Em thất bại triệt để rồi.

  • Người tạo chủ đề Người tạo chủ đề Passer
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
nói chung ai có công có việc gì thì giới thiệu cho thằng này làm, còn đừng cho tiền cho bạc gì cả, tiền để làm từ thiện, cho những người ốm đau bệnh tật, những người hoàn toàn mất khả năng lao động. Còn dạng thanh niên kiểu này ko đáng và cũng ko thuộc dạng để cho tiền từ thiện. Mở cái mắt ra mà nhìn có bao nhiêu đứa con gái, bà cô già, người bằng 1 mẩu còn đi ship hàng chở người kìa, mày nhìn mày có thấy ngượng không mà 1 câu 2 câu bế tắc với chả 44. Mà muốn cuộc đời tươi sáng hơn thì việc đầu tiên là bỏ cái con ny đi, y nhau để tốt cho nhau, hướng nhau đến tương lai sáng chứ cái loại yêu nhau đồng lòng 44 thì cút cụ đi cho nhanh, thích double bế tắc, double ngu à?
 
Sửa lần cuối:
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
ra cửa khẩu làm chân culi ko e? giàu thì đéo giàu đc nhưng quen việc bảo chết đói ko chết đói đc, covid 2019 đóng biên 3 năm trời mà hàng tq vẫn tuồn đc về thì biết rồi đấy.
LAqd64z.png

còn thở là còn gỡ, chưa vợ con thì 30 chưa phải là tết, quẩy lên, sợ cc, đi làm tạm gom vốn khởi nghiệp tiếp, 44 làm gì, yếu đuối vlz, mạnh mé lên.
LAqd64z.png
 
chyạ bàn cf đi. Kiếm ăn qua ngày rồi ủ mưu tính tiếp. Biết đâu vào đó lại dần dần thành quản lý
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
Ko nợ nần, ko áp lực gia đình, ko bệnh tật mà áp lực vậy thì phải xem lại bản thân mình chứ ko phải xã hội.
 
Em thất bại rồi, các ct à.

Tối hôm kia em đã quyết định tự t :burn_joss_stick:. Nhưng 44 không đơn giản như tưởng tượng (xin phép không kể rõ cách làm), nửa đêm cơ thể tự phản ứng lại, làm em vẫn sống tới bây giờ.

Loser đến mức không tự quyết định được kết thúc của mình. Bây giờ giống như chơi game có thêm 1 mạng nhưng bối cảnh vẫn như cũ. Nằm hồi tưởng lại quá khứ nhiều lắm, rồi viết được mấy dòng tâm sự này.

Tại sao lại đi đến bước đường cùng này?

Gia đình là nguyên nhân lớn nhất kiến em cảm thấy tuyệt vọng với cuộc đời này, nhưng xin không kể đến ở đây.

Năm nay em vừa tròn 30 tuổi, cái tuổi dở ông dở thằng. Tiền sắp hết, thất nghiệp, gia đình xem như không có, bên cạnh có một cô người yêu nhưng tình trạng cũng giống hệt nhau (cùng 44 chung nhưng méo chết luôn). May mắn là chưa nợ ai xu nào.

Hồi đó, em học đại học ngành quản trị kinh doanh, chẳng có kỹ năng gì lại kém ngoại ngữ, được cái IQ của em tương đối khá, đầu óc linh hoạt. Tốt nghiệp xong được ông bác cho làm quản lý việc thu mua vật tư/quản lý kho của một tập đoàn top đầu ngành gỗ. Làm được 4 năm êm xuôi, nhưng vô tình dính vào drama gia đình sếp + cảm giác chèn ép về lương thưởng (4 năm lương mới tăng thêm 10% so với ban đầu???) nên em nghỉ việc.

Và ác mộng bắt đầu. Em bị tai nạn tay phải nghỉ ngơi 1 năm (hiện tại đã hồi phục 99%), rồi covid qua đi, thị trường việc làm thu hẹp, xin việc mòn mỏi cả năm trời không được. Đỉnh điểm là hơn 70 cuộc phỏng vấn thất bại. Chỗ nào nhận thì 90% em check ra lừa đảo, 10% là chỗ real thì thử việc mới biết công việc gấp đôi gấp ba (kiểu covid xong tinh giản vị trí) nhưng lương gấp 1, được 1-2 tháng lại bỏ vì họ kiếm được người trẻ hơn, hoặc lý do khách quan khác.

Nói ra thì buồn cười, mặt và giọng em quá trẻ (như sinh viên), mà tuổi lại 30. Đi phỏng vấn xin làm cấp quản lý thì chủ họ nói nhìn mặt em trẻ quá, sao nói được cho công nhân nghe (em kinh nghiệm 4 năm cấp quản lý mà họ còn nghi). Còn xin làm cấp nhân viên quèn thì họ chê tuổi 30 già.

