Cmt của Kao Tank @Jokerhero3 về chị gái mình đã đọc, tối nay chia sẻ sau, với quan điểm cá nhân mình thấy tình yêu rất là tạm bợ, người cảm tính họ yêu nhiều, yêu sâu, yêu trách nhiệm nhưng rất mong manh. Mợ mình có chị gái phát hiện người yêu để cho người đàn bà khá ngồi lên đùi thế là chia tay, không quen bất cứ ai cho đến tuổi xế chiều luôn, lầm lũi buôn bán rồi về, giờ nằm liệt giường nhưng vẫn ám ánh chuyện kia. Yêu nhau đến được với nhau chưa chắc vui đâuYêu nhau không đến được với nhau
nhưng mà ko đến được với nhau thì chắc chắn là ko vui nhềYêu nhau đến được với nhau chưa chắc vui đâu
Cũng bình thường, mình chắc yêu nhất crush cũ, mà tính mình vậy, khó yêu ai kiểu sâu đậm lắm, cố gắng nhiều mà cách trở lắm thứ, giờ em nó khổ bỏ bu, ngặt nổi tính cách em ấy không như xưa nữa, mình cũng khác, chả cảm xúc gì nữanhưng mà ko đến được với nhau thì chắc chắn là ko vui nhề
![]()
nhưng mà em ấy ngày xưa có yêu anh koCũng bình thường, mình chắc yêu nhất crush cũ, mà tính mình vậy, khó yêu ai kiểu sâu đậm lắm, cố gắng nhiều mà cách trở lắm thứ, giờ em nó khổ bỏ bu, ngặt nổi tính cách em ấy không như xưa nữa, mình cũng khác, chả cảm xúc gì nữa
Đời còn dài, trai còn nhiều. Tại sao chỉ vì 1 chuyện tổn thương trong quá khứ mà lại phá hỏng cả tương lai?Cmt của Kao Tank @Jokerhero3 về chị gái mình đã đọc, tối nay chia sẻ sau, với quan điểm cá nhân mình thấy tình yêu rất là tạm bợ, người cảm tính họ yêu nhiều, yêu sâu, yêu trách nhiệm nhưng rất mong manh. Mợ mình có chị gái phát hiện người yêu để cho người đàn bà khá ngồi lên đùi thế là chia tay, không quen bất cứ ai cho đến tuổi xế chiều luôn, lầm lũi buôn bán rồi về, giờ nằm liệt giường nhưng vẫn ám ánh chuyện kia. Yêu nhau đến được với nhau chưa chắc vui đâu
Bây giờ tìm lại được thì thấy nó vậy chứ lúc đó hoàn cảnh khác. Chưa có con cái thì vẫn còn nhiều chuyện vớn vẩn đâu đâu chứ ai có con cái rồi sẽ hiểu, nó mà bị làm sao là nỗi day dứt lớn nhất, mấy cái cảm xúc kia chẳng thể nào so sánh được.Xem như hề có cuộc chia ly buồn vãi ra, hồi nhỏ còn hay xem thụ động vì ti vi chiếu chứ giờ có con thì chịu, ko xem nổi. Như vụ bà Triệu Lệ Cần, 3 tuổi nhà phố cổ bị "đi lạc" cách nhà có 30km đến tận lúc 5, 6 chục tuổi mới tìm về. Đang là út ít gia đình gốc phố cổ, lớn lên được ăn học đàng hoàng, lấy chồng tử tế rồi sang canada định cư thì lại thành "chị cả" nhà nông dân, lỡ dở đời chồng, gà mái nuôi con, cả cuộc đời bị đánh cắp. Ko biết hồi trẻ có khi nào bà đã vô tình đi qua nhà cũ mà ko biết. Mà nghĩ cũng buồn cho bà, địa điểm lạc có, mốc thời gian đi lạc cũng, vẫn nhớ lờ mờ căn nhà cũ thì chỉ cần quyết tâm thì những năm 2x bà đã đi tìm được gia đình rồi. Nhưng cuộc sống lề thói ở nhà "bố mẹ nuôi" chắc bóp nghẹt tư duy ý chí của bà rồi.
Mọi thứ đều bình thường thì không bao giờ như thế, trừ khi bị đụt, đù, lập dị, nerd,...thì người ta mới xa lánh thôi.Nếu là 1 con người bình thường, có khả năng lao động chân tay hay đầu óc theo tôi có lẽ điều buồn nhất là không được thấu hiểu, không có tiếng nói, không được yêu thương, xa hơn là không mang lại giá trị
còn theo tôi đáng buồn nhất là như @Tịnh Độ , thanh niên sức dài vai rộng nhưng sáng đi làm bảo vệ ngồi 1 góc, tối về bán thân cho máy bay phú bàNếu là 1 con người bình thường, có khả năng lao động chân tay hay đầu óc theo tôi có lẽ điều buồn nhất là không được thấu hiểu, không có tiếng nói, không được yêu thương, xa hơn là không mang lại giá trị
Còn tùy thím định nghĩa tình yêu thế nào nhưng tôi nghĩ câu trả lời là “ Không” sẽ phù hợp với đại chúng hơn, thời điểm ấy gia đình bé nó vừa phá sản do thua lỗ hồ tiêu, kiếm tiền sml chứ ở đó mà yêu đươngnhưng mà em ấy ngày xưa có yêu anh ko
Vì trai yêu nhiều nhưng không phải ai cũng đủ lực để theo đuổi một người lâu dài, nó phụ thuộc nhiều yếu tố, gái mà có cái tôi cao, tổn thương lớn thì đòi hỏi sẽ khác ban đầu. Bà cô ấy lớn tuổi người nhỏ thó, hay hờn dỗi chứ xem hình lúc trẻ xinh vkl, không điêu, các cậu mợ đều xác nhận, trai đu ầm ầm, vậy mà sống khổ đến giờ luôn, ông cậu chồng mợ bảo bả lú lẩn rồi, dần dần sẽ lịm đi, cơ mà cậu lại đi trước, tuổi già nhé! Nói nữ thọ hơn nam chẳng sai đâu, ông cậu khi trẻ làm lính Tank Thiết Giáp, hậu phương, toàn kéo nhau đánh tổ tôm, sau này cũng nhàn, chẳng lao động gì vất vảĐời còn dài, trai còn nhiều. Tại sao chỉ vì 1 chuyện tổn thương trong quá khứ mà lại phá hỏng cả tương lai?
