Chuẩn bị đường dài cho con đào thoát

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Thìn Ngất
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Tôi lương cao so với chuẩn VN đây. Và đi đi về về Mỹ VN suốt. Xác nhận để có cùng 1 chất lượng cuộc sống ở VN mà như Mỹ, và cùng 1 lương, thì VN ko rẻ hơn Mỹ bao nhiêu nhé. Có 1 nghịch lý là những thứ mà cao cấp ở VN ấy, tỉ lệ đội giá so với những thứ trung bình thấp lại cao hơn rất nhiều.
Ví dụ VN tô phở rẻ hơn Mỹ; nhưng giá fine dining kiểu sushi, steak, hay giá đi đu concert, bằng miẹ Mỹ luôn, có khi còn cao hơn. Chắc VN dc cái y tế rẻ hơn, tại y tế Mỹ thối quá thối.
Anh làm ngành gì mà đi công tác ghê vậy
 
vấn đề là anh ở VN đang là lao động kĩ thuật
sang nước ngoài anh làm culi, hạ cấp rồi đứng đấy mà so sánh:))
yeah bởi thế, giống như so sánh y tế công của các nước phát triển nhưng ở vùng sâu vùng xa với các bệnh viện tư ở vn. Nếu cùng địa vị xã hội thì rõ ràng vn không bằng được
 
yeah bởi thế, giống như so sánh y tế công của các nước phát triển nhưng ở vùng sâu vùng xa với các bệnh viện tư ở vn. Nếu cùng địa vị xã hội thì rõ ràng vn không bằng được
Không , ý thím kia là ng vn đang ở tầng trên trung lưu cs ổn áp sang tư bản bị rớt rank thành ldpt tay làm hàm nhai dưới mức trung bình thậm chí ở mức chật vật theo tiêu chuẩn tư bản.
Chứ nếu đi mà giữ rank thì mấy ai chê đi đâu, kiểu vn thượng lưu qua đó vẫn thuợng lưu (bà H chả hạn), hay chuyên gia lọ chai lương vn 10 chữ số qua tư bản chỉ rút bớt 4 số 0 phía sau còn phần đầu số ko đổi .
Còn làm pt như kiểu bân hàng siêu thị hay bếp thì xét vêd cường độ lao động chưa chắc vn đã cực hơn đâu. Ít nhất theo mình quan sát ở Đức thì vậy.
 
mấy chủ đề về việc ở nước ngoài hay ở VN sướng hơn thì tháng nào cũng lên 2, 3 threads.
mỗi người một cảm nhận ngược chiều và trái chiều, có thể ở nước ngoài tốt hơn với một số người (ví dụ mấy bác học cao, thích phát triển sự nghiệp), thì cũng có một số người thích sống ở VN hơn (ví dụ người có tiền, có quyền lực thì sống ở VN ngon hơn), chứ tôi nghĩ ko có câu trả lời tuyệt đối cho mọi người. Hầu hết các anh đều ở VN rồi thì nếu có cơ hội thì cứ thử ra nước ngoài xem như thế nào, có hợp với mình ko rồi quyết định chứ cãi nhau làm gì nhiều .
 
Theo quan điểm cá nhân mình cho con đi du học xa cha mẹ cấp 2 cấp 3 là DỞ nhất, vì đây là lứa tuổi fhay đổi tâm sinh lý và thế giới quan lớn nhất cuộc đời. Đây là thời điểm then chốt quyết định sau này thanh niên sẽ lớn lên ra sao, quan niệm sống ntn. Ở tuổi này mà tách khỏi cha mẹ thì ù ôi, 10 ca mình nghĩ 8 5 ca là kết quả ko như cha mẹ mong đợi.
Có đk thì cho đi từ nhỏ cùng gia đình nó vừa hòa nhập tốt với vh mới vừa giữ mối liên hệ gia đình.
Ko thì đợi nó vượt qua giai đoạn ẩm ương dở hơi bất ổn rồi hẵng cho qua, để nó đủ cứng cáp để tự lập và bươn chải.
Đi địnb cư là chuyện lâu dài, chiến lược, ảnh hưởng cs 30, 50 ,70 năm sau, vì suy nghĩ kiểu gì đó mà cố đi sớm 2,3 năm, rồi chấp nhận rủi ro dài hạn. Này là bóc ngắn cắn dài, tư duy ăn xổi
Trả lời nốt cái thớt này. Piggyback theo ý này, để mình kể chuyện em họ mình. Con em mình đỗ chuyên tỉnh. Nhưng cả nhà cố push nó đi Mỹ từ sớm nên bỏ chuyên, từ lớp 10 qua ở với mình học 1 trường tư bên này. Chất lượng trường học thì mình cũng ko rõ, nhưng mình tự đánh giá là chả thể nào bằng trường chuyên dc, vì trường này trường tư mà học phí khá thấp. Xong xa gia đình, tự nhiên lại phải gầy dựng lại mạng lưới bạn bè từ đầu, nó cô đơn lắm. Mình đánh giá là nước đi này hại nhiều hơn lợi.

