn sở thích, không có đam mê, cũng không tìm ra mấy cái niềm vui nhỏ nhặt ngày nào, sức khoẻ thì ngày càng đi xuống.

Đôi lúc nhìn con cười lòng chợt ấm lại một chút. Nhìn vợ tất bật thấy mình vẫn cần phải cố gắng nhiều hơn. Nhưng sâu trong lòng vẫn còn một khoảng trống mà nhiều khi em cũng đéo biết diễn tả kiểu gì. Không phải trầm cảm, không phải tuyệt vọng. Chỉ là cảm thấy đời thật vô vị. Một kiểu vô vị âm thầm, không làm bản thân mình nản nhưng lại khiến mình mệt mỏi vcl. Cái vô vị đấy không làm mình suy sụp nhưng lại khiến mình muốn chững lại thật lâu.
Thật, đéo hiểu kiểu gì :pudency:
Nghe bài nhạc thấy tiếc nuối thời gian đã qua.
 
Đối với tôi mà nói thì có rất nhiều thứ có thể ứng dụng. Ví dụ:
  • D.O.S.E là 4 hormone hạnh phúc. Chỉ cần duy trì những hành vi có thể sản sinh ra những hormone này thì con người sẽ luôn vui vẻ, hạnh phúc. Đơn giản mà nói đó là lối sống tích cực, lành mạnh.
  • Liệu pháp nhận thức hành vi (CBT). Suy nghĩ > cảm xúc > hành động > kết quả. Suy nghĩ là nhân nên học được cách nhận ra những suy nghĩ sai lệch sẽ có thể thay đổi quả. Nhất niệm thành ma, nhất niệm thành Phật là đây chứ đâu.
  • Thay đổi trạng thái vật lý > thay đổi tâm trạng. Một trong những thói quen của tôi là... cười. Chúng ta không những vui mới cười mà ngược lại cười sẽ làm chúng ta vui. Nếu nói theo NLP thì cười chính là neo cảm xúc. Và não bộ không phân biệt được thật hay giả. Thế giới còn có môn yoga cười mà.
  • Thực hành chánh niệm. Một phần việc mất cảm xúc là do không chú tâm vào thực tại. Nghe một bản nhạc mà đầu nghĩ đến chuyện khác thì sao mà phiêu cùng giai điệu? Âm nhạc vốn là thứ có thể gây cảm xúc, chữa lành. Một bản nhạc chưa tới 5 phút mà không thể chú tâm nghe trọn là vấn đề lớn rồi.
  • Tư duy ngược. Hãy làm chuyện gì đó trước khi thực sự thích, muốn làm nó. Chọn việc mình thích là nằm trong vùng thoải mái, quen thuộc. Mà quen thuộc thì nhàm chán. Dopamine luôn cần sự mới mẻ, bất ngờ không thể đoán trước.
  • Biết ơn, đánh giá cao. Nhiều người nói về sự kỳ diệu của lòng biết ơn nhưng không phải ai cũng học được. Mỗi ngày ghi lại 3 điều khiến mình biết ơn. Hoặc mỗi khi vui ghi lại vào mảnh giấy, xếp thành ngôi sao và bỏ vào cái lọ hạnh phúc, còn làm được gì thì bỏ vào lọ thành công. Nhiều người năm nào cũng cảm thấy không hài lòng vì chẳng làm được gì. Thực tế, họ có bao giờ thống kê lại những thành công trong năm của mình đâu.
  • Tư duy tích cực. Thu nhỏ nỗi buồn, phóng đại niềm vui. Còn chúng ta ai cũng làm ngược lại. Thử khai thác khía cạnh tốt của mọi thứ xem nào. Trong biến cố này có điều gì tích cực?
  • Phản tỉnh. Để bản thân đắm chìm trong cảm xúc, tự hỏi vì sao và tự trả lời. Khi tiêu cực tôi thường hay làm vậy, rồi tự hỏi mình muốn tiếp tục giận, đau đớn hay lựa chọn niềm vui và tình yêu. Chỉ cần như thế mà tôi đã có thể chuyển sang trạng thái cảm xúc khác.
  • Kết nối, cho đi. Sau cùng thì với tôi điều khiến bản thân hạnh phúc nhất là có những mối quan hệ tích cực, lành mạnh. Dành thời gian cho gia đình, sáng tạo những trải nghiệm mới mẻ. Còn một thứ đáng để kết nối khác là chính mình. Tham gia những cộng đồng cùng chí hướng, sở thích. Tham gia một hoạt động tình nguyện giúp đỡ người khác...
  • Luật hấp dẫn, manifest, lối sống tối giản... vô vàn thứ để ứng dụng.
Thím này viết hay và bố cục rất chặt chẽ, súc tích. Sử dụng từ ngữ cũng chuẩn và phong phú.
Chắc chắn là người có ăn học tới nơi tới chốn, đọc nhiều sách vở, chứ không mất dạy như mình.
:adore:
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
merciless,
Người trả lời cuối
Đừng Xanh Như Lá,
Trả lời
119
Lượt xem
18.348
Quay lại
Lên đầu trang