Em thất bại triệt để rồi.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Passer
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chắc bị nghiện gì rồi, thớt chia sẻ thật lòng luôn đi, nghiện nó làm tâm lý con người túng quẫn lắm

thế thớt trả lời có nghiện không ?
nếu nghiện nữa thì hơi khó đấy không đùa.

Thớt vô trả lời thật đi để còn biết ngõ nào.

Thớt bảo không bị nha, chỉ là ấn tượng ban đầu của mình thôi, người tiều tụy.

Chứ mọi người nói thế tội thớt.
 
Bạn vô CA Phường xin họ cho tạm giam 1 Tháng đi rồi bạn thấy cảnh mình còn tốt lắm.

Chúc bạn vượt qua tâm lý.
 
Thớt bảo không bị nha, chỉ là ấn tượng ban đầu của mình thôi, người tiều tụy.

Chứ mọi người nói thế tội thớt.
Nếu thớt nói thế thật thì trăm đường để mà đi. Không lo. Mới nhắn tin riêng thớt rồi đấy.
Mà sao thím mua xúc xích CP với bánh quy thế. Tính úp bô thớt bằng xúc xích à :LOL:
 
Nếu thớt nói thế thật thì trăm đường để mà đi. Không lo. Mới nhắn tin riêng thớt rồi đấy.
Mà sao thím mua xúc xích CP với bánh quy thế. Tính úp bô thớt bằng xúc xích à :LOL:
ko đấy thớt tự lựa mà. tính mua mỳ cho mà thớt bảo trọ ko có bình đun nước nóng, cũng ko có bếp nấu ăn hay tủ lạnh. Thì chỉ còn cách đó thôi.

bác cứ nghĩ xa =))
 
ở Đà lạt thì xin vào làm phụ việc bên mảng ks, nhân viên quán ăn, cafe v.v việc nhiều mà.

Không khí trong lành, cố gắng ăn ngủ điều độ, tập luyện thể dục lên 50kg là lại yêu đời phơi phới ngay

đời thay đổi khi ta thay đổi, càng ở dưới đáy thì lại càng dễ
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
CK mà thua lỗ quá thì sang thử sức bên coin, forex, xau xem sao thím?
 
Cuộc sống chỉ có 1, còn sống thì không đi được đường này mình đi đường khác. Lúc mình bệnh nằm liệt 1 chỗ mấy năm cũng từng ko biết bao lần nghĩ tự vẫn, nhưng vẫn sống được đến ngày hôm nay, dù không lành lặn, không có được hạnh phúc hay những trải nghiệm về tình yêu như thớt nhưng vẫn sống, vẫn làm việc, mong một ngày tìm được chân ái đời mình đây :D.

Mình thậm chí không có sức gõ nổi bàn phím, không nhìn vô được màn hình, xe cộ không tự chạy được, nhưng vẫn vượt qua thôi . Thớt cố lên :D
 
Có thời tôi từng phải bẻ đôi gói mì tôm để ăn 2 bữa mà còn chẳng thấy lao đao, vẫn bình tĩnh tìm việc kiếm tiền, ổn định cuộc sống.
 
Chưa nợ lần chồng chất, chưa gây lỗi gì quá nghiêm trọng thì chưa đến mức tự tử đâu. Cứ sống tiếp đi đã, biết đâu vài năm nữa lại có chuyển cơ, cơ hội mới, niềm vui mới. :byebye:
Mất công sinh ra trên đời rồi, sống sao cho không uống!

via theNEXTvoz for iPhone
 
ko đấy thớt tự lựa mà. tính mua mỳ cho mà thớt bảo trọ ko có bình đun nước nóng, cũng ko có bếp nấu ăn hay tủ lạnh. Thì chỉ còn cách đó thôi.

bác cứ nghĩ xa :LOL:
Để chờ xem thím ấy trả lời như nào. Thím ấy tối nay suy nghĩ đi nếu không nhận tiền thì nổ địa chỉ ai có đồ gì gởi vào tầm 1 tuần là nhà đầy đủ sống luôn. Cơ thím phải tìm chỗ làm đã rồi nổ địa chỉ ra sau nhé để đỡ phải vận chuyển đồ đạc từ Đà Lạt đến chỗ ở mới.

