Vợ anh không bỏ anh àThực ra ông anh họ của thớt có vẻ giống tôi khoảng 5 năm về trước. Kiểu suốt ngày nhà chơi game, chả làm gì, đợi bữa cơm thì xuống ăn, rồi lại lên phòng chơi game. Khác chỗ là vợ t nuôi. Khi giữ thói quen như thế, con người rất khó thay đổi, vì thói quen gặm nhấm mòn ý thức rồi. Những gì họ làm là thói quen vô thức, thứ được nuôi dưỡng bởi sự lặp đi lặp lại hàng ngày. Đôi khi ý thức họ cũng muốn thoát ra, nhưng cái vũng lầy vô thức của họ càng ngày càng níu chặt lấy chân họ. Và thế là vòng luẩn quẩn đó sẽ diễn ra cho đến hết cuộc đời .

Thế giờ ông thoát cái vòng luẩn quẩn ấy chưaThực ra ông anh họ của thớt có vẻ giống tôi khoảng 5 năm về trước. Kiểu suốt ngày nhà chơi game, chả làm gì, đợi bữa cơm thì xuống ăn, rồi lại lên phòng chơi game. Khác chỗ là vợ t nuôi. Khi giữ thói quen như thế, con người rất khó thay đổi, vì thói quen gặm nhấm mòn ý thức rồi. Những gì họ làm là thói quen vô thức, thứ được nuôi dưỡng bởi sự lặp đi lặp lại hàng ngày. Đôi khi ý thức họ cũng muốn thoát ra, nhưng cái vũng lầy vô thức của họ càng ngày càng níu chặt lấy chân họ. Và thế là vòng luẩn quẩn đó sẽ diễn ra cho đến hết cuộc đời .

Vì chủ thớt là nữ, sếp của chủ thớt làSao sếp của thím tốt với người lạ như vậy?
T thoát ra đc mấy năm rồi. Vì tự trải qua nên cũng có một ít kinh nghiệm. Nhưng nó chỉ có tác dụng với người nào muốn thoát ra nhưng bị thói quen nó níu lại thôi. Chứ kiểu hài lòng trong cuộc sống ý, thì không một ai kéo ra được đâu.Thế giờ ông thoát cái vòng luẩn quẩn ấy chưa
Bác chia sẻ chút kinh nghiệm được không. Mình đang trong tình trạng đó và muốn thoát ra.T thoát ra đc mấy năm rồi. Vì tự trải qua nên cũng có một ít kinh nghiệm. Nhưng nó chỉ có tác dụng với người nào muốn thoát ra nhưng bị thói quen nó níu lại thôi. Chứ kiểu hài lòng trong cuộc sống ý, thì không một ai kéo ra được đâu.
Đợt mình thoát ra là vì hoàn cảnh cùng cực , phẫn uất. Cầm xe máy phi lên Hà Nội, trong tay có đúng 15k. Nhưng sau khi trải qua rồi chiêm nghiệm lại, đó chỉ là 1 cách thoát. Có 1 cách đơn giản hơn nhiều, mình từng dùng để bỏ game ( mình thoát ra vòng luẩn quẩn, đi làm, kiếm tiền nhưng vẫn chơi game bất cứ khi nào rảnh). Đầu tiên, bạn cần đem ý thức của bạn trở lại bằng cách nuôi dưỡng nó. Phương pháp đơn giản lắm, hãy dành bất cứ lúc nào, hãy hít thở có ý thức.Trước hết, bạn hãy làm 1 ngày nghiêm túc như này đi, mình tin bạn sẽ thấy khácBác chia sẻ chút kinh nghiệm được không. Mình đang trong tình trạng đó và muốn thoát ra.