Tui khôm thể nói trước vì chuyện đời có nhiều kịch bản hay lắm. Có người từng phát ngôn như kim chỉ nam để sống theo, nhưng sau này sống khác những gì mình nói lại có cách bao biện khác, vì điều kiện này, vì hoàn cảnh kia. Mỗi người có lý do riêng abcd...


Thế là ko là gì của nhau rồi, con cá sểnh mới là con cá to. Cơ mà anh giống tôi thế. Ngày xưa cấp 3 tôi thích một bạn, cuối lớp 10 nhà phá sản bố đi trốn, anh học ĐH trong nam mẹ theo vào đấy, em gái thì gửi về quê, có con bé đại gia cùng lớp về xin bố mẹ nhận bạn làm con nuôi cho về ở cùng. Đầu óc lúc nào cũng chỉ có học để đổi đời nhưng kết quả cũng không tốt lắm, điều kiện cũng không được thoải mái, sau này ra trường tôi lên Hà Nội còn bạn học ở quê. Tôi tỏ tình thì bạn từ chối, cũng buồn. Buồn hơn là vài tháng sau bạn tỏ tình lại với tôi, nhưng tôi cảm giác bạn muốn níu kéo quan hệ của hai đứa chứ chưa chắc bạn đã yêu mình như mình yêu bạn. Lúc đấy cứ nghĩ mình là người đau buồn vì tình yêu nhất thế gian rồi ai ngờ sau này gái Hà Lội còn làm mình buồn hơnCòn tùy thím định nghĩa tình yêu thế nào nhưng tôi nghĩ câu trả lời là “ Không” sẽ phù hợp với đại chúng hơn, thời điểm ấy gia đình bé nó vừa phá sản do thua lỗ hồ tiêu, kiếm tiền sml chứ ở đó mà yêu đương
nghe giống câu trong one piece:người ta chỉ thực sự chết khi bị lãng quênTheo quan điểm của mình, điều buồn nhất là bị LÃNG QUÊN khi đang sống. Đó không phải là cô đơn, một mình hay tránh xa xã hội.
Đúng vậy, cảm giác này là buồn nhất.Là cảm giác bất lực dù bạn đã cố gắng hết mọi khả năng của bản thân nhưng không thể thay đổi được tình cảnh của khó khăn hiện diện. Nhẹ thì ( trượt bài thi, dự án, công việc…), nặng thì ( nhìn thấy cảnh người thân bệnh tật đau đớn, nợ nần chồng chất…)
via theNEXTvoz for iPhone
Thồi, nghe mấy câu này nó sáo rỗng hoặc cao siêu quá, người thường thì cứ bình thường đi.nghe giống câu trong one piece:người ta chỉ thực sự chết khi bị lãng quên
Người day dứt sẽ là gia đình, bố mẹ của bà ấy, chứ bà ấy mình nghĩ nhiều khi đã "chấp nhận" rồi ấy, chỉ là lúc tìm lại đc gia đình thì tâm lý vỡ òa sau khi kìm nén bao nhiêu năm.Xem như hề có cuộc chia ly buồn vãi ra, hồi nhỏ còn hay xem thụ động vì ti vi chiếu chứ giờ có con thì chịu, ko xem nổi. Như vụ bà Triệu Lệ Cần, 3 tuổi nhà phố cổ bị "đi lạc" cách nhà có 30km đến tận lúc 5, 6 chục tuổi mới tìm về. Đang là út ít gia đình gốc phố cổ, lớn lên được ăn học đàng hoàng, lấy chồng tử tế rồi sang canada định cư thì lại thành "chị cả" nhà nông dân, lỡ dở đời chồng, gà mái nuôi con, cả cuộc đời bị đánh cắp. Ko biết hồi trẻ có khi nào bà đã vô tình đi qua nhà cũ mà ko biết. Mà nghĩ cũng buồn cho bà, địa điểm lạc có, mốc thời gian đi lạc cũng, vẫn nhớ lờ mờ căn nhà cũ thì chỉ cần quyết tâm thì những năm 2x bà đã đi tìm được gia đình rồi. Nhưng cuộc sống lề thói ở nhà "bố mẹ nuôi" chắc bóp nghẹt tư duy ý chí của bà rồi.