Tập 1: Mối tình đầu ở thành phố K
Các bác có thấy tôi ngu thì nên hiểu năm tôi sang vừa cuối 20 tuổi, giờ U40 rồi nên có chửi cũng không kịp nữa rồi =)
Năm đó mùa hè tôi đến thành phố K bờ Tây nước Đức, sau 1 tháng rưỡi vất vưởng thì cuối cùng tìm được một căn 1 Zimmer Wohnung 20m2. Rẻ mà loạn lắm, vì đa phần cả toà đều là học sinh sinh viên thuê, lâu lâu đặt Paket báo có người nhận nhưng mất hoài, nhưng thôi rẻ nên không kêu ca.
Một ngày nọ đang dọn dẹp thì nghe gõ cửa, là con nhỏ người Đức cùng tầng, da rám nắng tóc vàng mắt xanh. Nó nói một tràng thề tôi không hiểu được gì nên tôi okay okay gật gật. Nhưng rồi em lách qua cửa rồi đi xuyên mẹ qua cái phòng phòng tồi tàn chưa có giường của tôi, cửa sổ thì dán giấy, mở cửa sổ rồi leo qua. Sau này tôi mới biết là để quên chìa khoá nên leo hộ từ phòng tôi về lại cửa sổ phòng em. Sau đợt đó đi ra đi vào gặp nhau cũng chào.
Một hôm cả dãy phòng tổ chức tiệc mời mọi người, thì em lại hỏi bằng tiếng anh rằng mặt mày ngơ ngơ như vậy là không hiểu tiếng đức phải không. Xong thì cũng nói chuyện, mà tôi năm 20 tuổi đụt bỏ mẹ. Hội thoại vỏn vẹn là:
- Mày bao nhiêu tuổi
- Tao 20
- Tao sắp 21
- Ừ rồi sao
- Ừ
- Tao học Lehramt Sport mày học gì
- Tao chưa học gì hết
-Ừ
-Ừ
Ảo làm sao lại cho whatsapp, nhắn tin thì tôi tự tin hơn nên sau vài tuần cũng rủ nhau đi picnic, uống bia này nọ. Rồi cũng đến lúc quen nhau, thân rồi có nhiều chuyện để nói. Hai đứa hai máy chơi game cùng nhau, nhưng mà tính nó thua là cọc nên sau này không cho tôi chơi cùng nữa. Cũng đi du lịch bụi nhiều nơi. Thực sự lúc đó tôi cuồng con nhỏ này tới ngu người, vì cả hai trải nghiệm rất nhiều, kỷ niệm vui cũng nhiều mà trước khi gặp em tôi không bao giờ nghĩ đến. Mỗi một tội, mạnh ai nấy nấu ăn, tôi nấu mời thì thi thoảng ăn chứ chả bao giờ nấu cho tôi ăn cả, sau này tôi quen vài đứa cũng thế, cả một cuộc tình chưa bao giờ được cho ăn
Quen cũng đâu vài tháng thì dịp đó Giáng Sinh được mời về nhà chơi. Tôi cũng lo lắm vì không hiểu ở đây người ta xử sự thế nào. Nên thôi tôi bấm bụng mua chai rượu với ít hoa sang. Mẹ em thì xã giao lịch sự không có thái độ gì rõ ràng. Nhưng mà ba em nhìn tôi chẳng khác gì nhìn một đống rác cả. Xong kiểu đùa là mới sang mà sắp có thẻ rồi nhỉ, đùa vui vãi tôi đếch cười được. Mà vừa sang không bao lâu trình tiếng Đức cãi không được, cay lắm nhưng câm. Thật ra lúc đấy so ra thì gia cảnh nhà tôi đâu tệ, ở tầm 20 tuổi bị người ta nhìn như mọi rợ cũng buồn dù mình không làm gì. Dù sao thì tôi nghĩ kệ, quan trọng là tình cảm hai đứa, chứ chắc không tới nổi cấm cản như ở quê nhà đâu, đoán vậy.
