mạnh mẽ lên anh bạnBuồn quá các thím tôi lo cho bố mẹ tôi bây giờ quá không biết vượt qua được khôngmạnh mẽ lên anh bạn
Buồn quá các thím tôi lo cho bố mẹ tôi bây giờ quá không biết vượt qua được không
via theNEXTvoz for iPhone
tôi cũng không biết nói sao nữa, thôi, cố tâm sự với bố, mẹ nhiều vào. Chúc anh sớm vượt qua khó khăn.khi ngta tới tuổi trung niên hoặc cao hơn thì cái việc kiềm chế cảm xúc tốt hơn tuổi trẻ. ngta buồn cũng k lộ rõ ra mặt. đến khi có 1 mình người ta mới buồn thôi. bà nội t 93 tuổi lúc ông nội ốm thấy con cháu chăm ở viện vất vả còn bảo chết chả chết cho ( đấy là khi còn sống) đến tận lúc ông mất xong xuôi hết công việc mới buồn. k nói nhiều cũng k gì cả. chỉ bảo là cực lắm k chịu được nên luôn kiếm việc gì đó để làm và trốn tránh việc ông đã đi rồi( cực ở đây kiểu như tủi thân ấy, cho thím nào k hiểu sao lại nói là cực)Chắc do bạn sống với toàn thú vật nên mới thấy đám đó dửng dưng và đi cho có trách nhiệm trước cái chết của anh chị em mình. Chứ tôi chưa thấy ai dửng dưng khi ng thân mình mất cả.
nguồn : 1 vozer nào đóLúc còn trẻ, thường ko mấy ai cảm nhận được sự hiện diện của bố mẹ xung quanh mình, vì nó là điều hiển nhiên. Chỉ khi ngoài 30, ra đời đủ lâu, nếm trải đủ thế nào là người dưng nước lã, mới thấy kinh hãi về 1 ngày ko còn xa nữa, sáng thức dậy ko còn bố mẹ. Ko còn bánh mì treo sẵn đầu xe. Bữa tối ko sẵn có, sập át ko có ai sửa, bát tự rửa, quần áo tự giặt. Hết tiền ko có ai để xin. Mình ta với ngôi nhà trống, ko có hai người già nằm đó như đã từng mấy chục năm qua. Còn ai quan tâm đến ta nữa ko ? Anh, chị ? Vợ con, bạn bè ? Nhân sinh là phù du, nhưng bố mẹ là thực, khi bố mẹ ko còn, nó là siêu thực, là thăm thẳm. Vũ trụ điên rồ, đạo lý nào, tôn giáo nào, đạo đức nào bắt ta phải chịu đựng chuyện này ?!!