Còn mình thì hồi ngày xưa mình cũng du học kiểu trao đổi văn hóa năm lớp 12, xong cả 1 năm chả học hành thêm dc gì, vì trường làng Mỹ mình vào học quá lởm so với trường chuyên VN :)). Nhưng chắc đó là những gì tốt nhất ba mẹ mình có thể làm dc lúc đó, vì hồi đó ở tỉnh thiếu thông tin lắm.

Với học phí ĐH ở VN hiện giờ thì mình rất khuyến khích chuyện tìm học bổng du học ĐH, nhưng ko khuyến khích việc cho các bé xa gia đình từ sớm kiểu cấp 2 cấp 3. Tội lắm.
 
Có 1 cái lưu ý nhỏ nhỏ là dù bác thớt dù chuẩn bị như nào đi chăng nữa cũng không nên để cho con có suy nghĩ là cứ học làng nhàng cho xong 12 rồi đi học. bạn cùng lứa em có mấy thằng đang học trong top đầu lớp bố mẹ hướng cho đi du học phát là bỏ bê luôn, xong có 1-2 đứa còn có thái độ không tôn trọng giáo viên nữa. cá nhân em thấy điều này là không nên
 
Tôi thấy khổ thì mới phải tìm cách ra nước ngoài mưu sinh
Chứ ở Việt Nam có tiền như chủ thớt, là có nhà có tài sản có thu nhập ổn định hàng tháng, há chẳng phải sướng lắm ru?
Cá nhân tôi đây lương 2 vợ chồng loanh quanh 70/ tháng, có 1 căn chung cư nhỏ ở SG, 1 bé nhỏ - nói chung là cũng chẳng giàu có gì, chỉ gọi là mức tạm ổn so với mặt bằng xã hội, mà tôi thấy cuộc sống sướng VL
Nhà tôi hầu như là thích quần áo gì thì mua nấy (tất nhiên không phải hàng hiệu xa xỉ), thích gì thì ăn nấy (tất nhiên cũng không phải là cao lương mĩ vị hằng ngày, nhưng 1 2 tuần cả nhà lại đưa nhau ra nhà hàng nào đấy hoặc gọi món gì ngon về nhà ăn), 2-3 tháng nhà tôi đi du lịch Vũng Tàu hoặc Đà Lạt 1 lần để đổi gió
Về y tế thì cả nhà tôi được bảo hiểm tư nhân của công ty lo hầu như toàn bộ chi phí y tế, cả nhà chỉ đi khám ở Tâm Anh, Vinmec, không may có gì nặng lắm mới phải qua viện công, đi khám viện quốc tế dịch vụ được phục vụ tận răng, ân cần tận tình chu đáo không phải chờ đợi, và quan trọng nhất là hầu như chả tốn xu nào
Tôi thấy cuộc sống chỉ cần có thế là mãn nguyện lắm rồi.
Sang nước ngoài nếu có tiền để chi tiêu thoải mái như ở Việt Nam thì chắc là cũng sướng đấy, thế nhưng mà công việc và thu nhập bên đấy là bao nhiêu để có được mức sống như hiện tại tôi có ở Việt Nam???
Vợ chồng tôi ở Việt Nam đang làm FDI, văn phòng máy lạnh, công việc đúng chuyên môn, work life balance
Nói 1 cách rất thật lòng, tôi thực sự yêu cuộc sống ở Việt Nam, về chính trị hay bất cứ thứ gì khác tôi chả quan tâm, tôi chỉ thấy sống ở nước mình an toàn, yên bình, không thấy có xả súng ở trường học, với chiến tranh ì xèo
Tôi thấy nhiều anh cũng có điều kiện kinh tế, mà tìm mọi cách để thoát khỏi Việt Nam cứ như là thoát khỏi địa ngục vậy
Tôi thực sự không hiểu