Bẵng đi một học kì thì em đòi chuyển ngành nên dọn lên phía Bắc, cụ thể là H. Buồn lắm nhưng nghĩ thôi mình phải nghĩ cho người yêu. Lúc đấy bố mẹ tôi còn giàu, vài cái vé tàu tôi lo được. Thời gian đầu nhắn tin rồi gọi Discord cả ngày, ngủ vẫn mở Discord để người đầu tiên tôi nhìn thấy là em. Mẹ nó simp kiểu khổ dâm đó mọi người. Rồi dần không gọi như vậy nữa, vì em có bài làm hay phải gặp bạn nè nhóm abc xyz.
Tôi nhớ như in dịp đó là kỷ niệm 1 năm, tôi bảo em là tôi mua vé lên chỗ em rồi mình tổ chức kỷ niệm này nọ. Không thấy phản đổi gì. Hôm đó tới nhà em, vừa đặt bó hoa xuống thì:
- Chia tay đi
Tôi ngu người luôn, bị sốc tới mức không cãi được, không mở miệng hỏi được cái gì cả. Em bảo anh về đi em muốn 1 mình. Tôi lững thững check rồi bảo còn mỗi chuyến 10h tối hay là....
- Không, đi chuyến 10h tối đi, em tiễn anh.
Ngồi yên vị trong phòng ở nhà rồi vẫn đếu biết tôi đã về ra sao, bắt đầu nghĩ lại thì mẹ ơi tôi khóc như chó vậy. Không nín nổi. Kiểu không chấp nhận sự thật đó. Thế là tôi quyết định mua vé ngày mai quay lại thành phố H.
Sáng hôm đó tôi ngồi tàu đến H và nhắn cho em:
- Mình nói chuyện 1 lần đi, anh tới nhà em
- Không, ra quán cà phê đi
- Ok
Tôi trả 70 euro chỉ để hỏi em "Tại sao", dù nó chả có ý nghĩa mẹ gì cả. Em bảo học căng thẳng, không biết tương lai thế nào và không có thời gian cho tôi. Ai mà ngờ thoát khỏi Việt Nam rồi vẫn nghe cái lý do củ lol này không. Nhưng thôi, tôi mù quáng mà, tôi thuyết phục em các kiểu rằng anh không làm phiền hay bắt em hứa hẹn gì đâu, nhưng nếu chỉ vì căng thẳng thì đó không phải là lí do chia tay bla bla bla... Mẹ nó tôi thiếu điều lăn ra khóc thôi chứ bao nhiêu lời lẽ tôi nói hết rồi. Chắc tại xa nhà cô đơn mà chỗ dựa bị đổ nên hụt hẫng.
Em im lặng, xong tự nhiên em cười. Em bảo ừ, mình quen cũng một thời gian rồi, do em stressed quá và áp lực có những thứ tôi không hiểu (?) Nhưng mà em vẫn yêu anh. Mình có thể thử nhưng em không hứa gì cả. Tôi okay. Quán cà phê vắng khách bọn tôi ngồi ngoài garten, em đưa tôi cái quần chip màu đen em đang mặc rồi nháy mắt bảo chờ em qua tuần sẽ xuống thăm anh sau (tôi tự sự nên không điêu làm gì nha, không tin thì thôi). Tôi về mà kiểu vẫn chưa hoàn hồn ấy nhưng vui điên được.
Niềm vui chẳng tày gang, vừa đặt chân xuống ga tàu, về nhà tắm rửa thì cầm điện thoại lên là:
- Em nghĩ kỹ rồi mình vẫn nên chia tay đi.
Đéo khóc nổi, cứ cà hức cà hức nhưng thề không khóc nổi. Rồi bây giờ đi ngủ hay mua vé lên nói chuyện tiếp? Rồi lên được gì không hay trả thêm gần 200 euro lấy luôn cái áo zú nó về cho đủ bộ rồi nằm khóc tiếp? Mẹ nó vũ trụ chống lại tôi mà. Cuối cùng tôi thấy mình đã đủ hèn hạ rồi nên chỉ nhắn "Ừ", mệt mỏi quá rồi đi đâu thì đi.
Vài ngày sau đó tôi chẳng liên lạc cũng không nài nỉ, tôi thật sự buông bỏ rồi thì nó hey wie gehts tôi, bằng thế lực ngu muội nào đó tôi quay lại với con nhỏ đó một lần nữa. (Còn tiếp)