Con người vốn thực sự rất cô đơn?

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề thanhtuantyros3
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

thanhtuantyros3

Đã tốn tiền
Như tít thôi các thím, mấy ngày nay em cứ suy nghĩ mãi về vấn đề số phận con người. Chúng ta có thực sự hạnh phúc không? Hay chỉ mãi là những kẻ cô đơn trong vỏ bọc hạnh phúc? :pudency:
Em nghĩ về cha mẹ, họ cho ta cuộc đời, cho ta nhận thức, cho ta được trở thành một con người có số phận cụ thể. Sau đó rồi chắc chắn họ cũng sẽ rời bỏ ta vào một khoảnh khắc nào đó. Ai may mắn thì khoảnh khắc đó sẽ tới muộn, ai kém may mắn thì điều đó ập tới sớm hơn. Cha mẹ nhìn thấy lúc ta ra đời, lúc ta lớn lên... và em nhận ra 1 sự thật rất buồn rằng chỉ có cha mẹ mới nhớ ngày sinh nhật của chúng ta. Còn con cái về sau chỉ nhớ ngày chúng ta rời bỏ cõi đời thôi. :sosad:
Em lại nghĩ về con em gái em. Lúc nhỏ thì thương nó vô bờ bến, có những lúc tưởng tượng nếu như em mình có vấn đề gì thì mình sẵn sàng đổi mạng cho em mình luôn. Nhưng rồi khi lớn lên, em nó có tình yêu cũng lại rời xa mình, theo đuổi cuộc sống hôn nhân của nó. Và rồi em lại rút ra một điều, sau này khi mình già đi, mình không còn có thể quyết định được điều gì cho em gái mình nữa, mà lúc đó sẽ là chồng, con cái của nó quyết định. Vậy hoá ra chúng ta chỉ là anh em lúc nhỏ, còn lớn lên thì tình anh em sẽ nhạt phai đi phải không? :((
Tiếp tục là nghĩ đến vợ, một người con gái xa lạ, cũng là nàng công chúa, nàng thiên thần dưới con mắt của cha mẹ cô ấy. Cô ấy đến với mình, dành cả thanh xuân cho mình rồi đầu ấp tay gối đến già. Biết bao kỷ niệm, biết bao câu chuyện tranh cãi giận hờn sẽ đi theo em và cô ấy đến suốt đời. Hoá ra người thực sự gắn bó với mình lại là 1 người “xa lạ”. :sosad:
Em không muốn nghĩ tiếp đến vấn đề con cái nữa vì điều đó chắc chắn sẽ đến thôi, nhưng rồi theo quy luật của cuộc đời, theo logic của tự nhiên thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy.
Khi chết đi chúng ta sẽ chỉ là một nấm mộ nhỏ không có cha mẹ, anh em bên cạnh, mà chỉ là có thể nằm bên cạnh một người “xa lạ” nhưng lại gắn bó với ta cả đời. Vậy có phải thực sự con người ta vốn rất cô đơn không?
Em chỉ chia sẻ chút nỗi lòng, mong nhận được đồng cảm.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Chúc mừng thím đã dần dần giác ngộ ra được sự cô độc của 1 kiếp người. Chắc chắn phải tới 1 lúc nào đó sau tất cả chỉ còn lại ta với chính ta độc bước trên cuộc hành trình về với thế giới bên kia.
Vote bỏ đời lên núi đi tu. Adidas phật :burn_joss_stick: ......
 