via theNEXTvoz for iPhone
fen hỏi Tuấn Hưng thử xem
 
Tôi thấy khổ thì mới phải tìm cách ra nước ngoài mưu sinh
Chứ ở Việt Nam có tiền như chủ thớt, là có nhà có tài sản có thu nhập ổn định hàng tháng, há chẳng phải sướng lắm ru?
Cá nhân tôi đây lương 2 vợ chồng loanh quanh 70/ tháng, có 1 căn chung cư nhỏ ở SG, 1 bé nhỏ - nói chung là cũng chẳng giàu có gì, chỉ gọi là mức tạm ổn so với mặt bằng xã hội, mà tôi thấy cuộc sống sướng VL
Nhà tôi hầu như là thích quần áo gì thì mua nấy (tất nhiên không phải hàng hiệu xa xỉ), thích gì thì ăn nấy (tất nhiên cũng không phải là cao lương mĩ vị hằng ngày, nhưng 1 2 tuần cả nhà lại đưa nhau ra nhà hàng nào đấy hoặc gọi món gì ngon về nhà ăn), 2-3 tháng nhà tôi đi du lịch Vũng Tàu hoặc Đà Lạt 1 lần để đổi gió
Về y tế thì cả nhà tôi được bảo hiểm tư nhân của công ty lo hầu như toàn bộ chi phí y tế, cả nhà chỉ đi khám ở Tâm Anh, Vinmec, không may có gì nặng lắm mới phải qua viện công, đi khám viện quốc tế dịch vụ được phục vụ tận răng, ân cần tận tình chu đáo không phải chờ đợi, và quan trọng nhất là hầu như chả tốn xu nào
Tôi thấy cuộc sống chỉ cần có thế là mãn nguyện lắm rồi.
Sang nước ngoài nếu có tiền để chi tiêu thoải mái như ở Việt Nam thì chắc là cũng sướng đấy, thế nhưng mà công việc và thu nhập bên đấy là bao nhiêu để có được mức sống như hiện tại tôi có ở Việt Nam???
Vợ chồng tôi ở Việt Nam đang làm FDI, văn phòng máy lạnh, công việc đúng chuyên môn, work life balance
Nói 1 cách rất thật lòng, tôi thực sự yêu cuộc sống ở Việt Nam, về chính trị hay bất cứ thứ gì khác tôi chả quan tâm, tôi chỉ thấy sống ở nước mình an toàn, yên bình, không thấy có xả súng ở trường học, với chiến tranh ì xèo
Tôi thấy nhiều anh cũng có điều kiện kinh tế, mà tìm mọi cách để thoát khỏi Việt Nam cứ như là thoát khỏi địa ngục vậy
Tôi thực sự không hiểu

via theNEXTvoz for iPhone
FDI yêu cầu ngoại ngữ cao ko bạn? cần lưu ý để làm ko?
 
Hồi xưa khó khăn thì bạn định hướng cho thế hệ sau này thì hợp lý chứ hiện tại thì VN đã phát triển hơn trước. Coi chúng nó thích cái gì thì hướng cho nó, có khi đó là tiền đề cho tương lai thì sao. Đừng có nghe nói mà nghĩ về đất nước này không đủ tốt hay sao đó. Theo mình đầu tư vào ngoại ngữ là đúng đắn nhất vì đất nước giờ đã hội nhập và nhiều cty FDI đang đầu tư tại đây.
 
đi hay ở thì tùy mỗi người, nhưng cái quan trọng nhất là đầu tư cho cả gia đình học tiếng. đặc biệt là con cái, có thể học các tiếng như đức, pháp, séc... sau đó đầu tư cho con sang du học và định hướng bảo ban con cái sang học nếu xong mà không thích ở lại thì cố gắng mấy năm lấy quốc tịch rồi về. còn về chất lượng cuộc sống thì ở đâu cũng phải có tiền, chứ không phải là ra nước ngoài làm chill chill là sống được. ở nước ngoài thì điều kiện cơ sở vật chất tốt hơn nhưng nếu b không có tiền thì còn mạt hơn là làm ở VN. cái nữa là những cái lợi ích quanh có quốc tịch thì cũng chỉ phát huy khi mà b có tiền chứ mấy bọn nghèo rách, năm về quê 1 lần với bố mẹ còn k có tiền mua vé mb ấy thì đừng có mơ mấy cái như rank passport cao top thế giới làm gì vì có tiền đi chơi đ đâu. sống và lập nghiệp ở VN khó 1 thì ở nước ngoài nó nhiều rào cản còn khó hơn nhiều. nhưng nếu chăm chỉ chịu khó hòa nhập được với cuộc sống bên này thì cũng ổn thôi. cố lên nhé
 
Chào các anh em!