Thêm nữa, bẩm sinh cơ thể em gầy yếu (nặng cỡ 43kg), chỉ làm ổn việc văn phòng sổ sách, thỉnh thoảng vận động nhẹ chứ không làm việc tay chân 100% được (có xin cũng không ai nhận). Tính em lại trầm lặng ít nói, ngoài công việc ra thì ít giao tiếp, bạn bè gần như không có, không nhờ vả được ai.

Thế là thất nghiệp 3 năm (có xen lẫn vài tháng thử việc). Rồi tài sản tích cóp bị chia đôi bởi thị trường chứng khoán, số còn lại tiêu dùng tiết kiệm đến giờ là gần hết.

Thật sự mà nói, nếu tìm được việc nào đó phù hợp, lương chỉ cần cơ bản 6tr-7tr/tháng thì vẫn sống được, nhưng số em đen quá, tìm mãi không được.

Gần đây em có bán dần những thứ có giá trị để lấy tiền ăn, nhưng giờ cũng bán hết rồi.

Bây giờ em đang ngồi trên Đà Lạt (trước em sống ở SG), chỉ còn 1 cái xe máy, trong túi 3 triệu đồng, và 7 ngày thuê trọ cuối cùng. Nếu không có gì thay đổi, sau 7 ngày nữa là ra đường ngủ.

Nói thật là em hết cách rồi.

(Hình: Trưa nay vào siêu thị Go Đà Lạt mua bánh mì không 7.5k/ổ + ít sữa đặc, định ăn nguyên ngày, mà về đến dốc phòng trọ thì đổ vỡ mất sữa, thế là gặm bánh mì không nguyên ngày) :surrender:
sao Fen k đi chạy grab trong thời gian tìm cơ hội mới?
 
nếu anh trải qua cuộc đời tôi.
chắc anh reset 2 lần rồi
Nói thật đây chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời em. Em từng kể hết mấy thứ đau khổ của em cho 1 người lạ, và người ta nói ngay cả tiểu thuyết viễn tưởng cũng không thể nào bi kịch như vậy. Tầm em thì mấy đứa nhân vật tiểu thuyết phải isekai chục lần vì 44 rồi :burn_joss_stick:
 
Ko nợ nần, ko áp lực gia đình, ko bệnh tật mà áp lực vậy thì phải xem lại bản thân mình chứ ko phải xã hội.
Không nợ nần là tính em kỷ luật tốt, và em luôn quan niệm ngay cả bố mẹ còn đéo cho mình đồng nào từ thời đi học (trong khi bố dư tiền uống rượu, mẹ dư tiền cờ bạc) thì làm gì có ai cho mình mượn tiền mà nợ được.

Áp lực gia đình thì như em nói ở #1, em không muốn kể đến.

Bệnh tật thì không vì em ý thức giữ sức khỏe. Cơ thể yếu bẩm sinh rồi, lúc bé còn nhiều lần bệnh vẫn nằm ở nhà vì bố mẹ không cho tiền khám bệnh, nên lớn lên giữ kĩ vì mỗi lần đi bệnh viện lại tốn tiền không ít. Nhưng như em đã chia sẽ thì em vẫn vô sinh.
 
:amazed: yếu đuối hơn cả bọn con gái. Hôm trước book xanhsm đi uống bia, t gặp đứa sinh viên con gái nhỏ thó, chưa chắc đc 40kg. Chạy phi ầm ầm, nó bảo nhà hoàn cảnh nên tự kiếm cơm, t đòi lên cầm lái mà nó ko chịu, sợ bị phạt. t cũng ko dám huỷ cuốc sợ ảnh hưởng đến người ta.
Nhiều e gái nhìn nhỏ nhỏ mà lên xe lái bao lụa :byebye:
 
khổ cái đ*o gì, chắc là kiểu không được sướng như trước nên không hài lòng chứ việc 6,7tr thì thiếu gì

via theNEXTvoz for iPhone
 
Quan niệm tâm linh của em thì chết là hết thôi, không có địa ngục gì cả :burn_joss_stick:

Chạy grab là thứ em chưa thử, không biết thủ tục xin làm có nhanh gọn không thím? Kiểu mấy ngày là bắt đầu chạy được ấy.
giờ này là phải chạy xanh sm, tuyển dễ. mà có tiền mua xe ko, ko ai cho mượn đâu =(( ..

khá khá tí thì giờ tui thấy nghề shipper shopee xpressđang lênđó, dân mua shopee ngày càng nhiều. riêng tiền tip trung bình 2k 1đơn thì ngày 100đơn là tháng 6 triệu, chưa tính tiền lương giao hàng là khác. xem mấy cái bill ở dòng cuối cùng nó có ghi thông tin tuyển dụng đó.

chạy ship thì ko yêu cầu xe mới. sau này mua xe mới thì nghiên cứu lựa chiếc xe điện nào phù hợp (lựa kỹ, loại nào bền, dễ gắn thêm pin để đi cho đủ số lượng kilomet mỗi ngày). chạy xe điệnđể ship nó nhàn hơn, rẻ hơnđổ xăng.
 
