Em thất bại triệt để rồi.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Passer
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Mình năm nay 37 tuổi, không vợ không con, chưa có bạn gái, thất nghiệp, nợ ngân hàng, tài khoản chưa được 1 triệu. Tình hình này kéo dài cũng được 2 năm và tồi tệ nhất là từ 3 tháng gần đây.

Hoàn cảnh khiến mình mất ngủ, suy nghĩ nhiều, tóc cũng xuất hiện bạc.

Tuy hoàn cảnh của tôi và bạn có thể không như nhau, nhưng là thằng con trai lâm vào hoàn cảnh này ai cũng cảm thấy rất tệ.

Mình có lời khuyên cho bạn, cũng như chính mình. Nếu đã không có gì, không còn gì để mất, đến chết còn không sợ, thì mình còn sợ điều gì nữa? Hãy bắt đầu từ vì trí thấp nhất mà đi lên vậy.

“Không phải vết thương nào cũng hóa thành sức mạnh. Có những vết đau nếu không soi chiếu, chỉ trở thành gánh nặng mãi mãi.”

37 tóc chưa bắt đầu bạc thì bnhiu mới bạc :amazed: toi cũng lún phún 5 6 sợi trắng rồi :amazed:
 
Thế sao vợ k xin làm công nhân, bạn làm bảo vệ?? KCN ở Bình Dương thiếu gì việc.
 
chưa nát lắm, vẫn có người yêu là hơn t rồi
pUeB2Ss.png
 
Gượm đã, còn tiền vẫn sống qua ngày được, giờ chạy xe ôm công nghệ rồi tiếp tục xin việc nhé thớt. Cố sống thôi chứ 44 thì cũng không giải quyết được vấn đề thất nghiệp, cái gì cũng phải từ từ mới được.
 
phải nói "ĐM bạn phế vật " , có tay chân đầy đủ , đăng ký chạy ship lấy ngắn nuôi dài , than thở đéo gì, không nợ là vui rồi, mình lương 5tr5 đang gánh nợ hơn 400tr đây , ngày nào cũng đầu tắt mặt tối, sáng chỉ uống cf , chiều ăn hủ tiếu 15k, tối ăn cơm cầm hơi đây, than thở đéo gì, bản lĩnh lên :beat_brick:
 
Đà Lạt là nơi để tiêu tiền hoặc nhạy bén buôn bán kinh doanh, xác định làm zombie văn phòng thì sang thành phố khác sống cho chi phí rẻ, đu bám ở thành phố vừa làm vừa chill như mấy em tiktok không dễ đâu fence
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
anh thấy là em thiếu 1 cái tư duy, 1 cái minset khi vào hoàn cảnh đó, trước tiên em nên tập thể thao để cơ thể khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn, suy nghĩ mọi chuyện tự khắc hanh thông, những chuyện tích cực của em sẽ đến thôi, lúc đó em sẽ kết giao thêm nhiều bạn bè hơn, biết đâu cơ hội tự tìm đến với em đó.
 
Ko muốn chửi đâu, nhưng a thớt hèn vãi lol
Chân tay đầy đủ, ko nợ nần, có bằng cấp mà ko kiếm ra dc việc 6,7tr để nuôi thân thì đừng đổ thừa hoàn cảnh làm gì cả :haha:
Đất Sg ko thiếu việc cho người chịu làm. Chỉ cần có cái xe máy là đã ko đói. Đầy người nợ vài tỉ, chân què tay cụt, bệnh tật đầy mình, học chưa hết cấp 3 vẫn mưu sinh dc
Nói hơi ác miệng chứ dạng như a thớt cũng chả tự tử dc, vì suy nghĩ đã thất bại từ đầu :tire:
 
Của bạn làm gì đến mức 44, không bệnh tật, không nợ nần, chân tay lành lặn, chỉ là sắp hết tiền thôi, bạn với người yêu tìm tạm việc gì đấy làm rồi tính kế hoạch lâu dài.
 
phải nói "ĐM bạn phế vật " , có tay chân đầy đủ , đăng ký chạy ship lấy ngắn nuôi dài , than thở đéo gì, không nợ là vui rồi, mình lương 5tr5 đang gánh nợ hơn 400tr đây , ngày nào cũng đầu tắt mặt tối, sáng chỉ uống cf , chiều ăn hủ tiếu 15k, tối ăn cơm cầm hơi đây, than thở đéo gì, bản lĩnh lên :beat_brick:
Làm gì mà nợ lắm thế fen :doubt:
 
ủa, than thất nghiệp mà lại ở dallas thì làm éo gì có việc? dallas hay nha trang làm éo gì có việc đâu mà ở? 😅
Vào các KCN ở tphcm (mới) thì có mà đầy việc cần trình độ. Còn ảo tưởng làm ở building phường sài gòn thì éo có đâu nhé.
 
Quan niệm tâm linh của em thì chết là hết thôi, không có địa ngục gì cả :burn_joss_stick:

Chạy grab là thứ em chưa thử, không biết thủ tục xin làm có nhanh gọn không thím? Kiểu mấy ngày là bắt đầu chạy được ấy.
Chạy Grap, Shopee Food đổi đời nhé, thủ tục thì bạn lên google.
Chạy siêng 1 ngày cũng 600k. Còn 8h thì 300k-400k
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
Ủa mà con người yêu đâu ? 44 chung nó sao r , vclll
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
K nợ nần, tốt nghiệp còn dc bố trí sẵn công việc để làm, có tiền đầu tư ck, cơ thể lành lặn, có ny =>44
Phải chăng cuộc sống dễ dàng quá khiến thím tâm lý yếu, tạo ra 1 con người phế vật ko chịu được áp lực... ngoài này còn có rất nhiều người khổ gấp vạn lần thìm mà họ vẫn phải cố gắng gồng gánh mỗi ngày
 
mình cũng bằng tuổi bạn hiện tại mình vừa lo cho con nhỏ vừa lo cho mẹ già lại còn mắc nợ vài chục thôi k nhiều. vậy bạn có thấy hiện tại mình có thảm hơn bạn k mà mình còn cố gắng kiếm công việc làm để nuôi gia đình . bạn thì k nợ nần k phải lo cho ai mà mới hết tiền mà đòi 44 thì nói thật bạn hèn quá. mình chỉ có bằng cđ thôi quan trọng bạn có chịu khó kiếm tiền hay k còn nói thật bằng đại học bạn vô bình dương thì việc có đầy ra để bạn xin làm
 
Mấy người 44 nhiều khi không phải họ nghĩ không thông,
Mà là do họ nghĩ thông hết cả rồi :(.
Nên là giải thoát ấy hả. Nghe cũng ko đúng lắm, đôi khi chỉ là 1 giây bốc đồng. Sau nhiều năm nhìn lại nghĩ nếu có cỗ máy thời gian quay lại muốn bóp cổ chính mình năm đó. :byebye:

via theNEXTvoz for iPhone
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
thử thay đổi mt đi nơi khác thật xa bắt đầu lại xem. tôi thấy bạn vẫn chưa đến mức đường cùng mà phải dại dột vậy. có bằng đh. ko nợ nần. có bạn đồng hành. ô trời cũng cho cả 2 thêm 1 mạng. sao phải xoắn?
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Passer,
Người trả lời cuối
assasin13890,
Trả lời
488
Lượt xem
66.705
Quay lại
Lên đầu trang