Mình U40. Coi như cũng xác định khó tìm đường đi ngoài ra nước rồi. Nên vấn đề ở đây mình muốn hỏi anh em cần chuẩn bị gì cho F1. Sơ qua 1 chút về mình. Ở SG, có căn chung cư nho nhỏ, vài tờ A4 ở tỉnh - Bán chắc cũng dc cỡ 2 - 400k.

Mình có 1 cậu nhóc, 9 tuổi (sang năm lớp 4). Mình đã xác định lên kế hoạch cho cậu đi du học ngay sau học xong 12. Và nhất định phải tìm đường ở lại mấy xứ giãy chết.

Về cậu trai mình. Cậu không quá giỏi về ngoại ngữ, nhưng cảm giác của mình thì tư duy hình khối khá tốt. Cậu có thể lăn lộn trong hàng ngàn mảnh ghép lego, rồi tự chế ra cái máy bán hàng tự động, có thể lăn ra chai nước như máy thật!

Hiện, mình đang phân vân:

  • Mỹ - các nước nói tiếng Anh: Bé đã học tiếng từ 3 tuổi. Cũng tàm tạm. Mình cố gắng trau dồi thêm
  • Pháp - Các nước cộng đồng Pháp (Canada) hoặc Đức chẳng hạn: Vậy cậu sẽ phải học thêm tiếng Pháp. Mình thì không muốn ép. Mình muốn cân bằng giữa chơi - học

Như vậy, trong 8 - 10 năm nữa. Mình cần chuẩn bị những gạch đầu dòng cụ thể gì. Và với số tiền max 400k có đủ để chuẩn bị cho cậu ấy không?

Mình vẫn xác định là phải cố xin học bổng một trường nào đó, với ngành học tương đối có tương lai.

Cảm ơn anh em!

tự dưng topic trồi lên mình cũng muốn xem phụ huynh nghĩ gì. Plan anh vậy cũng ổn rồi.

Đa phần những suy nghĩ khi quyết định cho con đi hay không đều xuất phát từ ý kiến chủ quan của ba mẹ nên nhiều khi tự hỏi là mình muốn hay con thật sự muốn.
Mình đọc có thấy anh có hỏi bé có muốn đi không thì bé nói thích đi. Từ giờ đến khi con đến lớp 12, có thể cho con trải nghiệm mỗi văn hoá 1 chút bằng nhiều cách tuỳ theo tài chính gia đình (sách, lớp học, du lịch sống ở mỗi nơi 1 thời gian trong các lịch nghỉ vaction của bạn nhỏ)

Khi lớn tất cả sở thích đều có thể thay đổi, khi qua 1 nước bạn nhỏ có thể thích trượt tuyết, nước khác bạn nhỏ chơi bóng chày. Giờ mấy bé 12-14t có thể chơi piano, guitar bass, tennis, giải toán, xây dựng hội nhóm NGO xã hội,...Từ sở thích hình thành lên nghề nghiệp bạn muốn. Mình lớn lên theo cách này từ gia đình đầu tư nên mình thấy lại rất hiệu quả. Anh có thể để sự quyết định cuối đó cho bạn, để khi qua 1 nơi có thể tự chịu trách nhiệm với sự lựa chọn của chính mình. Nếu lúc đó bạn nhìn thấy được điều gì đó trong thế giới quan của bạn lại chỉ muốn ở gần ba mẹ. Đến 26-28t lại muốn đi bằng năng lực bản thân.
 
400k ở vn này sống cũng thoải mái mà fen, nếu ở đây kiếm tiền ổn thì tốt nhất vẫn ở đây, còn con cái thì đã định hướng vậy thì tốt nhất tới tuổi cho nó đi thôi. chứ giờ chắc gì nó muốn đi. Mình nghĩ học xong 12 con bạn nó tự có định hướng của nó 1 phần rồi có khi để nó tự quyết định sự nghiệp và cuộc sống của nó lại tốt hơn.
400k qua nước ngoài cũng chấp công với đóng thuế nhà cửa bill điện nước sml éo ai biết mình là ai mình có chết cũng méo thèn nào thắp hương sống lưu vong chết éo có đất chôn kk

ở vn có 3 căn nhà cho thuê
cộng một cơ sở làm ăn
vi vu phượt bắc nam năm 2 chuyến ko sướng sao nhỉ
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Thìn Ngất,
Người trả lời cuối
taungamthoi13,
Trả lời
436
Lượt xem
50.064
Quay lại
Lên đầu trang