Như tít thôi các thím, mấy ngày nay em cứ suy nghĩ mãi về vấn đề số phận con người. Chúng ta có thực sự hạnh phúc không? Hay chỉ mãi là những kẻ cô đơn trong vỏ bọc hạnh phúc? :pudency:
Em nghĩ về cha mẹ, họ cho ta cuộc đời, cho ta nhận thức, cho ta được trở thành một con người có số phận cụ thể. Sau đó rồi chắc chắn họ cũng sẽ rời bỏ ta vào một khoảnh khắc nào đó. Ai may mắn thì khoảnh khắc đó sẽ tới muộn, ai kém may mắn thì điều đó ập tới sớm hơn. Cha mẹ nhìn thấy lúc ta ra đời, lúc ta lớn lên... và em nhận ra 1 sự thật rất buồn rằng chỉ có cha mẹ mới nhớ ngày sinh nhật của chúng ta. Còn con cái về sau chỉ nhớ ngày chúng ta rời bỏ cõi đời thôi. :sosad:
Em lại nghĩ về con em gái em. Lúc nhỏ thì thương nó vô bờ bến, có những lúc tưởng tượng nếu như em mình có vấn đề gì thì mình sẵn sàng đổi mạng cho em mình luôn. Nhưng rồi khi lớn lên, em nó có tình yêu cũng lại rời xa mình, theo đuổi cuộc sống hôn nhân của nó. Và rồi em lại rút ra một điều, sau này khi mình già đi, mình không còn có thể quyết định được điều gì cho em gái mình nữa, mà lúc đó sẽ là chồng, con cái của nó quyết định. Vậy hoá ra chúng ta chỉ là anh em lúc nhỏ, còn lớn lên thì tình anh em sẽ nhạt phai đi phải không? :((
Tiếp tục là nghĩ đến vợ, một người con gái xa lạ, cũng là nàng công chúa, nàng thiên thần dưới con mắt của cha mẹ cô ấy. Cô ấy đến với mình, dành cả thanh xuân cho mình rồi đầu ấp tay gối đến già. Biết bao kỷ niệm, biết bao câu chuyện tranh cãi giận hờn sẽ đi theo em và cô ấy đến suốt đời. Hoá ra người thực sự gắn bó với mình lại là 1 người “xa lạ”. :sosad:
Em không muốn nghĩ tiếp đến vấn đề con cái nữa vì điều đó chắc chắn sẽ đến thôi, nhưng rồi theo quy luật của cuộc đời, theo logic của tự nhiên thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy.
Khi chết đi chúng ta sẽ chỉ là một nấm mộ nhỏ không có cha mẹ, anh em bên cạnh, mà chỉ là có thể nằm bên cạnh một người “xa lạ” nhưng lại gắn bó với ta cả đời. Vậy có phải thực sự con người ta vốn rất cô đơn không?
Em chỉ chia sẻ chút nỗi lòng, mong nhận được đồng cảm.

via theNEXTvoz for iPhone
Đó gọi là ham muốn ước vọng cảm xúc. Bản chất của nó là lòng tham, chỉ muốn thoả mãn cảm xúc cá nhân. Ham phúc đức, ham an yên, ham hạnh phúc, ham tài lộc. Nhưng lại không thể, không muốn tìm những điều ấy trong lao động, trong cống hiến, trong sáng tạo. Lâu dần hình thành nên tâm trí yếu đuối nhưng nhiều hi vọng.

Kết quả là những người như thớt sẽ tìm đến phật, nói phật, luận phật. Bởi bản chất nói phật lại nhiều tham lam như vậy nên 10 người có đến 9,5 người sống không ra gì. Có một nghịch lý là những kẻ tìm phật nói phật lại là những kẻ không bao giờ giác ngộ. Còn những kẻ giác ngộ cuộc sống thì lại khinh phật. Trần đời thật lắm trắng đen.
 