như e mà là bác e cho cút luôn, anh thì anh chẳng anh thì thôi, kéo theo vướng chân hơnEm có ông anh họ (con bác ruột,chị gái của mẹ e),sinh năm 1987,ông này là con một,từ nhỏ cũng được nuông chiều.Cưới vợ được 1 năm thì bỏ (năm 2010) và con cũng đã học lớp 5.Ông này bản tính thông minh,học nhanh nhưng bảo thủ,hay lý sự và tính tự ái cao.
10 năm nay ở nhà chơi game,đọc truyện tiên hiệp,dù bố mẹ ông ấy nói hết lời cũng không chịu đi làm,dù trước đó làm bên cửa hàng quảng cáo cho người ta nhưng bỏ rồi ở nhà luôn,bố mẹ nuôi cả ông ấy và thằng con 10 năm,dù ông ấy rất khoẻ mạnh,không bệnh tật gì.Mọi người nói gì cũng mặc kệ,đến mức bố ông ấy hỏi "Giả sử tao chết thì mày lấy gì ăn?" thì hắn bảo "Đến lúc ấy rồi tính!"
Em cũng muốn giúp nên mấy tháng trước động viên và rủ học làm đồ hoạ,e hướng dẫn nhiệt tình,sếp e cũng tài trợ học phí cho ông ấy học,cho tiền vé máy bay để vào SG vừa học vừa làm(có trả lương)cho ở tại cty không lấy tiền,e cũng đi cùng ông ấy vì trước đó e làm freelancer với sếp ở quê.Em đã thoả thuận và xin sếp thêm cho chút lương để ae có thể sống đc ở SG (Cả 2 ae là 18tr,tiền nhà,điện nước free).
Nói chung mọi điều kiện rất tốt cho ông ấy cơ hội thay đổi cuộc đời.
Nhưng mới được 1 tuần,ông ấy không nói thẳng nhưng toàn bàn lùi,suy nghĩ kiểu hèn lắm.Ông ấy bảo làm như thế này lương 6tr(học việc),suốt ngày ngồi máy tính,phí sinh hoạt đắt,rồi dù sau này lên được 10-15tr cũng chỉ đủ sống (dù ông ấy mới học đc 2 tháng),rồi bố mẹ ốm đau cũng phải về chăm(trong khi ông ấy ở nhà cũng chỉ ăn rồi ngồi chơi,quần áo bố mẹ giặt,cơm bưng nước rót,còn phải xin tiền mẹ mua bánh mì ăn sáng)
Em cũng đã giải thích và động viên hết lời,coi như khó khăn là động lực để cố mà học rồi kiếm nhiều hơn.Hắn vẫn khăng khăng lý sự là ngồi vp suốt ngày thì suốt đời làm thuê,chỉ đủ ăn...đưa ra rất nhiều lý do lý sự rồi ae cãi nhau nghe mà cực khó chịu.(Dù trước khi vào đã hỏi là có muốn làm công việc này hay không,ông ấy đã đồng ý).
Em đã hết mình giúp đỡ,sếp e cũng tạo điều kiện,mọi người cũng không ép ông ấy kiếm được tiền ngay,chỉ mong ông ấy ra xã hội,mở mang,kiếm lấy cái nghề mà làm ăn.
Vậy mà ông ấy suy nghĩ hèn,không có ý chí phấn đấu,e chán ghê gớm.Giờ mà bỏ về thì e ngại với sếp,ngại với người thân ở nhà vì e tạo điều kiện cho ông ấy,rủ ông ấy vào trong này
Các thím cho e lời khuyên
Gửi từ Vsmart Live bằng vozFApp
Cũng lâu rồi bác. Giờ lại hết slot mất rồi ấy. Bọn bạn nó sang công trình với lên vị trí khác mất rồi.Bác giới thiệu em được không,, lương lậu e đang chán quá muốn kiếm nghề mới
Gửi từ Google Pixel 4 XL bằng vozFApp
thím kinh doanh gì hảra ngoài xh thì quá nhiều ng giỏi. a b sn 87 mà chưa có j lại thêm quả thất nghiệp ăn bám này thì đúng rs đi thật. Như t muốn có ng cùng chí hướng ae cùng làm mà cũng khó..