Thân ái và Quyết thắng.
 
43kg trầm lặng ít nói mà cũng có bồ đc quá winner rồi :sad: mà vụ tìm việc tôi thấy dễ vl ra mà? cầm cái bằng cấp 3 vô kcn bất kì đảo vài vòng là có việc ngay thôi, mà đúng là ko phải nhàn hạ như ngồi bàn giấy đc cái này phải chấp nhận :bad_smelly:
 
Xem tệp đính kèm 3171906Xem tệp đính kèm 3171907

Mình vừa đi gặp thớt lúc chiều, có support 1 tí lương thực và mời thớt 2 hộp cơm gà, ăn cho có tí thịt chứ nghe kể chỉ ăn bánh mỳ uống nước cho no thấy cực quá.

Chia sẻ và tâm sự xíu thôi, sức mình giúp được như thế thôi, mong thớt sớm thư thả đầu óc, suy nghĩ chín chắn lên. Gần nhất có sức khỏe lại thì có thể xem xét 2 người xuống Bình Dương để xin việc ở khu công nghiệp là dễ nhất rồi.

Còn nếu có được sự trợ giúp khác thì tốt, siêng ra ngoài nhiều hơn chứ đừng ở mãi trong phòng nhé.
Một lần nữa mình cảm ơn :too_sad:
Mới đi dạo vài vòng về, đi bộ cho đỡ tốn xăng.
 
Chắc bị nghiện gì rồi, thớt chia sẻ thật lòng luôn đi, nghiện nó làm tâm lý con người túng quẫn lắm

thế thớt trả lời có nghiện không ?
nếu nghiện nữa thì hơi khó đấy không đùa.

Thớt @Passer vô trả lời thật đi để còn biết ngõ nào.
Tiền hút thuốc còn không có. Không nghiện bất cứ thứ gì kể cả cà phê :too_sad:
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
Tay chân công việc thiếu gì mà phải nghĩ đến bước đường đó bác,grab hoặc shoppe food đi chứ cứ ngồi gặm nhấm quá khứ cũ thì càng bi quan thôi
 
Để chờ xem thím ấy trả lời như nào. Thím ấy tối nay suy nghĩ đi nếu không nhận tiền thì nổ địa chỉ ai có đồ gì gởi vào tầm 1 tuần là nhà đầy đủ sống luôn. Cơ thím phải tìm chỗ làm đã rồi nổ địa chỉ ra sau nhé để đỡ phải vận chuyển đồ đạc từ Đà Lạt đến chỗ ở mới.

Thân ái và Quyết thắng.
Em không xin donate nhưng ai cho thì vẫn lấy, mà cho nhiều thì tiền thôi chứ đồ đạc 2 đứa mỗi lần dọn đi gửi vận chuyển hết hơn 100k rồi :too_sad:
 
Cuộc sống chỉ có 1, còn sống thì không đi được đường này mình đi đường khác. Lúc mình bệnh nằm liệt 1 chỗ mấy năm cũng từng ko biết bao lần nghĩ tự vẫn, nhưng vẫn sống được đến ngày hôm nay, dù không lành lặn, không có được hạnh phúc hay những trải nghiệm về tình yêu như thớt nhưng vẫn sống, vẫn làm việc, mong một ngày tìm được chân ái đời mình đây :D.

Mình thậm chí không có sức gõ nổi bàn phím, không nhìn vô được màn hình, xe cộ không tự chạy được, nhưng vẫn vượt qua thôi . Thớt cố lên :D
rồi thím làm It được lại rồi hả.
 
rồi thím làm It được lại rồi hả.
nghị lực sống thôi bác, sau mấy năm cày cuốc và bị chục cô gái từ chối và đùa giỡn, tới giờ vẫn độc bước, dư dã một ít mỗi tối trade coin :D

Con đường đi phía trước còn dài, việc gì phải nghĩ quẫn. Hãy nghĩ tới lúc mình cùng đường ai là người bên cạnh, sống và phấn đấu cho người đó
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Passer,
Người trả lời cuối
assasin13890,
Trả lời
488
Lượt xem
66.636
Quay lại
Lên đầu trang