E có bảo ko muốn thành tích đâu. Hướng của e cũng là con học theo kiểu truyền thống, học cấp 2-3-đh trong nước như bố. Chứ ko phải học kiểu quốc tế để du học. Do mình cũng ko đủ lực.Thím cho nó vào lớp toàn đội muốn thành gà nòi mà bảo k muốn thành tích thì chịu rồi.
Quan điểm này tôi nghĩ ko đúng. Với cá nhân tôi mà nói thì đừng nói cấp 1 cấp 2, kể cả cấp 3 thậm chí ko vào nổi ĐH cũng ko quan trọng, nhưng nói vậy ko có nghĩa vứt đấy như thế. Làm cha mẹ thì mình vẫn phải bỏ công tối đa để rèn những thói quen tốt cho con, từ những cái đơn giản nhất như đánh răng rửa mặt, đọc sách biết bật đèn v.v... cho tới những thứ phức tạp như âm nhạc, ngoại ngữ, thể dục thể thao. Mỗi thời mỗi khác, lấy kinh nghiệm ngày xưa của bản thân để áp vào thế hệ bây giờ làm sao được. Ví dụ thời của tôi, học sinh lớp 1 nói tiếng Việt có khi còn chưa sõi huống gì ngoại ngữ. Thế nhưng bây giờ, đừng nói ngoại ngữ phổ biến như tiếng Anh, ngóc ngách như tiếng Nhật thôi, mà ông thầy dạy tiếng Nhật người Nhật bảo là có những đứa nghe nó nói ko thể biết đấy là trẻ Việt Nam hay là trẻ Nhật. Ngày xưa có khi chỉ biết trong phạm vi cái cổng làng, nhưng giờ Âu Mỹ thì cũng chỉ là 1 chuyến bay.Cấp 1, 2 nó học lực thế nào không quan trọng.
Tương tác với con hàng ngày để con nó xem phụ huynh như người bạn, có thể tâm sự vui buồn mới là tốt nhất, còn việc học thì lên cấp 3 tụi nó sẽ tự biết "phải học mới lên được đại học", đại học không phải là con đường duy nhất nhưng nó là một quá trình để "train" cho não chịu được áp lực và phát triển tư duy
Bơi là kỹ năng bắt buộc phải học rồiQuan điểm này tôi nghĩ ko đúng. Với cá nhân tôi mà nói thì đừng nói cấp 1 cấp 2, kể cả cấp 3 thậm chí ko vào nổi ĐH cũng ko quan trọng, nhưng nói vậy ko có nghĩa vứt đấy như thế. Làm cha mẹ thì mình vẫn phải bỏ công tối đa để rèn những thói quen tốt cho con, từ những cái đơn giản nhất như đánh răng rửa mặt, đọc sách biết bật đèn v.v... cho tới những thứ phức tạp như âm nhạc, ngoại ngữ, thể dục thể thao. Mỗi thời mỗi khác, lấy kinh nghiệm ngày xưa của bản thân để áp vào thế hệ bây giờ làm sao được. Ví dụ thời của tôi, học sinh lớp 1 nói tiếng Việt có khi còn chưa sõi huống gì ngoại ngữ. Thế nhưng bây giờ, đừng nói ngoại ngữ phổ biến như tiếng Anh, ngóc ngách như tiếng Nhật thôi, mà ông thầy dạy tiếng Nhật người Nhật bảo là có những đứa nghe nó nói ko thể biết đấy là trẻ Việt Nam hay là trẻ Nhật. Ngày xưa có khi chỉ biết trong phạm vi cái cổng làng, nhưng giờ Âu Mỹ thì cũng chỉ là 1 chuyến bay.
Khi thời thế thay đổi thì ta cũng cần thay đổi theo. Như bé nhà tôi tư chất chỉ trung bình, hiểu theo nghĩa thấy nhiều bé cùng độ tuổi thời gian đầu tư ngắn hơn mà làm tốt hơn, nhưng chịu bỏ công thì vẫn có thành quả. Bạn lớn 2017 khoẻ mạnh chưa bị cận, đã bơi vô tư (level bể bơi), violin kéo được ra bài và tiếng Anh thì đọc được sách chữ đơn giản.



Nhà tôi là ép hết, xác định ít nhất đến cấp 2.Bơi là kỹ năng bắt buộc phải học rồi
Violin là bác bắt nó học hay nó thích
Đọc chữ thì không quan trọng lắm, muốn nó có động lực học đọc thì mua sách truyện về là tụi nó tự có động lực học đọc chữ![]()

15 năm nữa trong khi đám cùng lứa bắn tiếng Anh làm việc với Tây kiếm vài nghìn đô 1 tháng, thì mấy đứa không có học chỉ có húp mì tôm rồi lên voz kêu than chứ ở đó mà học không quan trọng. Nếu anh định bảo con anh mai sau làm ca sĩ, hay tiktoker kiếm 100tr mỗi tháng thì thôi ko có j để nói.Chịu thôi, thời bây giờ học không còn là con đường duy nhất nữa.
Một hai năm mà thấy con học dốt thì xác định đổi bộ môn đi thôi. Học hết được cấp 3 thì qua học nghề.
Nghề giỏi lương trăm triệu vẫn kiếm vô tư nhé.
Tư duy kiểu như fen nếu có con 1 là siêu giỏi, 2 là trầm cảm cmnl.15 năm nữa trong khi đám cùng lứa bắn tiếng Anh làm việc với Tây kiếm vài nghìn đô 1 tháng, thì mấy đứa không có học chỉ có húp mì tôm rồi lên voz kêu than chứ ở đó mà học không quan trọng. Nếu anh định bảo con anh mai sau làm ca sĩ, hay tiktoker kiếm 100tr mỗi tháng thì thôi ko có j để nói.