Như tít thôi các thím, mấy ngày nay em cứ suy nghĩ mãi về vấn đề số phận con người. Chúng ta có thực sự hạnh phúc không? Hay chỉ mãi là những kẻ cô đơn trong vỏ bọc hạnh phúc? :pudency:
Em nghĩ về cha mẹ, họ cho ta cuộc đời, cho ta nhận thức, cho ta được trở thành một con người có số phận cụ thể. Sau đó rồi chắc chắn họ cũng sẽ rời bỏ ta vào một khoảnh khắc nào đó. Ai may mắn thì khoảnh khắc đó sẽ tới muộn, ai kém may mắn thì điều đó ập tới sớm hơn. Cha mẹ nhìn thấy lúc ta ra đời, lúc ta lớn lên... và em nhận ra 1 sự thật rất buồn rằng chỉ có cha mẹ mới nhớ ngày sinh nhật của chúng ta. Còn con cái về sau chỉ nhớ ngày chúng ta rời bỏ cõi đời thôi. :sosad:
Em lại nghĩ về con em gái em. Lúc nhỏ thì thương nó vô bờ bến, có những lúc tưởng tượng nếu như em mình có vấn đề gì thì mình sẵn sàng đổi mạng cho em mình luôn. Nhưng rồi khi lớn lên, em nó có tình yêu cũng lại rời xa mình, theo đuổi cuộc sống hôn nhân của nó. Và rồi em lại rút ra một điều, sau này khi mình già đi, mình không còn có thể quyết định được điều gì cho em gái mình nữa, mà lúc đó sẽ là chồng, con cái của nó quyết định. Vậy hoá ra chúng ta chỉ là anh em lúc nhỏ, còn lớn lên thì tình anh em sẽ nhạt phai đi phải không? :((
Tiếp tục là nghĩ đến vợ, một người con gái xa lạ, cũng là nàng công chúa, nàng thiên thần dưới con mắt của cha mẹ cô ấy. Cô ấy đến với mình, dành cả thanh xuân cho mình rồi đầu ấp tay gối đến già. Biết bao kỷ niệm, biết bao câu chuyện tranh cãi giận hờn sẽ đi theo em và cô ấy đến suốt đời. Hoá ra người thực sự gắn bó với mình lại là 1 người “xa lạ”. :sosad:
Em không muốn nghĩ tiếp đến vấn đề con cái nữa vì điều đó chắc chắn sẽ đến thôi, nhưng rồi theo quy luật của cuộc đời, theo logic của tự nhiên thì mọi chuyện vẫn sẽ như vậy.
Khi chết đi chúng ta sẽ chỉ là một nấm mộ nhỏ không có cha mẹ, anh em bên cạnh, mà chỉ là có thể nằm bên cạnh một người “xa lạ” nhưng lại gắn bó với ta cả đời. Vậy có phải thực sự con người ta vốn rất cô đơn không?
Em chỉ chia sẻ chút nỗi lòng, mong nhận được đồng cảm.

via theNEXTvoz for iPhone
đời vốn bể khổ mà

chỉ có chân đạo mới giúp con người thực sự giải thoát
còn hạnh phúc bình thường vẫn là cái chấp cái tạm
đã giải thoát thì người ta có sống kiếp cô độc vẫn cảm thấy an yên tự do tự tại
 
Biết tại sao con người không nghiện cái này thì cũng cái khác không ?

Bởi vì họ trốn tránh sự thật, sự thật ở đây là gì thì tự mỗi người có cái nhìn khác nhau.

Sự thật cũng giống như mặt trời vậy, đi đến quá gần sẽ trở thành tro bụi.

Nếu tôi không là tôi thì tôi sẽ là ai ?
 
Đó gọi là ham muốn ước vọng cảm xúc. Bản chất của nó là lòng tham, chỉ muốn thoả mãn cảm xúc cá nhân. Ham phúc đức, ham an yên, ham hạnh phúc, ham tài lộc. Nhưng lại không thể, không muốn tìm những điều ấy trong lao động, trong cống hiến, trong sáng tạo. Lâu dần hình thành nên tâm trí yếu đuối nhưng nhiều hi vọng.

Kết quả là những người như thớt sẽ tìm đến phật, nói phật, luận phật. Bởi bản chất nói phật lại nhiều tham lam như vậy nên 10 người có đến 9,5 người sống không ra gì. Có một nghịch lý là những kẻ tìm phật nói phật lại là những kẻ không bao giờ giác ngộ. Còn những kẻ giác ngộ cuộc sống thì lại khinh phật. Trần đời thật lắm trắng đen.
Thôi thôi đừng nhét chữ vào mồm người khác fen à, dẫn chứng hoặc cách hiểu của họ chưa chính xác chứ Phật nào nói vậy ?
 
Fen có bao giờ đọc bài viết: Chúng ta cô đơn nhiều hơn chúng ta nghĩ không?

Dù muốn, dù không tất cả chúng ta đều phải nhận/bị kết quả cho những việc chúng ta đã làm và không làm.

Phật dạy vạn pháp duy tâm tạo là vậy. Tâm tạo, tâm nhận. Tâm là thứ ở bên trong của mỗi người.
 
Các mối quan hệ ràng buộc với nhau bằng lợi ích tức là có tồn tại, khi không còn ràng buộc bằng lợi ích thì nó sẽ rời bỏ ta mà đi.

Có hay không, đúng hay sai ở đây nó trừu tượng lắm :).
 
Fen có bao giờ đọc bài viết: Chúng ta cô đơn nhiều hơn chúng ta nghĩ không?

Dù muốn, dù không tất cả chúng ta đều phải nhận/bị kết quả cho những việc chúng ta đã làm và không làm.

