hotga2trung
Member
kêu gọi đẻ cho nhiều rồi đẻ ra đám báo cô mất dạy quậy phá cũng mệt lắm
Lê lết đủ thời gian làm việc, lĩnh đủ lương thôi. Còn lại kệ mẹLà sao bác?
Như thầy nói thế này đúng là chịu luôn. Cũng chả hiểu tụi học sinh đó đi học để làm gì nữa, hồi xưa đi học chắc cả trường chỉ có một vài thành phần như thế này thôi, học sinh nó ko sợ giáo viên đã đành, đằng này nó ko sợ luôn bố mẹ nó nữa thì ko ai nói nổi. Đội này chắc chỉ có mấy a xã hội nói nó mới sợ thôi. Mà cũng đến lạ với phụ huynh kiểu này, ko răn đe con từ hồi nó còn nhỏ thì sau này lớn lên nó làm ngợm chứ không phải làm người.Không ăn thua. Vô lớp nói chuyện liên tục. Với tụi nó không sợ. Còn ghi tên nó cũng không sợ luôn. Gọi về phụ huynh họ nói họ cũng hết cách. Còn phụ huynh dân trí thấp hơn còn nói để cho nó nghỉ học. Nhiều phụ huynh khùng còn chửi lại giáo viên
Kể chuyện tán gái, yêu đương đi thím. Hoặc kể chuyện ngày xưa đi học của thím á. Lúc thực hành cho nó làm bài tập, còn lại thời gian cho mở game lên chơi.Tôi dạy Tin Học. Kể nó nghe về Tesla, xe máy bay tự chạy như thế nào. 10 năm nữa nghề tay xế có thể thất nghiệp như nào, không thấy ăn thua. Cái máy vi tính không làm gì nó nó còn gỡ cái nút bàn phím ra. Không biết để làm gì. Cái máy tính mà phá, lấy viết vẽ bậy lên cái màn hình. Không hiểu kiểu gì
Thầy có nói bên trên là ghi sổ đầu bài chúng nó ko sợ, giáo viên chúng nó ko sợ và kể cả gia đình chúng nó cũng ko sợ. Còn có cả trường hợp phụ huynh nói cho con nghỉ học và chửi lại thầy, thì thôi cứ hết tiết dạy đi về, chúng nó học đc gì thì học ko học đc thì thôi, đến cả BGH và HT ko care chỉ cần thành tích thì mình care làm gì. Còn nếu vẫn mong muốn dạy học sinh đến nơi đến chốn đúng nghĩa là học thì có thể cân nhắc đến việc xin chuyển trường.môn phụ chúng chẳng quan tâm học đâu. chỉ ngồi chơi miễn là thím ko phát hiện tụi nó làm j cứ kệ mà dạy
còn ko chịu nổi thì dọa ghi vào sổ ghi đầu bài hoặc nhắc nhở chủ nhiệm của lớp đó giáo huấn
công việc chỉ là công việc, fen cứ kệ cái việc bọn nhỏ, lên dạy đúng chức trách, đúng việc rồi về nhà nghỉ, đừng quan tâm ảnh hưởng sức khỏe, tâm lí, tiền bạc. Tụi nó quậy, ko học đc kệ tụi nó.Xin chào các bác, em là giáo viên dạy môn phụ cấp 2 ở Bình Chánh, Sài Gòn.
Dạy môn phụ thì học trò nó không quan tâm bằng những môn khác. Đâm ra tâm lý cũng coi nhẹ. Mà ở trên chỉ đạo lên xuống thì phải nghe. Mà tụi nó vô lớp không hojv hành gì thì mình phải la để nó chú ý. Mà la nó nó lại đâm ra ghét. Mà có nhiều đứa rất hỗn láo ở tuổi lớp 8. Chửi nó thì nó lầm bầm trong miệng chửi lại. Hỏi nó thì nói không có. Trong khi mình chẳng làm gì nó. Đến lớp xong thì dạy nó, nó không cám ơn lại còn đâm ra chửi ngược mình. Phụ huynh thì ở vùng Bình Chánh toàn dân nhập cư lên làm công nhân, thu nhập và dân trí thấp. Ở nhà nó còn nghe ba mẹ nó chửi thề, chửi nhau đâm ra giáo dục ở trường rất khó.
BGH thì vì cấp trên chạy theo thành tích không dám đuổi học đứa nào. Có đứa nó còn đập phá cửa nhà vệ sinh xong tiêu phụ huynh vô thì họ trói nói không có rồi bênh con mình vì họ không có tiền đền rồi cũng thôi.
Có nhiều đứa vô lớp chẳng học hành gì toàn ngồi chơi từ đầu giờ tới cuối giờ mà giáo viên chủ nhiệm cũng không thể làm gì được không thể đuổi học báo phụ huynh thì phụ huynh cũng không làm được gì nó thành ra nó kéo cả lớp đi xuống giáo viên không có tâm trạng dạy dẫn đến cả lớp đều bị kéo tụt như nhau tôi vào lớp muốn dạy những kiến thức mới hay nhất mà gặp cảnh tượng như này định dạng 10 ý thì chỉ giảng 5 ý cho xong.
Nói chung than phiền lên thì HT nói quý thầy cô theo nghề này nên chịu. Chứ đánh vô mông nó, nó thưa kiện lên trên thì mất hết bao năm đèn sách.
Dạy cấp 2 thì ở cái tuổi mà tụi nó không biết suy nghĩ gì nhiều thương tụi nó tụi nó cũng không có nhớ đến.
Tôi thấy đứa học trò nghèo ở nhà trọ không có tiền đi tham quan du lịch với trường tôi đóng tiền cho nó hết 600.000đ Mà cuối năm nó nghỉ học nó cũng không nhớ đến tôi. Tôi đi dạy lâu lâu thấy mấy em gái mặc áo không được tươm tất biết là không có tiền nên cũng tặng quà tặng áo cho tụi nó nói chung làm từ thiện thì cũng không mong nhận lại được gì nhưng đôi lúc cũng cảm thấy buồn.
Dạy cấp 2 nó buồn quá. Giờ tâm trạng không vui. Lên đây chia sẻ. Mong nhân. Được ý kiến góp ý.
Tôi đang đọc những quyển sách để kiềm chế cảm xúc nhưng có vẻ tôi chưa làm được. Chứ dạy như này stress quá.
Mấy nữa lại thấy Thầy giáo lên báo vì quan hệ với múi mít

mình nghĩ thím chủ ko nghiêm, hung dữ vs hs dọa ghi sổ luôn còn có lần sau nữa tiếp tục biện pháp mạnh hơn. chứ hiền thì bọn nó đếu sợ.Thầy có nói bên trên là ghi sổ đầu bài chúng nó ko sợ, giáo viên chúng nó ko sợ và kể cả gia đình chúng nó cũng ko sợ. Còn có cả trường hợp phụ huynh nói cho con nghỉ học và chửi lại thầy, thì thôi cứ hết tiết dạy đi về, chúng nó học đc gì thì học ko học đc thì thôi, đến cả BGH và HT ko care chỉ cần thành tích thì mình care làm gì. Còn nếu vẫn mong muốn dạy học sinh đến nơi đến chốn đúng nghĩa là học thì có thể cân nhắc đến việc xin chuyển trường.