Nói thật đây chỉ là một phần nhỏ trong cuộc đời em. Em từng kể hết mấy thứ đau khổ của em cho 1 người lạ, và người ta nói ngay cả tiểu thuyết viễn tưởng cũng không thể nào bi kịch như vậy. Tầm em thì mấy đứa nhân vật tiểu thuyết phải isekai chục lần vì 44 rồi :burn_joss_stick:
gớm nhà a, ai cũng là nạn nhân trong câu chuyện của mình. A có giỏi đem câu chuyện a ra kể rồi tôi kể lại câu chuyện của tôi xem thằng nào tiểu thuyết hơn. Dẹp mẹ cái văn đó đi, xem bao nhiêu người đui què mẻ sứt, chân tay yếu đuối, tứ cố vô thân, nợ nần đầm đìa, bệnh tật đầy mình ngoài kia người ta lăn lộn thế nào để sống. Cái loại a tôi xếp vào cái dạng đáy của đáy xã hội, ko phải vì a yếu, ko phải vì a bất hạnh, ko phải vì a 43 cân, mà là cái đầu óc, cái ý chí của a nó là hạng bét của bét xã hội, còn nói về bệnh từ bé, thằng này còn bị mổ cả 2 chân, vứt đi mỗi chân 2 cm đùi non từ khi chưa tròn 3 tuổi, giờ mỗi bên chân còn 1 sọc vết mổ dài, đến khi lớn, vận động mạnh như bóng đá, chạy quá lâu là có vấn đề, đau cả tuần. Cái loại a chả là cái đ gì so với vô số người ko toàn vẹn ngoài kia, nên than thở rên rẩm ít thôi, cái văn của a chả khác đ gì mấy con 4 tinh ăn lười làm kể lể hoàn cảnh với khách để moi tiền cả, nhưng ít nhất chúng nó còn chịu khó "làm", còn a ngoài kể lể hết thứ này thứ khác ra thì chả chịu làm cái mẹ gì cả
 
Sửa lần cuối:
Xã hội 4 năm qua nhiều người như fen lắm. Cố chạy grab hoặc làm ship hàng cho bên ghtk, ghn, ... gì đó. Tiền chứng khoán thì ở mã tốt thì cứ để đó đừng có bán, hoặc đổi qua mua BTC nếu mua trúng mã lởm. Bí lắm thì đi tồ, được bao ăn trong đó, miễn đừng có 44. Mà lúc đi tồ hãy all in BTC, ra tồ có 1 mớ đó.
 
Sửa lần cuối:
Mới có 30 tuổi thì loser cái éo gì.
Phải sống cho cuộc đời nó sợ mình chứ, mới có thất nghiệp tí thôi mà đã nản.
Thiếu mẹ gì việc mà phải 44 , hay có bằng cấp không muốn làm việc culi , t cũng bằng cấp làm công nhân thời vụ lúc thất nghiệp t chả chê công việc nào, mấy thằng thượng đẳng mới chê việc kiểu có kiến thức việc phải ngang mới làm , sắp đói thì cứ xin thời vụ không đói đâu mà lo 3 ngày chốt tiền hoặc tháng có tiền trong thời gian đó cứ rải cv. Đã vào đường cùng thì chả chê việc gì có chịu làm hay không thôi còn 44 thì lên báo xong bi cộng đồng mạng nó chửi vài hôm.
Tôi hồi thất nghiệp còn đi bê phở quán ăn đây, gặp thằng bạn c1 đi eto đến ăn mình ngượng và nhục vl nhưng vẫn làm việc thôi.
Tâm lý hồi 30t còn vậy chứ giờ 40 thì chả nhục éo gì, kiếm tiền nuôi con là trên hết.
 
Sửa lần cuối:
vl tốt nghiệp đh, 30t ko nợ nần gì mà muốn rs.
tao hồi 25t ko bằng cấp, nợ ~200tr. Đăng ký xe ôm công nghệ ngày bào 12 tiếng đc ~800k. Gỡ từ từ cũng hết.
má đọc đéo hiểu kiểu gì.
Y8aLVdj.png
 
thớt là người không có bản lĩnh, yếu hèn, không chịu được áp lực thì làm được việc gì nữa?
 

Thống kê chủ đề

Ngày tạo
Passer,
Người trả lời cuối
assasin13890,
Trả lời
488
Lượt xem
66.649
Quay lại
Lên đầu trang