Phật dạy vạn pháp duy tâm tạo là vậy. Tâm tạo, tâm nhận. Tâm là thứ ở bên trong của mỗi người.
Tại sao tôi không làm nhưng vẫn được nhận, tôi không trồng cây mà vẫn có trái ăn à fen :).
 
Bởi vậy nhiều lúc em càng suy nghĩ thì lại càng thấy có quá nhiều thứ khiến cho chúng ta phải “khổ”.
Biết càng nhiều thì lại càng có nhiều mâu thuẫn nội tại cần phải giải quyết. Những người thoát được các chấp niệm trần thế này thực sự là những người rất giỏi!
Em có một cuốn sách rất tâm đắc mà không biết Vozer nào đã đọc qua chưa? Đó là cuốn Sức mạnh của hiện tại. Nó giúp em “thiền” theo cách rất tích cực. Nhưng rời cuốn sách ra thì muôn chuyện lại tiếp tục diễn ra theo vòng xoáy mà dĩ nhiên nó phải như thế.

via theNEXTvoz for iPhone
 
Một ngày nào đó: không còn bố mẹ, con cái cũng không ở gần, đôi chân run rẩy, bàn tay nhàu nhĩ, đôi mắt mờ đục, cố lục trong trí nhớ xem hôm nay ta đã ăn cơm chưa? Lúc đó ta có còn là ta?
Ta cũng chỉ như một làn khói vô thường bay lên từ bát phở, có hình hài trong chốc lát rồi cũng sẽ thay đổi về chất theo nguyên lý phát triển của chủ nghĩa Mác Lê.
 
Tối thiểu thì fen cũng chìa tay ra nhận mà. Fen không tạo ra voz nhưng fen đang dùng tay để gõ bình luận cơ mà.
Dù muốn, dù không tất cả chúng ta đều phải nhận/bị kết quả cho những việc chúng ta đã làm và không làm.
:) Thua.

Định luật bảo toàn và chuyển hóa năng lượng: năng lượng không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác hoặc từ vật này sang vật khác đây được coi là định luật cơ bản của vật lí học.
 
Có mâu thuẫn gì à? hay là fen không gõ phím mà vẫn bình luận được. Dùng app nhận diện giọng nói hay sao?
Dù muốn, dù không tất cả chúng ta đều phải nhận/bị kết quả cho những việc chúng ta đã làm và không làm.
Định luật bảo toàn và chuyển hóa năng lượng: năng lượng không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác hoặc từ vật này sang vật khác đây được coi là định luật cơ bản của vật lí học.

Nhập nhầm edit không kịp, ở trên kìa fen :) làm sao tôi có thể nhận một kết quả khi không bắt đầu.
 
Fen không có đi học, hoặc học không đến nơi đến chốn thì phải nhận cái kết quả thất học. Fen hiểu chứ.
 
Bà chị họ của tôi, ngày trước bả luôn hạnh phúc vì bả hầu như có mọi thứ làm bả vui vẻ, cha mẹ, người yêu, tiền bạc, bạn bè, công việc... chưa bao giờ tôi thấy bả than thở hay buồn luôn. Lúc nào cũng kêu tao thấy tao may mắn quá mày, lúc nào cũng đầy đủ. Bả 29,30 mà cứ như 18,19 vậy đó. Đùng 1 ngày dì tôi mất bà chị tôi như rơi xuống hố đen không đáy. Bao năm rồi tôi cảm giác bả vẫn ở dưới đó không trồi lên được nữa. Tự nhiên tôi cảm thấy sợ chia ly sinh tử, còn cha mẹ và còn vợ con thì tôi càng sợ mình có rồi lại mất đi. =(( =(( Biết đời là vô thường mà sao nhiều khi nghĩ đến sợ quá mấy fen. Nhất là chia ly cha mẹ.
 
Trong tiếng Anh nó có câu hơi buồn cười nhưng tính ra nó logic thật. I do nothing today.
 
Đặt tên AnNan rồi trích dẫn lung tung và không đối chứng với thực tại, ngôn từ ví dụ ám chỉ " thất học " :).

Bạn thắng rồi đó, vui lên đi :LOL:.
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
thanhtuantyros3,
Người trả lời cuối
leuleuleu,
Trả lời
73
Lượt xem
9.927
Quay lại
Lên đầu trang