Nói chung ai chả muốn con sướng. Nhưng không học thì thiệt thòi cho nó về sau. Bố mẹ cũng từ trẻ con mà lên, cũng hiểu tương đối cả. Như con bé nhà mình từ hồi hơn 2 tuổi cũng đã đọc được những cuốn sách đơn giản. Cũng mừng lắm, mong sau này nó học tiếng Anh ổn như các bác chứ không dốt như bố mẹ. Nhưng mà càng lớn thì lại càng khó. Ngày xưa cả nhà nội ngoại học toán đều ổn, nhưng nó lại khá là dốt toán. Sắp lớp 1 rồi, các bạn ở trường mẫu giáo làm toán rất ổn thì nó vẫn phải đếm ngón tay. Cả nhà đều chăm chỉ nhưng nó lại hưởng đúng cái gen lười từ bốNhà tôi là ép hết, xác định ít nhất đến cấp 2.
Chứ mà nói thích thì sáng nắng chiều mưa, nay thích mai không. Đến giờ học là bố ơi Bin đói, bố ơi Bin buồn tè, bố ơi Bin mệt, bố ơi muỗi đốt Bin ngứa, bố ơi chán abc xyz. Lúc học toán với bố thì nó bảo học toán chán nó thích học đàn với mẹ, lúc học đàn với mẹ thì nó lại nói ngược lại. Tôi chưa thấy nó có động lực với bất kỳ cái gì, hiểu theo nghĩa là cái lúc ban đầu khi mà mọi thứ còn dễ ấy thì cái gì cũng thích, ấy thế nhưng sâu hơn khi mọi thứ khó hơn thì cái gì cũng chán
À nhưng khi có thành quả 1 tí thì nó cũng thích hơn và chịu học hơn. Biết đạp xe đạp là chỉ đòi đi xe đạp ko thích đi bộ, biết bơi cái là suốt ngày đòi đi bơi. Khi nó kêu chán thì bảo thế bây giờ cho nghỉ hẳn ko cho học nữa nhé thì nó lại ko đồng ý. Có lẽ là vì nó nhận ra sự khác biệt giữa nó và các bạn khác.
.Nhiều lúc chỉ muốn đập cho trận mà nhìn nó khóc lại thương.sự học của con đáng sợ thật. bố mẹ mà hở ra khoảng 1 tuần là con mất cmn gốc luôn.Chào các fen, tôi có thằng con lớp 1, mới thi học kì xong, nhận kết quả mà rầu mất mấy hôm, top5 bạn kém nhất
Ko biết e sai ở đâu nữa. Bố mẹ vẫn học cùng con mỗi tối, có thuê cả gia sư.
Các fen có có ai hồi nhỏ học kém mà sau học vượt lên ko? E sợ mới đầu đã kém vậy làm con mất tự tin, nản ko muốn học nữa
Hồi mầm e chủ quan, ko cho con học gì, quan điểm là cho chơi thoải mái lên lớp 1 học chữ sau. Vì e thấy tư duy và ý thức của cu cậu khá tốt. Nhưng lên lớp 1 choáng luôn các fen ạ. Con nhà khác toàn học trước, đọc thông viết thạo rồi
Đến giờ học cô cho học qua thôi, bài tập toàn bài đọc hiểu. Con mình đánh vần xong thì hết mẹ nó giờ
Các fen có con sắp học trường công, trường điểm thì rút kinh nghiệm nhé![]()

Tôi ko bắt nó phải giỏi bằng người này người kia. Nhưng nó phải hiểu 2 điềuTư duy kiểu như fen nếu có con 1 là siêu giỏi, 2 là trầm cảm cmnl.
![]()
Em có mẹ là giáo viên tiểu học, nên kèm cặp cùng thời c1 rất ác liệt, thành tích các môn đều đặn top 1 top 2 của lớp, giải gì cũng gặt kể cả giải thi viết chữ đẹp
Nhưng lên đến cấp 2 là cả 1 thế giới mới, mẹ lên chức quản lý nên cũng ít thời gian kèm cặp hơn.Điển hình có bài kiểm tra 15 phút Văn ăn cả con 3 điểm
Cũng là lớp điểm của trường điểm, nên bọn cùng lớp phần lớn cũng đều thuộc dạng quái vật (trừ vài đứa chạy vào), cũng phải mất năm lớp 6 mới quen được với kiểu học mới, rồi sau thì ổn ổn hơn. Lên cấp 3 vẫn vào được lớp xịn của trường chuyên, rồi vẫn đỗ được NEU. Nói chung là cấp học nào cũng có cái khó của nó, phải tìm được phương pháp đúng, thím cố gắng đi cùng con, động viên cháu nó thôi.